Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 189
topicTrở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 189 :Bút Tiên (30)
◎ Ảo cảnh kết thúc ◎
Biệt thự nhà họ Kỳ.
Người đàn ông mất mấy ngày trời mới sắp đặt để cậu bé bị nhốt lại, còn bản thân thì viện cớ dạy học cho đàn em, rời khỏi nhà chính họ Kỳ.
Lần này sẽ không còn ai quấy rầy được hắn nữa.
Người đàn ông dậy từ rất sớm. Sau khi tắm rửa xong, hắn gửi một tin nhắn cho thiếu niên mà mình yêu thương.
Khi nhận được hồi âm từ thiếu niên rằng tan học sẽ chờ dưới lầu, người đàn ông vui vẻ nhắn lại một câu "Yêu em", rồi đặt điện thoại xuống, đứng trước gương thay quần áo.
Thế nhưng niềm vui ấy nhanh chóng chuyển thành trăn trở, bởi thay đi thay lại, hắn vẫn chưa thấy bộ nào ưng ý.
Trên giường bên cạnh đã chất đống mấy bộ quần áo lộn xộn.
Mặc đồ công sở thì hơi nghiêm túc quá, còn đồ thường ngày lại có vẻ tùy tiện, không xứng với thiếu niên của hắn.
Người đàn ông cứ thay tới thay lui, không biết rốt cuộc bộ nào mới là đẹp nhất.
Hắn nghĩ ngợi một lúc, rồi gọi điện bảo quản gia lên.
Quản gia lần đầu nhận nhiệm vụ kiểu này, có phần lúng túng và hồi hộp.
Hơn nữa, tuổi quản gia cũng không còn trẻ, gu thẩm mỹ rõ ràng khá đứng tuổi, những bộ được chọn đều quá nghiêm chỉnh.
Cuối cùng bàn bạc một hồi vẫn không ra được bộ nào, đành gọi thêm mấy nhân viên khác trong biệt thự lên góp ý.
Nếu là ngày thường, chỉ cần có người nhìn hắn lâu một chút đã khiến hắn không vui, huống chi là thay đồ liên tục như thế.
Nhưng hôm nay người đàn ông lại đặc biệt kiên nhẫn, chăm chú lắng nghe mọi người góp ý.
Bản thân người đàn ông vốn đã có gương mặt điển trai, vóc dáng chẳng kém người mẫu, mặc gì cũng tôn dáng và bảnh bao.
Nay lại ăn mặc chỉn chu như thế, càng thêm tuấn mỹ vô song.
Người đàn ông mất gần một tiếng đồng hồ, cuối cùng vẫn chọn một chiếc sơ mi trắng, sạch sẽ không tì vết, mang theo nét quý phái và tao nhã.
Hắn nhìn bóng dáng trong gương, như công tử thế gia, khẽ gật đầu hài lòng.
Trời cũng không còn sớm nữa, người đàn ông lập tức lái xe đến trường.
Tất nhiên, mục đích của hắn là gặp thiếu niên mà mình yêu thương.
Nhưng vì đã nói với bố là đến dạy học cho đàn em, nên vẫn phải ghé qua phòng nhạc làm dáng một chút.
Hắn nhìn thì dạy nhưng mà tâm trí cứ lơ đãng, ngay cả khi đang chơi cây đàn piano yêu thích cũng chẳng còn chút chuyên chú nào thường thấy.
Trong đầu chỉ toàn là hình ảnh của thiếu niên.
Đã mấy ngày hắn không gặp cậu rồi.
Nhớ đến mức sắp phát điên.
Người đàn ông không muốn để thiếu niên có thêm thời gian suy nghĩ nữa, khi đến đã mang theo sổ hộ khẩu và chứng minh nhân dân.
Phải cố gắng hôm nay làm xong thủ tục.
Lấy xong giấy chứng nhận, hắn và thiếu niên chính là vợ chồng hợp pháp, danh chính ngôn thuận, lần này cậu không thể từ chối hắn nữa.
Tối nay có thể làm những chuyện giữa vợ chồng với nhau rồi.
