Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 77

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 77 :Yến Ngọc Sơn, Em hình như muốn sinh.

Việc Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương kết hôn khiến mọi người hoàn toàn không kịp trở tay. Ngay cả những minh tinh từng tận mắt chứng kiến cảnh cầu hôn cũng không ngờ hai người họ lại hành động nhanh đến vậy, hôm trước vừa cầu hôn, hôm sau đã có giấy chứng nhận kết hôn trong tay.

Sau cơn chấn động ban đầu, cư dân mạng lập tức tràn ngập lời chúc phúc:【A a a chúc hai người trăm năm hạnh phúc, đầu bạc răng long, mãi mãi không rời, tân hôn vui vẻ.】

【Sao không thấy sớm sinh quý tử nhỉ? (ném đầu chó)】

【Nếu tôi nhớ không nhầm thì thời gian công khai của hai người họ còn chưa đến một tháng đó huhu】

【Yến ca và Sương Sương bảo bối cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi. Vui quá đi mất.】

Phần lớn bình luận đều là chúc phúc, những lời tiêu cực nhanh chóng bị dìm xuống. Ngay sau khi Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương đăng Weibo, dàn khách mời thường trú của chương trình du lịch cùng các khách mời bay đến tham gia đều gửi lời chúc, thậm chí có cả những minh tinh khác vào góp vui. Dù là thật lòng hay xã giao, bình luận đều náo nhiệt tưng bừng.

Hai người chỉ chọn vài người bạn thân để cảm ơn lại. Nhìn thấy mạng xã hội tràn ngập chúc phúc, Hứa Tích Sương chợt nhớ tới những gì nguyên tác từng miêu tả, tự hỏi: Chẳng lẽ đây coi như đã nhận được lời chúc phúc của toàn bộ giới giải trí rồi sao?

Có không ít người vốn không biết tin hai người họ công khai tình cảm, giờ thấy thông báo kết hôn thì ngơ ngác không hiểu vì sao lại nhanh đến thế. Sau khi biết được rằng họ quen nhau và tình cảm nảy nở trong chương trình thực tế 《Nói đi là đi, lữ hành》, họ liền chạy đi xem thử chương trình.

Kết quả là bị sự ngọt ngào giữa hai người làm cho rụng răng, cũng lập tức hiểu ra, với tình cảm như vậy, việc họ kết hôn sớm là chuyện hết sức tự nhiên.

Phí Nguyên đạo diễn chương trình nhìn thấy lượng phát sóng và truyền tải của 《Nói đi là đi, lữ hành》 tăng vọt, kèm theo vô số video cắt ghép lan truyền khắp mạng, kích động đến mức suýt ngất. Dù cư dân mạng có trêu rằng chương trình của hắn chẳng khác nào tổng hợp yêu đương trá hình, hắn cũng chẳng để tâm, bởi hiệu quả và tầm ảnh hưởng là thật và đang tăng chóng mặt.

Phí Nguyên hông ngờ show du lịch mình quay lại trở thành bom tấn như vậy. Thật ra, ban đầu Phí Nguyên chỉ muốn kiếm chút lưu lượng mà thôi. Giờ thì hắn nắm chặt điện thoại, quyết định đợi đến khi Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương tổ chức hôn lễ, nhất định sẽ tặng một phong bao thật dày để cảm ơn hai người đã biến chương trình của mình thành hiện tượng.

Còn ở trung tâm của đề tài nóng bỏng này, bản thân Hứa Tích Sương lại đang rõ ràng cảm thấy căng thẳng, bởi vì cậu sắp đi gặp cha mẹ của Yến Ngọc Sơn.

Cậu tạm tắt điện thoại, nhìn ra ngoài cửa sổ xe, cố gắng dùng phong cảnh ven đường để xoa dịu sự hồi hộp trong lòng.

Chuyện ra mắt cha mẹ là do Hứa Tích Sương chủ động đề nghị. Hai người kết hôn đúng là có phần tiền trảm hậu tấu, thậm chí còn mang chút bốc đồng. Ngày hôm sau sau khi cầu hôn, họ mang theo hộ khẩu, đến Cục Dân Chính đăng ký kết hôn.

