Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 188

topic

Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 188 :Bút Tiên (29)

◎ Thế giới này không chân thực ◎

Bởi vì Nguyễn Thanh đứng dậy, người đàn ông và cậu bé đều có phần nghi hoặc.

"Chồng à, cậu sao vậy?"

"Không có gì." Nguyễn Thanh cụp mắt xuống, cầm đũa lên. Hồi tưởng lại những chuyện xảy ra tối qua và hôm nay, càng nghĩ càng cảm thấy có chút quái lạ.

Trước hết là giáo viên hướng dẫn. Giáo viên hướng dẫn rất rõ ràng là Kỳ Thần vốn dĩ chưa từng ở ký túc xá, thậm chí cũng không thường xuyên đến trường. Vậy vì sao lại đặc biệt gọi cậu đến đưa giấy chứng nhận và phần thưởng?

Chuyện này vốn dĩ đã không hợp logic.

Tiếp đến là hai anh em nhà họ Kỳ.

Hai người đó không giống anh em, lại mang đến cho người ta một cảm giác rất giống nhau.

Hơn nữa, chuyện xảy ra tối hôm qua, bây giờ nghĩ lại, quá mức kịch tính, còn có một tia cảm giác không chân thực.

Thật sự sẽ có người chỉ vì bị nhìn trúng một cái mà đòi kết hôn sao?

Hơn nữa đối phương không đồng ý thì liền nhảy lầu tự sát?

Nói đến đây còn có một chuyện Nguyễn Thanh cảm thấy vô cùng kỳ quái.

Đó là rõ ràng trí nhớ của cậu rất tốt, tính cách cũng vô cùng cẩn trọng, vì sao lại nhớ nhầm phòng học đến tận nửa học kỳ?

Chuyện đó vốn không giống lỗi sai sẽ xảy ra với cậu.

Trí nhớ rất tốt, nhưng lại nhớ nhầm.

Là nhớ nhầm, hay là trí nhớ của cậu... đã bị thay đổi...?

Ngay khi trong đầu Nguyễn Thanh lóe lên suy nghĩ về việc trí nhớ của mình có thể có vấn đề, cậu đột nhiên cảm thấy một trận buồn ngủ kéo đến, khiến đầu óc trống rỗng.

Buồn ngủ đến mức hoàn toàn không thể tập trung suy nghĩ, cũng buồn ngủ đến mức hoàn toàn không thể nhớ nổi bản thân vừa rồi đang nghĩ gì.

Chuyện này không bình thường.

Không ai đang ăn cơm lại có thể buồn ngủ đến mức không thể khống chế như vậy.

Đây không phải là buồn ngủ, mà giống như bị bỏ thuốc ngủ.

"Chồng à? Cậu sao vậy?" Người đàn ông nhìn Nguyễn Thanh ngồi không vững thì hoảng hốt, theo bản năng đưa tay đỡ lấy, ngăn cản Nguyễn Thanh ngã xuống đất, vẻ mặt cực kỳ lo lắng.

Cậu bé cũng vô cùng căng thẳng, trong mắt tràn đầy lo âu và bất an, "Anh ơi? Anh không sao chứ? Có chỗ nào thấy khó chịu không?"

Nguyễn Thanh nghe thấy tiếng của hai người, cậu cố gắng khiến bản thân tỉnh táo lại, nhưng lại không thể chống cự được cơn buồn ngủ đó. Đũa trong tay lại rơi xuống, trước mắt bắt đầu trở nên mơ hồ.

Sau đó liền trực tiếp mất đi ý thức.

...

Đến khi Nguyễn Thanh tỉnh lại, đã là buổi chiều.

Cậu có phần mơ màng và mệt mỏi mở mắt ra. Đây hình như là ký túc xá của cậu?

Cậu sao lại đang ngủ?

À đúng rồi, sau khi ăn cơm với Kỳ Thần và em trai của hắn xong, cậu về ký túc xá ngủ trưa.

Ban đầu Nguyễn Thanh vẫn còn hơi buồn ngủ, nhưng khi liếc nhìn đồng hồ, lập tức tỉnh táo.

Bởi vì sắp hai giờ chiều rồi, mà buổi chiều cậu có tiết học.

