Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 92

topic

Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 92 :NT5 – Đón ở sân bay.

Cuối cùng Hạ Ý Nùng và Tấn Duật cũng về nhà, lúc này đã là ngày 28 tháng Chạp.

Năm nay không có ngày 30, đêm giao thừa rơi vào ngày 29 tháng Chạp.

Thời Diễn tranh thủ thời gian từ công ty đến đón ở sân bay, mục đích là đón Hạ Ý Nùng về nhà một mình, bỏ lại Tấn Duật.

Đây không phải là ý tưởng của mình anh, mà là đồng mưu với giáo sư Giang.

Người nhìn bạn trai của Nùng Nùng không thuận mắt, lòng dạ hẹp hòi đâu chỉ có mỗi Thời Diễn.

Trước khi Thời Diễn rời công ty, giáo sư Giang đã đặc biệt gọi điện thoại dặn dò: “Thằng nhóc thối Tấn Duật đó đã bắt cóc Nùng Nùng nhà mình gần một tháng rồi, con hiểu ý ba chứ?”

Thời Diễn mặc bộ vest ba mảnh màu nho, vẻ ưu nhã toát lên chút cà lơ phất phơ: “Con biết, xử lý anh ta.”

Giáo sư Giang bật cười: “Nói linh tinh cái gì thế, đừng để nó đưa Nùng Nùng về! Đừng để nó vừa xuống máy bay đã mò đến nhà mình!”

Thời Diễn nghiêm túc hơn vài phần: “Con biết rồi, tuyệt đối không để anh ta đến nhà ăn chực cơm trưa.”

Gần Tết, tuyết lại rơi một trận nữa.

Mùa đông ở Bắc Quỳnh rất đẹp, cả thế giới như chìm trong màu trắng tinh khôi lãng mạn.

Nhưng Thời Diễn trên đường ra sân bay chẳng còn tâm trí đâu mà ngắm cảnh ngoài cửa sổ, bởi vì sau khi nghe cuộc điện thoại của Tô Trâm, anh bắt đầu thấy đau răng, đau đến mức cảm thấy Tấn Duật cũng không đến nỗi đáng ghét như vậy!

Giọng Tô Trâm rất ngọt ngào, cô chúc tết anh sớm, gọi anh là ông xã yêu dấu chúc mừng năm mới, chúc xong thì bắt đầu đòi tiền.

Anh chỉ muốn hỏi một câu, vợ nhà ai mà như thế này?

Đêm tân hôn còn chưa có, trong mắt vợ mới cưới chỉ toàn tiền, vì tiền mà không từ thủ đoạn dỗ dành anh, một tiếng ông xã hai tiếng ông xã, dỗ xong thì mất hút, đến khi tiêu hết tiền lại liên lạc, lại ngọt ngào gọi ông xã yêu dấu.

Rốt cuộc tại sao trước khi anh kết hôn Giáo sư Giang và bà Hạ lại thích cô con dâu này đến thế? Có phải cô con dâu này cũng dỗ dành hai người họ như dỗ anh không? Chuốc canh mê hồn điên cuồng?

Thời Diễn tức đến đau cả răng.

Xe thương vụ VIP của Hạ Ý Nùng và Tấn Duật chạy thẳng đến phòng chờ VIP.

Hạ Ý Nùng xuống xe, người cô mềm nhũn chân cũng mềm, phải được Tấn Duật ôm đi.

Nhìn từ xa, trông như Hạ Ý Nùng bị bệnh vậy.

Thời Diễn bước nhanh tới, chẳng buồn để ý Tấn Duật, lo lắng hỏi Hạ Ý Nùng trước: “Nùng Nùng sao thế? Bị cảm à? Hay ốm rồi?”

Hạ Ý Nùng nhắm mắt suốt dọc đường, nghe thấy giọng nói lo lắng của Thời Diễn cô mới từ từ mở mắt, sau đó hai má dần dần ửng hồng một cách đáng ngờ.

