Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 190

topic

Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 190 :Bút Tiên (31)

◎ Tựa như một quyển Thánh Kinh ◎

Nguyễn Thanh nhìn Kỳ Mộc Nhiên ngã xuống, đưa tay lau vết máu bên khóe miệng, sau đó trực tiếp sử dụng đạo cụ "Huyễn Hồn Linh".

Cái chết vừa rồi chẳng qua chỉ là để lừa Kỳ Mộc Nhiên mà thôi.

Ý chí của Kỳ Mộc Nhiên rất mạnh, nếu trực tiếp dùng "Huyễn Hồn Linh" thì căn bản không thể thành công, cậu chỉ có thể dùng cách này để dao động tinh thần của hắn.

Nguyễn Thanh cũng đang đánh cược.

Đánh cược rằng nếu cậu chết, tinh thần Kỳ Mộc Nhiên sẽ dao động đôi chút.

Nhưng Nguyễn Thanh không ngờ tinh thần đối phương lại sụp đổ hoàn toàn.

Cậu vốn không hề bị thương, thuật trị liệu của Kỳ Mộc Nhiên tự nhiên không có bất kỳ tác dụng gì với cậu.

Nguyễn Thanh từ trước đã đặc biệt để ý, thuật trị liệu của Kỳ Mộc Nhiên chỉ chữa được ngoại thương và chất độc, giới hạn rất lớn.

Nếu gặp tình huống giống như phó bản "Trường Trung Học Số 1", thuật trị liệu của Kỳ Mộc Nhiên cũng hoàn toàn vô dụng, vì vậy Nguyễn Thanh mới nghĩ ra kế hoạch này.

Chỉ cần nhắc đến Bút Tiên, Kỳ Mộc Nhiên tuyệt đối sẽ tin tưởng.

Còn về việc tạo ra dấu vết giả chết, chỉ là vì trước đó cậu đã đổi được một đạo cụ giả chết.

Ban đầu vốn để đánh lạc hướng người khác, trong vài thời điểm khiến người ta tưởng rằng cậu đã chết, tranh thủ một chút thời gian, nhưng không ngờ lại dùng đến trong hoàn cảnh này.

Nhưng đạo cụ giả chết có khuyết điểm rất lớn, chỉ giả được trạng thái tim ngừng đập, còn hơi thở thì không thể che giấu chút nào.

Chỉ cần cẩn thận một chút là sẽ bị vạch trần ngay.

Lần này cũng may có được lá bùa ẩn khí của Kiều Nặc, mới lừa được Kỳ Mộc Nhiên.

Nguyễn Thanh lập tức nhắm mắt lại, tiến vào cơ thể Kỳ Mộc Nhiên.

Bởi vì chủ thể cơ thể đã hôn mê, nên quá trình tiến nhập vô cùng suôn sẻ.

Có lẽ cơ thể Kỳ Mộc Nhiên tốt hơn của mình rất nhiều, nên trong lòng Nguyễn Thanh nỗi sợ hãi và ám ảnh về quỷ quái cũng vơi đi không ít.

Thậm chí còn cảm thấy, hình như... quỷ cũng không đến mức đáng sợ như thế.

Phải biết rằng, một khi đêm tối buông xuống, cho dù không gặp phải điều gì khủng khiếp, thì tinh thần của cậu cũng luôn ở trong trạng thái căng thẳng cao độ, nỗi sợ bao trùm trí óc không ngơi nghỉ.

Thế nhưng, sau khi tiến vào cơ thể Kỳ Mộc Nhiên, nỗi sợ đó lại kỳ lạ mà tiêu tan đi mấy phần.

Điều đó không phải đến từ cảm xúc của chính cậu, mà là do ký ức thân thể và tiềm thức của Kỳ Mộc Nhiên mang lại.

Kỳ Mộc Nhiên quả nhiên không hề sợ loại tồn tại như quỷ.

Nguyễn Thanh cảm nhận một lượt thân thể Kỳ Mộc Nhiên, phát hiện có chỗ vô cùng kỳ quái.

Luôn có cảm giác trong cơ thể Kỳ Mộc Nhiên có thứ gì đó khiến cậu vô cùng quen thuộc, không hiểu sao lại khiến cậu để tâm đến.

Nguyễn Thanh vô thức đưa tay ra.