Hiện giờ cậu đang ở giai đoạn cuối thai kỳ, mà tổ chức hôn lễ thì vừa mệt vừa tốn sức, còn phải tiếp khách khứa, nên Yến Ngọc Sơn đã quyết định tạm hoãn chuyện hôn lễ. Trước mắt, họ sẽ về gặp cha mẹ anh, sau đó Hứa Tích Sương sẽ nhập viện để chuẩn bị sinh mổ.

Lúc cầm giấy chứng nhận kết hôn, Hứa Tích Sương vẫn chưa thật sự có cảm giác rõ ràng. Mãi đến khi cậu theo Yến Ngọc Sơn bước vào biệt thự nhà họ Yến, nhìn thấy cha Yến, mẹ Yến ngồi trên ghế sofa chờ đợi, cùng Yến Kinh Mặc mà cậu từng gặp qua một lần, cậu mới thật sự cảm nhận được, dường như mình đã trở thành người của nhà Yến rồi.

Vừa nhìn thấy Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương bước vào, ba người còn lại trong nhà họ Yến lập tức đứng dậy.

Hứa Tích Sương vừa mới mở miệng định nói một câu chào bác, đã bị mẹ Yến nhào tới nắm chặt lấy tay.

"Sương Sương, thật vất vả cho con rồi." Đôi mắt Yến mẫu đã đỏ hoe: "Chúng ta đều biết, mang thai thật không dễ dàng. Năm đó mẹ mang thai mà nôn nghén đến mức sống dở chết dở, suýt nữa đã không chịu nổi. Tiểu Ngọc Sơn nhà mẹ có chăm sóc con cẩn thận không? Tính tình nó như vậy, con chịu được chứ?"

Hứa Tích Sương ngẩn ra mấy giây rồi mới đáp: "Con không bị nghén nặng, cũng không thấy khó chịu. Ngọc Sơn đối xử với con rất tốt, thật sự... Mẹ, mẹ đừng lo lắng."

Một tiếng mẹ kia khiến nước mắt mẹ Yến suýt nữa rơi xuống. Bà vội vàng kéo Hứa Tích Sương ngồi xuống sofa, vừa lau khóe mắt vừa hỏi tỉ mỉ về những phản ứng thường ngày trong thai kỳ, Hứa Tích Sương đều kiên nhẫn trả lời từng câu một.

Yến Ngọc Sơn luôn dịu dàng, chu đáo đến từng chi tiết. Đôi khi Hứa Tích Sương nghĩ, có lẽ cả đời này cậu sẽ không thể gặp được người thứ hai đối xử và yêu thương mình như thế nữa.

Sau khi Hứa Tích Sương đồng ý kết hôn, tối qua Yến Ngọc Sơn đã kể cho người nhà nghe chuyện cậu đang mang thai. Ban đầu, cả nhà đều sững sờ, không tin nổi nhưng cũng hiểu rằng Yến Ngọc Sơn sẽ không đem chuyện nghiêm túc như thế ra nói đùa. Sau một hồi do dự, họ mới xem đến bản báo cáo kiểm tra sức khỏe mà Yến Ngọc Sơn gửi tới và như bị sét đánh ngang tai.

Hỏi đi hỏi lại để xác nhận đây là sự thật, biết được Hứa Tích Sương thật sự mang thai con của Yến Ngọc Sơn, hơn nữa chỉ còn một tháng nữa là đến ngày dự sinh, phản ứng của từng người trong nhà Yến đều khác nhau.

Cha Yến là người đầu tiên nổi giận, mắng Yến Ngọc Sơn một trận ra trò, trách anh sao lại bất cẩn như vậy, ngoài việc làm người khác tổn thương còn khiến Hứa Tích Sương chịu thiệt thòi. Nếu không phải Sương Sương tính tình hiền lành, lại thật lòng yêu anh, chuyện này biết phải giải quyết thế nào? Nếu Hứa Tích Sương gặp chuyện chẳng lành, chẳng phải Yến gia nợ người ta đến hai mạng hay sao?!

