Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 91
topicXoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 91 :NT4 – Tấn Duật, ngực anh toàn nước dâu tây!
Sau khi chú Tống lái xe đưa hai người đến quán mì thô lương mật thám đối diện trường học cũ của Hạ Ý Nùng, ông liền đi mua dâu tây.
Hạ Ý Nùng không để ý thấy trợ lý La đã lái một chiếc xe khác theo sát họ suốt chặng đường, trong xe còn có Trần Lực và A Hà, hai vệ sĩ từng được Tấn Duật sắp xếp bí mật bảo vệ cô.
Có Tấn Duật bên cạnh, cô đã sớm lơ là cảnh giác.
Hạ Ý Nùng lớn lên ở Khúc Tân, bạn học tiểu học, cấp hai, cấp ba rất nhiều. Lần này về, lại dạo quanh khu vực trường cấp ba cũ, khả năng gặp lại bạn bè là rất cao.
Dù bạn bè là tốt hay xấu, Tấn Duật luôn chuẩn bị chu đáo trước mọi tình huống, đảm bảo Hạ Ý Nùng sẽ không phải chịu bất kỳ ấm ức nào.
Hạ Ý Nùng có thể lơ là, nhưng Tấn Duật thì không.
Từ năm ngoái đến nay, chưa từng có bất kỳ ai dám chạy đến trước mặt Hạ Ý Nùng, hay lượn lờ xung quanh cô để châm ngòi ly gián hay nói những lời chua ngoa.
Một phần là vì Hạ Ý Nùng là thiên kim tiểu thư nhà họ Hạ, ai cũng biết không thể dây vào em gái của Hạ Khanh và Hạ Thời Diễn, càng không thể đắc tội với con gái của bà Hạ Lưu Huỳnh và giáo sư Giang Sơ.
Nhưng còn một lý do quan trọng khác, đó là Tấn tiên sinh bảo vệ Hạ Ý Nùng quá kỹ càng.
Tuy nhiên Khúc Tân không giống Bắc Quỳnh, Tấn Duật vẫn cẩn thận chuẩn bị thêm một lớp bảo vệ nữa.
Quán mì thô lương mật thám lúc hơn 10 giờ, đã qua giờ ăn sáng nhưng chưa đến giờ ăn trưa, lại đang là kỳ nghỉ đông của học sinh nên quán khá vắng, cũng rất sạch sẽ.
Hạ Ý Nùng biết Tấn tiên sinh sang chảnh có lẽ chưa từng bước chân vào những quán ăn bình dân thế này, nên cô dẫn anh rẽ vào một góc khuất bên trong, chọn một chiếc bàn sạch sẽ và yên tĩnh hơn.
Hạ Ý Nùng quét mã trên bàn gọi hai bát mì ngô và hai món ăn kèm, gọi thêm rau chân vịt và hải sản, Tấn Duật nhắc cô ghi chú một bát không bỏ rau thơm.
Hạ Ý Nùng không ăn rau thơm, ngay từ những lần đầu ăn cơm cùng cô, anh đã để ý thấy điều này.
Hạ Ý Nùng cười, ghi chú vào rồi hỏi Tấn Duật: “Anh còn muốn ăn gì nữa không?”
Tấn Duật: “Ăn em.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Hạ Ý Nùng lườm Tấn Duật một cái đầy oán trách.
Góc này vắng vẻ, nhân viên phục vụ cũng không có ở đây, Tấn Duật mới dám trêu ghẹo cô như vậy, không sợ ai nghe thấy, nhưng đây dù sao cũng là ở bên ngoài mà!
Tấn Duật thích nhìn dáng vẻ đỏ mặt sống động của Hạ Ý Nùng, nhướng mày cười khẽ: “Anh đã nói muốn ăn chỗ nào của em đâu, em đỏ mặt cái gì, anh muốn ăn ngón tay em cũng đỏ mặt à?”
Tấn Duật: “Hay là em đang nghĩ anh muốn ăn chỗ khác?”
Hạ Ý Nùng: “……”
Sao anh lại thế này chứ!
Nói năng vừa nhiều vừa… ấy ấy, đây là ở ngoài đường đấy!
Mặt và tai Hạ Ý Nùng đã đỏ bừng, cô cúi đầu nhìn thực đơn trên điện thoại, nhỏ giọng hỏi: “Sao tự nhiên anh lại trêu em.”
