Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 38
topicBé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 38 :
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
“Lên đây.” Chu Yến Chi nói.
“À… ừm… ừm được…”
Ôn Tụng hoàn toàn ngây dại, cậu không biết mình đã đi từ cửa phòng vệ sinh đến cạnh giường bằng cách nào, bước chân hư ảo.
Chu Yến Chi mặc bộ đồ ngủ lụa đen, nằm xuống, cổ áo hơi mở, chất liệu rủ xuống khiến đường nét cơ bắp hiện rõ, anh cũng vừa tắm xong cách đây không lâu, tóc vẫn còn hơi ẩm, những sợi tóc lòa xòa trước trán rủ xuống, toát ra một khí chất khác hẳn ngày thường.
Ôn Tụng không tìm được từ ngữ thích hợp để diễn tả trong đầu.
Gần gũi hơn? Giống một người chồng hơn?
Chu Yến Chi vỗ vỗ bên cạnh mình, chờ cậu lên, thái độ tự nhiên, cứ như thể họ hàng ngày đều ngủ chung giường như vậy.
Ôn Tụng kéo chăn chui vào, ở vị trí cách Chu Yến Chi khoảng nửa mét, lưng căng cứng, ngồi thẳng tắp.
Chu Yến Chi cười khẽ.
Ôn Tụng cực kỳ ngượng ngùng, vội vàng cầm cuốn sách trong tay Chu Yến Chi lên, là cuốn [Thực Tiễn Tuân Thủ An Toàn Dữ Liệu].
Kể từ lần họp trước, cậu vẫn luôn suy nghĩ về lời nói của Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi ôm eo Ôn Tụng, đầu ngón tay khẽ lướt, “Hay là… công việc này đến lúc đó để Tiểu Tụng tham gia vào?”
Ôn Tụng lắc đầu, “Em còn chưa vào Vân Đồ mà.”
“Rất đơn giản.”
Ôn Tụng vẫn lắc đầu, “Giành được giải nhất Cup Vân Hàng, là có thể có suất giới thiệu nội bộ vào Vân Đồ, vẫn có thể vào Vân Đồ, danh chính ngôn thuận, lại còn có thể cho mọi người thấy được năng lực của em.”
“Chung kết là tháng mấy?”
“Cuối tháng Ba, còn hơn hai mươi ngày nữa.” Ôn Tụng cười, “Là tiên sinh đặt ra, tiên sinh còn không nhớ.”
Chu Yến Chi nắm lấy tay Ôn Tụng, đặt lên mũi.
Rất thơm.
Rõ ràng dùng loại sữa tắm có mùi tương tự, nhưng sau khi Ôn Tụng tắm xong, trên người lại mang một mùi thơm ngọt ngào, không chỉ thơm, mà còn khiến Chu Yến Chi đặc biệt muốn cắn một cái.
Cắn một cái, có lẽ Ôn Tụng cũng sẽ không giận, chỉ vùi vào ngực anh, tủi thân nhìn anh, r*n r* vài tiếng như mèo con.
“Tiên sinh muốn em đọc đoạn nào?”
“Em tùy chọn.” Chu Yến Chi nằm hẳn xuống, gối lên chiếc gối mềm mại của Ôn Tụng.
Ôn Tụng khó xử, mãi mới tìm được một đoạn giải thích trường hợp liên tục mà không nhàm chán, lại bắt đầu lo lắng về giọng nói của mình, giọng mình có khó nghe không? Hình như hơi mảnh, lại hơi mềm, có vẻ thiếu nội lực, chắc không hợp đọc sách, hồi đi học giáo viên cũng chưa từng cho mình đọc mẫu…
“Bảo bối.”
Giọng nói Chu Yến Chi chứa đựng ý cười đột ngột vang lên, khiến Ôn Tụng giật mình.
“Không cần phải lưỡng lự.”
Cậu vội cúi đầu nhìn chữ.
“Một, một tổ chức tài chính nào đó trong quá trình phát triển nghiệp vụ, nhận thức được tầm quan trọng của tuân thủ an toàn dữ liệu, đã áp dụng một loạt các biện pháp—”
Lời vừa dứt, cậu cảm thấy đầu ngón tay của tiên sinh vén vạt áo ngủ của mình lên, đang lướt dần dần dọc theo xương sống.