Yến Kinh Mặc thì không ngờ còn có chuyện bị giấu giếm như thế, nhưng y lại hiểu vì y biết em trai mình thật lòng yêu Hứa Tích Sương. Thế nên y chỉ đành đi trấn an cha, cùng ông ngồi bên cửa sổ suốt nửa đêm để bàn bạc, cho đến khi cả hai dần bình tĩnh lại.

Trong phòng, mẹ Yến vừa xem báo cáo kiểm tra sức khỏe, vừa đau lòng cho Hứa Tích Sương, nước mắt rơi suốt hơn nửa đêm. Bà cảm thấy Yến Ngọc Sơn thật không có đạo nghĩa, làm chuyện như vậy, khiến Sương Sương phải chịu khổ nhưng nghĩ lại, may mà hai đứa đã trở thành vợ chồng, nếu không, thật đúng là thiệt thòi cho đứa nhỏ này quá nhiều.

Thế nên hôm nay khi Hứa Tích Sương đến, cả ba người Yến gia đều xem cậu như con cháu ruột thịt mà đối đãi. Người vốn luôn nghiêm khắc như Yến phụ, khi đối mặt với Hứa Tích Sương lại mang nét mặt ôn hòa hiếm thấy, vừa hỏi han vài câu đã trở tay lấy ra mấy tờ giấy nhà, nói muốn tặng cho cậu. Tư thế kia, nếu không phải Hứa Tích Sương biết rõ ông đã chấp nhận mình, có lẽ cậu còn tưởng cha Yến đang muốn mua chuộc để mình rời xa Yến Ngọc Sơn mất thôi.

Khi biết Hứa Tích Sương không còn người thân, thân thể trước kia lại yếu, mẹ Yến càng thêm thương xót. Nhìn đứa nhỏ vừa ngoan ngoãn lại xinh đẹp thế này, bà càng thêm đau lòng, quay sang trừng Yến Ngọc Sơn, mũi không phải mũi, mắt không phải mắt.

Nhưng Yến Ngọc Sơn lại chẳng để tâm. Người nhà thích Hứa Tích Sương, đó chính là kết quả mà anh mong muốn. Bây giờ mọi chuyện tốt hơn cả tưởng tượng, Sương Sương không phải chịu chút ấm ức nào, còn có thêm một mái nhà mới để yêu thương cậu.

Sau bữa cơm, mẹ Yến tuy rất muốn giữ hai đứa lại qua đêm để trò chuyện thêm, nhưng nghĩ đến việc Hứa Tích Sương đang ở giai đoạn cuối thai kỳ, cần nghỉ ngơi, bà chỉ đành lưu luyến tiễn hai người rời đi, dặn kỹ phải nghe lời bác sĩ, mau chóng vào viện an dưỡng.

Ngồi trong xe, Hứa Tích Sương nắm trong tay ba phong bao lì xì đỏ chót, cũng là tiền sửa miệng, trong lòng vẫn thấy như đang mơ. Cuộc gặp gỡ hôm nay thuận lợi đến mức không thể tin nổi.

Từ giờ trở đi, cậu lại có thêm một đôi cha mẹ, một người anh trai, thêm những người thân mới. Cảm giác ấy thật kỳ diệu. Hứa Tích Sương lật qua lật lại mấy phong bao, bên môi vẫn giữ nụ cười. Nhìn thấy vậy, Yến Ngọc Sơn cũng khẽ cười theo, kéo tấm che nắng trong xe xuống, cúi đầu hôn cậu thật lâu, cho đến khi gương mặt Hứa Tích Sương ửng đỏ mới chịu buông ra.

......

Sau khi kết hôn, giữa hai người dường như cũng không có quá nhiều thay đổi, chỉ là Yến Ngọc Sơn giờ đây càng thêm quang minh chính đại mà chiếm tiện nghi cả trong lời nói lẫn hành động.

Cách xưng hô cũng thay đổi theo. Từ nay Yến Ngọc Sơn không còn gọi Hứa lão sư nữa. Sau khi bị Hứa Tích Sương nghiêm túc từ chối cách gọi vợ yêu, anh lập tức ngoan ngoãn đổi sang chồng, khiến Hứa Tích Sương đỏ mặt hai lần mới chịu tha.