Một quyển sách lập tức xuất hiện giữa không trung, lơ lửng nơi đầu ngón tay cậu.

Quyển sách vừa xuất hiện, quanh thân liền quấn lấy từng làn khói đen, trông cực kỳ nguy hiểm và u ám.

Thế nhưng chỉ vài giây sau khi xuất hiện nơi đầu ngón tay Nguyễn Thanh, quyển sách bắt đầu run rẩy không ngừng, thậm chí còn lật trang cực nhanh.

Mang theo một luồng khí tức và áp lực cực kỳ mãnh liệt, đồng thời kéo theo một trận gió lớn, thổi đến mức tóc lòa xòa trước trán Nguyễn Thanh trở nên rối tung.

Tựa như quyển sách đang phấn khích vậy.

Vài giây sau, quyển sách ngừng lật, gió cũng dừng lại, làn khói đen trên sách dần tan biến, để lộ ra dáng vẻ vốn có của nó.

Quyển sách phát ra ánh sáng trắng thuần khiết, cực kỳ dịu nhẹ, khiến người ta có cảm giác vô cùng ấm áp và thanh tịnh.

Giống như có thể gột rửa mọi tội lỗi của thế gian.

Tựa như một quyển Thánh Kinh.

Bên trong quyển sách viết đầy các loại chữ viết khác nhau, những dòng chữ ấy như đang chảy trôi trên trang giấy, cũng phát ra ánh sáng trắng thuần khiết, chỉ cần liếc mắt một cái đã khiến người ta cảm thấy sạch sẽ và dịu dàng.

Nguyễn Thanh cụp mắt nhìn quyển sách trong tay, cảm nhận được một tia quen thuộc.

Cậu có linh cảm quyển sách này... vốn dĩ thuộc về cậu vậy.

Thế nhưng cậu lại chẳng có chút ký ức nào về nó.

Khán giả trong phòng livestream đã hóa đá, hoàn toàn không hiểu nổi rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

【Rốt cuộc là tình huống gì vậy? Bạn học xinh yêu chẳng phải chết rồi sao? Sao đột nhiên bật dậy? Còn châm cho Mộc Thần một mũi? Có ai giải thích cho tôi một chút được không!?】

【Trời trời đừng nói lật xe nha, không ngờ bạn học xinh đẹp đáng yêu này mới là boss lớn, e là Mộc Thần phen này đi đời rồi, đã bảo đừng đi theo mà cứ không nghe!】

【Khoan đã, bạn học đẹp trai này vốn dĩ ngã rồi mà? Mộc Thần lại đứng lên rồi? (đơ mặt.JPG)】

【Ông có chắc người đứng lên là Mộc Thần không dợ!!!? Ánh mắt này hoàn toàn khác rồi đó! Tôi không hiểu sao lại cảm thấy Mộc Thần đẹp hơn trước, xin nhấn mạnh là đẹp hơn, chứ không phải chỉ là bảnh hơn, có lẽ bạn học đó đã nhập vào người Mộc Thần rồi】

Khán giả trong phòng livestream cũng đều đã để ý thấy điểm này, khí chất và ánh mắt của Mộc Thần thực sự đã khác xưa, thậm chí còn mang theo vẻ diễm lệ lạ thường.

Tựa như cảm giác mà người đẹp NPC kia mang lại.

Hiển nhiên người hiện giờ đang trong cơ thể của Mộc Thần rất có khả năng chính là bạn học kia rồi.

Trong phó bản kinh dị, tình huống quỷ nhập xác người đã quá quen thuộc, nhưng khán giả livestream không thể ngờ người đẹp này vậy mà... lại không phải là người.

Hệ thống đã kinh ngạc ngay khoảnh khắc Nguyễn Thanh mở mắt châm cho Kỳ Mộc Nhiên một mũi.

Nó không phải ngạc nhiên vì Nguyễn Thanh không bị thương, mà là ngạc nhiên vì cậu thật sự làm Kỳ Mộc Nhiên ngất đi.

Nó có thể giám sát tình trạng cơ thể của Nguyễn Thanh, tất nhiên biết rõ cậu đang giả bị thương.

Nhưng nó chỉ nghĩ cậu đang muốn dụ Kỳ Mộc Nhiên đi đối đầu với bút tiên, từ đó cứu Kiều Nặc.