Cậu nghiến chặt răng hàm, để không run rẩy.
Nhưng cậu vừa dừng lại, tiên sinh cũng dừng, thế là cậu tiếp tục đọc: “Một là xây dựng hệ thống quản lý an toàn dữ liệu hoàn chỉnh, đề ra chính sách và quy trình an toàn dữ liệu chi tiết, xác định… xác định…”
Miệng Ôn Tụng lại không nghe lời nữa.
Cậu cảm thấy ngón tay tiên sinh như châm lửa, hơi nóng dần tăng lên, tự tiện lướt trên da thịt cậu, gần như thiêu đốt cậu.
Lưng thì không sao, nhưng cậu rõ ràng cảm thấy tay tiên sinh không hài lòng với lưng nữa, đang men theo eo cậu, dò xét ra phía trước.
Ôn Tụng cắn chặt môi dưới, hơi thở gấp gáp, những chữ trước mắt nhòe thành một khối bóng mờ.
“Xác định cái gì?” Chu Yến Chi cố ý hỏi cậu.
“Xác định,” Ôn Tụng đột nhiên hoàn hồn, “xác định tiêu chuẩn phân loại và phân cấp dữ liệu, kiểm soát quyền truy cập, mã hóa dữ liệu—”
Cậu hoàn toàn không đọc tiếp được nữa.
Quay đầu lại, vừa xấu hổ vừa oán trách nhìn Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi thản nhiên, tay vẫn đặt ở eo Ôn Tụng, nhưng vẻ mặt không đổi, tim không đập nhanh, cứ như thể trên đời chỉ còn mình anh là chính nhân quân tử.
“Yêu cầu mã hóa dữ liệu.” Chu Yến Chi lật người, cánh tay dài vươn ra ôm eo Ôn Tụng, “Còn phải thành lập nhóm quản lý an toàn dữ liệu, và hệ thống quản lý tương ứng.”
Ôn Tụng ngạc nhiên: “Sao tiên sinh biết?”
“Tác giả là thầy hướng dẫn của tôi, tôi đã giúp ông ấy duyệt bản nháp.”
Ôn Tụng câm nín.
Cậu bắt đầu suy nghĩ, trong những năm cậu vật lộn với sinh tồn, học tập ảm đạm, tiên sinh ở tuổi đôi mươi đã sống cuộc đời vô cùng rực rỡ như thế nào?
Cậu quay đầu lại, nhìn vào góc nghiêng của Chu Yến Chi.
“Tiên sinh,” cậu khẽ gọi một tiếng, dò xét hỏi: “Ngài học đại học, tại sao không yêu đương ạ?”
“Tại sao phải yêu đương?”
Ôn Tụng lúng túng, “Bởi vì… tuổi đẹp nhất, lại có thể sớm tối bên nhau, tiên sinh cũng không thể không có người theo đuổi, chẳng lẽ không… gặp được người nào rất hợp sao?”
“Ngoài yêu đương, có rất nhiều việc có thể làm.”
“Ví dụ như?”
“Du lịch vòng quanh thế giới, khởi nghiệp làm dự án.”
Ôn Tụng chỉ cần tưởng tượng thôi cũng có thể cảm nhận được tiên sinh hào khí ngất trời của vài năm trước, “Tiên sinh đã đi những đâu?”
Chu Yến Chi ôm cậu vào lòng, Ôn Tụng bèn đặt sách xuống, nằm xuống nép vào lòng Chu Yến Chi, gối lên cánh tay anh.
Cậu im lặng ngoan ngoãn nép trong lòng Chu Yến Chi, nghe Chu Yến Chi kể về những chuyến du lịch vòng quanh thế giới, có những thành phố thú vị nào, những hòn đảo đầy mạo hiểm, gặp gỡ những bộ lạc bí ẩn, và gặp gỡ nhiều người muôn hình vạn trạng.
Ôn Tụng nghe ngẩn người, càng cảm thấy mình chưa từng trải.
Cậu còn chưa từng ra khỏi Thành phố Phỉ bao nhiêu, huống hồ là ra khỏi tỉnh ra nước ngoài. Cậu chỉ co cụm trong vòng tròn nhỏ của mình, mà còn sống không tốt.