Thậm chí, có lẽ... cũng chẳng cần đợi đến tối...
Người đàn ông vừa đàn piano vừa ngẩn ngơ, đầu óc sớm đã bay đi đâu mất.
Thậm chí không nhận ra đã tan học.
Cũng chẳng nhận ra sau lưng có người đang lặng lẽ tiến lại gần.
Nhưng thính giác của người đàn ông cũng không đến nỗi tệ đến thế. Khi người phía sau giơ cao con dao, hắn đã phát hiện ra.
Hắn hơi nghiêng đầu, thờ ơ liếc mắt nhìn, nhẹ nhàng nghiêng người tránh cú chém nhắm thẳng vào đầu mình.
Ngay lúc hắn chuẩn bị đứng dậy đá bay kẻ phía sau, thì đột nhiên trợn to mắt, như bị thương nặng, ôm lấy ngực, phun ra một ngụm máu tươi.
Máu đỏ loang ra, nhuộm đẫm cây đàn piano trắng tinh.
Lồng ngực người đàn ông ban đầu chẳng có gì, nhưng lại có một con dao găm chậm rãi từ trong vô hình hiện ra, hóa thành thực thể.
Máu cũng nhuộm đỏ chiếc áo sơ mi trắng của hắn.
Người vừa đánh hụt thấy vậy liền không do dự, lại đâm thêm một nhát vào lưng người đàn ông.
Lần này hắn không thể tránh được nữa, con dao găm cắm sâu vào lưng, áo trắng càng thêm đẫm máu.
Nhà họ Kỳ là gia tộc tu đạo, người đàn ông là người thừa kế của họ Kỳ, dĩ nhiên không thể chết dễ dàng như thế.
Nhưng con dao găm kia dường như đã được tẩm độc, hoặc là trúng lời nguyền nào đó, khiến toàn thân hắn mềm nhũn, không thể vận lực.
Hơn nữa lưỡi dao lại đâm trúng tim, nếu rút ra thì chắc chắn sẽ chết ngay.
Người đàn ông chỉ có thể ôm ngực, gắng chịu đau mà đứng dậy, loạng choạng tìm đường thoát thân.
Thế nhưng trong phòng học không chỉ có một người, mà là bốn người.
Hắn chỉ còn cách lảo đảo chạy về phía cửa sổ, mong nhảy ra ngoài.
Chỉ cần gây được sự chú ý từ bên ngoài cũng được.
Nhưng vì bị thương nặng, lại còn có con dao găm cắm giữa tim, tốc độ của hắn không thể nhanh bằng kẻ muốn giết mình.
Cuối cùng người đàn ông bị chặn lại. Cửa kính vỡ vụn khắp sàn, nhưng tiếng ồn ào tan học của sinh viên lại che lấp tất cả.
Không ai phát hiện cảnh tượng tàn khốc trong lớp học.
Người đàn ông ngã xuống đất, đồng tử đã bắt đầu tan rã, trong đôi mắt trống rỗng phản chiếu lại cảnh tượng trước mắt, mãi không chịu nhắm lại.
Hắn dùng chút sức lực cuối cùng vươn tay về phía xa, trong mắt đầy oán hận và không cam lòng.
Hắn không muốn chết.
Hắn và thiếu niên đã hẹn rồi, chỉ cần tan học là có thể gặp cậu.
Thiếu niên của hắn vẫn đang chờ dưới lầu.
Rõ ràng, hắn sắp chạm đến hạnh phúc rồi.
Rõ ràng, thiếu niên sắp thuộc về hắn rồi.
...
Vài phút trước, tại nhà chính biệt thự họ Kỳ.
Cửa phòng cậu bé đã bị khóa chặt, bên ngoài còn dán bùa chú kỳ lạ, là loại bùa phong tỏa.
Cậu ta bị giam lại.
Cậu bé đã quen với chuyện này, từ nhỏ cậu ta vẫn luôn sống như vậy.
Chỉ cần có dấu hiệu nào bất thường, cậu ta sẽ bị nhốt.
