Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 39
topicBé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 39 :
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Ôn Tụng chỉ mới dỗ Tiểu Linh bảy tuổi ngủ từ rất lâu trước đây, nhưng Tiểu Linh bé tí như thế, kể một câu chuyện là ngủ rồi.
Cậu không biết phải làm sao để ôm được thân hình to lớn như tiên sinh vào lòng.
Chu Yến Chi cũng không chủ động tựa vào, chỉ bất động nhìn cậu, ánh mắt không rõ ý vị, chậm rãi lướt qua khuôn mặt Ôn Tụng, trượt xuống cổ áo đang mở của Ôn Tụng, khóa chặt lại.
Yết hầu anh nuốt một cái thật mạnh, rồi cưỡng ép dời ánh mắt đi, sau đó đưa tay tới, cài từng nút áo sơ mi của Ôn Tụng.
“Tiên sinh.”
Chu Yến Chi bất lực túm lấy cổ áo Ôn Tụng, giọng khản đặc đáng sợ: “Đừng quyến rũ tôi nữa, bảo bối, thuốc ức chế vừa mới có hiệu lực.”
“Em biết mà.” Ôn Tụng nắm cổ tay Chu Yến Chi, đặt tay anh lên ngực của mình, nghiêm túc nói: “Mẹ nói, mỗi lần anh tiêm thuốc ức chế kỳ mẫn cảm xong đều bị đau đầu buồn nôn, rất khó chịu, nên em đến để ở bên ngài.”
“Em cũng biết là kỳ mẫn cảm,” Chu Yến Chi cài nốt chiếc cúc áo cuối cùng của Ôn Tụng, đầu ngón tay xoa cằm Ôn Tụng, “Không thể làm, bảo bối, bác sĩ không nói với em sao?”
“Có nói ạ.”
Chu Yến Chi cúi người hôn cậu, “Về nhà đi, tôi… tôi về vào chiều mai, được không?”
“Không được, em muốn ở bên tiên sinh.”
Ôn Tụng đau lòng vô cùng, “Em sẽ không quấy rối đâu, em đã dán miếng dán ức chế mạnh, còn xịt dung dịch ngăn chặn nữa, em chỉ đến để chăm sóc ngài thôi, đợi ngài ngủ rồi, em sẽ sang bên cạnh ngủ.”
Cậu đặt ngón tay lên thái dương Chu Yến Chi, “Tiên sinh, em giúp ngài xoa bóp một chút, đau đầu sẽ không ngủ được đâu ạ.”
Vừa nói vừa bắt đầu xoa.
Cậu đã phong tỏa pheromone, nhưng mùi hương trên cơ thể vẫn liên tục xộc vào mũi Chu Yến Chi theo từng cử động nhấp nhô.
Ngẩng đầu lên lại nhìn thấy khuôn mặt Ôn Tụng.
Lúc Ôn Tụng mới phát hiện mang thai vẫn rất gầy, gầy do suy dinh dưỡng, nhưng đôi mắt lại tròn xoe, khóe mắt luôn rủ xuống vẻ đáng thương, như thể chịu uất ức lớn lắm, khiến người ta không nỡ nói một lời nặng lời. Bây giờ đã mập lên một chút, sắc mặt cũng hồng hào hơn, má rõ ràng đã có da có thịt, trắng hồng, giống như một quả đào chín đúng mùa, là loại chín mọng, véo một cái là có vết lõm.
Đêm nay Chu Yến Chi vốn đã khó ngủ, bây giờ còn khó hơn.
Nhận thấy sự thay đổi trên nét mặt Chu Yến Chi, Ôn Tụng càng thêm hổ thẹn, tay chầm chậm rụt về, “Xin lỗi tiên sinh, em không nên can thiệp vào suy nghĩ của ngài, nhưng em thực sự rất lo lắng.”
Chu Yến Chi im lặng nhìn cậu.