Cô không cảm cúm cũng chẳng ốm đau gì, chỉ là vì sắp Tết Âm lịch, ai kia dường như đoán trước được hai người có thể phải xa nhau bốn năm ngày, nên từ tối qua đến sáng nay, ra sức đòi hỏi bù cho đủ bốn năm ngày thân mật.

Cô ngủ ít, trên máy bay mơ màng không ngủ hẳn được, lại thêm đau lưng mỏi gối, nên cả người mới không có sức lực, phải dựa vào lòng Tấn Duật.

Hạ Ý Nùng huých khuỷu tay vào người Tấn Duật một cái, đứng thẳng dậy khỏi lòng anh, đỏ mặt lắc đầu nói: “Không có gì đâu anh, chỉ là em đi chơi lâu quá, vừa về nhà tự nhiên thấy mệt thôi.”

Tuy Thời Diễn chưa từng trải qua đêm tân hôn, nhưng cũng không phải hoàn toàn không hiểu gì.

Nếu trước mặt là hai người bạn của anh, chắc chắn anh nhìn một cái là hiểu ngay.

Nhưng trước mặt là Nùng Nùng, anh hoàn toàn không nghĩ theo hướng đó: “Ba mẹ đang đợi em về ăn cơm đấy, ăn xong ngủ một giấc thật ngon là hết mệt ngay.”

Hạ Ý Nùng: “Vâng.”

Thời Diễn bỗng thấy đau răng một cái, lại nghĩ đến Tô Trâm, đem Tô Trâm làm so sánh, giọng điệu của Thời Diễn với Tấn Duật cũng không còn lạnh lùng cứng nhắc như trước, chỉ liếc nhìn Tấn Duật một cái, bình thản nói: “Anh mà không chăm sóc tốt cho em ấy, để em ấy mệt, lần sau anh đừng hòng đưa em ấy đi chơi nữa.”

Tấn Duật không nói gì, anh nhàn nhạt dời mắt nhìn sang chỗ khác, trông có vẻ hơi tự trách, nhưng lại như không phải tự trách.

Hạ Ý Nùng biết Tấn Duật đang chột dạ.

Không phải anh không chăm sóc tốt cho cô, mà là anh thực sự đã làm cô mệt.

Hôm qua chú Tống mua năm hộp dâu tây, bị Tấn Duật “dùng” hết hai hộp.

Danh xứng với thực là “dùng”, làm cho cả người cô và anh đều dính đầy nước dâu tây.

Hạ Ý Nùng cũng lén lườm Tấn Duật một cái.

Cái lườm này khiến mặt và tai cô bỗng dưng đỏ hơn.

Trong mắt Tấn Duật là sự nũng nịu, còn trong mắt Thời Diễn lại thành…

Thời Diễn lo lắng hỏi: “Nùng Nùng, em chắc chắn là em không sốt chứ?”

Tết nhất mà cảm cúm sốt sắng thì mệt lắm.

Hạ Ý Nùng: “… Thật sự không có mà.”

Thực ra Hạ Ý Nùng cũng có chút chột dạ, dạo này Tấn Duật hay chiều cô, cô cũng chiều lại Tấn Duật.

Tấn Duật muốn, cô liền phối hợp, khiến Tấn Duật tưởng cô cũng rất muốn, anh lại càng ra sức chiều chuộng cô hơn.

Thời Diễn không tin, anh định đưa tay sờ trán Hạ Ý Nùng, Tấn Duật liếc nhìn tay Thời Diễn, giải thích thay cô: “Trong nhà ấm, áo khoác của cô ấy dày nên nóng đấy.”

Quả thực bên ngoài âm mười mấy độ, Hạ Ý Nùng từ lúc xuống máy bay đến lúc ngồi xe trung chuyển vẫn mặc áo khoác không cởi, giờ vào trong nhà nhiệt độ trên hai mươi độ, chênh lệch nhiệt độ lớn quá nên nóng thật.

Thời Diễn rụt tay về, anh không chậm trễ nữa, gọi điện bảo chú Dư lái xe đến cửa ra mặt đất.

Đi đường hầm sẽ ấm hơn nhưng phải đi bộ nhiều, đi thẳng từ mặt đất ra ngoài nhanh hơn.