Vì nhà họ Kỳ không cho phép có hai người thừa kế, dù là song sinh vận mệnh cũng không được.
Rõ ràng cậu ta chỉ sinh sau vài phút, nhưng số phận lại cách biệt một trời một vực so với anh trai.
Nếu không vì cái chết của cậu ta sẽ kéo theo cái chết của anh trai, có lẽ cậu ta đã không thể sống đến giờ.
Để tránh cậu ta nảy sinh ý niệm gì không nên, từ nhỏ nhà họ Kỳ đã bắt cậu uống thuốc hạn chế cơ thể và năng lực, giữ cho thân thể luôn méo mó như vậy.
Cậu bé luôn cảm thấy mình sống cũng như đã chết.
Nhưng bây giờ thì khác rồi.
Cậu bé ngồi trên bậu cửa sổ trong phòng, vui vẻ ngắm nhìn những chú chim nhỏ đang bay lượn ngoài trời, miệng khe khẽ ngân nga một khúc ca tươi sáng.
Bên cạnh tay cậu ta là một con dao găm.
Lưỡi dao toàn thân ánh bạc, lạnh lẽo lấp lánh, chỉ cần nhìn thôi đã khiến người ta rùng mình.
Khi nhìn thấy đàn chim khuất bóng nơi chân trời, cậu ta cầm lấy dao, nở một nụ cười rạng rỡ, nhưng tràn đầy ác ý.
Giây tiếp theo, cậu ta lạnh lùng đâm con dao sâu vào tim mình, không hề nương tay.
Tựa như đã không còn muốn sống nữa.
Cậu ta và anh trai đúng là vận mệnh tương liên, một người chết, người kia cũng không thể sống lâu.
Nhưng đáng tiếc, cậu ta đã tìm được cách để sống sót.
Khóe miệng cậu bé bắt đầu rỉ máu, nhưng nụ cười trên môi lại càng sáng lạn.
Anh à.
Tạm biệt nhé.
...
Buổi sáng, sau khi nhận được tin nhắn, Nguyễn Thanh không hề hoảng loạn.
Tất cả những chuyện xảy ra gần đây chắc chắn đều liên quan đến người đàn ông đó, mọi sự quái lạ cũng bắt nguồn từ hắn.
Thế nhưng Nguyễn Thanh lại chẳng biết gì về hắn, thậm chí đến tên cũng không rõ.
Sau khi xem tin nhắn, Nguyễn Thanh không do dự đồng ý, nói rằng sẽ đợi dưới lầu phòng nhạc sau khi tan học.
Cậu muốn tìm hiểu rốt cuộc đối phương có mục đích gì, và làm sao để phá vỡ cục diện giả tạo này.
Nguyễn Thanh cũng là sinh viên khoa Âm nhạc, lớp cậu học không xa phòng nhạc, chỉ cách một tòa nhà học thôi.
Vì vậy nên cậu chưa mất đến năm phút sau giờ tan học, đã đứng đợi dưới lầu phòng nhạc rồi.
Thế nhưng chưa đến một phút, Nguyễn Thanh bỗng dưng đồng tử co rút, đôi mắt trừng lớn, bởi vì ký ức của cậu đã quay lại.
Nguyễn Thanh trong khoảnh khắc ấy lập tức nhận ra một chuyện — Bút tiên đã chết.
Cậu không nghĩ ngợi gì, liền nhanh chóng chạy lên tầng ba.
Trong hành lang tầng ba, những người chơi khác đã đến, tất cả đều đang chăm chú nhìn vào cảnh tượng bên trong phòng học, trong mắt mang theo sợ hãi và kinh hoàng.
Ngay cả khi Nguyễn Thanh đã đến, bọn họ cũng không phát hiện ra.
Có lẽ đã phát hiện, nhưng lại không có thời gian để quan tâm.
Những gì tự mình tưởng tượng ra mãi mãi không thể sánh bằng sự chân thật và chấn động khi tận mắt nhìn thấy.
Thế nhưng bọn họ chỉ là kẻ ngoài cuộc, hoàn toàn không thể ngăn cản thảm kịch đáng sợ này xảy ra.