Ôn Tụng ngồi bên hông Chu Yến Chi, thất vọng thở dài: “Cứ nghĩ đến cảnh tiên sinh một mình đến tiêm thuốc ức chế, một mình nằm trong bệnh viện, lạnh lẽo hiu quạnh, em cảm thấy rất buồn. Mấy tháng nay luôn là tiên sinh chăm sóc em chu đáo, chăm sóc cơ thể em, đưa em đi khám thai, sắp xếp công việc cho em, còn quan tâm bạn bè em nữa, còn em chẳng thể cho tiên sinh được gì cả. Nếu ngay cả kỳ mẫn cảm mỗi năm một lần này cũng bỏ lỡ, vậy em sẽ hối tiếc cả đời mất…”
Ôn Tụng lẩm bẩm nói, trước mắt nhanh chóng ngập một lớp sương nước mắt, cho đến khi cảm thấy ngực mát lạnh, cậu mới đột nhiên cúi đầu xuống.
Chu Yến Chi đã cởi nút áo sơ mi của cậu.
Chưa kịp phản ứng, lại bị Chu Yến Chi kéo eo và mông, một trận trời đất quay cuồng, nằm thẳng cẳng trên giường bệnh, Chu Yến Chi phủ lên, không nói một lời đã hôn cậu. Hơi thở Ôn Tụng nghẹn lại, buộc phải ngửa đầu lên.
“Bảo bối, tôi hứa,” Chu Yến Chi cởi nốt chiếc cúc cuối cùng, “Kỳ mẫn cảm năm sau, em nhất định sẽ không hối hận.”
Ôn Tụng mở to mắt kinh ngạc.
Cậu cố gắng ngăn cản tiên sinh, cậu chỉ đến để chăm sóc tiên sinh, xoa bóp đưa nước cho tiên sinh, dỗ tiên sinh ngủ, nếu tiên sinh nửa đêm bị sốt, cậu có thể kịp thời báo cho y tá… Nhưng lúc này, sao cậu lại thấy mình giống như một con thỏ ngốc nghếch tự đưa mình đến miệng sói thế này?
Ngực ướt đẫm một mảng.
“Khoảng hai tháng nữa, Tiểu Tụng ra ngoài không thể cởi áo khoác nữa rồi,” Chu Yến Chi thưởng thức xong vẻ mặt thỏa mãn, đặt tay lên thắt lưng Ôn Tụng nơi cậu đang không ngừng run rẩy, “Tội nghiệp quá.”
“…”
Chu Yến Chi nhấc chân phải của Ôn Tụng lên, sát lại gần cậu hơn: “Giấu Tiểu Tụng, không phải sợ rắc rối, cũng không phải sợ Tiểu Tụng buồn, mà là sợ chính tôi không kiềm chế được.”
Giọng anh khàn đặc và mờ ám: “Nếu bây giờ là tháng Ba năm sau thì tốt biết mấy?”
Anh nói xong lại dừng lại, điều hòa hơi thở, cho Ôn Tụng thời gian hoàn hồn, nhưng không ngờ, Ôn Tụng không chỉ không giãy giụa, còn chủ động nhấc chân lên, mắt long lanh nhìn anh.
“Không thể làm.” Chu Yến Chi nhắc nhở cậu.
“Em biết,” Ôn Tụng vẫn giữ vẻ ngoan ngoãn giơ chân chịu trói, “Những thứ khác, tiên sinh muốn làm gì cũng được ạ.”
Cậu dùng hai tay che bụng, bảo vệ hai chiếc cúc áo cuối cùng, đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Đừng để em bé nhìn thấy.”
Chu Yến Chi sống đến ba mươi tuổi, lần đầu tiên trải nghiệm sâu sắc thế nào là “tình khó tự chủ”.
Rõ ràng Ôn Tụng không hiểu cái gì cả, sao lại câu dẫn người khác đến vậy?