Nguyễn Thanh lập tức bật dậy khỏi giường, cầm sách vở lên rồi vội vàng chạy đến lớp học.

May mắn là cậu kịp vào lớp trong phút cuối cùng.

Nguyễn Thanh vừa ngồi xuống, chuông vào lớp liền vang lên. Cậu khẽ thở phào một hơi.

Thật nguy hiểm, có vẻ lần sau phải đặt báo thức rồi.

Khoan đã, đặt báo thức? Tay lật sách của Nguyễn Thanh chợt khựng lại.

Chẳng phải cậu luôn đặt báo thức sao?

Lần này sao lại quên một chuyện quan trọng như vậy?

Trước khi ngủ cậu đang làm gì?

Nguyễn Thanh cụp mắt xuống, cẩn thận hồi tưởng lại. Sau khi ăn cơm với hai anh em nhà họ Kỳ xong, cậu về ký túc xá.

Về ký túc xá liền nằm xuống ngay?

Không đúng, thế là không đúng.

Cậu chưa bao giờ vừa về ký túc xá đã buồn ngủ đến mức nằm xuống ngay.

Ngay lúc Nguyễn Thanh đang nhớ lại việc bình thường khi về ký túc xá sẽ làm gì, một trận buồn ngủ lại bất ngờ ập đến.

Nguyễn Thanh mở to mắt, theo bản năng làm trống rỗng đầu óc.

Không nghĩ gì cả.

Không phân tích gì cả.

Không hồi tưởng gì cả.

Giây tiếp theo, cơn buồn ngủ... biến mất.

Nguyễn Thanh vô lực nhắm mắt lại, đưa tay day day huyệt thái dương. Quả nhiên là trí nhớ có vấn đề rồi sao.

Là một loại phương pháp thôi miên thần kinh?

Có vẻ như chỉ cần não bộ chạm đến một ám chỉ nào đó đã được cài vào, sẽ bị ép buộc rơi vào trạng thái nghỉ ngơi.

Không thể phân tích, cũng không thể nhận ra điều bất thường.

Nếu không một khi bị kích hoạt, không chỉ bị cưỡng chế nghỉ ngơi, trí nhớ còn sẽ bị sửa đổi thêm một lần nữa, dường như sẽ làm mờ đi tất cả những chỗ không hợp lý.

Giống như sau khi rơi vào trạng thái nghỉ ngơi, những ký ức không đúng sẽ bị xóa bỏ, sau đó làm mờ ý thức, khiến những ký ức gượng gạo trở nên hợp lý.

Nhưng nếu không nghĩ, cậu mãi mãi sẽ không thể biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cũng không biết rốt cuộc có người muốn làm gì với cậu.

Nguyễn Thanh cầm lấy bút, hít sâu một hơi, thử hồi tưởng và phân tích, đem tất cả những điều mình nghĩ viết hết lên giấy.

Mỗi khi cơn buồn ngủ kéo đến, cậu liền lập tức làm trống đầu óc, đợi sau khi cơn buồn ngủ qua đi thì tiếp tục nhớ lại và phân tích.

Từng bước, từng bước thử thăm dò giới hạn của cấm chế.

Cho đến khi càng lúc càng tiến gần đến cốt lõi, cũng càng lúc càng có thể chống lại được cơn buồn ngủ, Nguyễn Thanh mới dừng lại.

Cậu nhìn tờ giấy mình đã viết.

Ngay khoảnh khắc tập hợp tất cả manh mối để suy nghĩ và phân tích, cuối cùng rút ra được một kết luận.

... Thế giới này không chân thực.

Có lẽ là đã chạm đến cốt lõi của cấm chế, lần này dù Nguyễn Thanh có làm trống đầu óc, cũng không thể khiến cơn buồn ngủ kia biến mất.

Nguyễn Thanh tranh thủ chút tỉnh táo cuối cùng, ép tờ giấy xuống dưới sách giáo khoa, sau đó chăm chú nhìn vào kết luận trên giấy một lần cuối, cuối cùng ngã gục xuống bàn.

Tựa như đang ngủ gật trong giờ học.

Ở đại học, có không ít bạn học ngủ gục trên bàn trong giờ học, nhiều giáo viên cũng làm ngơ không nhắc.

Vì vậy không ai phát hiện ra điều bất thường.

