Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 76

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 76 :Em đồng ý.

Thời gian quay《 Khổ Hạ 》 không dài, chỉ chừng hai tháng, nhưng Hứa Tích Sương lại rất quen thuộc với phong cảnh quanh thị trấn nhỏ này. Cậu chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra ngay đây là đâu.

Thị trấn nằm ở phía nam, mùa hè oi bức, mùa đông tuy không có tuyết rơi, nhưng chỉ cần gió lùa qua cũng đủ lạnh thấu xương. Hứa Tích Sương hé mở cửa sổ xe, định nhìn kỹ cảnh vật bên ngoài, nhưng vừa bị gió lạnh tạt qua mặt liền tỉnh hẳn, vội vã kéo cửa sổ lại, rồi quay sang hỏi Yến Ngọc Sơn: "Ở đây có điểm du lịch nào sao?"

"Không rõ lắm." Yến Ngọc Sơn bình thản đáp, tiện tay khóa màn hình điện thoại.

Từ khi Hứa Tích Sương gửi cho anh xem bài đăng thông báo kết hôn của Tiểu Kỷ bác sĩ và tiểu Lý vũ đạo gia, Yến Ngọc Sơn đã bắt đầu có ý định cầu hôn. Mấy ngày nay, anh vẫn luôn lên kế hoạch cho chuyện đó.

Trong suốt quá trình chuẩn bị, điều khiến Yến Ngọc Sơn băn khoăn nhất chính là địa điểm cầu hôn. Suy đi tính lại, cuối cùng anh quyết định chọn thị trấn nơi hai người lần đầu gặp gỡ, khi quay《 Khổ Hạ 》 

Chính ở nơi này, họ lần đầu tiếp xúc. Tuy buổi tối hôm đó không phải là một khởi đầu tốt đẹp, hai người thậm chí còn hiểu lầm nhau, nhưng Yến Ngọc Sơn rất rõ ràng, từ khoảnh khắc ấy, anh đã bắt đầu động lòng, để rồi tình cảm ấy cắm rễ, bén sâu đến mức không thể rút ra nữa.

Cầu hôn là chuyện hệ trọng, Yến Ngọc Sơn vẫn quyết định báo cho người trong nhà biết trước. Dù vậy, anh không hoàn toàn chắc chắn rằng Hứa Tích Sương sẽ đồng ý, nên không muốn khiến đối phương cảm thấy áp lực. Vì thế, anh từ chối đề nghị của Phí Nguyên về việc phát sóng trực tiếp màn cầu hôn để khán giả cùng chứng kiến. Ngoài trừ Yến Kinh Mặc, anh tạm thời chưa nói cho cha mẹ biết.

Khi nhận được tin, Yến Kinh Mặc ngẩn người mất vài phút, sau đó mới cười nói: "Được thôi, nhưng hai người mới quen nhau có một tháng mà? Cậu vội thế là sao, sợ người ta chạy mất à?"

Yến Ngọc Sơn im lặng một lúc, không biết nên đáp thế nào.

Bởi vì, đúng là anh thật sự sợ.

Càng đến gần ngày dự sinh của Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn lại càng bồn chồn. Tuy anh chưa từng nói thẳng với Hứa Tích Sương về chuyện phẫu thuật, nhưng anh biết rất rõ, ca mổ này có rủi ro cực lớn, Vì thế, Yến Ngọc Sơn buộc phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

Nếu Hứa Tích Sương thật sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn, vậy thì trước khi điều đó xảy ra, anh nhất định phải cưới cậu.

Yến Ngọc Sơn không muốn để lại bất kỳ tiếc nuối nào. Chỉ cần còn được yêu cậu thêm một ngày, anh cũng muốn dùng trọn vẹn một ngày ấy để khiến Hứa Tích Sương thuộc về mình, thuộc về anh không chỉ trong lòng, mà còn dưới ý nghĩa pháp luật, để có thể đứng giữa thế giới mà tuyên bố rằng: Người này là của tôi.

Xe dừng lại. Yến Ngọc Sơn bước xuống trước, vòng sang mở cửa xe cho Hứa Tích Sương, cẩn thận đỡ cậu xuống, rồi cùng nhau đi dọc con đường ven sông nhỏ của thị trấn.

