Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 37

topic

Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 37 :
Chương 37

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

“Sinh hoạt vợ chồng điều độ, không vấn đề gì.”

“Nhưng cần phải tiết chế, một đến hai lần một tuần.”

Đầu Ôn Tụng ong ong mở cửa.

Chu Yến Chi đang nghe điện thoại công việc, thấy cậu đi ra với vẻ mặt thẫn thờ, liền ngắt cuộc gọi đi tới, lo lắng hỏi: “Sao vậy?”

Anh vừa chạm vào tay Ôn Tụng, Ôn Tụng đã giật mình lùi lại một bước như bị bỏng, ánh mắt né tránh, không chịu mở miệng nói, mím môi quay đầu bước về phía thang máy.

“Tiểu Tụng.” Chu Yến Chi càng thêm lo lắng, đang định quay lại hỏi bác sĩ Tần cho rõ ràng, thì bị Ôn Tụng nắm lấy cánh tay.

Mặt Ôn Tụng ửng hồng, lầm lì kéo anh về phía thang máy, Chu Yến Chi cau chặt mày, “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”

“Tiên sinh đừng lo lắng.”

“Em không nói, tôi chắc chắn sẽ lo.”

“Chỉ là… chỉ là…” Tim Ôn Tụng đập nhanh như tiếng trống, không dám nói, lại sợ Chu Yến Chi thật sự lo lắng, liếc mắt thấy tấm áp phích quảng cáo trên tường hành lang, nói lung tung không kịp suy nghĩ: “Em cảm thấy căng ngực, bác sĩ Tần nói không sao, là hiện tượng bình thường.”

Nói xong mới phản ứng lại, “Không, không phải…”

Cái miệng đang mở ra nhất thời không khép lại được.

“Chuyện này có gì mà không thể để tôi nghe.”

Chu Yến Chi thở phào nhẹ nhõm thấy rõ, kéo cậu vào lòng, “Khó chịu tại sao không nói với tôi?”

Ôn Tụng từ hố này nhảy sang hố khác, lúc này tối sầm mặt, cả người gần như đứng máy.

Cậu đang nói cái gì vậy… cái gì mà căng ngực chứ…

Điên rồi sao?

Ôn Tụng thẫn thờ bước vào thang máy, quay lưng lại với Chu Yến Chi, co ro trong góc cào tóc mình, vừa quay đầu lại, đã thấy Chu Yến Chi hơi nghiêng đầu, thong dong nhìn cậu.

“Bác sĩ có nói cách giải quyết không?”

Ôn Tụng lập tức quay lại, tiếp tục đối diện với tường.

Cậu nghe thấy tiếng cười khẽ của Chu Yến Chi, vang vọng bên tai như âm thanh của ma quỷ, trong đầu toàn là câu nói của bác sĩ Tần—

“Không cần lo lắng về vấn đề kích thước, cổ t* c*ng trong thai kỳ ở trạng thái đóng, sẽ không làm tổn thương thai nhi, đương nhiên, cũng không được quá mãnh liệt.”

Là do hormone thai kỳ ảnh hưởng, Ôn Tụng nghĩ: Nhất định là hormone thai kỳ, ảnh hưởng đến chỉ số IQ của mình, làm mình trở nên không bình thường.

Thật tội nghiệp cho Ôn Tụng, một omega nhỏ bé thuần khiết trước tuổi hai mươi còn không rõ về cả việc tự thỏa mãn bản thân, sau khi sống chung với Chu Yến Chi năm tháng, giờ trong đầu toàn là: ôm, hôn, sinh hoạt vợ chồng…

Chẳng trách giáo viên sinh lý học thường nói: Omega nên cố gắng tránh tiếp xúc với Alpha cấp ưu tú.

Thật là đáng sợ quá đi.

**

Mấy tháng nay, Ôn Tụng hoặc là ở công ty, hoặc là ở nhà, nếu không phải giáo viên hướng dẫn gửi thông báo trong nhóm yêu cầu trở lại trường, đôi khi Ôn Tụng suýt quên mất mình vẫn chưa tốt nghiệp.

Chu Yến Chi đưa cậu đến cổng trường.

Ôn Tụng lặp đi lặp lại việc chỉnh sửa khăn quàng cổ, cố gắng dùng phần rộng rãi của khăn che đi chiếc bụng ngày càng lộ rõ, cậu loay hoay một hồi lâu, quay người nhìn Chu Yến Chi: “Tiên sinh, nhìn vậy có thấy không ạ?”