Gọi điện xong, Thời Diễn nói với Hạ Ý Nùng: “Vậy em đừng cởi áo khoác vội, lên xe hẵng cởi.”

Hạ Ý Nùng gật đầu vâng dạ, cô vừa đẩy món quà Tấn Duật xách tặng Thời Diễn vào lòng anh.

Hạ Ý Nùng cười nói: “Anh hai, Tấn Duật chăm sóc em tốt lắm, em không ốm đâu, anh yên tâm đi. À còn nữa, tặng anh ba món quà năm mới trước nhé, anh hai, năm mới vui vẻ.”

Thời Diễn cúi đầu nhìn quà, vẻ mặt vui vẻ hơn bảy tám phần.

Ba món quà lận!

Vẫn là em gái tốt nhất, Tô Trâm chẳng tặng anh cái gì cả!

Thời Diễn lấy món quà thứ nhất từ trong túi mua sắm ra, nhìn kỹ, hóa ra là một bình oxy, mặt Thời Diễn cứng đờ.

Lại lấy món quà thứ hai ra, nhìn kỹ, hình như là bánh bao ướt đã nguội ngắt, sắc mặt Thời Diễn vừa cứng vừa lạnh.

Cuối cùng lấy ra món quà thứ ba, là ba hộp dâu tây được dán băng dính lại với nhau.

Thời Diễn nghiến răng nghiến lợi: “Hạ Ý Nùng, em đúng là học hư theo ai đó rồi đấy!!!”

Trong ba món quà này có món nào là em gái có tâm chuẩn bị không hả?!

Ai đó: “?”

Ai đó liếc nhìn Hạ Ý Nùng, cô học hư sao?

Rõ ràng cô rất ngoan rất tốt mà.

Hạ Ý Nùng kéo tay Tấn Duật, nghiêm túc nói: “Anh hai, bánh bao ướt ngon lắm, dâu tây cũng ngọt lắm đấy.”

Thực ra trong vali cô còn có quà tặng Thời Diễn, là chiếc đồng hồ mua cùng ông nội, nhưng cô chỉ muốn trêu anh trai một chút.

Thời Diễn nghe ra ẩn ý: “Chắc bánh bao và dâu tây là đồ thừa chứ gì?”

Hạ Ý Nùng: “……”

Anh hai thông minh ghê, Hạ Ý Nùng bật cười nhìn anh.

Thời Diễn cũng bị chọc cười theo.

Nhận được điện thoại chú Dư báo xe đã đến, Thời Diễn liếc nhìn Tấn Duật, giọng điệu có chút châm chọc hỏi: “Tôi đưa thư ký của anh về trước, Tấn tiên sinh tự bắt xe về nhé?”

Lúc trước anh tuyển Ý Nùng vào làm thư ký là vì thư ký trước của anh nghỉ sinh, muốn ở nhà chăm con ba năm, nên anh mới muốn bồi dưỡng Ý Nùng.

Giờ công ty bị Tấn Duật mua lại, thư ký cũng mất, cho nên Thời Diễn cộng cả nợ cũ nợ mới lại, dù có Tô Trâm làm so sánh, anh nhìn Tấn Duật vẫn thấy ngứa mắt.

Tấn Duật gật đầu nhàn nhạt với Thời Diễn, nói với Hạ Ý Nùng: “Đi thôi.”

Hạ Ý Nùng biết chú Tống và trợ lý La sẽ sắp xếp xe đến đón Tấn Duật, anh sẽ không phải về một mình lẻ loi.

Nhưng đi chơi lâu như vậy, đột nhiên phải xa Tấn Duật, trong lòng cô vẫn có chút không thoải mái.

Đã quen mỗi ngày đều ở bên nhau, chưa xa nhau mà lòng cô đã thấy trống trải.

Tấn Duật chỉ cần nhìn thoáng qua biểu cảm của Hạ Ý Nùng là biết cô đang nghĩ gì.

Suy nghĩ trong giây lát, Tấn Duật hỏi Thời Diễn: “Sắp Tết Âm lịch rồi, cậu đã gọi điện cho cô Tô chưa? Cô ấy một mình ở nước ngoài, chắc cô và thầy sẽ hỏi thăm đấy, cậu nên gọi một cuộc đi.”