Những ký ức cũ dần ùa về theo từng góc phố quen thuộc. Hứa Tích Sương nhớ tới buổi tối sau tiệc đóng máy của Khổ Hạ, hôm đó vì không được ăn bánh kem mà tâm trạng cậu có chút buồn bực, ra ngoài dạo cho khuây khỏa, nào ngờ Yến Ngọc Sơn lại mang bánh ra tìm, còn cậu thì vì thèm bơ quá mà l**m ngón tay dính kem của anh.

Giờ nghĩ lại, hình như chính khoảnh khắc ấy là lần đầu tiên cậu đỏ mặt trước Yến Ngọc Sơn, cũng là lần đầu tiên cậu cảm thấy thế giới này thật sự ấm áp và chân thực.

Tuy mùa đông đã qua, học sinh cũng đã khai giảng, nhưng hôm nay là ngày nghỉ, trên đường vẫn có rất nhiều thiếu niên hoạt bát, tốp năm tốp ba rủ nhau đi chơi, nói cười rôm rả, khi thì hẹn nhau đến quán trà sữa, khi lại bàn xem tối nay ai sẽ mở phòng chơi game. Không khí tuổi trẻ tràn đầy sinh khí, khiến Hứa Tích Sương khẽ mỉm cười.

Hứa Tích Sương nhìn theo họ một lúc, đến khi hoàn hồn lại thì phát hiện Yến Ngọc Sơn đã dắt tay mình đi đến ngôi trường từng được mượn làm bối cảnh quay trong phim.

Hứa Tích Sương vừa định nói rằng trường chắc đã đóng cửa, bảo vệ sẽ không cho vào, thì thấy Yến Ngọc Sơn chỉ khẽ gật đầu với chú bảo vệ, liền đường hoàng nắm tay cậu đi thẳng vào.

Phòng học họ từng quay nằm phía sau tòa nhà tổng hợp. Hứa Tích Sương bước theo Yến Ngọc Sơn vòng qua hành lang, theo thói quen quay đầu nhìn lại, chỉ thoáng liếc một cái, cậu liền ngẩn người.

Không biết từ khi nào, camera quay hình đã biến mất, những vị khách mời khác cũng chẳng thấy đâu, trên con đường lát gạch cổ kính chỉ còn hai bóng người song song đi cạnh nhau, tiếng bước chân hòa vào tiếng gió lạnh đầu xuân, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy cả nhịp tim mình.

Lúc này, Hứa Tích Sương mới chậm nửa nhịp mà phản ứng kịp.

Đạo diễn Phí Nguyên hôm nay dường như chưa từng xuất hiện để làm màu như mọi khi, cũng chẳng hề giao cho họ bất kỳ nhiệm vụ đánh tạp hay thử thách nào.

Một cơn dự cảm mơ hồ dâng lên trong lòng Hứa Tích Sương, cậu cảm giác, chuyện hôm nay có gì đó khác thường.

Ý thức được điều gì đó, tim Hứa Tích Sương bắt đầu đập nhanh hơn, lòng bàn tay cũng nóng lên. Cậu vô thức nắm chặt tay Yến Ngọc Sơn, bước chân dần chậm lại, trong lòng dâng lên một nỗi bất an khó hiểu, vừa hồi hộp, vừa sợ hãi, không dám bước tiếp về phía trước.

Nhận ra sự do dự và hoảng loạn ấy, Yến Ngọc Sơn khẽ siết lấy các ngón tay của cậu, để hai bàn tay chặt chẽ đan vào nhau. Sau đó, anh dùng sức nhẹ nhưng không cho phép khước từ, dắt Hứa Tích Sương tiếp tục đi về phía trước, đi đến khoảng sân nhỏ nơi họ từng quay phim, dừng lại dưới gốc đại thụ nơi Hứa Tích Sương thường ngồi nghỉ lúc quay 《Khổ Hạ》.

Yến Ngọc Sơn bỗng buông tay cậu ra. Hứa Tích Sương khẽ sững người, bàn tay theo quán tính khẽ chụp vào khoảng không, muốn nắm lại nhưng không kịp, chỉ đành chậm rãi thu tay về. Cậu ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đang đứng đối diện mình, và trong khoảnh khắc ấy, cậu đã biết anh muốn làm gì.

Hứa Tích Sương khẽ nuốt một ngụm nước bọt, lòng bàn tay toát mồ hôi.