Bởi vì tất cả những điều ấy đã là chuyện xảy ra trong quá khứ.
Chỉ vì một hiểu lầm, đã g**t ch*t một người vô tội, đáng sợ đến nhường nào.
Và liệu bọn họ thật sự không biết chân tướng sao?
Không, có mấy người trong bọn họ đều biết cả. Biết Bút Tiên vô tội, biết hung thủ thực sự là ai. Thế nhưng cuối cùng vẫn cùng nhau sát hại Bút Tiên.
Thậm chí còn nhẫn tâm phân xác hắn.
Có lẽ chỉ vì lòng ghen tị đen tối trong tim.
Đáng sợ hơn cả ma quỷ, chính là lòng người.
Nguyễn Thanh nhìn cảnh tượng tàn nhẫn trong phòng học, cuối cùng mím chặt môi, bình thản dời ánh mắt đi.
Ý chí của Nguyễn Thanh trước nay luôn rất vững vàng.
Phần lớn những âm mưu nhắm vào não bộ đều không có tác dụng quá lớn với cậu.
Ngay cả khi đã mất đi ký ức, cậu vẫn có thể nhận ra sự bất thường. Huống hồ bây giờ ký ức đã trở về.
Vì vậy Nguyễn Thanh lập tức phát hiện ra có người chơi bị thiếu.
Thiếu... Kỳ Mộc Nhiên?
Chỉ là trùng hợp sao?
Hay là vì có chuyện gì mà không thể đến?
Những người chơi không để ý đến sự nghi hoặc của Nguyễn Thanh.
Bọn họ vốn cho rằng chỉ cần Bút Tiên chết đi, ảo cảnh sẽ kết thúc.
Nhưng không ngờ vẫn còn tiếp tục.
Mọi người bắt đầu thấy hoảng sợ.
Vài ngày này, họ sống vô cùng gian nan. Từ sau khi phát hiện mất hai người, bọn họ mới chú ý đến sự đáng sợ của ảo cảnh này.
Ảo cảnh này có thể làm mờ lý trí và suy nghĩ, có thể đồng hóa con người.
Nói cách khác, nó sẽ khiến người ta dần dần quên đi thân phận thật của mình, quên đi mục đích khi bước vào, thậm chí từ một kẻ quan sát dần dần trở thành người tham dự.
Trong ảo cảnh, đạo cụ hoàn toàn không có tác dụng. Mọi thứ chỉ có thể dựa vào bản thân cố gắng ghi nhớ.
Người có ý chí mạnh mẽ thì còn đỡ, người yếu hơn sẽ càng khó kháng cự.
Không cần nói cũng biết, đây tuyệt đối không phải là chuyện tốt lành gì.
Nếu thật sự bị ảo cảnh đồng hóa, vậy thì bọn họ tuyệt đối không thể rời khỏi phó bản này nữa.
Đúng lúc mọi người đang hoảng loạn, một người chơi trong số đó trừng lớn mắt, đồng tử co rút, run rẩy đưa tay chỉ vào bốn người đang phân xác trong phòng học.
Nói đúng hơn, là chỉ vào phía sau lưng của bốn người ấy.
Sau lưng bốn người ấy, có một bóng đỏ mơ hồ.
Khi bốn người phân xác xong, bóng đỏ kia chia thành bốn.
Đáng sợ, quỷ dị, khiến người ta kinh hãi.
Thế nhưng bốn người kia hoàn toàn không phát giác ra.
Sau khi phân xác xong, bọn họ đang thảo luận làm thế nào xử lý phần xác trong tay mình.
Có lẽ là vì không tin tưởng nhau, nên cả bốn đều tách ra xử lý xác chết.
Người nằm giường số một mang xác chôn bên cạnh nhà vệ sinh phía ngoài. Chính là cái nhà vệ sinh mà trước đó Nguyễn Thanh từng ghé qua.
Người nằm giường số hai rất gan dạ, cầm theo đồ đi một vòng rồi quay trở lại phòng nhạc, mở đàn dương cầm, giấu xác vào trong đó.