Tấn Duật trở lại vẻ bình thường: “Thấy em căng thẳng quá, anh muốn giúp em thư giãn chút thôi.”
Trong nhà ấm áp, Tấn Duật cởi khăn quàng cổ màu trắng ra: “Bệnh sạch sẽ của anh cũng tùy người thôi, ở bên em thì thế nào cũng được, em không cần phải căng thẳng thế đâu.”
Hạ Ý Nùng nhìn chiếc khăn của Tấn Duật, nhớ lại lúc ở phòng tập boxing của Thẩm Mộc Sâm, anh cởi áo vest đặt lên ghế, chiếc áo đó có lẽ sẽ bị vứt đi.
Tấn Duật nhạy bén: “Nghĩ gì thế?”
Hạ Ý Nùng: “Nghĩ đến Thẩm Mộc Sâm.”
Tấn Duật: “?”
Hạ Ý Nùng: “……”
Hạ Ý Nùng vội giải thích là nghĩ đến chuyện anh cởi áo vest ở phòng tập, sắc mặt Tấn Duật mới dịu đi đôi chút, nhưng anh vẫn nhìn cô đầy ẩn ý.
Hạ Ý Nùng: “Em không cố ý nghĩ đến Thẩm Mộc Sâm đâu, chỉ là nhớ tới chuyện đó thôi.”
Tấn Duật: “Em mới nói có hai câu mà nhắc tên Thẩm Mộc Sâm đến hai lần.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Hết đường chối cãi!
Hạ Ý Nùng lảng tránh ánh mắt sắc bén của anh, nhìn xuống chiếc khăn quàng cổ màu trắng anh đã cởi ra nhưng chưa tháo xuống: “Nếu anh không để ý thì sao anh không tháo khăn ra vắt lên lưng ghế?”
Tấn Duật không nói gì.
Bởi vì anh thực sự không làm được.
Hạ Ý Nùng khẽ cười, cô biết ngay bệnh sạch sẽ của anh không dễ sửa mà.
Hạ Ý Nùng cởi áo khoác lông vũ của mình ra, gấp gọn đặt lên ghế, rồi cúi người tháo khăn quàng cổ của Tấn Duật xuống, gấp lại đặt lên trên áo của mình.
Hạ Ý Nùng ngẩng mặt lên nhìn anh cười: “Để thế này, anh thấy thoải mái chưa?”
Tấn Duật nhìn theo động tác của cô từ đầu đến cuối, khẽ nhếch môi: “Ừ.”
Trong mắt anh, dù quần áo của Hạ Ý Nùng có vừa nhặt từ dưới đất lên thì vẫn là sạch sẽ, có thể để quần áo của anh lên trên.
Nhưng nếu là quần áo của chính anh rơi xuống đất, anh tuyệt đối sẽ không mặc lại.
Hạ Ý Nùng thầm than phiền phức.
Cô không khỏi tưởng tượng, nếu sau này có con với anh, đứa bé mà cũng mắc bệnh sạch sẽ giống ba mình thì lại thêm một rắc rối nữa.
Có khi nào lúc bón cơm, chỉ một hạt cơm rơi vào người thôi cũng không chịu được, bắt phải thay đồ sạch sẽ ngay không?
Con của cô, sau này sẽ gọi cô là mẹ, nhưng qua Tết cô mới 23 tuổi, vẫn còn trẻ lắm.
Nếu cô và Tấn Duật đưa con đi dạo phố, cô lại ăn mặc trẻ trung một chút, không biết chừng người ta lại tưởng Tấn Duật là ba dắt theo hai đứa con ấy chứ…
Tấn Duật thấy tai cô đỏ lên: “Nghĩ gì thế?”
Hạ Ý Nùng giật mình hoàn hồn, lắp bắp: “Không nghĩ gì cả, à không, em đang nghĩ có thể anh sẽ ăn không no.”
Tấn Duật nhìn cô vài giây, không hỏi thêm, chỉ nói: “Ăn no được mà.”
Hạ Ý Nùng có tâm tư riêng, cô biết Tấn Duật sẽ chiều theo ý cô, dù không hợp khẩu vị anh vẫn sẽ ăn một chút, nhưng cô vẫn lo anh bị đói.