Thực ra, Yến Ngọc Sơn còn căng thẳng hơn cả cậu. Nhưng càng hồi hộp, anh lại càng cố giữ vẻ bình tĩnh bên ngoài, đến mức không ai nhận ra bàn tay giấu trong túi áo, nơi đang nắm chặt chiếc hộp nhẫn nhỏ, đang run không ngừng.

Yến Ngọc Sơn hít sâu một hơi, cố giữ giọng mình không run, nghiêm túc nhìn Hứa Tích Sương và khẽ gọi: "Hứa Tích Sương."

Từ sau khi hai người xác định quan hệ, Yến Ngọc Sơn chưa từng gọi tên cậu như thế, anh luôn gọi là Hứa lão sư. Chỉ một tiếng gọi ấy thôi đã khiến Hứa Tích Sương càng thêm căng thẳng, chỉ kịp đáp lại bằng một tiếng nhỏ: "Ừm."

Nhận được câu trả lời, Yến Ngọc Sơn tiếp lời: "Tôi yêu em."

Hứa Tích Sương khựng lại. Ngay giây tiếp theo, cậu trơ mắt nhìn Yến Ngọc Sơn quỳ một gối xuống trước mặt mình, bàn tay run rẩy mở chiếc hộp nhẫn màu xanh biển, bên trong là một chiếc nhẫn bạc tinh xảo.

Cả cơ thể Hứa Tích Sương như bị điện giật, máu trong người sôi trào. Cậu ngẩn người nhìn chiếc nhẫn, đầu óc dần trống rỗng, chỉ còn nghe rõ tiếng tim mình đập hòa lẫn với giọng nói trầm thấp của Yến Ngọc Sơn: "Khi quay 《Khổ Hạ》, lúc đầu anh không hiểu vì sao chỉ cần thấy em nói chuyện với người khác là trong lòng lại khó chịu, lại cứ muốn đến gần em, muốn chạm vào em, muốn bảo vệ và quan tâm em. Sau này anh mới hiểu, ngay từ khi đó, anh đã thích em rồi. Anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên."

Tim Hứa Tích Sương run lên, ngực như bị bóp chặt. Cậu đưa tay ôm lấy lồng ngực mình, cố đè nén cảm giác choáng váng, nhưng trái tim đã sớm loạn nhịp mất rồi.

"Anh muốn cùng em kết hôn. Dùng quãng đời còn lại của anh, để yêu em bằng một thân phận khác." Yến Ngọc Sơn nâng chiếc hộp nhẫn lên cao hơn, giọng nói run nhẹ mà kiên định: "Anh hứa với em, anh sẽ cố gắng hết sức để mang đến cho em tất cả những gì em muốn, dù là vật chất hay tinh thần, anh đều sẽ khiến em vui vẻ, khiến em hạnh phúc và mãi mãi yêu thương em."

"Em có bằng lòng." Yến Ngọc Sơn khẽ dừng lại, giọng hơi run: "Kết hôn với anh không?"

Hứa Tích Sương cúi đầu, nhìn người đàn ông đang quỳ một gối dưới đất. Yến Ngọc Sơn cũng ngẩng đầu nhìn lại cậu, trong ánh mắt là sự căng thẳng pha lẫn chờ mong.

Chiếc nhẫn trong hộp dưới ánh mặt trời lấp lánh ánh sáng dịu. Hứa Tích Sương biết, thứ trước mắt mình không chỉ là một chiếc nhẫn mà là một khởi đầu khác, một lời hứa sẽ gắn bó cả đời.

Nếu cậu đồng ý lời cầu hôn này, thì giữa cậu và Yến Ngọc Sơn, từ nay sẽ không chỉ là người yêu mà là bạn đời hợp pháp, là hai người cùng chia sẻ cuộc sống, cùng chịu trách nhiệm với nhau, cùng bước qua quãng đời còn lại.

Quãng đời còn lại.

Mi mắt Hứa Tích Sương khẽ run.

Cậu bỗng nhớ đến cốt truyện trong cuốn sách kia, kết cục của "Hứa Tích Sương", đứa trẻ trong bụng, và ca phẫu thuật sinh mổ có xác suất sống sót chưa đến mười phần trăm.