Cậu hơi ngẩng đầu, nhìn thấy chiếc sống mũi cao của tiên sinh.
Suy nghĩ còn chưa quay trở lại, môi Chu Yến Chi đã áp xuống, Chu Yến Chi ngậm lấy môi cậu, tiến sâu vào trong, nụ hôn xâm chiếm hơn ngày thường, tay cũng theo đó len vào, “Chỗ nào căng?”
Ôn Tụng không phản ứng kịp, sao chủ đề lại đột nhiên chuyển từ nhiếp ảnh gia ghi lại cảnh đàn sư tử ở Tanzania, biến thành ngực của cậu.
Thực ra cậu cũng không hoàn toàn nói dối.
Từ tháng thứ tư, đã bắt đầu có cảm giác căng tức và đau, ban đầu cậu không để tâm, qua Tết, cảm giác ngày càng rõ ràng, thậm chí ngực có nhô lên một chút, sờ vào cứng ngắc, đôi khi đau như kim châm nhẹ, đôi khi còn có chất lỏng tiết ra.
Trước đây cậu đã hỏi bác sĩ Tần, bác sĩ Tần cũng nói không sao, chỉ cần không có sưng đỏ và chảy máu là hiện tượng bình thường.
Đầu ngón tay Chu Yến Chi đã chạm vào mép nhô lên, cả người Ôn Tụng đã chín đỏ, lại không dám đẩy tay Chu Yến Chi ra. Thời gian như ngưng đọng nửa phút. Ngay sau đó, Ôn Tụng nghe thấy Chu Yến Chi nghiêng người tới, áp sát tai cậu hỏi: “Có thể chạm vào không?”
“Có, có thể ạ.” c** nh* giọng trả lời.
Phần nhô lên nhỏ bé, chỉ một lòng bàn tay là có thể bao phủ. Ôn Tụng cảm thấy toàn thân tê dại, máu đều đang tăng tốc lưu thông, nín thở, nhưng môi cũng khép chặt, cả người như một quả bóng bay không ngừng được bơm khí vào, run rẩy, mặt đỏ bừng. Chu Yến Chi cắn d** tai cậu cười khẽ: “Bảo bối, thở.”
Ôn Tụng thở hắt ra một hơi.
“Tại sao,” cậu vẫn không quên câu hỏi trước đó, nhất quyết muốn hỏi đến cùng, “Gặp nhiều người như vậy, không có ai khiến ngài yêu thích sao?”
Chu Yến Chi bất lực, “Em muốn nghe câu trả lời gì? Tôi nói không có, em không tin, nhưng tôi thật sự không có.”
Anh dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa, “Bảo bối, rung động không phải là chuyện dễ dàng.”
“Vậy—”
Vậy em có làm ngài rung động không?
Ôn Tụng nuốt lời nói vào cổ họng, không dám hỏi.
Cậu biết tiên sinh sẽ cho cậu câu trả lời rất tốt, ví dụ như “đương nhiên”, ví dụ như “tôi thích Tiểu Tụng nhất”, những lời này tiên sinh mở miệng là nói được, nhưng cậu rất rõ, rung động không phải là nói ra, cậu cảm thấy mình vẫn chưa đủ tốt đến mức khiến tiên sinh rung động.
Pheromone và cơ thể có vẻ đầy đặn hơn do mang thai, đều không phải là lý do để rung động. Cậu cần trưởng thành, cần lột xác, cần có sự nghiệp làm chỗ dựa, đang nghĩ đến mức cảm xúc dâng trào.
“A, ưm—”
Cậu không kìm được kêu lên, khóe mắt rịn ra nước mắt sinh lý, một lát sau, Chu Yến Chi rút tay ra khỏi áo ngủ của cậu, đầu ngón tay dính một chút màu trắng.
Ôn Tụng nhìn thoáng qua, cả khuôn mặt nhăn nhúm lại ngay lập tức, cậu đột nhiên đẩy tay Chu Yến Chi ra, hất tung chăn trùm kín mình, mặc cho Chu Yến Chi dỗ dành thế nào, cũng không cho anh chạm vào nữa.