Người nằm giường số ba và số bốn đều chôn xác bên rừng cây nhỏ cạnh hồ Bán Nguyệt của Đại học Số 1.
Khoảng cách giữa hai nơi chôn xác chỉ cách nhau vài mét.
Mà lúc cả bốn người chôn xác, không ai phát hiện có một cái bóng đáng sợ vẫn lơ lửng sau lưng mình.
Phòng nhạc có lẽ vì là nơi Bút Tiên chết, cho nên cái bóng kia ngưng thực nhất, cảm giác đem lại cũng đáng sợ nhất.
Thậm chí như thể vẫn còn lưu giữ một tia ý thức.
Bởi vì khi Nguyễn Thanh nhìn về phía đó, cái bóng ấy quỷ dị quay sang nhìn về hướng Nguyễn Thanh.
Nếu không phải Nguyễn Thanh tránh kịp, rất có thể đã bị cái bóng ấy nhìn thấy.
Có lẽ là vì xương cốt bị giấu trong cây đàn, cho nên cái bóng trong phòng nhạc không đi theo người giường số hai rời đi.
Nó chỉ đứng ở bên cửa sổ, thần sắc trống rỗng, nhìn ba người còn lại mang theo 'thi thể của mình' rời khỏi.
Nguyễn Thanh nhìn ba người rời đi, lại nhìn cái bóng đang đứng trong phòng nhạc dõi mắt theo họ, trong lòng sinh ra một dự cảm chẳng lành.
Bút Tiên hình như biết rõ xương cốt của mình bị chôn ở đâu.
Cũng có vẻ như hiểu rằng linh hồn của mình vì bị phân xác mà không còn trọn vẹn.
Nhưng tại sao 'hắn' lại không đi tìm lại xương cốt?
Có thể là vì vừa mới chết, nên chưa đủ sức mạnh, cũng không thể làm hại được người đã sát hại mình, không đi tìm cũng là điều bình thường.
Có lẽ phải đợi đến khi phòng 404 tòa A gọi Bút Tiên, hắn mới hoàn toàn khôi phục lại ý thức, cũng hoàn toàn sở hữu sức mạnh báo thù.
Nhưng sau khi trở thành Quỷ Vương, tại sao 'hắn' vẫn không đi tìm lại xương cốt?
Là vì đã quên ký ức khi còn sống?
Hay là 'hắn' còn có mục đích khác?
Nguyễn Thanh cố gắng hồi tưởng lại tất cả những gì đã xảy ra, nhớ lại những điều vừa diễn ra.
Giây tiếp theo, cậu đột ngột khựng lại.
Để tiện mang thi thể Bút Tiên đi, hung thủ đã phân xác vô cùng triệt để.
Mà khi phân xác vừa nãy, hình như Bút Tiên... thiếu mất tim?
'Hắn' giấu trái tim ở đâu?
Nguyễn Thanh còn chưa kịp nghĩ sâu hơn, thế giới trước mắt cậu đã như tấm gương vỡ nát, lập tức tan rã.
Ảo cảnh kết thúc rồi.
Nhưng Nguyễn Thanh còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị người ta kéo mạnh một cái, rời khỏi vị trí ban đầu.
Nguyễn Thanh ngơ ngác ngẩng đầu lên, người đang ôm lấy cậu chính là Kiều Nặc đã lâu không gặp. Anh vừa rồi kéo cậu tránh khỏi một bóng người máu đỏ.
Là Bút Tiên.
Lúc này Kiều Nặc vô cùng chật vật, quần áo dính đầy máu, hơn nửa người đều đã nhuộm đỏ. Khóe môi anh còn vương máu, hiển nhiên bị thương không nhẹ.
Chưa đợi Nguyễn Thanh kịp phản ứng, Kiều Nặc vừa mới đứng vững liền lập tức đẩy mạnh Nguyễn Thanh ra.
Vì lực đạo quá mạnh, Nguyễn Thanh bị đẩy ngã mạnh xuống đất.
Cơn đau khiến mắt Nguyễn Thanh phủ lên một tầng lệ mỏng, khuôn mặt tinh xảo tràn đầy đau đớn, đầu óc gần như tê dại.