Dù sao thì cách này quả thật khả thi.

Nhưng hệ thống vạn lần không ngờ, cậu lại muốn trực tiếp chiếm lấy cơ thể của Kỳ Mộc Nhiên.

Hỏng rồi...

Hệ thống còn chưa kịp ngăn cản, liền thấy quyển sách quen thuộc ấy xuất hiện nơi đầu ngón tay Nguyễn Thanh.

Hệ thống: "......" Nó biết ngay mà.

Ngay lúc hệ thống chuẩn bị mở miệng, đầu ngón tay Nguyễn Thanh khẽ động, quyển sách lập tức biến mất.

Hệ thống nuốt lời định nói trở lại, im lặng mấy giây, cuối cùng cũng không lên tiếng nữa.

...Chỉ cần dùng một chút thì chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.

Với cả, cậu cũng chưa chắc biết cách dùng.

Chắc là không sao đâu.

Nguyễn Thanh trầm ngâm nhìn đầu ngón tay trống rỗng, trong đầu cất tiếng hỏi: "Cộng thêm hai lá bùa kia, Kiều Nặc còn có thể cầm cự bao lâu?"

Lúc Kiều Nặc ôm cậu chạy, cậu đã đặt hai lá bùa có thể ngăn cản sự tấn công của quỷ lên người anh, chỉ để lại lá ẩn khí tức.

Vì Nguyễn Thanh nhớ Kiều Nặc từng nói, ngay cả bút tiên cũng bị lá bùa đó chặn được một chiêu.

Hệ thống đáp lại rất dứt khoát, 【Nhiều nhất năm phút.】

Năm phút...

Là đủ rồi.

Cơ thể cậu không thể mang theo bên người, cũng rõ ràng không thể để giữa đường cái như vậy.

Nguyễn Thanh lấy lại tấm bùa dính máu trên tay mình, sau đó bế cơ thể lên, đi về phía lớp học mà Kiều Nặc đã vẽ vòng tròn khi xưa.

Khi đi ngang qua cửa hàng nhỏ trong trường, cậu tiện tay lấy một chiếc mũ lưỡi trai, đội lên, vành mũ khéo léo che khuất ánh mắt.

Ánh mắt của cậu và Kỳ Mộc Nhiên không giống nhau, nếu gặp phải những người chơi khác, chưa biết chừng sẽ bị nhận ra ngay lập tức.

Đội mũ che đi vẫn là lựa chọn ổn hơn.

Toà nhà giảng dạy kia vẫn sáng đèn, Nguyễn Thanh nhanh chóng lên đến tầng năm, để thân thể mình ngồi lên ghế.

Sau đó nhét tờ bùa ẩn khí tức vào túi của thân thể.

Cậu còn lắp đầy đạn cho cây súng gỗ từng rơi trên đất, rồi đặt vào ngăn bàn bên cạnh.

Đảm bảo khi tỉnh lại có thể lập tức lấy được súng gỗ.

Nguyễn Thanh làm xong tất cả những việc này một cách nhanh chóng, sau đó cầm con dao nhỏ rạch lòng bàn tay, để mặc máu nhỏ xuống sàn nhà.

Giọt máu vừa rơi xuống sàn liền bắn tung toé, nhưng giây tiếp theo lại chậm rãi thấm vào nền gạch.

Giống hệt máu của Kiều Nặc trước đó.

Vết thương trên lòng bàn tay cậu cũng nhanh chóng lành lại.

Quả nhiên, Kỳ Mộc Nhiên này cũng có vấn đề.

Lúc ánh đỏ mơ hồ loé lên trong mắt Kỳ Mộc Nhiên, Nguyễn Thanh đã mơ hồ đoán ra điều gì đó.

Kỳ Mộc Nhiên mang họ Kỳ không phải là trùng hợp, hiển nhiên hắn ta cũng là một phần của Bút Tiên.

Bút Tiên là phần thi thể giấu trong đàn piano, Thẩm Ngộ An và Kiều Nặc có lẽ là hai phần thi thể chôn trong rừng nhỏ bên hồ Bán Nguyệt.

Phần thi thể chôn bên cạnh nhà vệ sinh, không ngoài dự đoán chính là con mèo đen nhỏ kia.