Chu Yến Chi nhìn thân hình tròn trịa của cậu, và còn cả khuôn mặt hồng hào, không nhịn được cúi người tới, hôn lên môi Ôn Tụng một cái.

“…” Ôn Tụng vùi nửa khuôn mặt vào khăn quàng cổ, khàn khàn nói: “Tiên sinh vẫn chưa trả lời em chuyện nghiêm túc.”

“Không nhìn ra,” Chu Yến Chi cười, “Nhưng bạn cùng phòng có thể hỏi em, qua Tết có phải mập lên rồi không.”

“Chuyện này không sao ạ.” Ôn Tụng rất lạc quan.

Cậu mở cửa xe bước ra ngoài, vẫy tay với Chu Yến Chi: “Vậy em vào trước đây ạ, tạm biệt tiên sinh.”

Chu Yến Chi đứng yên không nhúc nhích nhìn cậu.

Ôn Tụng suy nghĩ một lát, lại đóng cửa xe quay lại, ghé sát vào mặt Chu Yến Chi, hôn lên má anh một cái.

“Em… em sẽ tự về nhà buổi chiều.”

Ôn Tụng nhận thấy sau Tết, tiên sinh ngày càng bám người, cậu vốn lo lắng mình sẽ được sủng mà kiêu, nhưng tiên sinh dường như đã có sự thay đổi lớn hơn, ánh mắt dường như luôn đặt trên người cậu, bất kể cậu nhìn về đâu, quay đầu lại, đều có thể thấy tiên sinh dịu dàng nhìn mình.

Chu Yến Chi nói: “Tôi có thể tham quan ký túc xá của Tiểu Tụng được không?”

Ôn Tụng ngây người.

“Nếu Tiểu Tụng ngại các bạn học biết quan hệ của chúng ta, tôi sẽ không lên, không sao đâu.”

Ôn Tụng lập tức lắc đầu, “Không ngại.”

Cậu mừng còn không kịp.

“Thật sự có thể công khai?”

Ôn Tụng gật đầu mạnh, “Thật!”

Chu Yến Chi đỗ xe lại, xách cặp sách của Ôn Tụng, nắm tay Ôn Tụng, thong thả đi về phía ký túc xá.

“Ký túc xá của em ở khu Đông, trước đây cũ lắm, nhưng trước khi khóa chúng em nhập học, trường dùng sơn trắng quét lại từ trong ra ngoài một lượt, nhìn sạch sẽ hơn nhiều, nhưng giường, tủ, vòi nước bên trong đều là đồ cũ, tiên sinh đừng bị hù dọa nhé.”

Ôn Tụng đánh tiếng trước với Chu Yến Chi, “Nhưng tiên sinh đừng nghĩ em sống rất đáng thương, mọi người đều có điều kiện như vậy, ký túc xá của chúng em còn có một omega, nhà cậu ấy siêu giàu, khai giảng là bảo mẫu nhà cậu ấy đi cùng, giúp cậu ấy dọn dẹp giường, dọn dẹp bàn, nhưng cậu ấy cũng ở bốn năm như chúng em, cho nên tiên sinh đừng luôn nghĩ em sống rất đáng thương.”

Cậu lắc lắc tay Chu Yến Chi: “Được không ạ?”

“Được.”

Ôn Tụng nở nụ cười.

Cậu đi đến khoa nộp tài liệu trước, rồi dẫn Chu Yến Chi tham quan những nơi cậu thường học.

“Mấy phòng học này là đến nhiều nhất, bên kia là giảng đường lớn—”

“Ôn Tụng.”

Đột nhiên có người gọi cậu từ phía sau, Ôn Tụng quay người lại.

Là một nam sinh trẻ tuổi, đeo kính gọng đen, mặc áo khoác gió trắng bước nhanh về phía cậu, “Lâu rồi không gặp cậu.”

“Đàn anh,” Ôn Tụng cười chào hỏi, “Gần đây em thực tập ở ngoài ạ.”

Cậu nói với Chu Yến Chi: “Là đàn anh năm hai thạc sĩ làm chung dự án sáng tạo với em năm ngoái, tên là Lý Đình.”

Lý Đình hỏi: “Ở công ty nào?”