Lại thêm đêm nay ánh trăng trong vắt, phản chiếu chiếc rèm cửa sổ trắng của bệnh viện một cách đặc biệt mềm mại, trong bầu không khí như thế này, rất khó để không phạm sai lầm. May mắn thay Chu Yến Chi vẫn giữ được vài phần lý trí, lại vì không thể phớt lờ bé con năm tháng đang ngăn cách giữa họ, chỉ hôn rất lâu, và mượn Ôn Tụng giải tỏa đơn giản.
“Nhiều quá.”
Ôn Tụng nhìn Chu Yến Chi dùng khăn giấy ướt giúp mình lau lau, đột nhiên buột miệng một câu gây sốc.
“Em—” Chu Yến Chi vứt khăn giấy đi, lại đè xuống, “Ôn Tụng, lần này em có tủi thân nói tay mỏi cũng vô ích thôi.”
Ôn Tụng không hiểu tại sao tiên sinh lại đột nhiên nổi giận, rõ ràng cậu đang nêu lên sự thật, lạ thật đó.
Đợi đến khi mọi việc kết thúc hoàn toàn, dọn dẹp sạch sẽ, trời đã về khuya ơi là khuya.
Ôn Tụng xuống giường rót một cốc nước cho Chu Yến Chi, “Tiên sinh uống nước đi, em đi vệ sinh một chút.”
Cậu vừa ra khỏi phòng vệ sinh, đã thấy y tá đang giúp Chu Yến Chi đo nhiệt độ, “36,7 độ, không vấn đề gì, Chu tiên sinh hai ngày này chú ý giữ ấm, ngủ đủ giấc.”
“Cảm ơn.”
Y tá nhìn mặt Chu Yến Chi, “Ủa? Sao tôi cảm thấy sắc mặt ngài tốt hơn rất nhiều so với lúc chiều?”
Chu Yến Chi chỉ vào Ôn Tụng phía sau cô, cười nói: “Vậy sao, có lẽ là vì vợ tôi đến rồi.”
Ôn Tụng ngây người, ngượng ngùng gãi đầu.
Y tá cũng cười theo, “Vậy thì tốt quá, năm nào ngài cũng đến một mình, năm nay cuối cùng cũng có người đến ở bên ngài rồi.”
“Sau này có lẽ không cần đến nữa.” Chu Yến Chi nói xong, nháy mắt với Ôn Tụng.
Tai Ôn Tụng đỏ bừng, cúi đầu nhìn dép lê.
Sau khi y tá rời đi, Ôn Tụng đóng cửa phòng ngoài, quay lại bên giường bệnh, hỏi Chu Yến Chi: “Có cần uống nước nữa không ạ?”
Chu Yến Chi lắc đầu, đưa tay về phía cậu.
Ôn Tụng lập tức trèo lên, cơ thể mềm oặt chui vào lòng Chu Yến Chi, còn không quên tự tiến cử: “Em ôm tiên sinh ngủ.”
Cậu đưa cánh tay mảnh khảnh của mình ra, đặt lên gối, ra hiệu cho Chu Yến Chi gối lên.
Chu Yến Chi véo một cái, thon thả đến mức có thể sờ thấy xương, trông như chỉ cần bẻ một cái là gãy, anh ra hiệu không dám thụ hưởng.
Ôn Tụng bĩu môi, rất tổn thương.
Cuối cùng vẫn là cậu nép trong lòng Chu Yến Chi ngủ, cậu luôn ghi nhớ, nửa đêm phải dậy kiểm tra nhiệt độ Chu Yến Chi, nhưng mắt vừa nhắm lại đã chìm vào giấc mộng, ngủ rất say.
Chu Yến Chi ở bệnh viện đến sáng ngày thứ ba, Ôn Tụng không rời nửa bước ở bên anh, đúng lúc cậu kết thúc thực tập, tay không có việc gì cấp bách, ngoài việc viết luận văn.