Còn Kỳ Mộc Nhiên rất có thể chính là trái tim đã biến mất của Bút Tiên, chỉ là không rõ vì sao lại trở thành người chơi.

Ngay từ đầu phó bản này đã không để lại cho người chơi một con đường vượt ải thứ hai.

Bởi vì nếu Kỳ Mộc Nhiên không bước vào phó bản này, sẽ không ai phát hiện ra một người chơi lại chính là trái tim của Bút Tiên.

Hơn nữa, vì Kỳ Mộc Nhiên là người chơi kỳ cựu, cho dù hắn ta có vào phó bản, cũng không ai hoài nghi rằng tên của Bút Tiên chính là Kỳ Mộc Nhiên.

Nhưng nếu Kỳ Mộc Nhiên không vào phó bản, thì độ khó hẳn sẽ không quá cao, ngược lại còn thân thiện hơn với người chơi.

Bút Tiên dường như biết thi thể mình bị chôn ở đâu, nhưng "hắn" lại không hề có ý định hợp thể với những phần thi thể khác, có lẽ là vì muốn tìm lại trái tim của mình.

Chỉ cần trái tim chưa quay về, độ khó của phó bản sẽ chỉ dừng lại ở mức Bút Tiên chỉ có một phần tư sức mạnh.

Một khi trái tim trở về, sức mạnh của Bút Tiên sẽ trở nên khó đoán, chắc chắn sẽ không còn là một phần tư.

Ngược lại độ khó sẽ càng cao hơn.

Hơn nữa, đáp án là "Kỳ Mộc Nhiên" cũng chưa chắc đã chính xác hoàn toàn.

Kỳ Mộc Nhiên có vấn đề, Kỳ Vân Thâm cũng có vấn đề lớn không kém.

Ảo cảnh là sân nhà của Bút Tiên, cho dù "hắn" đã mất trí nhớ, "hắn" cũng sẽ tạo ra hoàn cảnh có lợi nhất cho bản thân.

Giống như người cố vấn kia không rõ từ đâu xuất hiện, rồi việc "hắn" ở chung kí túc với Bút Tiên, mọi thứ đều quá mức trùng hợp.

Nhìn thế nào cũng giống như đã được sắp đặt kỹ lưỡng.

Nhưng ngặt nỗi, trong chính ảo cảnh của Bút Tiên, bản thân "hắn" lại bị hạn chế, em trai "hắn" thì liên tục đến quấy rầy.

Điều này hiển nhiên không thể là do chính "hắn" sắp xếp.

Có thể hạn chế Bút Tiên ngay trong ảo cảnh của chính hắn, Kỳ Vân Thâm tuyệt đối không chỉ đơn giản là em trai của Bút Tiên.

Hơn nữa, phản ứng và sở thích của Kỳ Vân Thâm lại có phần quá giống với Bút Tiên.

Giống đến mức như thể là một người.

Trong phó bản này, độ hiện diện của Kỳ Vân Thâm tuy không cao, nhưng lại xuất hiện khắp nơi.

Bài viết thả thính trên diễn đàn là do gã đăng, người đề nghị chơi trò Bút Tiên cũng là gã, trong ảo cảnh cũng có hình bóng gã.

Thậm chí còn có quan hệ hợp tác mơ hồ nào đó với Thẩm Ngộ An.

Nếu không đoán sai, Kỳ Vân Thâm cũng rất có thể là một phần của "hắn".

Là "hắn".

Chứ không phải Bút Tiên.

Cách vượt ải thứ hai từ đầu chưa từng nói là phải tìm ra tên của Bút Tiên, mà là tìm ra "hắn".

Mà cái "hắn" này cũng không nhất định chỉ riêng Bút Tiên.

Tất cả những điều đó hiện giờ chỉ là suy đoán của Nguyễn Thanh, vẫn cần thêm chút manh mối để xác nhận.

Xác nhận rằng Kỳ Vân Thâm và Kỳ Mộc Nhiên đều là một phần của "hắn".

Nguyễn Thanh liếc nhìn đồng hồ, đã trôi qua hai phút.

Nguyễn Thanh mím môi, trầm mặc vài giây, cuối cùng quay người đi về phía nơi Bút Tiên và Kiều Nặc đang ở. Bóng lưng ấy thoáng hiện lên một nét bi thương và quyết tuyệt.