“Vân Đồ.”

“Vân Đồ? Tốt quá nhỉ, bên đó ít tuyển thực tập sinh năm cuối lắm, nhưng nghe nói công việc ở Vân Đồ khá khủng khiếp, ngang với các ông lớn.”

Ôn Tụng len lén nhìn Chu Yến Chi một cái, lập tức phản bác: “Làm gì có, môi trường làm việc ở Vân Đồ rất tốt, bình thường không tăng ca.”

“Thật sao? Vậy đợt tuyển dụng mùa thu năm nay tôi thử đăng ký Vân Đồ xem sao, mà cậu thì sao? Chuẩn bị thi nghiên cứu sinh hay đi làm?”

“Em…” Ôn Tụng nghẹn lời, “Em vẫn chưa quyết định.”

“Không quyết định nữa thì không kịp đâu, thành tích của cậu có thể bảo lưu nghiên cứu sinh được mà.”

Ôn Tụng vội vàng ngắt lời: “Đàn anh, luận văn tốt nghiệp của anh chuẩn bị đến đâu rồi?”

“Sửa tám trăm lần rồi, cậu không biết thầy hướng dẫn của tôi khủng khiếp đến mức nào…” Nhắc đến chuyện này, Lý Đình lải nhải than phiền, nói đến nửa chừng lại nói: “Trịnh Tuyết Dương được bảo lưu nghiên cứu sinh đại học Phỉ rồi, chắc như đinh đóng cột.”

Chu Yến Chi nhanh nhạy bắt được một cái tên mới.

“Thật sao? Cậu ấy không nói với em.”

“Hả? Cậu không biết hả? Hai người chia tay lúc nào thế?”

Ôn Tụng kinh ngạc, “Cái, cái gì?” Cậu vô thức nhìn Chu Yến Chi một cái, hoảng hốt hỏi: “Đàn anh, anh đang nói linh tinh cái gì vậy?”

“Hả?” Lý Đình gãi đầu, “Hai người không hẹn hò à, trước đây làm dự án, hai người ngày nào cũng ra vào cùng nhau, mọi người đều tưởng hai người là một đôi, mà cậu ấy cũng nói cậu ấy rất thích cậu.”

“Không có!” Ôn Tụng lên giọng phủ nhận.

“Thôi được rồi, chúng tôi hiểu lầm rồi,” Lý Đình cười ha hả, “Thực ra điều kiện gia đình cậu ấy rất tốt, cậu có thể xem xét.”

Vừa dứt lời, anh ta đột nhiên chú ý đến người đàn ông bên cạnh Ôn Tụng, tuấn tú cao ráo, cả người mặc bộ vest chỉnh tề khí chất phi thường, hiếm thấy người như vậy trong trường học, anh ta ngẩn người nhìn.

“Đây là?”

“Là…” Ôn Tụng ngập ngừng.

Chu Yến Chi chủ động đưa tay về phía Lý Đình, “Xin chào , tôi là chồng của Ôn Tụng, Chu Yến Chi, hoan nghênh cậu thử đăng ký Vân Đồ trong đợt tuyển dụng mùa thu.”

Lý Đình ngây ngốc đưa tay ra, bắt tay với anh.

Đợi Chu Yến Chi và Ôn Tụng đi xa rồi, anh ta chậm rãi thắc mắc: Người đàn ông này tại sao lại thay mặt Vân Đồ hoan nghênh mình?

Chu Yến Chi.

Anh ta chợt giật mình, mở điện thoại tìm kiếm tin tức, nhanh chóng tìm thấy rất nhiều ảnh phỏng vấn.

Chủ tịch công ty công nghệ Vân Đồ, Chu Yến Chi.

“Cái đệch—”

Lý Đình xoa đầu, anh ta thực sự không hiểu nổi, Ôn Tụng và một người như vậy, rõ ràng chẳng hề liên quan, sao lại thành vợ chồng rồi?

Ôn Tụng bên này cũng không hiểu nổi, tại sao cậu và Trịnh Tuyết Dương chẳng hề liên quan, lại bị đồn thành một cặp?

Cậu đi sát phía sau Chu Yến Chi, khổ sở giải thích: “Trịnh Tuyết Dương là bạn học của em, em và cậu ấy thật sự không có quan hệ gì cả, em không thích cậu ấy, cậu ấy cũng không thích em, đều là họ tám chuyện đồn bậy, lạ thật đó, sao lại có những tin đồn như vậy chứ?”