...

Đến khi Nguyễn Thanh tỉnh lại lần nữa, chuông tan học đã vang lên.

"Ưm..." Nguyễn Thanh mệt mỏi ngáp một cái, đưa tay lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt vì ngáp mà trào ra.

Xem ra gần đây thật sự là quá mệt mỏi rồi, đến cả giờ học cũng ngủ gật mất.

Nguyễn Thanh chuẩn bị dọn sách vở và giấy bút để về ký túc xá, nhưng khi nhìn thấy chữ viết trên sách giáo khoa thì chợt khựng lại.

Bởi vì khi nhìn thấy nội dung trong sách giáo khoa, trong đầu cậu đột nhiên hiện lên một ý nghĩ không rõ ràng.

Tờ giấy nháp bị ép dưới sách rất quan trọng, nhưng lại không thể trực tiếp nhìn vào.

Ý nghĩ này đến rất kỳ lạ, cũng rất quái dị.

Thế nhưng Nguyễn Thanh lại tin không chút do dự.

Cậu không lập tức lật sách lên, mà hơi dịch sách sang bên cạnh, để lộ ra một phần của tờ giấy nháp.

Trắng trơn.

Có lẽ là vì chưa viết đến mép giấy.

Nguyễn Thanh lại dịch sách sang thêm chút nữa, vẫn là một mảng trống. Nhưng lúc này đã dịch đến một nửa rồi.

Nguyễn Thanh hơi nhíu mày, trực tiếp cầm sách lên.

Bên dưới sách chính là một tờ giấy nháp chưa từng được viết.

Nguyễn Thanh cầm tờ giấy nháp lên xem thử, trên đó không có một nét bút nào.

Kỳ lạ.

Rõ ràng là một tờ giấy chưa từng được viết gì, vậy mà vừa rồi cậu lại xuất hiện ý nghĩ kia vì điều gì?

Hơn nữa, cậu còn không chút do dự mà tin tưởng, giống như dưới cuốn sách đang ép xuống là một thứ gì đó vô cùng quan trọng.

Cảm giác gần đây bản thân dường như ngày càng trở nên kỳ lạ.

Ngay khi Nguyễn Thanh chuẩn bị dọn sách, cậu bỗng dừng lại, đưa tờ giấy nháp lên dưới ánh sáng từ trên đầu, lại một lần nữa nhìn vào.

Mặc dù trên tờ giấy nháp không có dấu vết mực, nhưng hình như lại có dấu vết đã từng viết.

Tuy nhiên chỉ là dấu vết mà thôi.

Giống như tờ giấy này đã từng viết chữ, nhưng những chữ ấy lại bỗng dưng biến mất.

Trên thị trường quả thật có loại bút như vậy, viết xong một hai tiếng sau thì chữ viết sẽ tự động biến mất.

Nhưng vấn đề là, bút của Nguyễn Thanh không phải loại bút ấy.

Mà dấu vết do bút viết và nếp nhăn của giấy là hoàn toàn khác biệt, Nguyễn Thanh dám chắc rằng dấu vết trên giấy chính là dấu vết của bút viết.

Chỉ là không biết vì sao chữ viết lại biến mất, như thể bị xóa bỏ vậy.

Nguyễn Thanh trong đầu cũng không có một chút ký ức liên quan.

Giống như là cậu ngủ quên trong lớp, có ai đó cầm tờ giấy nháp của cậu viết gì đó, nhưng cuối cùng lại xóa đi những gì đã viết.

Mọi người trong lớp đã sắp rời đi, lớp học tiếp theo đã bắt đầu có sinh viên đến, Nguyễn Thanh chỉ có thể dập tắt sự nghi ngờ trong lòng, dọn dẹp đồ đạc rồi quay về ký túc xá.

Về đến ký túc xá, Nguyễn Thanh phát hiện trong phòng đã có người.

Nguyễn Thanh tưởng rằng có trộm vào, theo phản xạ liền cầm lấy cây phơi đồ bên cạnh.

Ai ngờ người đàn ông quay đầu lại, lộ ra một gương mặt quen thuộc.

Là Kỳ Thần.

Người đàn ông nhìn Nguyễn Thanh đứng sững ở cửa ký túc xá, mỉm cười ôn hòa, giọng điệu đầy thân mật và dựa dẫm: "Chồng à, cậu học xong rồi à?"