Cuối cùng, Yến Ngọc Sơn chọn dùng hai cách xưng hô Sương Sương và Bảo bối, chẳng chút khách khí mà đoạt luôn cách gọi thân mật trong lòng fan.

Còn Hứa Tích Sương nhìn chằm chằm gương mặt Yến Ngọc Sơn, khẽ mím môi, nhỏ giọng gọi: "Chồng"

Yến Ngọc Sơn: ... 

Nếu không phải vì phải kiêng khem trong thời kỳ cuối thai kỳ, có lẽ anh thật sự không nhịn được mà kéo Hứa Tích Sương lại gần thêm chút nữa.

Thế nhưng, bầu không khí ngọt ngào ấy chẳng duy trì được bao lâu, Yến Ngọc Sơn nhanh chóng trở nên lo lắng.

Do tình trạng đặc biệt của Hứa Tích Sương, không thể tiến hành phẫu thuật theo cách thông thường, giáo sư Fred cùng hai bác sĩ khác, trong đó có Hứa bác sĩ đã thảo luận nhiều phương án khác nhau, rồi gọi Yến Ngọc Sơn tới để xin ý kiến.

Nghe ba vị bác sĩ phân tích tỉ lệ thành công cực thấp, lại nói đến những hậu quả sau khi thất bại, Yến Ngọc Sơn chỉ thấy tim như bị bóp nghẹt, đêm nào cũng mơ thấy ác mộng, thấy mình ngồi ngoài phòng phẫu thuật chờ đợi, nhưng cuối cùng chỉ nhận được tờ giấy chứng tử.

Những chuyện ấy anh không dám nói cho Hứa Tích Sương biết.

Mỗi lần vào phòng bệnh, anh đều cố gắng tươi cười, làm như không có gì xảy ra, không muốn khiến người kia lo lắng. Nhưng Hứa Tích Sương vẫn nhận ra, từ quầng thâm mắt, từ ánh nhìn mệt mỏi của anh.

Cậu muốn an ủi Yến Ngọc Sơn, nhưng không biết nên mở lời thế nào.Rốt cuộc, chính cậu còn rõ hơn ai hết, khả năng sống sót của mình mong manh đến thế nào. Trong nguyên tác, "Hứa Tích Sương" vốn không thể sống qua ca phẫu thuật, chỉ để lại đứa trẻ.

Ngày dự sinh chỉ còn chưa đầy nửa tháng. Nhìn Yến Ngọc Sơn gầy đi trông thấy, lòng Hứa Tích Sương quặn thắt, cậu muốn tìm một cơ hội, nói rõ ràng mọi chuyện với anh.

Và cơ hội ấy, đã đến rất nhanh.

Phòng bệnh trong bệnh viện yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng máy đo nhịp tim tích tích vang lên đều đặn.

"Chào ngài, Yến tiên sinh. Tôi là nhân viên của Công ty TNHH Đại Lý Thực Hiện Di Nguyện Mộng Tưởng." Giọng nói từ đầu dây bên kia nho nhã, lễ độ, từng chữ rõ ràng nhưng lại khiến Yến Ngọc Sơn như bị sét đánh, đầu óc trống rỗng.

"Ngài Hứa Tích Sương, người đã qua đời, có để lại cho ngài một bức thư, dặn nhất định phải giao tận tay Yến tiên sinh. Hiện tại tôi đã mang bức thư đến nơi ở của ngài, nhưng một vị họ Vương nói rằng ngài không có ở nhà."

Giọng đối phương vẫn bình thản, không hề biết rằng mỗi chữ mình nói ra như đang cứa vào tim người nghe: "Xin hỏi, tôi nên giao bức thư này cho Vương tiên sinh, hay là tiếp tục đợi để trao tận tay ngài?"

Yến Ngọc Sơn vừa nhận cuộc gọi kia, trong đầu vẫn ong ong chưa kịp phản ứng, toàn thân lạnh buốt như bị dội một chậu nước đá. Người trong điện thoại nói rất lễ độ, nhưng từng chữ rơi vào tai hắn lại như lưỡi dao, di nguyện, đã qua đời, bức thư... tất cả như đang tuyên cáo một chuyện không thể nào chấp nhận được.