Thực ra Nguyễn Thanh hoàn toàn có thể quay về thân thể của mình, cũng chẳng tổn thất bao nhiêu.

Trước khi đi cậu còn có thể đánh thức Kỳ Mộc Nhiên, để Kỳ Mộc Nhiên tự kiểm soát thân thể của mình, như vậy Bút Tiên cũng khó có cơ hội chiếm được Kỳ Mộc Nhiên.

Cục diện sẽ không trở nên quá tệ.

Nhưng đối mặt với thứ mà bản thân sợ hãi nhất, chẳng ai có thể giữ được bình tĩnh.

Dù là Nguyễn Thanh cũng không thể.

Nhưng nếu cậu không đi, thì Kiều Nặc chắc chắn sẽ chết.

Hơn nữa cái chết của Kiều Nặc rất có thể sẽ lại một lần nữa tăng thêm sức mạnh cho Bút Tiên, lúc đó tình hình sẽ càng tồi tệ hơn.

Có lẽ vì trong lòng mang theo sự kháng cự, nên bước chân của Nguyễn Thanh không hề nhanh.

Thậm chí cậu vừa đi vừa lấy cuốn sách ban nãy ra, chậm rãi lật xem, muốn biết rốt cuộc cuốn sách này là thứ gì.

Dù sao cuốn sách này vừa giống đạo cụ, lại có điểm không giống đạo cụ.

Nếu chỉ là đạo cụ, cậu sẽ không có cảm ứng được.

Hơn nữa còn cảm thấy rất đỗi quen thuộc, thực sự quá kỳ lạ.

Hệ thống nhìn Nguyễn Thanh đang lật sách, khẽ mở miệng, vẻ mặt như muốn nói lại thôi, nhưng cuối cùng chẳng thốt ra lời nào.

Ban đầu Nguyễn Thanh chỉ lật qua loa, nhưng càng xem càng nghiêm túc.

Nghiêm túc đến mức không phát hiện phía trước xuất hiện "thứ gì đó".

Thứ đó trôi ra ngoài, còn phát ra một âm thanh khe khẽ.

Nguyễn Thanh vì mải mê đọc, nghe thấy âm thanh cũng không ngẩng đầu, theo phản xạ dùng một tay gập sách lại, tay còn lại gỡ mũ xuống, đặt trước ngực rồi hơi cúi đầu.

Một động tác chào tháo mũ vừa ngẫu nhiên vừa ưu nhã.

Sau đó, Nguyễn Thanh đội mũ trở lại, mở sách ra tiếp tục vừa đi vừa đọc.

Cả động tác trôi chảy như nước chảy mây trôi, không hề có một chút ngập ngừng hay do dự, cũng không có chút hoảng loạn hay sợ hãi nào.

Bình tĩnh đến cực độ.

Dù chỉ là đang bước đi trong hành lang, dù chỉ mặc đồ đơn giản, nhưng lại mang đến cảm giác thanh nhã và cao quý.

Cho dù đây chỉ là một thế giới bình thường, thì hành động ung dung và ưu nhã của cậu cũng khiến người ta không thể rời mắt, huống chi đây lại là một phó bản linh dị, lại càng khiến người ta si mê.

Cảnh tượng ấy tuy không ai nhìn thấy, nhưng khán giả trong phòng livestream thì không bỏ lỡ chút nào, phần bình luận lập tức nổ tung.

【Má ơi!!! Đẹp trai quá đẹp trai quá đẹp trai! Đẹp đến mức hai chân không khép lại nổi nữa rồi! Xin lỗi Mộc Thần, bỗng dưng cảm thấy cậu bị đoạt xác cũng không phải chuyện xấu gì nữa!】

【Tôi biết chào hỏi phải tháo mũ, là phép lịch sự, nhưng mẹ nó cái động tác đó quá đẹp trai! Mà lại còn đối diện với một con lệ quỷ nữa chứ, khí chất bùng nổ luôn, rõ ràng cùng một gương mặt như Mộc Thần, nhưng lại khiến người ta thấy Mộc Thần bây giờ ngầu hơn nhiều, Mộc Thần tôi xin lỗi cậu.】

【Tôi sai rồi, tôi cứ tưởng bạn học chỉ là một bình hoa đẹp, nhưng không ngờ chỉ một động tác thôi đã đẹp trai đến mức này, một chiêu đâm trúng ngay trái tim tôi luôn.】

Thực ra Nguyễn Thanh không hề bình tĩnh như khán giả livestream tưởng tượng.