Nguyễn Thanh mất một lúc mới phản ứng lại, nhìn chằm chằm vào hành lý dưới đất, không hiểu gì.

Có lẽ là nhìn thấy sự nghi hoặc của Nguyễn Thanh, người đàn ông lại mỉm cười lần nữa, nói: "Tôi định chuyển về ký túc xá ở, ở cùng chồng."

Nguyễn Thanh ngạc nhiên ngẩng đầu lên, "Cái này... không hợp lý đâu!"

"Sao lại không hợp lý?" Người đàn ông có vẻ hơi ngạc nhiên, hắn nghiêng đầu, "Chúng ta đã là vợ chồng chưa cưới rồi, kết hôn là chuyện sớm muộn, ở chung chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?"

Nói xong, người đàn ông nhìn chiếc giường có tên hắn gắn trên đó, "Hơn nữa, đây vốn là ký túc xá của tôi."

Nguyễn Thanh chuẩn bị từ chối nhưng lời nói lại nghẹn lại trong cổ họng.

Bởi vì người đàn ông nói đúng, đây quả thực là ký túc xá của hắn.

Cậu chẳng có quyền từ chối.

Nhưng vấn đề là, cậu chỉ mới quen Kỳ Thần chưa đầy hai ngày, chuyện sống chung sao lại quá nhanh như vậy?

Nguyễn Thanh khẽ cắn môi, trong lòng không biết phải nói gì.

Vì ký túc xá chỉ có một mình Nguyễn Thanh ở, ba cái tủ còn lại đều trống rỗng, có thể tự do để đồ, người đàn ông rất nhanh chóng sắp xếp xong xuôi.

Giờ có thêm một người, giường của Nguyễn Thanh có chút cản trở, cậu định gọi người đến di chuyển đi.

Nhưng lại bị người đàn ông từ chối.

Người đàn ông cười ôn hòa, "Chúng ta cùng nhau ngủ đi, giường trên nhỏ quá, ngủ không tiện."

Nguyễn Thanh đương nhiên là không muốn đồng ý, nhưng nếu từ chối trực tiếp lại sợ làm tổn thương người đàn ông.

Cậu nhẹ nhàng nhìn sang bên cạnh, mi mắt run lên, trong đôi mắt đẹp có chút lo lắng và lúng túng, "...Ở quê chúng tôi, trước khi kết hôn không thể ngủ chung giường, vì điều này không may mắn."

"Nghe nói các cặp đôi ngủ chung trước khi kết hôn sẽ bị nguyền rủa, không thể sống đến bạc đầu."

Chàng trai với vẻ mặt lúng túng và ngập ngừng rõ ràng là đang nói dối.

Nhưng không biết vì không muốn làm người ta cảm thấy bị áp lực, hay là câu nói "không thể sống đến bạc đầu" khiến người đàn ông cảm thấy có chút quan tâm, cuối cùng người đàn ông không kiên quyết ngủ chung giường nữa.

Dù sao người đã ở đây, sớm muộn gì cũng sẽ thuộc về hắn.

Hắn có thể cho chàng trai thêm chút thời gian.

Sau khi người đàn ông dọn xong đồ, thời gian đã không còn sớm nữa, hắn đề nghị đi ăn tối.

Nguyễn Thanh không hiểu vì sao, rõ ràng đã ăn trưa rồi, nhưng giờ lại rất đói, nên không từ chối lời đề nghị của người đàn ông.

Lần này địa điểm là do người đàn ông chọn.

Hắn chọn một nhà hàng rất thích hợp cho các cặp đôi hẹn hò, vì nhà hàng này có phòng riêng, không gian đẹp và đầy lãng mạn.

Chưa ngồi được bao lâu, trong phòng riêng lại có thêm một người.

Là em trai của người đàn ông, Kỳ Vân Thâm.

Cậu bé nhìn thấy Nguyễn Thanh liền mỉm cười tươi rói, "Anh à, chào buổi chiều."

"Chào buổi chiều." Nguyễn Thanh lịch sự đáp lại.

Người đàn ông khi thấy cậu bé xuất hiện, trong mắt hắn lộ rõ vẻ u ám, nụ cười trên mặt cũng nhạt đi vài phần.

