Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 78

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 78 :Phụ tử bình an

Nói theo cách của bác sĩ, việc sinh con thường trải qua ba giai đoạn. Ở giai đoạn đầu, người mang thai sẽ cảm nhận được những cơn co t* c*ng dần mạnh hơn và dày đặc hơn. Đến giai đoạn thứ hai, khi cổ t* c*ng mở hoàn toàn, cơn đau sẽ dữ dội đến mức như bị xé toạc, đau đến mức sống không bằng chết.

Còn Hứa Tích Sương trực tiếp bỏ qua giai đoạn đầu tiên.

Cơn đau ập đến như sấm dậy, khiến toàn thân cậu run rẩy. Trước mắt cậu lúc đen lúc trắng, cảm giác như có ai đó đang dùng dao cứng nghiền nát từng tấc da thịt nơi bụng mình. 

Bên cạnh, bác sĩ Hứa vẫn không ngừng lớn tiếng gọi, cố giữ cho hắn tỉnh táo: "Không được ngất. Giữ ý thức, mau cắn vào cái này."

Một miếng gạc mềm được nhanh chóng nhét vào miệng cậu, đề phòng hắn vì quá đau mà cắn đứt lưỡi.

Thuốc gây tê bắt đầu ngấm dần, cơn đau bớt đi đôi chút, thay vào đó là cảm giác tê dại khắp người. Tư duy của Hứa Tích Sương cũng trở nên mơ hồ, mạch suy nghĩ rời rạc. Cậu thật sự cảm thấy mình sắp chết rồi, nắm chặt lấy tay Yến Ngọc Sơn, giọng run run, yếu ớt: "Nếu em chết..."

"Em sẽ không sao cả." Yến Ngọc Sơn cắt ngang lời cậu, giọng run rẩy, không biết là đang trấn an Hứa Tích Sương, hay đang tự thuyết phục chính mình.

Nhìn khuôn mặt Hứa Tích Sương tái nhợt không còn chút máu, miệng vẫn lẩm bẩm dặn dò chuyện hậu sự, lòng Yến Ngọc Sơn quặn thắt. Anh muốn mắng cậu đừng nói những điều xui xẻo ấy, nhưng lại không nỡ nặng lời, chỉ cắn răng uy h**p: "Hứa Tích Sương, em mà còn dám bỏ cuộc, anh liền..."

"Anh sẽ công khai lịch sử xem điện thoại của em." Yến Ngọc Sơn nhìn chằm chằm Hứa Tích Sương ghé sát, giọng khàn đi: "Anh sẽ cho tất cả mọi người biết em từng xem video thằn lằn vẫy đuôi hơn một trăm lần trong một ngày."

Hứa Tích Sương ngây ra như phỗng.

Cho đến khi bị đẩy vào phòng phẫu thuật, cậu vẫn chưa kịp hoàn hồn, Yến Ngọc Sơn vậy mà lại dùng chuyện video ngắn để uy h**p cậu.

Nhưng phải nói, Yến Ngọc Sơn thật sự rất biết cách chọn điểm yếu để dọa người. Hứa Tích Sương là người cực kỳ sĩ diện, tuyệt đối không thể để người khác biết mấy sở thích đặc biệt kia của mình. Nếu Yến Ngọc Sơn thật sự dám tung lịch sử xem video trong điện thoại cậu lên mạng, thì cho dù Hứa Tích Sương có thật sự nằm trong quan tài, cậu cũng phải bật dậy đấm cho Yến Ngọc Sơn một trận nên thân.

Nghẹn một hơi như vậy, Hứa Tích Sương cố gắng chịu đựng, không để mình ngất đi vì đau. Chỉ đến khi thuốc mê phát huy tác dụng, cậu mới từ từ mất đi ý thức.

Trong khoảng mơ hồ giữa mê và tỉnh, Hứa Tích Sương thấy mình bước vào một giấc mộng thật dài nhưng lần này, cậu không gặp lại nguyên thân.

Cậu trở về thế giới ban đầu của chính mình.

Rất rõ ràng, Hứa Tích Sương biết bản thân đang mơ. Giống như một linh hồn đang trôi dạt, cậu lặng lẽ nhìn cảnh tượng trong phòng tắm, nơi thi thể bị điện giật chết của mình được người giúp việc phát hiện, rồi vội vàng báo cảnh sát, gọi người nhà đến thu dọn. 