Cậu vì quá mải mê đọc nên hoàn toàn không để ý bên cạnh có "thứ gì đó".

Đợi đến khi đi qua rồi cậu mới giật mình nhận ra, cả người liền cứng đờ.

Vừa rồi... đó là quỷ sao?

Nguyễn Thanh tim đập thình thịch, sắc mặt lập tức tái nhợt, cả bộ não đều gào thét bảo chạy mau.

Hiện tại cậu đang dùng thân thể của Kỳ Mộc Nhiên, cậu có thể cảm nhận được trạng thái thân thể của Kỳ Mộc Nhiên.

Nếu lúc này xoay người bỏ chạy, con quỷ ấy chắc chắn sẽ không đuổi kịp.

Nhưng Nguyễn Thanh lại ép bản thân dừng bước.

Boss lớn nhất của phó bản này chính là Bút Tiên, nếu những con quỷ thông thường mà cậu còn không thể đối mặt một cách lý trí, thì làm sao đối đầu với Bút Tiên được?

Như vậy chẳng phải cậu đi cứu Kiều Nặc, mà là tự tay đưa trái tim cho Bút Tiên rồi.

Nguyễn Thanh gắng gượng giữ bình tĩnh, tay cầm sách run rẩy chậm rãi quay đầu lại.

Khi nhìn rõ bóng người đáng sợ và vặn vẹo phía sau, khoé mắt cậu lập tức đỏ hoe, toàn thân run rẩy không ngừng.

Trán bắt đầu rịn mồ hôi lạnh, đầu óc cũng hoàn toàn trống rỗng.

Nguyễn Thanh biết bản thân đang sợ hãi, nhưng cậu không thể kiềm chế được.

Dù thân thể của Kỳ Mộc Nhiên không sợ những tồn tại này, nhưng ý thức của cậu vẫn không thể ngăn nổi nỗi sợ.

Cả người Nguyễn Thanh căng cứng bất an, nét mặt lộ ra vẻ yếu ớt, đôi mắt cũng phủ một tầng hơi nước.

Nhưng tất cả những điều đó đều bị vành mũ che khuất, ngay cả khán giả trong phòng livestream cũng không nhìn thấy.

Trong mắt khán giả livestream, chỉ thấy con quỷ vẫn luôn đi theo bạn học, khiến cậu có chút khó chịu, nên mới quay đầu lại.

Có lẽ ký ức của thân thể Kỳ Mộc Nhiên vẫn còn, nên dù tinh thần Nguyễn Thanh sợ hãi đến tột độ, cơ thể vẫn không mềm nhũn như mọi lần.

Cũng không sợ đến mức muốn ngất đi.

Thế nhưng cho dù Nguyễn Thanh có làm công tác tư tưởng cho mình thế nào, có thôi miên bản thân bao nhiêu lần đi nữa, thì khi cái bóng đáng sợ kia áp sát, cậu vẫn hoảng hốt lùi về sau hai bước.

Cậu theo bản năng giơ tay lên.

Trong đầu không kìm được mà hiện lên cảnh tượng vừa nhìn thấy trong quyển sách.

Ngay giây sau đó, một luồng ánh sáng trắng chợt lóe lên từ trong sách.

Ánh sáng dịu dàng ấy bao phủ lấy cái bóng người đáng sợ kia.

Theo ánh sáng lóe qua, thân hình loang lổ máu me và vặn vẹo kia bắt đầu trở nên sạch sẽ.

Cả người cũng dần dần trở nên dịu dàng.

Tựa như dáng vẻ khi còn sống, hoàn toàn không còn hình dạng đáng sợ như lúc trước.

Nỗi sợ trong lòng Nguyễn Thanh cũng chẳng rõ vì sao mà tan biến mất.

Cậu ngẩn ngơ nhìn bóng người sạch sẽ ấy, dường như vẫn chưa hoàn hồn lại được.

Sau khi bóng người kia đã hoàn toàn trở nên trong sạch, liền nở một nụ cười rạng rỡ và đầy cảm kích với Nguyễn Thanh.