Dù sao thì chẳng ai thích bị làm phiền trong buổi hẹn hò với người yêu, dù là em trai mình cũng không ngoại lệ.

Cậu bé dĩ nhiên nhận ra điều đó, nhưng cậu ta chẳng thèm để ý, vui vẻ ngồi xuống bên cạnh Nguyễn Thanh và trò chuyện.

Nguyễn Thanh nghe cậu bé kể về cuộc sống của mình, trong mắt có chút nghi ngờ, "Em không cần đi học à?"

Cậu bé này chắc hẳn đang học tiểu học, nhưng nghe cậu bé nói có vẻ như không đi học.

Người đàn ông bên cạnh cười nhẹ, mở miệng giải thích, "Xin lỗi, em trai tôi tính tình có chút không tốt, chỉ học vài ngày đã bị trường đuổi học."

Cậu bé liếc nhìn người đàn ông, biểu cảm và ánh mắt hoàn toàn không đồng nhất, cậu ta như một đứa trẻ bị vu khống, phản bác một cách không hài lòng, "Đâu có, giáo viên dạy em cái gì em cũng biết, là em tự không đi thôi."

"Vậy à?" Người đàn ông cười mà không cười nhìn cậu bé, "Giáo viên bảo không dạy được cậu, tôi còn tưởng cậu bị đuổi học chứ."

Dĩ nhiên trường học không dám đuổi học người nhà Kỳ, nhưng tính tình quá xấu, giáo viên không thể dạy nổi thì lại là sự thật.

Tính tình của cậu bé này không thể chỉ nói là xấu.

Nhưng vì Kỳ gia nợ cậu ta, dù cậu ta có ngang ngược thế nào, Kỳ gia vẫn chiều chuộng cậu ta.

Chỉ cần cậu ta không vi phạm những quy tắc mà Kỳ gia đặt ra, ngay cả người anh trai này cũng phải nhường bước.

Cậu bé nhìn nụ cười khó chịu của người đàn ông, trong lòng hận đến mức muốn trực tiếp cầm đĩa thức ăn trên bàn đập vào đầu hắn.

Nhưng cậu bé vẫn mỉm cười ngây thơ, "Anh à, anh hiểu lầm rồi, giáo viên bảo không dạy được nghĩa là không có tư cách dạy em."

Dù cả hai đều đang cười tươi, nhưng nếu nhìn kỹ vào đôi mắt của họ, sẽ thấy hai người không giống như vẻ ngoài của họ.

Người đàn ông vốn dĩ muốn cùng chàng trai tận hưởng không gian riêng tư, giờ rõ ràng điều đó không thực tế nữa.

Cuộc hẹn hò đã biến thành cuộc gặp gỡ của ba người.

Thậm chí sau khi ăn xong, cậu bé còn đi theo họ về ký túc xá.

Đại học Số 1 không giới hạn người ngoài vào, hơn nữa cậu bé mới có sáu bảy tuổi, bảo vệ ký túc xá cũng không để ý.

Người đàn ông càng lúc càng tỏ ra căng thẳng, đến nụ cười cũng mang theo một tia nguy hiểm.

Nhưng cậu bé như không hề nhận ra, vẫn tiếp tục quấn lấy Nguyễn Thanh.

Thời gian nhanh chóng trôi qua, đã gần mười giờ.

Điện thoại của cậu bé bỗng reo lên, là bố của cậu gọi đến.

Người đàn ông nghe thấy tiếng chuông, tinh thần trở nên vui vẻ hơn rất nhiều.

Bởi vì điều đó có nghĩa là cậu ta phải về nhà rồi.

Cậu bé đương nhiên cũng hiểu, trong mắt cậu thoáng qua một tia sắc lạnh không hợp với độ tuổi, nhưng cuối cùng cũng chỉ có thể mỉm cười chào tạm biệt Nguyễn Thanh.

Ký túc xá giờ chỉ còn lại hai người, khiến Nguyễn Thanh cảm thấy có chút căng thẳng.

Nguyễn Thanh không yên tâm cắn môi, lấy đồ thay rồi đi vào phòng tắm.

Khi cậu tắm xong, lau tóc ra ngoài, người đàn ông đang ngồi ở bàn đọc sách.