“Bảo bối.”
Ôn Tụng phát ra tiếng thút thít nhỏ trong chăn.
Chu Yến Chi vòng tay qua chăn ôm vai Ôn Tụng, dỗ dành: “Xoa đau rồi phải không? Tôi sẽ nhẹ tay một chút.”
Trong chăn truyền ra tiếng Ôn Tụng kinh ngạc: “Còn muốn nữa sao?”
Sao tiên sinh có thể làm chuyện này?
Quá xấu hổ rồi, cậu gần như không dám nghĩ kỹ, sao ngực lại có thể ra thứ đó?
Kỳ cục hơn nữa, tiên sinh dường như rất hứng thú, không hề cảm thấy ngượng ngùng chút nào. Rõ ràng đang ôm cậu an ủi, nói lời xin lỗi, nhưng không lâu sau, tay lại xoa xoa ở vị trí đó.
“…”
Ôn Tụng quyết định tháo bỏ hoàn toàn cái mác cấm dục của tiên sinh.
Cậu không còn thấy tiên sinh là ánh trăng sáng trên cao không thể với nữa, sau này trong công ty có ai còn nói Chu Tổng thanh tâm quả dục, cậu nhất định phải phản bác kịch liệt.
Thật sự là… đại b**n th**.
Cậu nín trong chăn rất lâu, Chu Yến Chi thực sự lo lắng, dùng chút sức kéo cậu ra.
Ôn Tụng bĩu môi, ánh mắt đầy oán trách.
“Lau sạch rồi.” Chu Yến Chi đưa tay cho cậu xem, chất lỏng màu trắng trên đầu ngón tay đã biến mất.
Ôn Tụng vừa định hết giận, lại nghe Chu Yến Chi nói: “Có muốn tôi giúp Tiểu Tụng lau không?”
Ánh mắt rơi vào cúc áo cổ áo Ôn Tụng đang lỏng ra.
“…”
Cậu kéo cái gối sang một bên, hậm hực nằm úp xuống.
Chu Yến Chi không chút hổ thẹn, cúi người ôm Ôn Tụng xoa xoa vào lòng, rồi hôn lên hõm vai Ôn Tụng một cái, “Không trêu em nữa, tôi về phòng đây, ngủ đi.”
Ôn Tụng lại ngây người.
Ngay lúc Chu Yến Chi đứng dậy liền nắm lấy tay anh, “Tại sao phải đi?”
Chu Yến Chi nhướng mày, “Tôi có thể ngủ ở đây sao?”
Má Ôn Tụng ửng hồng, cúi đầu, lòng bàn tay nóng nhưng đầu ngón tay lại lạnh ngắt, đặt trên cánh tay Chu Yến Chi.
“Em đã hỏi bác sĩ Tần rồi, có thể làm,” Cậu vùi đầu thấp hơn, “Chỉ cần… chỉ cần không chạm vào chỗ đó.”
Lời vừa dứt, căn phòng im lặng như tờ, Ôn Tụng mới nhận ra tiếng thở và tiếng tim đập của mình rõ ràng đến vậy.
Tiên sinh có nghĩ cậu quá chủ động không?
Có bị mất đi sức hấp dẫn không?
Nhưng Chu Yến Chi giây tiếp theo đã đè cậu xuống, phủ lên người cậu, cánh tay chống đỡ nửa thân trên, “Làm gì?”
Anh hỏi mà biết rõ, Ôn Tụng không chịu trả lời.
Chu Yến Chi ngậm lấy môi cậu, cọ đi cọ lại rất lâu, tay từ eo Ôn Tụng đi xuống mãi.
…
Ôn Tụng th* d*c nặng nề, nhìn lên trần nhà.
Chu Yến Chi rút một tờ khăn giấy ướt, thong thả lau tay, rồi cúi xuống hôn Ôn Tụng, “Ngủ đi.”
Ôn Tụng nghiêng người, trán chạm vào chân Chu Yến Chi, hơi thở vẫn chưa đều, khóe mắt ửng đỏ, mang theo ý lệ ẩm ướt.
Chu Yến Chi xoa đầu cậu, “Trước đây em có tự làm không?”