"Ưm..." Nguyễn Thanh ôm lấy khuỷu tay, co người lại trên mặt đất run rẩy. Khuỷu tay và đầu gối đều đã bị trầy xước.
Nhưng cậu không có thời gian để bận tâm đến điều đó, bởi vì Bút Tiên lại một lần nữa đánh tới.
Kiều Nặc bị thương rất nặng, rõ ràng không thể né được cú đánh này, nếu không thì anh đã không đẩy cậu ra.
Nguyễn Thanh không màng đến đau đớn, không chút nghĩ ngợi mà giật mạnh chiếc khuyên tai của mình, ném về phía Kiều Nặc. "Bắt lấy!"
Kiều Nặc nghe thấy tiếng Nguyễn Thanh, lập tức phản ứng cực nhanh. Không quay đầu lại cũng có thể đón lấy món đồ được ném tới, rồi giơ lên che chắn trước người.
Vật dụng đó thứ chưa từng phát huy tác dụng trong tay Nguyễn Thanh, lúc này trong tay Kiều Nặc, lập tức phát ra ánh sáng chói lóa, ngăn chặn một đòn tấn công từ Bút Tiên.
Cũng giúp Kiều Nặc có cơ hội th* d*c một chút.
Anh lập tức lăn một vòng rời khỏi chỗ cũ, sau đó ôm lấy Nguyễn Thanh, trực tiếp nhảy ra ngoài cửa sổ.
Nguyễn Thanh không giãy giụa, vòng tay qua cổ Kiều Nặc, mặc cho anh mang mình rời khỏi nơi đó.
Kỳ Mộc Nhiên cũng nhanh chóng phản ứng, lập tức nhảy theo sau từ cửa sổ.
Những người chơi khác cũng kịp phản ứng, lập tức chen nhau tháo chạy khỏi nơi đáng sợ này.
Có lẽ những gì xảy ra trong ảo cảnh đã k*ch th*ch Bút Tiên, khiến 'hắn' trở nên điên cuồng hơn trước, gần như không chút cố kỵ mà đuổi theo ba người.
Vì đây là chuyện đã xảy ra trong quá khứ, nên trong ảo cảnh, 'hắn' không thể giữ lại ký ức. Nhưng 'hắn' lại sớm lên kế hoạch hết cả rồi.
Chỉ chờ thiếu niên tự mình bước vào bẫy.
Cái chết của 'hắn' là sự thật không thể thay đổi, nhưng mấy ngày đó đã đủ để 'hắn' và thiếu niên tạo ra một mối liên hệ không thể cắt rời.
Khi thiếu niên rời khỏi ảo cảnh, sẽ hoàn toàn thuộc về "hắn".
Cậu sẽ mãi mãi ở bên 'hắn', cũng chỉ có thể ở bên 'hắn'.
Nhưng 'hắn' nào ngờ tất cả lại bị Kỳ Vân Thâm phá tan.
Cũng tựa như ngày trước, bị cậu ta ép giết đến tuyệt mệnh.
'Hắn' không cho phép bất cứ ai cướp thiếu niên khỏi bên cạnh mình.
Dù chỉ là phần hồn còn sót lại của chính mình, cũng không thể.
'Hắn' sẽ tìm lại trái tim của mình, rồi gộp phần hồn tan vào làm một.
Khán giả trong phòng livestream nhìn Kỳ Mộc Nhiên chạy theo hai người chỉ biết ngẩn người.
【Mộc thần, cậu đừng chạy theo họ nữa! Rõ ràng Bút Tiên muốn cướp người đẹp của lớp, cậu tách ra chạy thì hắn chắc chắn không quan tâm đến cậu! Mau ngừng chạy theo!!!】
【Mộc thần, cậu đừng tự làm khổ mình, Bút Tiên thật sự không đuổi theo cậu, nhưng nếu cậu cứ chạy theo, tính mạng cậu chắc chắn sẽ nguy rồi đấy!】
【Cứu lấy đứa trẻ ngu ngốc này đi, đây rốt cuộc là kiểu tìm chết mới gì mà tôi sắp nghẹt thở rồi.】
Thế nhưng dù khán giả khuyên bảo, Kỳ Mộc Nhiên như chẳng thấy khung chat, vẫn chạy theo Kiều Nặc và Nguyễn Thanh.