Nguyễn Thanh liếc qua một cái, ánh mắt bỗng dừng lại.

Bởi vì người đàn ông đang quay lưng về phía cậu, góc sách mở đúng là có thể thấy được tên sách trên bìa.

... Làm thế nào để trở thành một người vợ tốt?

Người đàn ông nghe thấy tiếng bước chân của Nguyễn Thanh, liếc nhìn về phía cậu và cười, "Ông xã, cậu tắm xong rồi à?"

Nguyễn Thanh giả vờ không nhìn thấy cuốn sách trong tay người đàn ông, nhẹ gật đầu, "Ừ."

Người đàn ông thấy vậy liền đặt sách xuống, "Tôi quên mang dầu gội và sữa tắm rồi, có thể dùng tạm của chồng được không?"

Nguyễn Thanh do dự một chút, lại gật đầu, "Được."

"Thank you, chồng." Người đàn ông cười rồi cầm quần áo thay vào phòng tắm.

Thời gian đã không còn sớm, Nguyễn Thanh vốn định lên giường ngủ, nhưng ngay sau đó cậu dừng lại.

Khi chỉ có một mình, cậu vẫn có thể ngủ trên giường dưới, nhưng giờ đây, trong ký túc xá có hai người, rõ ràng không thích hợp.

Vấn đề là người đàn ông đã đặt giường của cậu ngay bên cạnh giường cậu.

Nếu ngủ trên giường trên, hai người sẽ càng gần nhau, chỉ cách nhau một cái lan can nhỏ.

Nguyễn Thanh nhất thời không biết phải chọn thế nào.

Cuối cùng, Nguyễn Thanh quyết định ngủ dưới.

Bởi vì khi quá gần Kỳ Thần, cậu cảm thấy có chút nguy hiểm.

Khi người đàn ông tắm xong và ra ngoài, Nguyễn Thanh đã đắp chăn, quay lưng về phía lối đi, giả vờ như đã ngủ.

Nhưng người đàn ông biết chắc cậu chưa ngủ.

Người đàn ông khẽ cười một tiếng, tắt đèn ký túc xá, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Chỉ có ánh sáng mờ từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào.

Sau khi tắt đèn, người đàn ông đi đến bên giường của cậu, nhìn xuống từ trên cao.

Cậu nằm nghiêng trên giường, chăn kéo lên che gần hết khuôn mặt, từ góc nhìn của người đàn ông, chỉ có thể nhìn thấy tóc cậu.

Mái tóc đen của cậu vương vãi trên chiếc gối trắng, mang vẻ đẹp hỗn loạn và lãng đãng, đẹp đến mức khó tin.

Im lặng và ngoan ngoãn, như thể không có bất kỳ sự phòng bị nào.

Dù khuôn mặt người đàn ông vẫn mềm mại như ngọc, ánh nhìn của hắn lại đầy tính xâm lược, mang một cảm giác nguy hiểm.

Nguyễn Thanh đương nhiên cảm nhận được ánh nhìn mãnh liệt đó, cậu hơi căng thẳng siết chặt các ngón tay, nhưng vẫn không mở mắt.

Chỉ hy vọng người đàn ông sẽ rời đi sau vài lần nhìn.

Tuy nhiên, hy vọng của Nguyễn Thanh rõ ràng đã thất bại, người đàn ông sau một lúc nhìn chằm chằm vào cậu, nhẹ nhàng ngồi xuống mép giường.

Rồi hắn kéo chăn của cậu lên.

Động tác của người đàn ông rất nhẹ nhàng, rất chậm, như thể thật sự nghĩ rằng người trên giường đang ngủ.

Khi kéo chăn lên, người đàn ông đã nhìn thấy khuôn mặt cậu.

Hắn quét qua những đường nét tinh xảo trên khuôn mặt của cậu, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên đôi môi mỏng của cậu.

Đôi môi của cậu rất nhạt, nhưng chỉ cần dùng chút sức, màu sắc nhạt đó sẽ hiện lên sắc đỏ xinh đẹp, dùng thêm chút nữa, thậm chí có thể sưng lên.

Lôi cuốn vô cùng.