Đã về Khúc Tân rồi thì cô là chủ nhà, nhớ ra bên cạnh có quán bán bánh bao gạch cua rất ngon, quán khá lớn, giá cả không rẻ nhưng hồi cấp ba cô cũng rủng rỉnh tiền tiêu vặt nên hay sang đó ăn. Vừa hay mặt cô đang nóng bừng muốn ra ngoài hóng gió chút, cô đứng dậy nói: “Anh ngồi đợi một lát nhé, em đi mua bánh bao ướt.”
Tấn Duật cũng đứng dậy theo: “Anh đi cùng em.”
Hạ Ý Nùng ngẩng đầu nhìn anh, cô không nói gì, cứ nhìn anh chằm chằm.
Tấn Duật ngồi xuống lại: “Em đi đi, mặc áo ấm vào, anh đợi em.”
Hạ Ý Nùng xua tay: “Không cần đâu, ngay bên cạnh thôi, ra cửa hai bước chân là tới, em đâu có yếu ớt thế.”
Hạ Ý Nùng lấy trong túi ra một gói khăn ướt khử trùng chuyên dụng lau bát đũa đưa cho Tấn Duật, bảo anh tự lau bàn lau bát đũa, còn cô sang bên cạnh mua bánh bao ướt cho anh.
Tấn Duật hiếm khi phải tự tay làm mấy việc này, anh cụp mắt, khóe mắt liếc theo hướng Hạ Ý Nùng rời đi, anh chậm rãi lau bàn.
Cô cởi áo khoác lông vũ ra, bên trong mặc một chiếc áo len trắng thêu hoa, ra ngoài hai bước chân, quả thực sẽ không yếu ớt đến mức bị ốm đâu, nếu không thì ngày nào anh cũng phải lôi cô đi tập gym cùng mất.
Hạ Ý Nùng vào quán gọi bánh bao ướt xong, ngồi chờ ở bàn gần khu vực lấy đồ ăn.
Cô chợt nhớ về ngày xưa, cô thường cùng em gái Thẩm đi ăn, lúc đó cô ăn không nhiều, chẳng có dấu hiệu gì của việc ăn uống quá độ cả, hồi đó em gái Thẩm ăn khỏe hơn cô, còn thường xuyên ăn nốt phần thừa của cô, đó là quãng thời gian tình bạn thật đẹp.
Hạ Ý Nùng đang hồi tưởng thì nghe thấy tiếng cửa mở phía sau, mấy người đàn ông vừa đi vào vừa nói chuyện.
Khi nghe thấy một giọng nói trong số đó, lưng Hạ Ý Nùng bỗng cứng đờ.
“Tần thiếu, nói rồi đấy nhé, mấy ngày Tết cậu livestream nhớ để dành khung giờ vàng cho nhà tôi.”
“Phòng livestream của tôi cũng chẳng có mấy người xem, cao nhất được mười vạn là cùng, cậu đi tìm streamer khác đi.”
“Đừng thế chứ, phí slot nhà streamer khác đắt lắm, tôi với cậu dù sao cũng là chỗ quen biết lâu năm, đúng không?”
Tần Dận cười khẩy trong lòng.
Lúc nhà anh ta phá sản, đứa nào đứa nấy chạy nhanh hơn thỏ.
Giờ anh ta làm livestream có chút khởi sắc, thì lại bu vào như ruồi thấy mật.
Bốn người đàn ông đi đến một chiếc bàn ngồi xuống, Tần Dận lười nói nhiều với họ, anh ta tự mình đi đến quầy gọi món.
Gọi món xong, Tần Dận quay người đi về chỗ ngồi, ánh mắt vô tình lướt qua một cô gái đội mũ len đen, mặc áo len trắng đang cúi đầu xem điện thoại, anh ta sững người.
Cô gái đó, dù có thay đổi trang phục thế nào, dù làm bất cứ động tác gì, anh ta đều có thể nhận ra ngay lập tức.
Bởi vì quá quen thuộc, quen thuộc suốt 22 năm trời.
Huống hồ phong cách ăn mặc của cô vẫn không thay đổi, hồi cấp ba cũng ăn mặc như thế này, bây giờ vẫn vậy. Mái tóc dài dưới lớp mũ che khuất đôi tai, tôn lên khuôn mặt vốn đã nhỏ nhắn tinh xảo càng thêm thanh tú, giống hệt như năm cô 17, 18 tuổi. Khi cô im lặng không ngước mắt lên, anh ta cảm thấy cô thật ngoan ngoãn, cũng khiến anh ta hoảng hốt.