Người ấy không phát ra âm thanh nào, chỉ mấp máy môi.

— Cảm ơn cậu.

Sau đó, bóng người ấy liền như ánh sáng, tan biến tại chỗ, chầm chậm bay lên trời.

Khung cảnh ấy vô cùng đẹp đẽ.

Dù là trong quỷ vực này, vẫn đẹp đến khiến người ta kinh ngạc.

Tựa như từng đàn đom đóm trắng đang bay múa khắp bầu trời.

Chỉ khác là, những con đom đóm ấy lại mang màu trắng.

Nguyễn Thanh ngẩng đầu, nhìn những điểm sáng trắng đang bay lên không trung, ngơ ngác cất tiếng trong đầu: "Tôi... đã giết người đó sao?"

【Không phải, chỉ là được thanh tẩy thôi, đã bước vào luân hồi rồi.】

Hệ thống vừa trả lời, vừa liếc nhìn quyển sách trong tay Nguyễn Thanh — chỉ là trang đầu tiên mà thôi.

Chắc là không có vấn đề gì lớn.

Nghe xong lời hệ thống, Nguyễn Thanh vẫn có chút khó hiểu: 【Thanh tẩy?】

【Ừ.】

Hệ thống kiên nhẫn giải thích: 【Khi con người chết đi, nếu chấp niệm quá sâu sẽ hóa thành quỷ. Nhưng quỷ thì rất khó giữ được lý trí, chỉ có thể theo bản năng mà đi hoàn thành chấp niệm của mình, ví dụ như báo thù.】

【Sau khi hoàn thành chấp niệm, quỷ vẫn không thể đi vào luân hồi, chỉ có thể bị oán khí ăn mòn lý trí, cuối cùng trở thành lệ quỷ.】

【Vừa rồi cậu đã thanh tẩy đi oán khí ấy, nên người đó mới khôi phục lại lý trí, cũng khôi phục dáng vẻ ban đầu, có thể bước vào luân hồi.】

Hệ thống dừng một chút, rồi tiếp tục nói: 【Con quỷ mà cậu sợ hãi, có lẽ lại chính là người mà ai đó ngày đêm mong nhớ được gặp lại.】

Nguyễn Thanh khẽ mím môi, cụp mắt xuống, không nói lời nào.

Có lẽ là vì thân thể Kỳ Mộc Nhiên quá mạnh mẽ, hoặc cũng có thể là vì cảnh tượng vừa rồi đã vượt khỏi tưởng tượng của Nguyễn Thanh, nên nỗi sợ trong lòng cậu cũng vơi đi đôi chút.

Phần lớn nỗi sợ hãi vốn bắt nguồn từ sự yếu đuối.

Giờ cũng đã không còn sớm, Nguyễn Thanh không tiếp tục chần chừ nữa, lập tức chạy nhanh về phía Bút Tiên và Kiều Nặc.

••••

Kiều Nặc cũng không rõ bản thân đã nghĩ gì. Anh vậy mà lại vì người khác mà ở lại giữ chân.

Dùng mạng để giữ chân.

Dù gì thì ở lại cũng đồng nghĩa với cái chết.

Thế nhưng kỳ lạ là, anh lại chẳng hề hối hận.

Thật ra vừa nãy anh đã suýt chết. Thầy của anh không đến. Thầy đã lừa anh.

Một mình anh căn bản không phải đối thủ của Bút Tiên.

Khi anh sắp không chống đỡ nổi, là do Bút Tiên phát hiện có người động vào cây đàn piano của mình nên mới buông tha cho anh mà quay lại.

Ban đầu anh có thể rời khỏi. Nhưng khi quay về lớp học đó, anh lại phát hiện thiếu niên đã biến mất.

Ngay khoảnh khắc ấy, trong lòng anh chợt dâng lên một linh cảm chẳng lành.

Quả nhiên, thiếu niên cũng chạm vào đàn piano của Bút Tiên, bị cuốn vào bảy năm trước.

Ở nơi đó, dù là anh cũng chẳng thể làm gì được. Bởi vì trước đó anh cũng từng chạm vào đàn piano, cả người liền mất đi ý thức.

Đến lúc tỉnh lại thì không còn bất kỳ ký ức nào nữa. Anh chỉ có thể đợi bên cạnh cây đàn, chờ thiếu niên quay về.