Người đàn ông biết rõ cậu đang giả vờ ngủ, hắn nhẹ nhàng nắm cằm trắng như ngọc của cậu, từ từ nâng đầu cậu lên một chút.

Sau đó, người đàn ông nghiêng người xuống, đến gần tai Nguyễn Thanh, hạ thấp giọng, "Nếu em còn giả vờ ngủ, anh sẽ hôn em đấy, em yêu." (*)

Giọng "em yêu" của người đàn ông rất nhẹ, âm cuối hơi chuyển, giọng khàn khàn mang theo một chút d*c v*ng.

Nghe thấy vậy, ai mà chả không đỏ mặt tim đập nhanh.

Nguyễn Thanh nghe thấy lời của người đàn ông, đôi mi dài khẽ run lên, từ từ mở mắt.

Tuy nhiên, khi Nguyễn Thanh vừa mở mắt, người đàn ông đã siết chặt cằm cậu rồi trực tiếp hôn lên, không cho cậu cơ hội phản ứng.

"Ưm..." Nguyễn Thanh lập tức mở to mắt, vô thức nghiến chặt răng, đưa tay ra định đẩy người đàn ông ra.

Tuy nhiên, cậu nhận lại là sự đối xử càng quá mức từ người đàn ông, sau vài nụ hôn, hắn không còn hài lòng chỉ với việc môi và răng cọ vào nhau, hắn đưa lưỡi ra l**m nhẹ đôi môi mỏng của cậu, khi môi cậu đầy hơi thở của hắn, hắn mới đưa lưỡi vào tận sâu trong miệng cậu.

Thậm chí, người đàn ông siết chặt cằm Nguyễn Thanh mạnh hơn, khiến cậu không thể nghiến răng nữa.

Người đàn ông lúc này còn mạnh mẽ hơn ban ngày, khí thế còn nguy hiểm hơn.

Hai người trong tư thế càng lúc càng nguy hiểm.

Nguyễn Thanh không thể thở được nữa, đôi mắt xinh đẹp của cậu phủ lên một lớp sương mờ, ánh mắt lộ ra sự hoảng loạn và sợ hãi.

Người đàn ông nhìn thấy giọt nước mắt rơi từ khóe mắt cậu, ngẩn người một chút, sau đó vô thức buông cậu ra.

Rồi hắn nhìn cậu với ánh mắt mờ ảo, giọng thấp khàn như đang dụ dỗ, "Ngoan, gọi chồng yêu, tối nay anh sẽ tha cho em."

Nguyễn Thanh vô lực cúi đầu, tránh ánh mắt của người đàn ông, cậu cắn nhẹ môi dưới, im lặng vài giây mới mở miệng, giọng nói rất nhỏ, nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, "Chồng... yêu..."

Người đàn ông cảm thấy trái tim như bị cái gì đó đánh trúng, hắn nhìn Nguyễn Thanh đang ngượng ngùng, ánh mắt sâu thẳm vô bờ.

Hắn dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa môi cậu, nơi vừa bị hắn hôn đỏ, "Nói to lên, anh không nghe thấy."

Nguyễn Thanh dường như đã dùng hết tất cả dũng khí để nói ra câu "chồng yêu" vừa rồi, cậu mở miệng mấy lần mà không thể nói gì, cuối cùng lại cắn nhẹ môi dưới, một hồi lâu mới phát ra âm thanh, "...Chồng yêu."

Giọng nói vẫn rất nhỏ, nhưng lớn hơn trước.

Nguyễn Thanh vừa dứt lời cảm thấy vô cùng xấu hổ, đôi mi dài không ngừng run rẩy, mặt đỏ không kiểm soát.

Người đàn ông nhìn người trước mắt mở to mắt, có lẽ vì ngượng ngùng quá, khuôn mặt xinh đẹp của cậu nhuộm một sắc đỏ, làm làn da trắng như ngọc càng thêm quyến rũ.

Đẹp đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Và cậu cứ ngoan ngoãn nằm dưới người hắn, như thể sẵn sàng để hắn đùa giỡn.

Người đàn ông lại hôn xuống, lần này còn quá mức hơn trước.

"Ưm..." Nguyễn Thanh lại mở to mắt, hơi thở bị cướp đi.

Kẻ lừa đảo...