“Tần thiếu, nhìn gì thế?”
Trần Kiếm Tuấn đi tới, khoác vai Tần Dận hỏi.
Tần Dận lập tức nhíu mày: “Không có gì, cậu về chỗ ngồi chờ đồ ăn đi.”
“Thấy em nào xinh à?” Trần Kiếm Tuấn cười đểu nhìn theo hướng Tần Dận vừa ngẩn người.
Quả nhiên có một cô em xinh đẹp, nhưng cô ấy đội mũ lại cúi đầu, Trần Kiếm Tuấn không nhìn rõ mặt mũi thế nào, chỉ thấy dáng mũi và khuôn mặt rất đẹp. Chiếc áo len trắng cũng rất đẹp, trắng như tuyết chưa ai giẫm lên, dưới ánh nắng còn lấp lánh ánh kim, là sợi kim tuyến dệt trong len phản chiếu ánh sáng.
Trần Kiếm Tuấn nghiêng người cố nhìn mặt cô gái.
Vừa nhìn thấy, anh ta giật mình.
Trần Kiếm Tuấn: “Đây chẳng phải là cô em gái xinh như tiên nữ nhà cậu sao! Sao trông vẫn y hệt hồi 17, 18 tuổi thế kia!”
Trần Kiếm Tuấn: “À đúng rồi, nghe nói giờ không phải em gái cậu nữa, cô ấy với cậu không cùng huyết thống ha ha ha.”
Trần Kiếm Tuấn cười cợt nhả huých vai Tần Dận: “Tần thiếu, không qua chào hỏi vài câu à? Cậu với cô em gái hụt này thân thiết lắm mà, đúng không? Trước kia tình cảm sâu đậm, sau này cũng có thể tiếp tục sâu đậm được mà!”
Hạ Ý Nùng nghe mà buồn nôn, cô chỉ muốn vớ lấy lọ giấm trên bàn hắt thẳng vào mặt tên này.
Cô không biết kẻ đang nói là ai, cũng không ngẩng đầu lên nhìn, nhưng cô biết chắc chắn là đám bạn bè xấu của Tần Dận. Sau khi nhà họ Tần phá sản, đám bạn bè đó đã có một thời gian không qua lại với Tần Dận, dù sao thì công tử bột chỉ chơi với công tử bột, không đời nào chơi cùng thiếu gia phá sản nghèo kiết xác.
Vừa nãy nghe bọn họ nói chuyện, đoán chừng là do dạo này Tần Dận livestream có hiệu quả tốt nên đám bạn bè xấu lại tìm đến.
Sắc mặt Tần Dận đã hơi tái đi khi nghe thấy những lời đó, không vì gì khác, chỉ vì anh ta đã từng bị người ta cảnh cáo.
Trần Kiếm Tuấn không nắm rõ tình hình bên Bắc Quỳnh, nhưng anh ta thì biết, bên đó có một nhân vật mà cả đám bọn họ cộng lại cũng không đụng vào nổi.
Ngay cả bà mẹ đanh đá chua ngoa của anh ta cũng không dám chọc vào bên đó, không dám liên lạc với Tần Ý Nùng, thậm chí ở nhà cũng không dám chủ động nhắc đến cái tên Tần Ý Nùng.
Đúng, không phải Tần Ý Nùng, là Hạ Ý Nùng.
Tần Dận thấp giọng đẩy Trần Kiếm Tuấn: “Cậu nhìn nhầm rồi, về chỗ ngồi đi, đừng có cư xử như lưu manh thế.”
Trần Kiếm Tuấn không vui: “Ai là lưu manh?”
Bị Tần Dận mắng là lưu manh, tất nhiên là Trần Kiếm Tuấn không vui, cũng chẳng biết là muốn chứng minh mình không phải lưu manh hay muốn chứng minh mình chính là lưu manh, tóm lại Trần Kiếm Tuấn cứ thế đi về phía em gái Tần Dận.
Chẳng ai để ý lúc này cửa quán ăn mở ra, một người đàn ông dáng người cao lớn, ánh mắt điềm tĩnh bước vào.