Hứa Tích Sương ngẩn người. Cậu nghĩ đến những việc sau khi mình chết, đến bản công chứng di sản đã chuẩn bị xong, chỉ còn lại bức di thư gửi cho Yến Ngọc Sơn.

Cậu đã sắp xếp tất cả, hy vọng Yến Ngọc Sơn có thể dần quên đi mình, thoát khỏi bi thương, tìm được người khác yêu thương và sống tiếp, cùng người đó nuôi nấng đứa bé mà cậu để lại.

Thế nhưng, giây phút này, khi Hứa Tích Sương nhìn vào mắt Yến Ngọc Sơn, nhìn chiếc nhẫn trong tay anh, những suy nghĩ từng khiến cậu bình thản ấy bỗng chốc tan thành từng mảnh vụn. Từng mảnh, từng mảnh, vỡ nát, hóa thành tro bụi, rồi bị cậu ném đi không chút do dự.

Hứa Tích Sương chợt hiểu ra. Không, cậu không muốn từ bỏ. Cậu muốn chiếm giữ Yến Ngọc Sơn trọn đời. Dù cho có chết đi, Yến Ngọc Sơn cũng chỉ được phép nhớ mình, chỉ được yêu mình, không được thích ai khác, càng không được vì đứa trẻ mà tìm "mẹ kế".

Tình yêu vốn là một dạng độc chiếm.

Và đến giờ, Hứa Tích Sương đã thực sự hiểu điều đó.

Từ khi bước chân vào thế giới trong cuốn sách này, Hứa Tích Sương vốn dửng dưng với mọi thứ. Cậu từng nghĩ, chỉ còn sống được vài tháng thì việc gì phải để tâm đến những người xung quanh, đến lời khen chê của mạng xã hội.

Nhưng rồi, cậu gặp Yến Ngọc Sơn.

Từ lúc thích anh, Hứa Tích Sương bắt đầu thay đổi. Cậu bắt đầu đọc bình luận mạng, bắt đầu muốn sống sót sau khi sinh đứa bé, bắt đầu nghĩ rằng, chỉ cần còn sống, còn được ở bên Yến Ngọc Sơn, thì dù có khó khăn đến mấy cũng đáng giá.

Cậu không muốn để lại nỗi đau cho Yến Ngọc Sơn, không muốn rời đi nữa.

Con người, một khi có điều để trân trọng, sẽ bắt đầu sợ mất nó.

Hứa Tích Sương cũng như thế. Người từng vô tư tiêu sái, nay lại trở nên lưu luyến và sợ hãi.

Cậu bắt đầu ích kỷ, bắt đầu tham lam muốn ở bên Yến Ngọc Sơn mãi mãi, muốn mãi được yêu thương, được ôm ấp trong tình cảm nồng nhiệt không chút giữ lại ấy.

Và giờ đây, Yến Ngọc Sơn lại chủ động trao cho cậu cơ hội ấy. Quỳ xuống, đeo nhẫn, nói lời hứa hẹn cả đời. Vậy, cậu còn lý do gì để từ chối nữa chứ?

Dưới ánh mắt vừa thấp thỏm vừa chờ đợi của Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương khẽ đưa tay ra.

Hứa Tích Sương nhìn thẳng vào anh, từng chữ, từng chữ rõ ràng và trịnh trọng: "Em đồng ý."

Tim Yến Ngọc Sơn treo suốt từ nãy đến giờ rốt cuộc cũng rơi xuống. Anh run run lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, vội vã lồng vào ngón áp út của Hứa Tích Sương như sợ cậu đổi ý mất. Rồi anh nắm chặt tay người yêu, kéo cậu đứng dậy, ôm thật chặt vào lòng.

Ngay khi chiếc nhẫn vừa được đeo lên, và hai người còn đang trong vòng tay nhau, bầu không khí yên tĩnh quanh họ bỗng nổ tung, tiếng reo hò, tiếng hú hét vang dội từ bốn phía.

Hứa Tích Sương ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn lên trên tóc cậu rơi xuống những cánh hoa tươi, được ném từ lan can tầng hai.

Trên đó, những vị khách mời biến mất từ nãy, cùng đạo diễn Phí Nguyên đang đứng chen chúc, tay cầm hoa và ruy băng màu sắc, vừa rải vừa cười rạng rỡ chúc phúc. Ngay cạnh họ, chị Triệu quản lý của Hứa Tích Sương và Tiểu Vương từ biệt thự cũng có mặt. Hai người mắt đỏ hoe, vành mắt ướt đẫm.