Chu Yến Chi cười như không cười nhìn cậu.

“Em biết rồi, có lẽ là một lần, em bị trẹo chân khi kiểm tra thể chất, cậu ấy đưa em đến phòng y tế, chỉ có chút tiếp xúc như vậy thôi…”

Chu Yến Chi không cười nữa.

Anh đi chậm lại, chờ Ôn Tụng chậm rì rì lại gần, làm nũng nói: Tiên sinh đừng ghen mà.

Nhưng lại nghe Ôn Tụng nói: “Thật sự quá vô lý rồi, Trịnh Tuyết Dương vừa cao vừa đẹp trai, thường xuyên được đăng lời tỏ tình trên tường trường, làm sao có thể thích em được chứ?”

Sắc mặt Chu Yến Chi trầm xuống.

Cậu nhóc này hiểu lầm về bản thân rất sâu.

Ôn Tụng không nhìn ra người khác có ý với mình, giống như cậu không biết mình đáng yêu đến mức nào khi ngẩng đầu chớp chớp mắt nhìn người khác một cách nghiêm túc. Tạ Bách Vũ đối xử tốt với cậu đến mức sắp nói toạc ra rồi, cậu cũng không nhìn ra. Chu Yến Chi bất lực nghĩ: Cậu nhóc sau này đi làm chính thức, gặp nhiều người hơn, vẫn ngây thơ không phòng bị như vậy, phải làm sao đây?

Cảm giác khủng hoảng của anh tăng lên đột ngột.

“Tiên sinh, ký túc xá của em ở trên lầu.”

Vì Chu Yến Chi là Alpha, không tiện vào ký túc xá Omega, Ôn Tụng có vài thứ cần mang về nhà, anh chờ ở dưới lầu, Ôn Tụng vừa định rời đi, Chu Yến Chi nói: “Chờ một chút.”

“Dạ?”

Không lâu sau, có một người chạy tới, thở hổn hển mang đến ba phần bánh ngọt và túi đồ ăn vặt, “Chu Tổng, những thứ này được không?”

“Được, làm phiền cậu.” Chu Yến Chi nhận lấy, đưa cho Ôn Tụng.

Ôn Tụng khó hiểu, “Đây là gì?”

“Mang cho bạn cùng phòng, mấy tháng không gặp, mang một chút quà về thì tốt hơn, Tiểu Tụng và bạn cùng phòng có hòa hợp không?”

“Thì… thì bình thường, em không hòa đồng cho lắm.”

Ôn Tụng có chút xấu hổ cúi đầu.

Cậu thật sự không đủ hòa đồng, thời gian đều dùng để học tập và chăm sóc Bằng Bằng, không thích giải trí, cũng dễ bị lúng túng, thường xuyên vắng mặt trong các buổi tụ tập của ký túc xá, e rằng vừa tốt nghiệp sẽ bị bạn cùng phòng lãng quên, từ một bạn cùng phòng trong suốt trở thành một bạn học đại học trong suốt.

“Không sao, bình thường là đủ rồi,” Chu Yến Chi xoa đầu Ôn Tụng, nhẹ giọng nói: “Không cần nghĩ nhiều, không phải đồ quý giá cũng không tốn bao nhiêu tiền, chỉ là một ít đồ ăn vặt, nếu Tiểu Tụng ngại tặng, chúng ta mang về tự ăn.”

Chu Yến Chi đã thay đổi góc nhìn đủ để hướng dẫn Ôn Tụng trưởng thành, dịu dàng đến mức Ôn Tụng không thể chống cự.

Cậu nắm chặt chiếc túi, nói: “Cảm ơn tiên sinh, em sẽ chia cho bạn cùng phòng.”

Chu Yến Chi cười nhéo má cậu, “Ngoan lắm, tôi đợi em dưới lầu.”

Một lát sau, Ôn Tụng xuống lầu, trên mặt nở nụ cười thoải mái, Chu Yến Chi vừa mở vòng tay, cậu đã tựa vào.

“Họ đã nhận rồi.”

“Họ còn nói, Ôn Tụng, sao cậu không trở lại? Gần đây có ổn không? Hôm qua chúng tôi còn nhắc đến cậu, mà này, cậu có phải mập lên không? Cậu mập lên hình như còn đẹp hơn trước.”