Anh gần như theo bản năng cúp máy, nhưng tiếng chuông lại dai dẳng vang lên. Cuối cùng, Yến Ngọc Sơn run run ấn nghe. Khi xác định đó không phải nhầm lẫn, anh cảm giác thế giới xung quanh như sụp đổ. Trong khoảnh khắc ấy, anh thậm chí hoài nghi, có phải những ngày qua chỉ là ảo giác, có phải Hứa Tích Sương thật ra đã không còn.

Điện thoại rơi xuống đất, vang lên một tiếng choang chói tai. 

Yến Ngọc Sơn khom người nhặt lên, đầu ngón tay run bần bật. Anh không dám nghĩ, cũng không dám hỏi. 

Lúc đó, Yến Ngọc Sơn gần như bật dậy, lao thẳng về phòng bệnh. Cửa bị đẩy mạnh, ghế dựa đổ ra đất. Anh gần như nhào tới bên giường, nắm chặt bàn tay Hứa Tích Sương vẫn còn ấm, vẫn còn mềm.

Hứa Tích Sương giật mình: "Anh sao vậy?"

Chỉ một câu đơn giản ấy thôi, lại khiến Yến Ngọc Sơn như được kéo trở về thực tại.

Giọng nói kia, hơi thở kia, người đang ngồi trước mắt vẫn còn sống.

Không phải ảo giác.

Không phải mộng.

Yến Ngọc Sơn hít sâu, chậm rãi buông tay Hứa Tích Sương ra, giọng khàn khàn: "Không sao. Anh chỉ đi xuống lấy một thứ."

Anh vịn mép giường đứng dậy, thân hình hơi lảo đảo, rồi nhanh chóng rời khỏi phòng bệnh. 

Ra đến hành lang, Yến Ngọc Sơn lấy lại bình tĩnh, cầm điện thoại, đọc địa chỉ cho đầu dây bên kia, giọng trầm thấp mà khô khốc: "Đưa đến cho tôi."

Khoảng mười mấy phút sau, một nhân viên mặc đồng phục đẩy tới chiếc vali xách tay cỡ nhỏ.

Yến Ngọc Sơn đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang, gần như che kín toàn bộ khuôn mặt, song người giao hàng vẫn không nhịn được liếc anh vài lần, cảm giác như mình đã gặp người này ở đâu đó rồi. Hơn nữa, cái tên Hứa Tích Sương kia, chẳng phải trùng với tên của một diễn viên nổi tiếng sao?

Yến Ngọc Sơn nhận vali, nói lời cảm ơn rồi quay đi. Anh không lên lầu ngay mà rẽ vào khu vườn nhỏ của bệnh viện.

Không khí buổi chiều thoảng mùi thuốc sát trùng, trộn lẫn hương cỏ ẩm.

Anh dừng bước dưới tán cây, hít sâu một hơi rồi mở vali ra.

Bên trong chỉ có một phong thư, mỏng, sạch sẽ, xếp ngay ngắn giữa lớp lót vải nhung đen.

Mà chỉ cần nhìn thấy hàng chữ gửi Yến Ngọc Sơn, trái tim anh đã thắt lại, từng nhịp đập đều nặng nề, như bị ai bóp nghẹt trong lòng bàn tay.

Ngay khi Yến Ngọc Sơn mở tin ra, vẻ mặt anh kinh hoảng rồi dần trở nên mờ mịt, thất thần nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình. Cùng lúc đó, Hứa Tích Sương nhận được cuộc gọi từ Công ty TNHH Thực Hiện Đại Lý Mộng Tưởng Di Nguyện.

Người phụ trách vô cùng hoảng hốt: "Thật xin lỗi, Hứa tiên sinh, hệ thống của công ty chúng tôi gặp chút sự cố, vô tình xếp ngài vào danh sách khách hàng đã qua đời. Vật phẩm ngài gửi ký gửi bên công ty đã được chuyển đi mất rồi. Thành thật xin lỗi ngài."