Trần Kiếm Tuấn đi đến bên bàn Hạ Ý Nùng, cúi người nhìn cô, cười một cách dầu mỡ và đểu cáng: “Này em gái, lâu rồi không gặp, em thực sự không nhớ anh Kiếm Tuấn đây sao, hay là giả vờ đấy?”
Trời mới biết đám bọn họ đã thèm khát cô bao lâu rồi.
Cô từ bé đã xinh đẹp, hồi nhỏ cười lên rạng rỡ như ánh mặt trời, chỉ cần cô cười là cả bầu trời bừng sáng.
Sau này lớn lên học đại học, cô em gái này càng thêm lạnh lùng xa cách, một ánh mắt liếc qua cũng lạnh như băng sương, nhưng chính vì thế lại càng khơi dậy dã tâm chinh phục của bọn họ.
Đàn ông là thế mà, càng không có được lại càng muốn.
Trần Kiếm Tuấn: “Em gái, ăn cùng anh Kiếm Tuấn bữa cơm nhé? Anh mời!”
Hạ Ý Nùng nghe tên này tự giới thiệu thì nhớ ra hắn là ai rồi.
Tên này cũng cùng một giuộc với Tưởng Càn Bân, đều là loại cặn bã từng chuốc rượu con gái nhà lành để giở trò đồi bại.
Hạ Ý Nùng coi như không nghe thấy, không thèm liếc mắt nhìn Trần Kiếm Tuấn lấy một cái, cô chống tay lên bàn đứng dậy.
Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, định đi giục nhân viên xem làm xong chưa, xong rồi thì lấy đồ ăn đi luôn.
Trần Kiếm Tuấn bị Hạ Ý Nùng phớt lờ nên nổi giận, đưa tay định túm lấy cánh tay cô: “Không nghe thấy tao nói gì à! Mày điếc…”
Chưa đợi Trần Kiếm Tuấn nói hết câu, Hạ Ý Nùng cảm nhận được hắn sắp chạm vào người mình, cô không để ý đến bàn tay đang vươn ra từ phía sau, tay trái vén tay áo phải lên, vớ lấy lọ giấm trên bàn mở nắp hắt thẳng vào mặt Trần Kiếm Tuấn.
Trần Kiếm Tuấn bị giấm chua tát vào mặt, cay mắt ôm mặt ngửa ra sau, thắt lưng đập vào ghế, loạng choạng ngã lăn ra đất, chiếc bàn cũng bị hắn đâm vào kêu kẽo kẹt dịch chuyển nửa mét.
Cùng lúc đó, Hạ Ý Nùng sợ giấm bắn vào quần áo mình nên nhanh chóng lùi lại phía sau chiếc bàn.
Lưng bỗng va vào một lồng ngực vững chãi, Hạ Ý Nùng vừa định quay người đá cho kẻ đó một cái thì ngửi thấy mùi trầm hương quen thuộc, cảm nhận được lồng ngực quen thuộc, cô khẽ nhếch môi, yên tâm dựa vào lòng anh, lạnh lùng nhìn Trần Kiếm Tuấn.
Tấn Duật ghé vào tai cô nói: “Làm tốt lắm.”
Bên kia Trần Kiếm Tuấn nằm dưới đất gào lên thảm thiết, nhắm mắt chửi đổng: “Con đ* khốn kiếp…”
Tần Dận nhìn thấy người đàn ông khí tràng bất phàm mà Hạ Ý Nùng đang dựa vào, cả người run lên, quát lớn: “Trần Kiếm Tuấn, câm miệng!”
Hai gã đàn ông còn lại định xông lên túm Hạ Ý Nùng, nhưng đột nhiên bắt gặp ánh mắt sắc bén đầy áp bức của người đàn ông kia, cả hai đồng thời khựng lại.
Lúc này cửa mở, trợ lý La dẫn theo hai vệ sĩ đi vào, đứng sau lưng Tấn Duật.
Trần Kiếm Tuấn tức điên lên, nhắm mắt ăn vạ: “Tần Dận! Tần Ý Nùng! Được lắm! Chúng mày giỏi lắm! Xem ông đây có…”
Hai gã kia thấy đối phương có tận năm người, người đông thế mạnh, lập tức chuyển hướng đi đỡ Trần Kiếm Tuấn, rút khăn giấy lau mặt cho hắn, một người trong đó bịt miệng Trần Kiếm Tuấn lại: “Mau im mồm đi, lau nhanh lên, lau mắt đi!”