Bị Tấn Duật hỏi vậy, Thời Diễn chợt nhớ ra đúng là Tô Trâm đang ở nước ngoài một mình, không biết cô có cô đơn không, hơn nữa anh vẫn chưa chuyển tiền cho cô, vừa nãy ngồi trên xe anh chỉ mải đau răng.

Đúng lúc này, Tô Trâm gọi điện cho Thời Diễn.

Thời Diễn liếc nhìn màn hình điện thoại, làm bộ ân ái lắc lắc điện thoại trước mặt Tấn Duật nói: “Không cần anh nhắc, cô ấy tự khắc gọi cho tôi.”

Hạ Ý Nùng ngạc nhiên nhướng mày.

Thời Diễn quay người đi ra xa ấn nút nghe, giọng nói vừa ngọt vừa nũng nịu của cô gái nhỏ truyền đến: “Ông xã, sao anh vẫn chưa chuyển tiền cho em thế?”

Thời Diễn: “……”

Vừa hay bình oxy đang cầm trên tay, Thời Diễn rất muốn mở ra úp mặt nạ vào hít một hơi thật sâu ngay bây giờ.

Thời Diễn quay lại nhìn Hạ Ý Nùng và Tấn Duật, anh không rảnh lo cho hai người họ nữa, xua tay bảo hai người lên xe đi trước.

Trong nhà ấm áp, anh dặn Hạ Ý Nùng lên xe cởi bớt áo ra rồi về nhà ăn cơm sớm, anh còn phải nói chuyện với cô nhóc hám tiền này thêm vài câu.

Thế là Hạ Ý Nùng và Tấn Duật lên chiếc xe Thời Diễn sắp xếp đi trước, còn Thời Diễn ở lại sân bay.

Ngồi một lúc, Hạ Ý Nùng bỗng nhiên bật cười, Tấn Duật đúng là biết cách đánh lạc hướng sự chú ý của Thời Diễn, sau khi Thời Diễn kết hôn quả thực thường xuyên bận rộn gọi điện thoại với Tô Trâm, chẳng còn thời gian mà đối đầu với Tấn Duật nữa.

Hạ Ý Nùng hỏi: “Quan hệ của cô Tô với anh trai em cũng không tệ lắm nhỉ?”

Tấn Duật: “Có lẽ vậy.”

Anh không cố ý nghe ngóng xem quan hệ của hai người họ rốt cuộc thế nào.

Hạ Ý Nùng nghĩ ngợi một lát rồi lại cười, cô thấy anh trai và cô Tô có chút đáng yêu.

Tấn Duật nhìn dáng vẻ cười tủm tỉm của Hạ Ý Nùng, như nhìn thấy cô của bốn năm trước, cười khẽ nắm lấy tay phải cô, đặt trong tay mình nghịch ngón tay cô.

Tấn Duật: “Eo còn mỏi không?”

Hạ Ý Nùng liếc nhanh tài xế Dư Đồ, cô trừng mắt nhìn anh một cái: “Cũng tàm tạm.”

Hạ Ý Nùng không muốn nói chuyện đau lưng mỏi gối gì đó, hỏi anh: “Lát nữa anh có muốn qua nhà em ngồi một chút không?”

Tấn Duật nhớ lại lời Thời Diễn nói thầy và cô đang đợi cô về ăn cơm, anh bóp nhẹ ngón tay cô nói: “Qua ngồi một chút đi, anh mang quà tặng thầy và cô, tặng xong rồi anh đi.”

Hạ Ý Nùng gật đầu cười: “Được.”

Ở sân bay, Thời Diễn vừa hít oxy vừa nói chuyện điện thoại với Tô Trâm.

Thời Diễn: “Tô Trâm, trước khi kết hôn em có biết sức khỏe anh không tốt lắm không?”

Hồi đó vì muốn từ chối mối hôn sự này, cả ngày anh xách theo bình oxy, các chú bác cô dì đều biết anh ốm yếu bệnh tật, anh không tin Tô Trâm không biết.