Hứa Tích Sương nhìn cảnh ấy, chỉ có thể thở dài: May mà lúc đó mình còn mặc áo choàng tắm, không thì đúng là mất mặt chết được.

Thời gian trong mơ trôi nhanh như gió. Hắn thấy người nhà lo tang lễ, thấy luật sư tuyên đọc di chúc, toàn bộ tài sản của cậu đều được quyên tặng cho quỹ từ thiện.

Tin tức cậu qua đời lan khắp mạng, mọi người thương tiếc Quốc dân học trưởng ra đi quá sớm. Nhưng ký ức của Internet vốn ngắn ngủi, chẳng bao lâu sau, người từng nhớ đến cậu cũng dần quên đi, ai nấy lại tiếp tục sống cuộc đời của riêng mình.

Người nhà và bạn bè của Hứa Tích Sương cũng dần dần thoát khỏi nỗi đau mất mát. Cô em họ của cậu lên đại học, làm quen với bạn cùng phòng mới, hai người rất thân thiết, thường chia sẻ với nhau những tiểu thuyết mà mình yêu thích.

Một ngày, khi dọn lại kệ sách, cô em họ vô tình lấy xuống chính quyển sách năm đó đã cho Hứa Tích Sương đọc, cũng là quyển sách khiến hắn xuyên vào thế giới kia.

Hứa Tích Sương nhìn thấy cảnh này, lập tức bay lại, lơ lửng sau lưng em họ, muốn cùng cô xem lại một lần nữa. Chưa kịp nhìn kỹ, liền nghe em họ kinh ngạc kêu lên: "Trời ơi. Sách này drop giữa chừng rồi à?"

"Không thể nào, tác giả đăng chính văn xong thì bỏ chạy luôn, nói là sẽ viết phiên ngoại mà chẳng có cái nào cả." Cô lật đến chương cuối, vẻ mặt hoảng hốt đọc to: "Tác giả có đôi lời...【Tôi xin lỗi về những tranh cãi ở phần trước. Việc sắp xếp cho nhân vật pháo hôi Hứa Tích Sương đúng là tôi làm chưa tốt. Tôi sẽ chỉnh sửa lại, cố gắng cho mọi người một cái kết hoàn chỉnh hơn.】. Cấp A thật đấy hả? Viết thế mà dám bỏ chạy à?

Hứa Tích Sương cũng sững sờ. Cậu vừa định ở lại thêm một chút, xem thử có phần kế tiếp hay không, thì đột nhiên cảm giác một luồng sức hút mãnh liệt từ đâu kéo phắt lấy mình, xé cậu ra khỏi thế giới kia và đưa cậu trở về thân thể thật.

Mi mắt Hứa Tích Sương run run. Rồi từ từ mở ra.

Ánh đèn trắng sáng tràn ngập căn phòng bệnh. Trước mắt cậu hơi hoa lên, bóng người chập chờn rồi dần dần rõ nét.

Giáo sư Fred, bác sĩ Hứa và Yến Ngọc Sơn, ba người đang đứng quanh giường, vẻ mặt căng thẳng nhìn cậu chằm chằm. Thấy cậu mở mắt, cả ba đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.

Bác sĩ Hứa tháo khẩu trang xuống, mỉm cười nhẹ nhõm: "Chúc mừng cậu, ba tròn con vuông. Em bé nặng sáu cân tám, là một tiểu tử mập mạp, rất khỏe mạnh."

Sáu cân tám? Không phải trong nguyên tác là tám cân tám sao?

Hứa Tích Sương ngẩn người một chút, rồi cũng khẽ nở nụ cười.

Hứa Tích Sương ý thức được mình thật sự đã đánh vỡ cốt truyện. Cậu vượt qua quỷ môn quan mà vẫn sống, đứa trẻ cậu sinh ra cũng khác với trong nguyên tác. Từ giờ trở đi, cậu hoàn toàn thoát khỏi thân phận công cụ sinh tử mà quyển truyện kia an bài, không còn là pháo hôi, không còn liên quan gì đến cốt truyện nữa.

Thật tốt.

"Miệng vết thương có đau không?" Yến Ngọc Sơn nắm lấy tay Hứa Tích Sương, ánh mắt đầy xót xa hỏi.