Đôi khi cậu ngồi trên giường làm luận văn, Chu Yến Chi ngồi cạnh cậu giải quyết công việc, hai người ai làm việc nấy, không quấy rầy nhau.
Chu Yến Chi xử lý xong công việc công ty, quay đầu lại nhìn thấy góc nghiêng nghiêm túc của Ôn Tụng, thấy đầu ngón tay cậu gõ bàn phím thành thạo, các thuật ngữ chuyên ngành tùy ý sử dụng, các bài luận văn tham khảo cũng đã đọc rất nhiều lần, anh sẽ nhớ đến dáng vẻ cậu phát biểu trong cuộc họp hôm đó, cũng nghiêm túc, cố gắng, toát lên vẻ thông minh lanh lợi như vậy.
Và ngày hôm đó, anh ngồi trong phòng họp, vừa ngẩng đầu đã thấy tên Ôn Tụng xuất hiện trên màn hình hiển thị thời gian thực, sau đó hai tiếng, thứ hạng của Ôn Tụng vẫn cao ngất ngưởng.
Khoảnh khắc đó, anh không biết mình đã tự hào đến mức nào.
Mới chỉ ngoài hai mươi tuổi, lại không có môi trường tốt để học tập trưởng thành, đã xuất sắc đến vậy, Chu Yến Chi khó mà tưởng tượng được, Ôn Tụng của tương lai sẽ nổi bật đến mức nào, hấp dẫn đến mức nào.
Lúc đó còn ngoan ngoãn với anh như thế này nữa không?
Còn nữa, anh lại nhớ đến câu nói của Ôn Tụng trên cầu kính bên bờ biển mấy tháng trước: Em đã biết rồi, đời này sẽ không thay đổi nữa.
Anh mơ hồ cảm nhận được trong lòng Ôn Tụng có người, ban đầu anh nghĩ đó là mình, nhưng Ôn Tụng lại quá xa cách với anh, sau đó anh nghĩ người đó nhất định không phải mình, Ôn Tụng lại trở nên bám người, khi nhìn anh, như thể cả trái tim lẫn ánh mắt đều là anh.
Cậu nhóc sạch sẽ như tấm gương, tâm tư lại khó đoán đến vậy, anh thở dài trong lòng, khi nào, anh mới có thể hoàn toàn chiếm trọn trái tim Ôn Tụng?
Anh nghiêng người tới, tựa cằm lên vai Ôn Tụng, xem luận văn của Ôn Tụng, Ôn Tụng hào phóng cho anh xem, mời anh góp ý, còn hỏi: “Tiên sinh có thấy ấu trĩ không ạ?”
“Sao lại thế được? Tiểu Tụng có thiên phú như vậy.”
Ôn Tụng ngượng ngùng cười.
Chu Yến Chi cũng không qua loa, xem hết từ đầu đến cuối một cách nghiêm túc, đưa ra vài ý kiến, Ôn Tụng sửa chữa từng chút một.
“Tiên sinh, ý này ngài nói, đàn anh của em cũng đã chỉ ra rồi, quả nhiên là hai người giỏi hơn.”
“Đàn anh nào?” Sắc mặt Chu Yến Chi biến đổi.
“Là đàn anh trong nhóm luận văn ấy ạ, thạc sĩ của khoa chúng em, mỗi người hướng dẫn tám sinh viên đại học.”
Chu Yến Chi thở phào, gật đầu, rồi lại nghe Ôn Tụng nói: “Đàn anh hướng dẫn em năm nay sắp học đến tiến sĩ rồi, anh ấy giỏi lắm, nghe nói là anh họ của Trịnh Tuyết Dương, gen nhà họ tốt thật đó.”
Ánh mắt Chu Yến Chi lại trầm xuống.
Ôn Tụng vẫn không hề hay biết, nghiêm túc sửa luận văn.