Cổ tay Hạ Ý Nùng bỗng nhiên bị nắm lấy, cô cúi đầu nhìn, là Tấn Duật đang cầm cổ tay cô, lúc cô cầm lọ giấm, trên tay dính chút giấm đen.
Hạ Ý Nùng cúi đầu nhìn áo len trắng của mình, may mà không bị bắn bẩn.
Tấn Duật lấy một tờ khăn ướt lau ngón tay cho cô, cùng lúc đó trước mắt cô xuất hiện hai tờ khăn giấy được đưa tới.
Hạ Ý Nùng ngẩng đầu, là Tần Dận.
Đến tận lúc này, cách biệt một năm, cô mới nhìn kỹ lại dáng vẻ của Tần Dận.
Tần Dận trước mặt sớm đã không còn vẻ hăng hái năm xưa, thậm chí tuổi còn trẻ, chỉ hơn cô 4 tuổi thôi mà trông như người hơn ba mươi.
Thức đêm livestream là công việc vất vả, Tần Dận cũng gầy đi rất nhiều.
Trước kia Tần Dận hay bắt nạt cô, giới thiệu cô cho đám bạn bè xấu của anh ta, gây họa xong thì đổ vỏ cho cô, vòng vo kiếm đủ cớ để moi tiền từ cô.
Nhưng lúc đó Tần Dận là anh ruột cô, dù anh ta làm gì thì vẫn còn tình thân.
Còn Tần Dận hiện tại, đã là người không còn chút quan hệ huyết thống nào với cô, lại lâu không gặp, ngoài sự xa lạ ra, cô còn cảm thấy có chút không tự nhiên.
Tần Dận cũng thấy không tự nhiên, anh ta định đưa khăn giấy cho Hạ Ý Nùng lau tay, nhưng đã có người làm thay rồi, anh ta đành thu tay về.
Ánh mắt nhanh chóng lướt qua Tấn tiên sinh, Tấn tiên sinh không mở lời, anh ta cũng không dám lên tiếng chào hỏi, bèn nói với Hạ Ý Nùng: “Về bao giờ thế?”
Lưng Hạ Ý Nùng hơi tách khỏi Tấn Duật, cô đứng thẳng hơn một chút, nhưng tay vẫn bị Tấn Duật nắm, trả lời: “Hôm qua.”
Tần Dận: “Là?”
Hạ Ý Nùng: “Về thăm bác Thẩm.”
Trong lòng Tần Dận không rõ là thất vọng hay may mắn.
Có lẽ con người ta chỉ khi mất đi mới biết trân trọng, khi Hạ Ý Nùng không còn là em gái anh ta nữa, mà cô em gái cùng mẹ khác cha kia lại ở Hải Thị chưa từng có ý định về nhận người thân, anh ta mới nhận ra Hạ Ý Nùng mới là người em gái tốt nhất, cô em gái như thiên sứ.
Trước kia anh ta bắt nạt cô như thế, thậm chí khi gia đình sa sút, anh ta còn đòi tiền cô, cô cùng lắm cũng chỉ cúp máy chứ chưa từng buông lời ác ý với anh ta bao giờ.
Tần Dận hỏi: “Định ở lại mấy ngày?”
Hạ Ý Nùng: “Mai đi rồi.”
Tần Dận không biết nói gì nữa.
Còn có thể nói gì đây, đã chẳng còn quan hệ gì nữa rồi.
Hạ Ý Nùng cũng không nói gì.
Nhưng trong một hai giây ngắn ngủi, trong lòng cô thoáng hiện lên câu hỏi: Mọi người dạo này có khỏe không?
Nhưng cũng chỉ thoáng qua thôi, rốt cuộc cô vẫn không hỏi ra miệng.
Ba mẹ chưa từng chủ động hỏi thăm Hạ Diệp Phồn sống thế nào, cô cũng không nên hỏi lại.
Dường như cũng có chuyện để nói.
Tấn Duật từng nói trước mặt bất kỳ bạn bè hay người thân nào của cô, không cần phải giấu giếm quan hệ với anh.
Nên giới thiệu Tấn Duật một chút nhỉ.
Tấn Duật là bạn trai cô, về lại Khúc Tân, dường như dù gặp bạn học cũ, bạn bè, thầy cô hay là Tần Dận trước mặt, cô đều nên thoải mái giới thiệu “Anh ấy là bạn trai tôi”.