May là, anh đã đợi được.

Nhưng ngay khi thiếu niên vừa trở về, Bút Tiên cũng lập tức xuất hiện.

Việc đầu tiên Bút Tiên làm sau khi hiện thân chính là muốn bắt lấy thiếu niên.

Anh không hề suy nghĩ, lập tức kéo thiếu niên né tránh. Sau đó liền liều mạng dẫn thiếu niên chạy trốn.

Thậm chí vì để thiếu niên sống sót, anh đã liều mạng ở lại giữ chân giúp thiếu niên.

Rõ ràng nhóc đó chẳng phải chị gái, cũng chẳng gợi cảm. Thậm chí ngay cả giới tính cũng không giống với kỳ vọng của anh.

Hoàn toàn không phù hợp với hình mẫu tương lai mà anh từng tưởng tượng.

Thế mà, anh lại vì người ấy mà mềm lòng, cũng vì người ấy mà rung động.

Có lẽ là vì chưa từng có ai nhẹ nhàng nắm lấy tay anh.

Cũng chưa từng có ai khóc đến đỏ hoe đuôi mắt, dùng ánh mắt đáng thương ấy nhìn anh.

Từ lúc người ấy ngồi bên cạnh anh cả một đêm ấy, hình như anh đã bắt đầu sa vào rồi.

Chỉ là anh không chịu thừa nhận mà thôi.

Kiều Nặc phun ra một ngụm máu tươi, thê thảm ngã xuống đất. Anh ngẩng đầu nhìn bầu trời u ám, trong mắt hiện lên một tia lưu luyến và lo lắng phía sau.

Giờ còn rất lâu nữa mới đến bình minh. Thiếu niên đã đưa phù chú cho anh rồi. Chắc sắp bị dọa sợ lắm đây.

Chỉ tiếc là, hình như anh chẳng còn cơ hội bảo vệ người ấy nữa rồi.

Có chút không cam lòng.

Nhưng không cam lòng cũng chẳng ích gì.

Khi làn khí âm lạnh lẽo đến rợn người kia chỉ còn cách anh trong gang tấc, Kiều Nặc siết chặt chiếc khuyên tai hồng ngọc trong tay, không cam tâm mà khép mắt lại.

Thế nhưng cái chết mà anh đoán trước lại không ập đến. Ngược lại, trước mắt bỗng bừng sáng một luồng ánh sáng trắng.

Dù có nhắm mắt, Kiều Nặc vẫn cảm giác được ánh sáng ấy chiếu thẳng vào trước mắt.

Trong trẻo và ấm áp.

Khi Nguyễn Thanh chạy đến, vừa khéo bắt gặp bóng người đáng sợ kia đang định giết Kiều Nặc. Cậu trợn to mắt, gắng gượng nén xuống nỗi sợ hãi trong lòng, vừa chạy tới vừa lấy cuốn sách ra.

Giống như cách đã thanh tẩy con quỷ kia lúc nãy, cậu dùng sức mạnh của cuốn sách, muốn ngăn chặn đòn chí mạng đó.

Nhưng hiển nhiên, Bút Tiên và loại quỷ mà họ gặp ban nãy hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.

Luồng sáng trắng kia đừng nói đến chuyện thanh tẩy Bút Tiên, ngay cả việc thanh tẩy đòn tấn công của Bút Tiên cũng không làm nổi. Chỉ có thể yếu ớt làm suy yếu một chút âm khí mà thôi.

Rơi xuống cơ thể con người vẫn là chí mạng.

Nguyễn Thanh liếc nhìn Kiều Nặc đang nằm trên đất, hơi thở mong manh. Theo phản xạ, cậu dùng cơ thể mình che chắn làn âm khí ấy. Sau đó lập tức phun ra một ngụm máu.

Vệt máu ấy văng trúng huyết ảnh kia.

Huyết ảnh lập tức khựng lại.

"Trái tim của... 'hắn'?"

Tác giả có lời muốn nói:

Con quỷ mà cậ u sợ, có lẽ lại là sự tồn tại mà ai đó ngày đêm mong nhớ muốn gặp lại — Câu này tôi cũng chẳng nhớ nghe từ đâu, rồi tự viết ra, có thể nguyên văn không phải vậy, nhưng vẫn chú thích ở đây một chút.