Tô Trâm: “Biết chứ ạ!”

Thời Diễn rất muốn hỏi, biết rồi mà em còn chọc tức anh như thế à? Không sợ chọc anh tức chết sao…

Vừa nghĩ đến chữ “chết”, Thời Diễn bỗng phản ứng lại, tuổi Tô Trâm còn nhỏ như vậy chẳng lẽ đang đợi anh ốm yếu chết sớm để thừa kế gia sản đấy chứ?

Tô Trâm nghe có vẻ rất hiểu chuyện, hỏi anh: “Vậy dạo này sức khỏe ông xã thế nào rồi?”

Thời Diễn: “Rất tốt, cực kỳ tốt.”

Tô Trâm: “Hả?”

Thời Diễn: “??”

Sao tiếng “hả” này của Tô Trâm nghe như có vẻ thất vọng thế nhỉ?

Tô Trâm kịp thời chữa cháy: “Em vừa mua nhân sâm bồi bổ cho anh, thế nếu sức khỏe ông xã tốt rồi thì em trả lại nhé?”

Thời Diễn: “……”

Anh cũng chẳng tin cô thực sự mua nhân sâm cho anh đâu.

Tô Trâm: “Ông xã, sức khỏe anh tốt là em yên tâm rồi… Bao giờ anh chuyển tiền thế ạ?”

Thời Diễn: “Không cần trả lại đâu, em mang đến tặng tận tay anh đi.”

Tô Trâm lại thốt lên một tiếng: “Hả??”

Hôm nay anh nhất định phải gặp mặt Tô Trâm cho bằng được.

Hoặc là anh đi tìm cô, hoặc là cô quay về, kiểu gì cũng phải chỉ vào mũi cô xả giận một trận!

Thời Diễn ngồi ở sân bay day thái dương, Tô Trâm còn nhỏ hơn cả Nùng Nùng, lại một mình ở nước ngoài, cuối cùng anh thở dài, bảo Đường Họa đặt vé máy bay cho anh và mang hộ chiếu đến.

Anh định trưa nay về nhà ăn cơm cùng Nùng Nùng nên chưa ăn sáng.

Vừa hay giờ thấy đói, anh bèn lôi bánh bao và dâu tây ra ăn.

Bên kia, Dư Đồ vừa lái xe rẽ vào khu chung cư, giáo sư Giang đã nhìn thấy từ trên nhà, ông lập tức cười híp mắt xuống lầu đón con gái.

Gần một tháng không gặp con gái, ông nhớ muốn chết đi được!

Nhưng mà xe vừa dừng lại, giáo sư Giang liền nhìn thấy người xuống xe trước lại là Tấn Duật!

Chẳng phải đã dặn dò Thời Diễn rồi sao, không cho Tấn Duật đưa Nùng Nùng về, không cho Tấn Duật vừa xuống máy bay đã đến nhà họ, không cho Tấn Duật đến ăn chực cơm trưa cơ mà?

Tấn Duật lễ phép chào hỏi: “Thầy ạ.”

Giang Sơ: “… Ừ, đến rồi à, Thời Diễn đâu?”

Tấn Duật vòng qua mở cửa xe cho Hạ Ý Nùng, Hạ Ý Nùng bước ra cười nói: “Ba, anh hai đặt vé máy bay ra nước ngoài tìm chị dâu rồi ạ.”

Giang Sơ: “??”

Không những không phòng được con rể, lại còn để mất cả con trai?

Hạ Ý Nùng như sực nhớ ra: “Đúng rồi ba, con đói bụng quá, ở nhà có cơm ăn không ạ?”

Giang Sơ: “… Có.”

Hạ Ý Nùng hỏi Tấn Duật: “Vậy anh lên nhà ăn cùng nhau nhé? Ăn xong rồi đi?”

Tấn Duật nhìn về phía thầy giáo.

Giang Sơ: “… Cùng lên đi.”

Tấn Duật mỉm cười nho nhã lễ độ: “Vâng, vậy làm phiền thầy ạ.”