"Căn cứ theo lời nhân viên báo lại, di vật ngài chuẩn bị đã được giao cho vị tiên sinh kia..."

Câu nói tiếp theo Hứa Tích Sương không còn nghe được nữa.

Cửa phòng bệnh của cậu bất ngờ bị đẩy mạnh, vang lên một tiếng rầm lớn.

Hứa Tích Sương giật mình, tay run lên làm rơi điện thoại. Cậu hoảng hốt quay đầu lại, chỉ thấy Yến Ngọc Sơn mặt mày trầm tĩnh, trong tay cầm bức thư quen thuộc kia.

Hứa Tích Sương không ngờ cái công ty đó lại không đáng tin đến thế, thế mà để Yến Ngọc Sơn đọc được di thư trước.

Bí mật bị phơi bày đột ngột, Hứa Tích Sương chỉ biết nhìn Yến Ngọc Sơn từng bước một đi tới gần mình. Cậu không kìm được mà lùi về sau nửa bước, nhưng ngay sau đó đã bị Yến Ngọc Sơn nắm chặt cổ tay, kéo mạnh về phía trước, vùi chặt vào lòng ngực của anh.

Hứa Tích Sương thực sự hoảng loạn.

Tuy Yến Ngọc Sơn chỉ mất chưa đến nửa điếu thuốc thời gian để tiếp nhận chuyện một người đàn ông có thể sinh con, nhưng Hứa Tích Sương vẫn không dám chắc.

Liệu Yến Ngọc Sơn có thể chấp nhận được sự thật rằng cậu xuyên từ một thế giới khác đến đây, vẫn có thể bình thản mà không coi cậu là quái vật hay sinh vật ngoài hành tinh, vẫn có thể toàn tâm toàn ý yêu cậu như trước hay không.

Nhưng giờ phút này, bị Yến Ngọc Sơn ôm chặt như vậy, Hứa Tích Sương bỗng chẳng còn thấy sợ hãi gì nữa. Cậu khẽ tựa trán lên vai đối phương, lặng lẽ chờ anh mở lời.

Yến Ngọc Sơn sau khi đọc hết nội dung bức thư, lại phát hiện bản thân không hề kinh ngạc như tưởng tượng, ngược lại còn có một loại cảm giác "Thì ra là vậy".

Thì ra, Hứa Tích Sương vì sao biết Đường Mân phạm tội, nhanh chóng tìm được chứng cứ tố cáo. Thì ra, vì sao Hứa Tích Sương từng nghĩ anh thích Trì Tư Nguyên. Thì ra, vì sao khi bắt đầu thích anh, Hứa Tích Sương lại chọn cách trốn tránh. Thì ra, vì sao cậu có quá nhiều năng lực vượt xa người bình thường...

Yến Ngọc Sơn so với Hứa Tích Sương còn kinh hoảng hơn.

"Em... sẽ rời đi sao?" Yến Ngọc Sơn thấp giọng hỏi.

Hứa Tích Sương trầm mặc vài giây: "Em không biết."

Tim Yến Ngọc Sơn đau nhói.

Tuy trong thư, Hứa Tích Sương có kể về cuộc sống trước khi xuyên vào đây, cũng nói rằng cậu không hối hận, rằng có thể sống thêm một lần nữa là điều may mắn. Nhưng Yến Ngọc Sơn vẫn thấy đau lòng thay cho cậu, cảm thấy Hứa Tích Sương đáng ra phải có một cuộc đời tốt đẹp hơn, chứ không phải bị ràng buộc trong một cốt truyện định sẵn.

"Anh yêu em." Yến Ngọc Sơn cúi xuống, hôn nhẹ lên tóc Hứa Tích Sương, giọng gần như van nài: "Anh chỉ yêu mình em, Hứa Tích Sương. Đừng rời khỏi anh được không?"

Nhưng anh không đợi được câu 'Em cũng yêu anh' hay 'Em sẽ không đi đâu cả.' 

Bởi vì thân thể Hứa Tích Sương bỗng cứng đờ.  

Cậu đột nhiên siết chặt áo Yến Ngọc Sơn, mặt biến sắc:

"Yến Ngọc Sơn... hình như... em sắp sinh rồi."