Người đàn ông cũng không hề lừa dối, hôn xong hắn buông Nguyễn Thanh ra, ôm cậu nằm cạnh.

Không lâu sau, điện thoại người đàn ông vang lên.

Ánh mắt hắn lóe lên một tia không vui, nhưng hắn vẫn cầm điện thoại lên, nhìn qua rồi nhận cuộc gọi, "Bố, có chuyện gì vậy?"

"Được, con sẽ về ngay."

Bố hắn vốn không quan tâm đến hắn, người đàn ông biết là Kỳ Vân Thâm đang làm mình làm mẩy, nhưng hắn cũng không thể không về.

Hắn nghiêng người hôn lên khóe mắt Nguyễn Thanh, "Đợi anh về."

Nói xong, người đàn ông rời đi.

Mặc dù hắn nói sẽ về, nhưng vài ngày sau hắn vẫn không quay lại, hai người chỉ có thể liên lạc qua điện thoại, điều này làm Nguyễn Thanh thở phào nhẹ nhõm.

Trong mấy ngày này, Nguyễn Thanh cũng dần nhận ra có điều gì đó không ổn, và dần phát hiện ra một chút quy luật.

Thế giới này không thật, nhưng cậu không thể nhận ra điều đó.

Một khi nhận ra, ký ức của cậu sẽ xuất hiện bất thường.

Khi Nguyễn Thanh cảm thấy buồn ngủ, cậu đã dùng kim châm vào thái dương của mình.

Lần này, dù mệt mỏi, Nguyễn Thanh vẫn không thể ngủ thiếp đi.

Cậu có linh cảm mọi chuyện đều có liên quan đến Kỳ Thần, hắn rốt cuộc muốn làm gì?

Đang lúc Nguyễn Thanh suy nghĩ, cậu bất ngờ nhận được một tin nhắn.

Cậu lấy điện thoại ra xem.

[Em yêu, hôm nay thầy giáo bảo anh đi dạy các em dưới lớp một bài biểu diễn piano, sau khi xong lớp anh sẽ tìm em.

– Kỳ.]

***

(*) Đoạn này tôi cố tình chuyển xưng hô luôn, vì công đang cợt nhả và đang rất nwng nên để giải toả thì mình chuyển biến cho nóng người ảnh luôn

***

Tác giả có lời muốn nói:

Được rồi, người kia sắp gg rồi, cũng không phải là không đáng.

Ở đây tôi muốn nói rõ, truyện này là tuyến tình cảm khá chậm (tất cả các tác phẩm của tôi đều như vậy, bên cạnh đó, truyện về Thánh phụ phải đến chương trăm mấy thì mới có một nụ hôn, đến gần kết thúc mới chính thức ở bên nhau), nhưng chắc chắn không phải là không có CP đâu nha, tôi viết đam mỹ là để cày CP mà, đời này chắc chắn không viết truyện không CP.

Tuyến tình cảm của truyện này nếu quá nhanh sẽ không tự nhiên, thân phận của Thanh Thanh rất đặc biệt, thân phận của công cũng rất đặc biệt, mối quan hệ giữa hai người rất sâu sắc, sẽ không có chuyện bất ngờ yêu nhau kiểu đó, cũng sẽ không có chuyện phản bội, không có mối quan hệ với kẻ thứ ba hay nhân vật phụ chen vào, cũng không có chuyện thế thân hay người trong lòng cầu mà không được (bạch nguyệt quang), họ chỉ thuộc về nhau mà thôi.

Đây là một bước ngoặt trong cốt truyện, phía sau còn có những bước ngoặt khác.

Về chuyện kết thúc tệ, tôi nghĩ mọi người có thể tin tôi một chút, dù tôi có viết tiểu thuyết tình cảm mà cắt bớt cốt truyện, cũng hầu như không ai nói tôi kết thúc tệ, tối đa chỉ là nói kết thúc có phần vội vàng, về điểm này thì xin mọi người yên tâm, tôi tự nhận là tuyến tình cảm và kết thúc của truyện này rất tuyệt vời, mỗi lần tưởng tượng kết thúc tôi đều rất kích động (truyện còn chưa viết xong nhưng kết thúc đã tưởng tượng hàng triệu lần rồi).

PS: Đừng bắt chước việc dùng kim châm vào thái dương!!!