Nhưng Tần Dận không được tính là người nhà, hơn nữa chưa chắc Tấn Duật đã muốn quen biết Tần Dận.
Trong lúc Hạ Ý Nùng đang suy nghĩ, Tấn Duật đã lau sạch vết giấm trên tay cô, anh nắm tờ khăn ướt dính giấm đen trong tay, ngước mắt nhìn Tần Dận nói: “Cậu rất giỏi khoanh tay đứng nhìn đấy.”
Ý nói lúc nãy khi Trần Kiếm Tuấn định chạm vào Hạ Ý Nùng, Tần Dận không hề bước ra ngăn cản, bởi vì anh ta không muốn đắc tội bên nào cả.
Không muốn đắc tội Tấn tiên sinh, cũng không muốn đắc tội Trần Kiếm Tuấn.
Tấn Duật càng thêm chán ghét Tần Dận vì sự hèn nhát này.
Tần Dận hoảng hốt, lập tức cúi đầu nói: “Xin lỗi, Tấn tiên sinh.”
Hạ Ý Nùng cứng đờ trong lòng Tấn Duật.
Tần Dận lại biết Tấn Duật sao?
Lại còn dùng giọng điệu cung kính sợ sệt như vậy?
Suy nghĩ của Hạ Ý Nùng xoay chuyển rất nhanh, cô nhanh chóng hiểu ra tại sao lâu nay không nhận được bất kỳ cuộc gọi hay tin nhắn nào từ Dương Duyệt và Tần Dận, không phải họ đổi tính nết, mà là đã bị Tấn Duật cảnh cáo.
Tấn Duật nhàn nhạt nói: “Không cần xin lỗi tôi.”
Không phải không cần xin lỗi, mà là không cần xin lỗi anh.
Có người khác cần Tần Dận xin lỗi hơn.
Tần Dận nhìn về phía Hạ Ý Nùng, khẽ nói: “Ý Nùng, xin lỗi em.”
Hạ Ý Nùng lắc đầu: “Không sao.”
Phản ứng bàng quan vừa rồi của Tần Dận, thực ra cô đã quen rồi.
Nghĩ nghĩ, Hạ Ý Nùng vẫn giới thiệu Tấn Duật với Tần Dận một câu: “Anh ấy là vị hôn phu của tôi.”
Thân mật hơn mức bạn trai một chút.
Bởi vì cô nghe giọng điệu của Tấn Duật dường như có chút tức giận, nên âm thầm dỗ dành anh một câu.
Quả nhiên, giới thiệu xong câu này, cô cảm nhận rõ ràng khí lạnh tỏa ra từ người phía sau đã dịu đi phần nào.
Anh nâng bàn tay to lớn lên nhẹ nhàng ôm eo cô, để cô lại gần lồng ngực ấm áp thoang thoảng mùi trầm hương của mình.
Thực ra Tần Dận không dám nhìn thẳng vào Tấn tiên sinh, Tấn tiên sinh lớn hơn anh ta ba tuổi, bối cảnh thế lực mạnh, khí thế cũng mạnh, lại còn có sự kiêu ngạo và lạnh lùng bẩm sinh, khiến anh ta chỉ liếc nhìn một cái đã thấy lạnh gáy, như thể đang bị uy h**p.
Tần Dận gật đầu: “Tôi biết rồi, chúc tân hôn vui vẻ.”
Hạ Ý Nùng không ngờ Tần Dận lại chúc một câu như vậy, cảm nhận được lồng ngực sau lưng rung lên, dường như có người đang rất vui vẻ vì hai chữ “tân hôn”, cô có cảm giác như tự lấy đá ghè chân mình, lí nhí: “… Năm mới vui vẻ.”
Trần Kiếm Tuấn bên kia đã mở được mắt ra, hắn định nổi đóa, nhưng lại thấy Tần Dận khúm núm chào hỏi người ta như vậy, tiếp đó lại nhớ mang máng Tần Dận gọi là Tấn tiên sinh… Tấn tiên sinh?!
Khúc Tân cách Bắc Quỳnh không xa, Trần Kiếm Tuấn nhớ ra rồi!