Hứa Tích Sương thành thật đáp: "Có một chút."

"Dưỡng thêm vài ngày sẽ ổn thôi." Fred giáo sư mở miệng, dùng tiếng Trung lưu loát nói: "À, Hứa, cậu đúng là một kỳ tích tuyệt đẹp. Tôi vô cùng vinh hạnh, cũng vô cùng may mắn khi được chứng kiến kỳ tích này. Chúc mừng cậu."

Hứa Tích Sương mỉm cười đáp: "Cảm ơn giáo sư."

Fred giáo sư thực hiện ca mổ này cũng là một kỳ tích. Ông hoàn thành một ca phẫu thuật chỉ có 10% khả năng thành công, vừa bảo toàn tính mạng cho Hứa Tích Sương, vừa cứu được đứa trẻ. Trong suốt ca mổ, từng phút từng giây, Fred giáo sư cùng bác sĩ Hứa đều đang chạy đua với Tử Thần. Giờ phút này, khi thấy Hứa Tích Sương bình an, ông mệt mỏi rời khỏi phòng phẫu thuật, quyết định đi nghỉ ngơi.

Trước khi rời đi, bác sĩ Hứa xoay người lại, nói: "Khoảng nửa tiếng nữa cậu sẽ được gặp con mình. Nếu có gì chưa rõ thì hỏi tôi hoặc hỏi vú em mà Yến tiên sinh đã mời. Nghỉ ngơi cho tốt nhé."

Bác sĩ đi rồi, Hứa Tích Sương bỗng nhớ ra chuyện gì đó, quay đầu hung hăng trừng Yến Ngọc Sơn: "Anh cư nhiên dám nghĩ em chết rồi à."

Cậu thầm quyết định, sau này nhất định phải thêm một điều vào danh sách di nguyện: Sau khi chết phải hủy sạch di động và máy tính cá nhân, không được để lại bất kỳ trình duyệt nào.

"Thực xin lỗi, bảo bối." Yến Ngọc Sơn cúi đầu hôn nhẹ lên trán Hứa Tích Sương, giọng tràn đầy hối hận: "Ta lúc ấy quá sợ hãi, ta về sau không bao giờ sẽ đề chuyện này, đừng nóng giận."

Hứa Tích Sương không nói chuyện, Yến Ngọc Sơn xem đến muốn cười, lại hôn một cái, tiếp tục hống: "Lúc đó anh quá sợ, anh sẽ không bao giờ nhắc lại chuyện ấy nữa. Đừng giận nhé."

Hứa Tích Sương không nói, Yến Ngọc Sơn nhìn dáng vẻ ấy vừa muốn cười vừa thương, lại hôn thêm một cái, dỗ ngọt: "Bảo bối của anh thật giỏi, sinh con thật vất vả, em thật vĩ đại. Anh yêu em."

Hứa Tích Sương bị dỗ đến mềm lòng, ngoan ngoãn thuận theo. Rồi hắn bỗng nhớ ra một chuyện, nghiêm mặt nói: "Về sau lúc làm, nhất định phải mang bao, nghe rõ chưa?  không muốn sinh nữa."

Hứa Tích Sương thấy Yến Ngọc Sơn im lặng không trả lời, liền cho rằng cậu không đồng ý. Cơn giận bốc lên, cậu cố rút tay về, dù chẳng còn chút sức lực nào. 

Yến Ngọc Sơn vội vàng nắm lấy tay hắn, trấn an: "Anh mang, anh bảo đảm. Nhưng mà, bảo bối à, Fred giáo sư và bác sĩ Hứa đã nói với anh rồi, sau này em sẽ không thể mang thai nữa."

Khi nghe tin đó, phản ứng đầu tiên của Yến Ngọc Sơn chính là yên tâm.

Anh biết mang thai khổ cực thế nào, sinh con đau đớn và nguy hiểm ra sao, nên thật lòng không muốn Hứa Tích Sương phải trải qua thêm một lần như thế nữa.

Nghe Yến Ngọc Sơn nói vậy, Hứa Tích Sương cũng thấy nhẹ nhõm. Sinh con đúng là chuyện chịu tội, cậu cũng chẳng mong phải lặp lại lần thứ hai.