Còn bên cạnh, Trì Tư Nguyên và Nhan Dao lại khóc càng dữ hơn.

Nhan Dao nức nở đến mức nói không thành lời, Trì Tư Nguyên vừa lau nước mắt vừa vỗ tay rầm rầm, giọng nghẹn lại: "Hai người nhất định phải hạnh phúc đấy nhé."

Nhìn cảnh vai chính của nguyên tác, Trì Tư Nguyên lại cảm động đến khóc vì mình, Hứa Tích Sương chỉ biết: ...

Cậu thật sự muốn bật cười. nNhưng còn chưa kịp cong môi, đôi môi đã bị Yến Ngọc Sơn chặn lại.

Nụ hôn đến trong tiếng vỗ tay vang rền và tiếng thét chúc phúc từ tầng trên, như một khúc cao trào hoàn mỹ cho tất cả những yêu thương, day dứt, và khát vọng mà cả hai đã cùng trải qua.

Sau khi nụ hôn kết thúc, trên tóc Hứa Tích Sương toàn là cánh hoa và dải lụa rực rỡ, mùi hương nhẹ thoảng quanh người. Cậu tựa vào ngực Yến Ngọc Sơn, hơi thở vẫn còn dồn dập, lại mở miệng hỏi một câu hoàn toàn không hợp với bầu không khí mờ ám trước mặt: "Những thứ rơi trên đất có cần chúng ta quét dọn không?"

Yến Ngọc Sơn hơi khựng lại một chút, rồi bật cười khẽ, nghiêng đầu hôn lên trán cậu: "Không cần. Anh đã trả phí dọn dẹp cho bảo vệ rồi, họ sẽ lo."

"À." Hứa Tích Sương đáp nhẹ, sau đó lại nghiêm túc hỏi tiếp: "Vậy còn nhẫn của anh đâu?"

Yến Ngọc Sơn hơi sững ra, rồi nhanh chóng nhớ ra: "Ở trong túi áo anh."

Hứa Tích Sương đưa tay vào túi áo khoác của anh, lôi ra một chiếc nhẫn khác, lớn hơn chiếc trên tay cậu một vòng. Cậu nhẹ nhàng nắm lấy tay Yến Ngọc Sơn, tỉ mỉ đeo nhẫn vào ngón áp út cho anh, sau đó ngắm nhìn trong vài giây, khẽ ngẩng đầu, đôi mắt cong cong cười nói: "Đẹp lắm..."

Chưa dứt câu, hai người lại cúi xuống hôn nhau, nụ hôn lần này chậm rãi, dịu dàng hơn, giống như muốn khắc sâu khoảnh khắc này vào trong tim.

Những người còn lại chứng kiến cảnh đó chỉ biết lặng lẽ rời khỏi hiện trường, tự giác để lại không gian riêng cho hai người vừa mới đính hôn. Trên con đường rải đầy cánh hoa, chỉ còn lại tiếng gió nhẹ và hai bóng người ôm nhau sát không rời.

Trong khi đó, các khán giả vẫn đang ngồi trước màn hình chờ "phần trứng màu" của chương trình thì hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Mọi người đổ xô vào Weibo của đạo diễn Phí Nguyên và tài khoản chính thức của chương trình để hỏi, nhưng không ai trả lời.

Bình luận ngập tràn những câu như:

"Rốt cuộc trứng màu là gì???"

"Đừng bảo lại cắt cảnh nhé!!!"

"Tôi thức cả đêm chờ còn không cho xem à??"

Mãi đến ngày hôm sau, vào 13:14 buổi chiều, hai cái tên Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn đồng thời đăng bài Weibo.

Bức ảnh chỉ có hai tờ giấy chứng nhận kết hôn đặt song song, màu đỏ tươi rực rỡ, bên dưới không kèm bất kỳ dòng chữ nào.

Không cần lời giải thích nào thêm.

Một hình ảnh, đủ khiến cả mạng Internet nổ tung.

Chưa đầy một phút sau, từ khóa:

#YếnNgọcSơn_HứaTíchSương_kết_hôn#

Các cư dân mạng chấn động:......