“Rất ít.” Ôn Tụng thành thật khai báo.
Chu Yến Chi cười khẽ, “Nhìn ra rồi, mệt không?”
Ôn Tụng cảm thấy cơ thể đã không còn thuộc về mình nữa, không nhịn được cuộn mình lại.
Chu Yến Chi giúp cậu đắp chăn cẩn thận, “Ngoan, ngủ đi.”
Ôn Tụng nhìn Chu Yến Chi đứng dậy tắt đèn, rời khỏi phòng.
Cậu không hiểu nổi: Tiên sinh tại sao không làm?
Cậu đã biểu lộ ý muốn rồi, mà tiên sinh lại làm ngơ.
Phải làm sao đây?
**
Nỗi phiền muộn của Ôn Tụng không thể giãi bày với bất kỳ ai.
Chỉ hận cậu lại là người có da mặt mỏng, những lời quá giới hạn khiến cậu đỏ mặt tía tai, cậu cũng không tiện nói với Chu Yến Chi, đòi hỏi câu trả lời từ anh, chỉ có thể ngầm phán đoán, suy nghĩ lung tung.
Bạn bè của cậu đều còn nhỏ, tạm thời chưa tiếp xúc với chủ đề này, còn Kiều Phồn, lại là một ông hoàng nói bừa—
“Cậu c**ng b*c anh ấy, c**ng b*c đi!”
Ôn Tụng: “… Có cách nào thanh lịch hơn không?”
“Bịt mắt anh ấy lại, rồi c**ng b*c!”
Ôn Tụng thở dài thườn thượt, nằm trên giường.
Chỉ còn hai ngày nữa, dự án di chuyển Dữ liệu sẽ hoàn toàn kết thúc, sau đó cậu không cần phải đến Vân Đồ đi làm nữa, thời gian ở bên nhau nhiều hơn, trong lòng luôn có một màn sương ngăn cách này, thật khó chịu.
Cậu buồn bã ủ rũ đi làm, vừa bước vào thang máy, vai đã bị người ta vỗ một cái.
Ôn Tụng quay đầu lại, thấy Phương Tư Kính.
“Phương tiên sinh!” Mắt cậu sáng rực lên.
Phương Tư Kính mặc áo khoác dài màu trắng tinh, trông tươi tỉnh, tâm trạng cực kỳ tốt, anh cười với Ôn Tụng, “Lâu rồi không gặp, bạn nhỏ Tiểu Ôn, gần đây sức khỏe thế nào?”
Trong thang máy chỉ có hai người họ, Ôn Tụng cũng không kiêng dè: “Vẫn ổn, chỉ là đau nhức cơ bắp, còn dễ buồn ngủ nữa.”
Phương Tư Kính gật đầu, ánh mắt lộ ra vẻ xót xa, “Tội nghiệp quá đi.”
Ôn Tụng hỏi Phương Tư Kính: “Phương tiên sinh thì sao? Gần đây thế nào ạ?”
“Thì… vẫn như cũ thôi.”
“Không kết hôn với nhị thiếu nhà dược phẩm nữa ạ?”
Phương Tư Kính nhướng mày, biểu cảm ẩn chứa ý cười.
Ôn Tụng đã nghe Chu Yến Chi kể: Sau khi Chu Yến Chi tiết lộ tin Phương Tư Kính sắp đính hôn cho Lâm Luật Thăng nghe, nghe là biết tin giả rõ rành rành, nhưng Lâm Luật Thăng lại tin là thật, nhất thời không chấp nhận được, trực tiếp chạy đến nhà họ Phương, quỳ gối trước mặt hai vị trưởng bối nhà họ Phương, ngay tại chỗ thừa nhận, anh ta và Phương Tư Kính đã ở bên nhau từ rất lâu, chỉ là khi đó tuổi còn quá trẻ, xem nhẹ hai chữ “trách nhiệm” và “lời hứa”, vô ích bỏ lỡ nhiều năm.
Anh ta nói: Cháu sẽ dùng cả đời mình để yêu Tư Kính.
Lần này, Phương Tư Kính cũng nghe thấy.