“Họ nói, cảm ơn đồ ăn vặt của em, ăn ngon thật.”

Chu Yến Chi ôm cậu, “Còn nói gì nữa?”

“Em nói với họ, em kết hôn rồi, họ rất ngạc nhiên, rất lâu sau mới hỏi em, sống có hạnh phúc không? Em nói, rất hạnh phúc.”

Ôn Tụng nhón chân lên, thì thầm vào tai Chu Yến Chi: “Em sống đến hai mươi hai tuổi, chưa bao giờ hạnh phúc đến thế này.”

Chu Yến Chi mỉm cười, hôn nhẹ lên khóe miệng cậu.

Gió đêm đầu tháng Ba mang theo cái lạnh của tàn đông, nhưng thấu xương. Gió v**t v* mái tóc Ôn Tụng, cậu đứng trong ánh chiều tà, quay lưng lại với hoàng hôn rực rỡ, quầng sáng màu ấm bao phủ đường nét cậu một lớp vàng óng mượt mà, làm khuôn mặt cậu càng thêm dịu dàng, đặc biệt là đôi má trắng tuyết, có thể cảm nhận được sự mềm mại bằng thị giác, trong đôi mắt tròn long lanh phản chiếu ánh sáng lấp lánh của ráng chiều.

Yết hầu Chu Yến Chi trượt xuống, ánh mắt dường như có dòng chảy ngầm.

Trên đường về, anh hỏi Ôn Tụng: “Tiểu Tụng, tốt nghiệp xong muốn làm gì?”

Ôn Tụng dường như cố ý né tránh chủ đề này, Chu Yến Chi cũng không cưỡng ép hỏi.

Một lát sau, Ôn Tụng tự mở lời: “Em muốn đợi em bé sinh ra, ừm… sau 6 tháng, rồi mới tính.”

“Để chăm sóc em bé?”

Ôn Tụng gật đầu.

“Tôi tôn trọng suy nghĩ của Tiểu Tụng, nhưng tôi hy vọng Tiểu Tụng đặt bản thân lên hàng đầu. Hiện tại Vân Đồ phát triển rất thuận lợi, tôi có thời gian chăm sóc em bé, thật sự bận quá, chúng ta có thể thuê bảo mẫu, thuê người chăm sóc trẻ sơ sinh, nói chung, tôi không muốn thấy và không thể chấp nhận việc Tiểu Tụng từ bỏ cuộc đời của mình vì con.”

Ôn Tụng cảm thấy cay cay mũi.

Điều này hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ lúc mới kết hôn của cậu, năm tháng trước, cậu còn nghĩ mình sẽ mang con đi xa, sống cuộc sống thiếu thốn nương tựa vào con như trên phim truyền hình.

“Vâng, em sẽ nghiêm túc suy nghĩ.”

“Tôi muốn thấy Tiểu Tụng tỏa sáng trong sự nghiệp mà mình yêu thích, không cần lấy thành tựu lớn lao làm mục tiêu, chỉ cần cảm thấy vui vẻ, sung túc, có giá trị là đủ rồi, những thứ khác có tôi đứng ra gánh vác.”

Chu Yến Chi nắm tay Ôn Tụng, dịu giọng nói: “Tôi hy vọng Tiểu Tụng có thể dũng cảm tiến lên mà không có nỗi lo lắng nào, muốn làm gì thì làm, tôi sẽ hỗ trợ hết mình.”

Mắt Ôn Tụng chợt ẩm ướt, nghẹn ngào không thể kiểm soát.

Cậu muốn nói cảm ơn, lại sợ một lời cảm ơn không thể gánh vác hết ơn nghĩa của tiên sinh.

Cuộc đời của cậu.

Trước đây cậu chưa từng nghĩ cuộc đời mình còn có khả năng nào khác ngoài việc “sống như một người bình thường cơm áo gạo tiền đi làm tan sở”.

Cậu luôn cúi đầu đi đường, ít khi ngẩng đầu nhìn trời.

Tương lai đối với cậu luôn là một từ mang ý nghĩa tiêu cực, đồng nghĩa với nguy hiểm và mơ hồ, nhưng tiên sinh nói với cậu: Muốn làm gì thì làm, tôi sẽ gánh vác cho em.