Hai người ở trong phòng bệnh nghỉ ngơi thêm một lúc. Thấy thời gian đã đến, Yến Ngọc Sơn đi lấy chiếc rương giữ nhiệt, nhẹ nhàng bế đứa bé ra cho Hứa Tích Sương xem.

Đứa trẻ mới sinh toàn thân đỏ au, da nhăn nheo, trông chẳng khác gì con khỉ nhỏ. Hứa Tích Sương hơi nhíu mày, có chút ghét bỏ. Yến Ngọc Sơn vội cười xoa dịu: "Bác sĩ Hứa nói tóc nó mọc khá tốt, sau này lớn lên nhất định sẽ xinh đẹp."

Hứa Tích Sương dùng ngón tay khẽ chọc chọc vào má con. Đứa bé khẽ há miệng, bị chọc cũng không khóc, trông ngoan hơn hẳn, khiến cậu thấy thuận mắt hơn một chút.

Trong lòng Yến Ngọc Sơn bỗng mềm nhũn. Anh nhìn điện thoại, rồi nói: "Em vừa sinh xong còn yếu, nên mẹ anh và mọi người quyết định hai tuần nữa mới tới thăm, sợ làm em mệt. Anh gửi ảnh của con cho họ rồi, mẹ anh nói đứa nhỏ có đôi mắt và cái miệng giống em. Anh cũng không hiểu bà nhìn kiểu gì mà ra được điều đó."

Dù sao thì cả hai người đều chưa thấy đứa nhỏ này có chỗ nào giống mình cả.

Sau khi đặt lại đứa bé vào rương giữ nhiệt, Yến Ngọc Sơn cùng Hứa Tích Sương bàn tới chuyện đặt tên.

Chuyện này họ đã nói qua từ trước. Yến Ngọc Sơn vốn muốn để con mang họ Hứa, vì thương Hứa Tích Sương, biết cậu sinh con cực khổ. Nhưng Hứa Tích Sương lại muốn để con theo họ Yến, như vậy thì cậu có thể danh chính ngôn thuận giao nhiệm vụ chăm con cho Yến Ngọc Sơn, dù sao con cũng theo họ anh rồi.

Cuối cùng, hai người thống nhất đặt tên con là Yến Thanh Từ. Còn tên gọi ở nhà, chờ đứa nhỏ lớn hơn một chút, có vài hành động đáng yêu hay tính cách đặc biệt, rồi sẽ chọn sau.

Thời gian sau đó, dưới sự chăm sóc chu đáo của Yến Ngọc Sơn và vú em, Hứa Tích Sương dần hồi phục. Tâm trạng cậu cũng nhẹ nhõm hơn, thỉnh thoảng còn mở điện thoại lướt xem quần áo trẻ con, vừa xem vừa tưởng tượng cảnh đứa nhỏ mặc lên sẽ đáng yêu thế nào. Cuối cùng, cậu không kìm được mà mua một chiếc quần nhỏ có họa tiết đuôi Corgi, đáng yêu đến mức khiến cậu bật cười.

Nhưng niềm vui ấy không kéo dài bao lâu, cậu liền gặp phải vấn đề đầu tiên sau sinh.

Người vú em cẩn thận nói: "Thông thường, sau khi sinh một đến hai ngày, sẽ bắt đầu có sữa. Chúng tôi khuyến khích nuôi con bằng sữa mẹ, vì trong đó có nhiều dưỡng chất và kháng thể cần thiết cho trẻ sơ sinh..."

Nói đến đây, à nhanh chóng liếc nhìn Hứa Tích Sương một cái, rồi bổ sung: "Tất nhiên, hiện nay sữa bột trên thị trường cũng rất tốt. Ngoài ra còn có một ứng dụng chia sẻ kinh nghiệm chăm con, trong đó có chuyên mục giúp đỡ lẫn nhau giữa các phụ huynh. Nếu có người gặp khó khăn trong việc tiết sữa, họ có thể nhờ giúp đỡ, còn những người dư sữa thì có thể hỗ trợ lại."

Hứa Tích Sương nghe xong đỏ bừng mặt, chỉ hận không thể chui vào trong chăn trốn đi. Dù vậy, cậu vẫn lễ phép gật đầu.

Sau khi người vú em rời đi, cậu liếc nhìn Yến Ngọc Sơn, người vừa rồi vẫn chăm chú nghe như học sinh gương mẫu rồi không nhịn được chọc nhẹ: "Giờ làm sao đây?"