Lâm Luật Thăng ngẩng đầu lên, thấy Phương Tư Kính ở tầng hai, vẫn như thời niên thiếu, cao ngạo nhìn xuống anh ta, đôi mắt lạnh lùng chứa đựng sự mong đợi. Lâm Luật Thăng lúc này mới hiểu, thực ra Phương Tư Kính vẫn luôn đứng lại trong dòng thời gian, chờ anh ta mở lời, chờ anh ta xin lỗi.
“Cho anh ta thêm một cơ hội đi.” Phương Tư Kính nhún nhún vai, cười nói: “Cũng là cho chính mình.”
Ôn Tụng gật đầu, cười tươi rói: “Em thấy ngài và Lâm tiên sinh rất xứng đôi.”
Phương Tư Kính không hài lòng cho lắm, “Sao tôi lại thấy anh ta không xứng với tôi nhỉ?”
Ôn Tụng sững người, sau đó che miệng cười.
“Cậu thì sao? Cậu và Yến Chi thế nào rồi?” Phương Tư Kính hỏi.
Lời này vừa thốt ra, nụ cười trên mặt Ôn Tụng ngay lập tức đông cứng, nỗi phiền muộn khiến cậu bận lòng nhất mấy ngày nay lại dâng lên.
“Sao vậy?”
Ôn Tụng chợt nhớ ra Phương Tư Kính cũng là Omega.
Là người duy nhất cậu quen biết vừa có kinh nghiệm t*nh d*c lại vừa rất quen thuộc với Chu Yến Chi.
Cậu dẫn Phương Tư Kính lên vườn hoa nhỏ trên sân thượng, nhỏ giọng kể nỗi phiền muộn của mình cho Phương Tư Kính nghe, hỏi phải làm sao.
Phương Tư Kính cười: “Sao không hỏi thẳng cậu ta?”
Ôn Tụng cúi đầu cào cào tay.
Phương Tư Kính không nhịn được trêu cậu: “Em bé đã năm tháng rồi, còn ngượng ngùng thế này à?”
Mặt Ôn Tụng càng đỏ hơn.
“Tôi nghĩ cậu ta là quá cẩn thận, sợ cơ thể cậu không chịu nổi.”
“Nhưng bác sĩ nói có thể mà.”
“Khoan đã,” Phương Tư Kính bừng tỉnh đại ngộ, “Bây giờ là tháng Ba, kỳ mẫn cảm của Yến Chi chính là tháng này, tôi biết rồi, hiện tại cậu ta đang ở trạng thái pheromone không ổn định, nếu thực chiến, cậu… dù có không mang thai, cũng chưa chắc chịu nổi đâu.”
“Tại sao ạ?”
Phương Tư Kính khựng lại, thầm nghĩ còn tại sao nữa chứ, con hàng nhà mình năm nào cũng hành hạ mình thập tử nhất sinh đó thôi.
Kỳ mẫn cảm của Alpha cấp ưu tú là mỗi năm một lần, cấp bậc càng cao, pheromone phát ra càng mạnh.
“Theo tôi được biết, Chu Yến Chi hàng năm đều phải tiêm thuốc ức chế kỳ mẫn cảm để vượt qua.”
Nghe lời Phương Tư Kính nói, Ôn Tụng ngây người rất lâu.
Kỳ mẫn cảm, cậu chỉ lo lắng kỳ ph*t t*nh của mình, suýt quên tiên sinh còn có kỳ mẫn cảm.
“Đừng suy nghĩ nhiều, nhất định là cậu ta rất yêu cậu.” Phương Tư Kính vỗ vai Ôn Tụng.
Ôn Tụng gật đầu, “Phương tiên sinh hôm nay đến làm gì vậy ạ?”
Phương Tư Kính chỉ vào tòa nhà lớn đối diện, “Công ty của tôi đã bắt đầu trang trí rồi, cuối tháng Năm hoàn thành, hệ thống nhân viên và hệ thống an ninh sẽ lần lượt được lắp đặt, đến tìm chồng cậu bàn chuyện hợp tác.”
Ôn Tụng cùng anh đi lên tầng hai mươi lăm tìm Chu Yến Chi.