Một lúc sau đột nhiên nghe thấy Chu Yến Chi nói: “Em bé của chúng ta, gen cũng sẽ rất tốt.”
Ôn Tụng ngẩn người một chút, “Nếu di truyền tiên sinh nhiều hơn thì tốt rồi, cao ráo, đẹp trai, lại còn thông minh… Đúng là em bé hoàn hảo, nhưng mà, điều em hy vọng nhất vẫn là khỏe mạnh.”
Chu Yến Chi nghĩ: Nếu di truyền Ôn Tụng nhiều hơn thì tốt rồi, đáng yêu lại lương thiện, không biết sẽ được lòng người khác đến mức nào.
Ngày thứ ba, sau khi xác nhận các chỉ số đều bình thường, Chu Yến Chi xuất viện, Khâu Mẫn Tâm đã gọi điện hỏi họ khi nào xong từ ngày hôm qua, dặn xuất viện nhớ về nhà ăn cơm.
Ôn Tụng bèn cùng Chu Yến Chi về nhà.
Khâu Mẫn Tâm nhìn Chu Yến Chi sắc mặt hồng hào, cười đánh giá anh: “Trước đây mỗi năm kỳ mẫn cảm đều như lột da lột thịt, năm nay sao mẹ lại cảm thấy con còn tăng cân nữa nhỉ?”
Chu Yến Chi véo mông Ôn Tụng, “Ăn thịt bổ thịt.”
Ôn Tụng phản ứng chậm một nhịp, vội vàng đẩy anh ra, theo Khâu Mẫn Tâm vào phòng khách.
Khâu Mẫn Tâm nói với Ôn Tụng, đừng quá nuông chiều Yến Chi, nó là Alpha cấp cao, nếu làm tới, cơ thể con sẽ không chịu nổi đâu.
Ôn Tụng vội vàng lắc đầu, “Con không có.”
Tiên sinh không những không làm tới, còn rất kiềm chế.
Thực ra tối qua cậu đã suýt không nhịn được mấy lần, nhưng tiên sinh lại có thể phanh lại kịp thời, dừng lại trước khi mất kiểm soát, ngoài việc ngưỡng mộ ý chí mạnh mẽ của tiên sinh, cậu còn cảm thấy hơi thiếu tự tin.
Tại sao tiên sinh có thể kiềm chế?
Điều này khiến cậu rất mâu thuẫn: một mặt biết tuyệt đối không được làm, một mặt lại không muốn tiên sinh quá kiềm chế.
Nghe nói dùng miệng sẽ thoải mái hơn, nhưng tiên sinh không cho phép, còn kiên quyết nói hai lần – không muốn Ôn Tụng làm những việc đó với tâm lý muốn anh thoải mái.
Nhưng cậu chỉ muốn tiên sinh thoải mái thôi mà.
Có lẽ là vì cậu chưa từng được người khác trân quý như báu vật, nên không biết, báu vật là dù không cần hy sinh gì cả, chỉ cần tồn tại, cũng có thể khiến người sở hữu vui vẻ hạnh phúc.
Cậu lúc này mới được yêu không lâu, vẫn chưa hiểu.
Đang suy nghĩ lung tung, Khâu Mẫn Tâm đột nhiên cầm điện thoại lớn tiếng nói: “Yến Chi, Tiểu Tụng, xảy ra chuyện lớn rồi!”
“Có người đăng bài trên mạng, nói Tiểu Tụng đi cửa sau trong cuộc thi, còn nói Tiểu Tụng gả vào nhà giàu mà vẫn nhận trợ cấp sinh viên nghèo!”
Ôn Tụng đứng hình, tập trung tinh thần nhìn.
Trong ảnh, là cảnh cậu cúi người ngồi vào xe của tiên sinh vào ngày thi đấu.
Ngay sau đó, thân thế, ảnh chụp, thông tin cá nhân của cậu, đều bị người ta phanh phui ra.
Hết chương 39