Yến Ngọc Sơn quay sang, ánh mắt dừng lại trên ngực Hứa Tích Sương. Hứa Tích Sương theo phản xạ kéo chăn lên, giọng có chút bối rối: "Mau nghĩ cách chứ."

Không khí trong phòng bỗng trở nên yên tĩnh. Ánh nắng buổi chiều rơi qua khung cửa sổ, đọng lại trên vai hai người.

Yến Ngọc Sơn khẽ ho nhẹ, sau đó cúi người xuống, giọng nghiêm túc mà dịu dàng: "Anh kiểm tra một chút, xem em có... được không."

Thái độ anh nghiêm trang đến mức Hứa Tích Sương ngây ra, còn tưởng Yến Ngọc Sơn thật sự định giúp mình giải quyết vấn đề, liền gật đầu đồng ý. Ai ngờ, Yến Ngọc Sơn đứng dậy, bước đến cửa, khóa trái lại.

Khoảnh khắc đó, Hứa Tích Sương mới cảm thấy có gì đó không ổn. Cậu vừa định mở miệng, đã bị Yến Ngọc Sơn bất ngờ cúi xuống, dùng nụ hôn chặn lại tất cả lời nói.

Đây là nụ hôn đầu tiên sau khi Hứa Tích Sương sinh con. Nụ hôn ấy mang theo cảm xúc phức tạp vừa cuồng nhiệt, vừa ẩn nhẫn, như thể sau cơn bão lớn, người ta mới dám ôm chặt lấy sinh mệnh mà mình suýt đánh mất.

Yến Ngọc Sơn trừng mắt nhìn, liếc thấy vẻ mê mẩn trên khuôn mặt Hứa Tích Sương, tay khẽ lần vào trong, làm theo thủ pháp mà vú em từng dạy, ngón tay vòng quanh đầu nhọn, nhẹ nhàng ấn rồi xoa thành vòng tròn.

Cơ thể Hứa Tích Sương như bị dòng điện chạy qua, run rẩy một cái, lập tức tỉnh táo lại. Cậu khẽ cong người, muốn lùi về sau, nhưng lưng đã bị Yến Ngọc Sơn một tay giữ chặt, không cho thoát.

Đợi đến khi Yến Ngọc Sơn "kiểm tra" xong, Hứa Tích Sương đã mềm nhũn cả người, ngã gục trong lòng y th* d*c, như một con tôm vừa chín tới, toàn thân ửng đỏ.

Hứa Tích Sương còn chưa kịp ổn định hơi thở, đã thấy Yến Ngọc Sơn nâng bàn tay vừa làm loạn của mình lên, đưa đến bên môi khẽ l**m một cái, rồi nghiêm túc nói: "Quả thật là không có."

Hứa Tích Sương ngẩn ra một giây.

Mặt cậu đỏ bừng đến sắp nổ tung, thẹn quá hóa giận, quát lên: "Yến Ngọc Sơn!!!!"

Sau này cậu mà còn tin Yến Ngọc Sơn, cậu đúng là chó.

Đối với việc dỗ Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn đã quá quen thuộc. Anh nhanh chóng cúi đầu, khẽ hôn lên má Hứa Tích Sương một cái, rồi ba phần áy náy, bảy phần làm nũng mà nói: "Thật xin lỗi, bảo bối. Anh thật sự chỉ muốn giúp em kiểm tra sữa thôi, chỉ là đoạn cuối cùng kia anh không nhịn được."

Hứa Tích Sương đưa tay đẩy mặt Yến Ngọc Sơn ra, cảnh giác nói: "Vậy sao anh không nói là anh đảm bảo sau này sẽ không làm như vậy nữa?"

Yến Ngọc Sơn dừng lại một thoáng, rồi nghiêm túc trả lời: "Bảo bối à, vừa rồi phản ứng của em đáng yêu quá. Anh cũng không dám chắc sau này, khi ở trên giường, anh có thể nhịn được mà không sờ hay không. Cho nên, anh không dám hứa."

Hứa Tích Sương: ....

Một lần nữa, Hứa Tích Sương lại được mở mang tầm mắt về độ dày mặt của Yến Ngọc Sơn.

Cậu nghẹn lời hồi lâu, cuối cùng chỉ có thể bật ra một câu: "Đi tải app!!!"