Lại nhớ đến một chuyện khác, “Tiên sinh nói, ngài sắp mở một công ty thiết bị y tế, tôi có một người bạn, cậu ấy bị tàn tật chân phải, tôi muốn mua cho cậu ấy một chiếc chân giả thông minh, ngài có thể giới thiệu không ạ?”
“Còn cần phải giới thiệu? Dẫn cậu ấy đến đây, tôi cho người đo ni đóng giày cho cậu ấy.”
Ôn Tụng gật đầu lia lịa, “Cảm ơn Phương tiên sinh!”
Sau khi biết kỳ mẫn cảm của Chu Yến Chi là tháng Ba, Ôn Tụng gọi điện thoại cho Khâu Mẫn Tâm trước, biết được Chu Yến Chi sẽ tiêm thuốc ức chế kỳ mẫn cảm vào giữa tháng Ba hàng năm.
Thứ này dù sao cũng phản tự nhiên, sau khi tiêm xong, có những phản ứng phụ rõ ràng, ví dụ như chóng mặt, buồn nôn, tuyến thể căng đau.
Quả nhiên, ngày hôm sau, Chu Yến Chi nói với cậu: “Tiểu Tụng, ngày mai tôi phải đi công tác ở thủ đô, tổng cộng ba ngày.”
Ôn Tụng ngừng động tác uống canh.
“Làm xong việc, tôi sẽ về ngay.”
Ôn Tụng nhìn chằm chằm anh.
Chu Yến Chi nắm lấy tay cậu, cười nói: “Sao, Tiểu Tụng lưu luyến tôi sao?”
“Lưu luyến.” Ôn Tụng thành thật trả lời.
Chu Yến Chi có chút ngây người, yết hầu chuyển động, nắm tay Ôn Tụng cũng vô thức siết chặt lại, dường như có chút do dự, nhưng một lát sau vẫn nói: “Tiểu Tụng ngoan, tôi sẽ về sớm nhất có thể.”
Ôn Tụng không ngăn cản nữa.
Bác sĩ Tần đã dặn dò, tuyệt đối không được quan hệ trong kỳ mẫn cảm. Cậu ghi nhớ trong lòng, tự nhiên sẽ không mạo hiểm, nhưng tác dụng phụ sau khi tiêm thuốc ức chế, cậu không thể làm ngơ.
Tối hôm đó, Chu Yến Chi dọn dẹp hành lý xong, đến phòng ngủ Ôn Tụng xem một chút.
Ôn Tụng đang viết luận văn.
Mặc bộ đồ ngủ cotton Chu Yến Chi mới mua cho cậu, mái tóc đen vừa gội xong mềm mại rủ xuống, yên tĩnh ngồi trước bàn học.
Chu Yến Chi đi tới, ôm cậu từ phía sau, hôn lên má cậu, “Tiểu Tụng có vẻ không vui.”
Ôn Tụng trước đây luôn tự trách mình cái gì cũng giấu trong lòng, không nói với tiên sinh, khiến tiên sinh lo lắng.
Hóa ra hoán đổi vị trí, mọi người đều như nhau.
Tiên sinh cũng sợ cậu lo lắng.
Cậu mắt rưng rưng ngẩng đầu lên, đưa tay về phía Chu Yến Chi đòi ôm, Chu Yến Chi lập tức bế cậu lên, đặt lên đùi mình.
Hôn rất lâu, Chu Yến Chi khàn giọng gọi cậu là bảo bối.
Ôn Tụng ôm chặt vai Chu Yến Chi, hít hít mũi, nhỏ giọng gọi trong lòng: “Ông xã.”
“Tiên sinh đừng lo cho em.” Cậu nói.
Ngày hôm sau, Ôn Tụng trước là ngoan ngoãn đứng ở cửa chào Chu Yến Chi, vẫy tay nói: Tiên sinh về sớm nhé.
Nhưng xe Chu Yến Chi vừa đi, cậu đã vác túi bắt taxi đuổi theo.
Quả nhiên Chu Yến Chi không đi sân bay, mà đi đến một bệnh viện tư nhân, đỗ xe lại, đi thẳng vào khu nội trú.
Anh đi nhanh, không hề dừng lại, rõ ràng là đến hàng năm, đã thành thói quen.