Kiều Nặc bị thương không nhẹ, nhưng tốc độ cũng không hề chậm.
Kỳ Mộc Nhiên bám đuổi sát sao, không hề bị bỏ lại phía sau.
Nhưng vận tốc người thường không thể sánh với ma quỷ, hơn nữa ma quỷ chẳng bao giờ mệt mỏi, bóng đen phía sau càng lúc càng áp sát.
Họ chỉ kịp nhân lúc Bút Tiên bị đạo cụ phản tác dụng, và Bút Tiên chưa kịp phản ứng, nên mới chạy trước được, nếu không họ tuyệt đối không thể thoát khỏi Bút Tiên.
Chưa kể với tốc độ của Bút Tiên, không quá ba phút họ sẽ bị đuổi kịp.
Kiều Nặc ngoảnh nhìn bóng đen phía sau, nghiến răng, nhét Nguyễn Thanh vào lòng Kỳ Mộc Nhiên và đẩy mạnh Kỳ Mộc Nhiên một cái, ánh mắt tràn quyết tuyệt: "Mang cậu ấy đi!"
Kỳ Mộc Nhiên phản ứng rất nhanh, không nói lời nào, ôm chặt Nguyễn Thanh rồi tiếp tục chạy, tốc độ còn nhanh hơn trước.
Còn Kiều Nặc thì dừng chân tại chỗ, không hề có ý định chạy theo.
Tất cả đều hiểu lý do, ngay cả khán giả trong phòng livestream cũng biết.
Ba người cùng chạy thì sớm muộn cũng bị Bút Tiên đuổi kịp.
Nếu một người ở lại chặn sau, chí ít hai người kia còn cơ hội thoát thân.
Hiện giờ trời còn hai tiếng mới sáng, chỉ cần cố gắng thêm hai tiếng, Quỷ vực sẽ tan biến.
Thân thể Nguyễn Thanh vốn phản ứng chậm, đến khi Kỳ Mộc Nhiên ôm cậu chạy mấy bước mới kịp nhận ra, cậu ngơ ngác nhìn về phía Kiều Nặc đang đứng yên.
Nhìn thấy ánh mắt của Nguyễn Thanh, Kiều Nặc liền ngoảnh đi.
Nguyễn Thanh mím môi, trong đầu vang lên lời: "Hệ thống, cậu ấy sẽ không chết, phải không?"
Đáp lại Nguyễn Thanh là một khoảng im lặng kéo dài.
Im lặng vốn đã là câu trả lời rõ ràng nhất.
Kiều Nặc không thể sống đến lúc trời sáng.
Nguyễn Thanh buông ánh mắt, giấu đi vẻ trong đáy mắt, không nói thêm lời nào.
Tốc độ của Kỳ Mộc Nhiên rất nhanh, dù ôm Nguyễn Thanh cũng vẫn rất nhanh.
"Ưm..." Nguyễn Thanh bỗng hiện nét đau đớn trên mặt, khóe môi rỉ một vệt máu.
Thậm chí hơi thở cũng yếu đi vài phần.
Kỳ Mộc Nhiên ngửi thấy mùi tanh, trợn mắt kinh hoàng, lập tức dừng bước.
Hắn nhìn vệt máu nơi khóe môi Nguyễn Thanh, đồng tử mở to, giây sau ánh mắt hoang mang hiện rõ: "Cậu... cậu làm sao vậy?"
Nguyễn Thanh há miệng, nhưng dường như không còn hơi lực để nói.
Và vì miệng há, máu lại tiếp tục chảy ra thành dòng, nhuộm đỏ áo trước ngực cậu.
Ánh mắt Kỳ Mộc Nhiên hoảng loạn thêm mấy phần, hắn đặt cậu xuống đất, vội sử dụng thuật trị liệu.