Đây thật sự là một câu nói khiến người ta vô cùng an tâm, Ôn Tụng chợt cảm thấy tương lai không còn đáng sợ nữa.

Cậu vùi mặt vào khăn quàng cổ lén lút khóc.

Chu Yến Chi đưa tay qua, gảy gảy vành tai cậu, “Đồ mít ướt, lại không thích uống nước, lấy đâu ra nhiều nước mắt thế hả?”

Về đến nhà, dì Tống đã chuẩn bị xong bữa tối.

Ôn Tụng cởi áo khoác ngoài, đột nhiên cảm thấy điện thoại rung lên một cái, cậu cầm lên xem, phát hiện là một tin nhắn từ số lạ.

Nội dung tin nhắn là: [Đừng có đắc ý, sẽ có lúc mày phải chịu khổ.]

Lòng Ôn Tụng thắt lại.

Cậu vô thức nghĩ đến Tống Dương, nhưng Tống Dương đã vào trại tạm giam, đang chấp hành án phạt giam giữ mười lăm ngày.

Tin nhắn này là ai gửi? Có ý gì?

“Cậu Tiểu Ôn, ra ăn cơm đi.”

“Vâng!”

Có lẽ là tin nhắn quấy rối gửi nhầm, Ôn Tụng nghĩ, cậu đặt điện thoại xuống đi ăn cơm.

Mấy tháng gần đây, người nấu cơm lại trở thành Chu Yến Chi hoặc dì Tống, vì qua Tết, Ôn Tụng thực sự không còn sức để xắn tay vào bếp nữa.

Em bé trong bụng bắt đầu quậy cậu, mỗi ngày cậu hoặc là đau chỗ này hoặc là mỏi chỗ kia, hô hấp cũng có dấu hiệu không thông, chuông báo thức gọi hai lần buổi sáng cũng không dậy nổi, sức ăn cũng tăng lên, gặp món yêu thích, có thể ăn hai bát cơm lớn.

Ví dụ như tối nay, có món sườn xào chua ngọt cậu thích ăn, rõ ràng cậu đã nghĩ phải kiềm chế, cúi đầu xuống, bát đã sạch bóng.

Chu Yến Chi gắp một miếng sườn, cười nói: “Thành bé mập cũng không sao, cứ yên tâm ăn đi.”

Câu nói này lập tức làm Ôn Tụng căng thẳng.

Tiên sinh đối tốt với cậu, không có nghĩa là cậu có thể làm càn, bỏ bê quản lý hình thể, không có bất kỳ yêu cầu nào đối với bản thân.

“Không ăn nữa.” Cậu đặt đũa xuống.

Chu Yến Chi hỏi cậu: “No chưa? Đừng vì sợ mập mà để mình đói.”

“Thật sự no rồi ạ.” Ôn Tụng gật đầu như giã tỏi.

Buổi tối Chu Yến Chi vừa tắm xong đi ra, đã nghe thấy tiếng hì hục hì hục từ phòng bên cạnh, anh nghi ngờ, bước tới.

Lại nghe thấy tiếng chân dẫm sàn.

Anh đợi cho đến khi tiếng nhạc bên trong hoàn toàn dừng lại mới gõ cửa, Ôn Tụng đầu đầy mồ hôi mỏng bước tới, hơi thở vẫn chưa đều, sắc mặt trắng hồng, trên người mặc một bộ đồ mỏng manh, cánh tay nhỏ, chân nhỏ và chiếc bụng tròn đặc biệt rõ ràng.

“Tiên sinh.” Cậu chặn ở cửa.

“Đang tập thể dục?”

“Á,” bị phát hiện, Ôn Tụng đành thừa nhận, “Vâng.”

Cậu bổ sung: “Chỉ là một số động tác tay thôi, không mãnh liệt, là em cố ý tìm hiểu, mang thai năm tháng có thể làm được.”

“Làm một lần cho tôi xem.”

“Hả?” Ôn Tụng đứng hình.

Ý cười trong mắt của Chu Yến Chi xuyên qua cặp kính rơi trên mặt Ôn Tụng, với giọng điệu mê hoặc: “Tôi muốn xem.”

Ôn Tụng rất muốn từ chối, nhưng lại khó từ chối.

Chu Yến Chi bước vào, ngồi bên giường, Ôn Tụng đứng trước mặt anh, mở video trên điện thoại, tiếng nhạc nhanh nhẹn vang lên, cậu cùng với giáo viên thể hình trong video giơ tay lên, hơi ngửa đầu.