Ôn Tụng ngồi trên ghế dài ở cuối hành lang, chăm chú nhìn chằm chằm phòng Chu Yến Chi, đợi mãi đến tối, đợi đến khi không còn y tá bác sĩ ra vào nữa, nghe thấy bác sĩ dặn dò y tá: “Bệnh nhân số 2806, Chu tiên sinh đã tiêm xong, theo dõi sát nhiệt độ cơ thể ngài ấy.”
Cậu mới bước tới.
Y tá thấy cậu, “Xin chào, ngài tìm ai?”
Ôn Tụng lấy ra thẻ căn cước và giấy đăng ký kết hôn, “Chu Yến Chi phòng 2806, tôi là người yêu của anh ấy.”
Y tá kiểm tra xong nói: “Vâng, ngài vui lòng đợi một chút, vì Chu tiên sinh vừa tiêm thuốc ức chế kỳ mẫn cảm xong, hiện tại pheromone vẫn chưa ổn định lắm, cần đợi đến khi nhiệt độ cơ thể giảm xuống dưới 37.6 độ, ngài mới có thể vào an toàn.”
“Bây giờ nhiệt độ bao nhiêu?”
“38 độ.”
Ôn Tụng lại đợi thêm hai tiếng, khi y tá cầm nhiệt kế tai ra, vẫy tay gọi cậu, đêm đã hoàn toàn về khuya.
Cậu xoa xoa bắp chân và mắt cá chân đang mỏi nhức, bước vào.
Chu Yến Chi nằm trên giường, ngủ không được yên ổn, lông mày nhíu lại, môi cũng tái nhợt.
Ôn Tụng nghĩ đến lời Khâu Mẫn Tâm nói: Đứa trẻ Yến Chi này, từ nhỏ đã thấy, nó chịu đựng giỏi hơn người thường.
Chuyện trên trời dưới đất, anh đều có thể giải quyết được.
Trước đây Ôn Tụng luôn ngưỡng mộ anh, bây giờ đứng bên giường, cúi đầu nhìn Chu Yến Chi yếu ớt, lòng dâng lên sự xót xa.
Cậu nắm lấy tay Chu Yến Chi.
Cảm nhận được động tĩnh, Chu Yến Chi chậm rãi mở mắt, thấy Ôn Tụng đang ngồi bên giường.
Anh tưởng mình đang nằm mơ, nhìn chằm chằm mà không nói gì.
Ôn Tụng cũng không nói gì, cởi áo khoác ngoài, quần ngoài và giày ra, im lặng chui vào chăn của Chu Yến Chi.
“Bảo bối,” Chu Yến Chi phản ứng lại, “Em—”
Ôn Tụng hỏi anh: “Tiêm mũi này có khó chịu không ạ?”
“Sao em lại đến đây?”
“Tiên sinh lừa em,” Ôn Tụng rơm rớm nước mắt, hai tay ôm lấy má Chu Yến Chi, “Tiên sinh cũng có bí mật giấu em.”
“Xin lỗi em, Bảo bối.”
Ôn Tụng chưa bao giờ giận Chu Yến Chi, cậu thậm chí không cần Chu Yến Chi giải thích nhiều, chỉ nói: “Em hiểu mà.”
Cậu mềm oặt dựa vào vai Chu Yến Chi một lúc, rồi lại chống nửa thân trên lên, hỏi Chu Yến Chi có bị đau đầu không.
Chu Yến Chi cố chấp nói không đau.
“Không nghiêm trọng như Tiểu Tụng nghĩ đâu, tôi tiêm từ năm mười chín tuổi đến giờ rồi, không những không có tác dụng phụ, tôi còn lo mình sắp có kháng thể rồi. Tiểu Tụng đừng khóc, giấu em là tôi không đúng.”
Anh dùng đầu ngón tay v**t v* má Ôn Tụng.
Ôn Tụng suy nghĩ một lát, đột nhiên ngồi dậy, quay lưng lại, từng cái từng cái cởi cúc áo sơ mi lót lông, rồi quay lại, lộ ra làn da trắng mịn mềm mại bên trong, tựa vào Chu Yến Chi.
“Tiên sinh, ngài có muốn gối đầu lên em ngủ không ạ?”
Hết chương 38