Hắn không màng đến thời gian hồi chiêu chưa đến, cũng không ngại làm lộ bản thân.
Khán giả trong phòng livestream sững sờ.
【Không phải hôm qua Mộc thần vừa dùng thuật trị liệu rồi sao? Giờ đã đến thời gian hồi chiêu rồi à?】
【Vãi cứt, thuật trị liệu của Mộc thần vốn không phải ba ngày mới dùng một lần? Hắn bịp đúng không? Đụ mẹ, hắn lừa mình ba năm rồi! Cmn ba năm!!!】
【Vậy hồi nãy hắn chạy nhanh như thế thật sự nhờ đạo cụ à? (ẩn tượng.jpg)】
Kỳ Mộc Nhiên không để ý đến phản ứng trong livestream, hắn dốc hết sức dùng phép, nhưng chẳng mang lại tác dụng nào.
Sinh mệnh trong tay hắn vẫn ngày càng yếu dần.
Nguyễn Thanh lại phun ra một ngụm máu, ánh mắt ngập tràn sợ hãi và hoảng loạn.
Hình như cậu đang phải trải qua một ý nghĩ kinh khủng trước cái chết.
Cả người cậu trở nên mong manh vô cùng, mong manh đến mức như thể sẽ tan biến theo gió.
Nguyễn Thanh dùng hết chút sức cuối cùng, yếu ớt lắc đầu: "Không cần... phí sức rồi..."
"Là... Bút Tiên..."
Kỳ Mộc Nhiên lắc đầu, mắt ánh lên nỗi sợ tột cùng, môi run lên bần bật.
Đó là nỗi sợ hãi chưa từng có, hắn sợ thiếu niên sẽ chết.
Hắn rõ ràng đã lên bao nhiêu kế hoạch, tính cách đưa thiếu niên rời khỏi phó bản.
Tính cách biến thiếu niên thành người chơi, để có thể mãi mãi bên cạnh cậu.
Kỳ Mộc Nhiên điên cuồng sử dụng sức mạnh, muốn cứu sống người đang ngã trước mắt.
Nhưng năng lượng truyền vào cơ thể thiếu niên như chìm xuống đáy biển, chẳng giội lên nổi một gợn.
Chẳng hề có tác dụng gì.
Sinh mệnh thiếu niên vẫn yếu dần, yếu đến mức sắp biến mất.
Nỗi sợ hãi trong mắt Kỳ Mộc Nhiên lên đến đỉnh điểm, cả người hắn bắt đầu hoang dại, ánh đỏ hằn trong mắt dần hiện rõ.
Hắn hối hận tột cùng, tự hỏi sao mình lại chuyên khống chế quỷ, nếu chọn thanh tẩy thì chắc chắn có thể cứu sống thiếu niên rồi.
Hơi thở của thiếu niên... yếu dần.
Kỳ Mộc Nhiên cảm nhận được điều đó, ngẩn người nhìn thiếu niên như đã ngủ quên, dường như chưa nhận ra.
Đầu óc hoàn toàn trống rỗng.
Hắn run rẩy đưa tay ra, nhưng ngay giây sau cổ hắn bị một ống kim tiêm đâm xuyên.
Kỳ Mộc Nhiên ngây người nhìn thiếu niên trong tay.
Trong giây phút kim tiêm c*m v**, Nguyễn Thanh đã nhanh chóng đẩy dung dịch trong ống vào cơ thể hắn.
Loại thuốc này chính là thứ cậu lén lấy từ phòng y tế hồi trước.
Kỳ Mộc Nhiên ngây ngốc nhìn thiếu niên cười với mình, cuối cùng mất ý thức, ngã phịch xuống đất.
***
Tác giả có lời muốn nói:
Thật bi thương, mặc bộ đồ ưng ý nhất lại bị con dao sắc nhất chém...
***
Edit sock:
Quá nhiều cú quay xe ở đây:)) Nhưng mà tội công quá, thế giới này đúng là vì sự ghen tị yêu đương mù quáng mà băm mảnh người ta vậy đó....