Chu Yến Chi nhìn thấy chiếc cổ trắng nõn của Ôn Tụng khi ngẩng đầu, cái yết hầu nhỏ đang chuyển động, nhìn thấy chiếc bụng nhỏ lộ ra dưới vạt áo, phập phồng theo hơi thở, và những ngón chân đáng yêu đang co lại vì căng thẳng khi đi dép lê.

Từ góc nhìn của anh, khi Ôn Tụng hơi quay người, anh vừa vặn có thể nhìn thấy mông của Ôn Tụng.

Mông Ôn Tụng rất tròn và mềm, một tay có thể bao trọn một bên, anh vẫn còn nhớ rõ, cậu quỳ úp mặt trên giường, khuôn mặt vùi vào gối khóc như mưa, nhưng mông lại vểnh cao lên.

Anh muốn rút ra ngoài, Ôn Tụng sẽ chủ động giữ lại.

Sau khi “tình một đêm” xảy ra, ban đầu anh cũng giống Ôn Tụng, cho rằng đêm đó chỉ là do pheromone quấy phá, nếu Ôn Tụng không bị rối loạn pheromone, không dẫn dụ anh vào kỳ ph*t t*nh, sai lầm sẽ không xảy ra. Nhưng sau này sống chung, đôi khi nhìn Ôn Tụng mặc đồ ngủ mỏng manh đi lại trong phòng, nhìn mái tóc đen mềm mại, hai tay ôm cốc nước uống, lẳng lặng đi theo anh như cái đuôi nhỏ của cậu, cổ họng nghẹn lại của anh đã chứng minh phán đoán sai lầm.

Anh rất hứng thú với cơ thể của Ôn Tụng.

Anh dường như không hề cấm dục như anh nghĩ.

Lâm Luật Thăng đã sớm nếm trải trái cấm từng nói anh nhịn lâu rồi, một ngày nào đó gặp người mình thích thật sự, e rằng sẽ thú tính đại phát.

Chu Yến Chi lúc đó không hề để tâm, bây giờ lại vừa bình tĩnh nhìn Ôn Tụng lắc lư trước mặt mình, vừa suy nghĩ xem cơ thể Ôn Tụng hoàn toàn hồi phục còn bao lâu nữa, bao lâu thì có thể làm.

Anh rất muốn cảm nhận lại lần nữa.

Ôn Tụng cảm thấy một tia nhìn nóng bỏng rơi trên người mình, khiến cậu tê dại khắp người, nhưng len lén nhìn tiên sinh một cái, tiên sinh lại dịu dàng cười với cậu, đúng mực như một chính nhân quân tử.

Cậu nhảy nửa bài, liền đỏ mặt tắt điện thoại.

“Chỉ, chỉ có vậy thôi, đơn giản lắm.”

“Rất tốt.” Chu Yến Chi đưa tay ra định ôm cậu.

Ôn Tụng vội vàng lùi lại, “Em bị đổ mồ hôi, em đi tắm trước.”

Chu Yến Chi chỉ chạm được vào eo của cậu, cậu đã chạy đi rồi.

Ôn Tụng lề mề trong phòng tắm rất lâu.

Tắm thì đơn giản, nhưng bên dưới…

Ôn Tụng nhìn chiếc quần ngủ đang căng lên, muốn khóc không ra nước mắt, làm sao bây giờ? Cậu còn muốn tiên sinh ôm cậu ngủ trước khi đi ngủ, cứ căng cứng thế này, tiên sinh nhất định sẽ phát hiện ra, cậu nên giải thích thế nào?

Càng nghĩ lại càng không xẹp xuống được.

Ôn Tụng tuyệt vọng mở cửa, trong lòng cầu mong tiên sinh đã về phòng rồi, nhưng vừa bước ra, đã thấy một đôi chân dài gác lên nhau trên giường, Chu Yến Chi đang nằm trên giường cậu đọc sách để đầu giường.

“Tắm xong rồi?”

Ôn Tụng nuốt nước miếng.

Chu Yến Chi tháo kính gọng vàng ra, nhìn Ôn Tụng nói: “Gần đây tôi ngủ không được tốt lắm, Tiểu Tụng có thể đọc sách cho tôi nghe một đoạn được không?”

Hết chương 37