Vác cái mặt dính đầy vụn giấy ăn, Trần Kiếm Tuấn bước nhanh tới nói: “Xin lỗi…”
Trợ lý La và hai vệ sĩ bước ra từ phía sau Tấn Duật, chặn Trần Kiếm Tuấn lại, Hạ Ý Nùng mới nhìn thấy ba người này, không để ý họ đến từ bao giờ.
Tấn Duật chìa tờ khăn giấy dính giấm trong tay ra: “Làm phiền vứt hộ.”
Trợ lý La nghe giọng điệu này của Tấn tiên sinh dường như không phải bảo ba người bọn họ vứt, nên tự động tránh đường.
Tuy Trần Kiếm Tuấn ngu ngốc nhưng cũng không đến nỗi ngốc đặc cán mai, hắn ta vội vàng nhận lấy tờ khăn giấy, xoay người đi vứt rác.
Cả đời hắn chưa từng vứt rác cho ai, nhưng giờ không làm không được, tuy mất mặt trước Tần Dận, nhưng còn hơn là đắc tội thêm với Tấn tiên sinh.
Vừa nãy còn hung hăng hống hách, giờ thì cụp đuôi.
Nhân viên phục vụ bên cạnh cầm suất bánh bao ướt khách gọi thêm đã ngượng ngùng đứng đợi một lúc lâu, sắp sửa nháy mắt cho đồng nghiệp gọi cảnh sát, thấy tình hình hiện tại có vẻ không đánh nhau nữa, bèn nhìn đại mỹ nhân đứng giữa đám người khiến cậu ta đỏ mặt, trầm giọng nói: “Quý khách, đồ ăn của quý khách xong rồi ạ.”
Tấn Duật ra hiệu cho trợ lý La đi lấy.
Trợ lý La nhận lấy, Tấn Duật cởi áo khoác dạ khoác lên người Hạ Ý Nùng, ôm vai cô đi ra ngoài.
Hạ Ý Nùng nhỏ giọng nói: “Em không lạnh.”
Tấn Duật nhìn cô với ánh mắt không cho phép từ chối.
Hạ Ý Nùng: “… Thôi được rồi.”
Anh thấy cô lạnh thì cô cứ lạnh đi vậy.
Tấn Duật đưa Hạ Ý Nùng ra ngoài, đến cửa, anh bỗng quay đầu lại nói: “Thiếu gia Tần, chúc tương lai mọi sự thuận lợi.”
Tần Dận đang sắp sinh lòng oán hận vì bị vị hôn phu của em gái cũ chèn ép, sau này biết ngẩng mặt nhìn đám bạn bè thế nào, đột nhiên nghe thấy Tấn tiên sinh nói câu này, anh ta nhận ra Tấn tiên sinh vẫn nể mặt Hạ Ý Nùng mà cho anh ta chút thể diện, vội cảm kích nói: “Cảm ơn Tấn tiên sinh.”
Tấn Duật và Hạ Ý Nùng không nói thêm gì nữa, cứ thế rời đi.
Tấn Duật ôm Hạ Ý Nùng trở lại quán mì bên cạnh, nhận lấy bánh bao ướt trợ lý La đưa, nói với ba người: “Các cậu cũng ăn chút gì đi, gói một phần cho chú Tống.”
Chú Tống đi mua dâu tây vẫn chưa về.
Thế là trợ lý La dẫn vợ chồng Trần Lực A Hà gọi đồ ăn ở gian ngoài, Tấn Duật và Hạ Ý Nùng trở lại chỗ ngồi bên trong, mì của hai người đã được bê lên.
Hạ Ý Nùng cởi áo khoác của Tấn Duật gấp gọn đặt giữa áo lông vũ của cô và khăn quàng cổ màu trắng của anh, lấy đôi đũa gấp gọn bằng bạc đã chuẩn bị sẵn đưa cho Tấn Duật.
Tấn Duật nhìn chiếc túi như túi thần kỳ của Hạ Ý Nùng: “Bên trong có bát không?”
Hạ Ý Nùng không nhịn được cười: “Không có!”
Cô chỉ mang theo đũa cho hai người thôi.
Lúc gọi món đã xin nhân viên ba cái bát, Hạ Ý Nùng lấy khăn ướt khử trùng chuyên dụng lau bát, đưa cho Tấn Duật hai cái.
Tấn Duật lấy lọ sa tế ra, đổ một ít vào một cái bát nhỏ, gắp từng hạt tiêu ra.
Lúc anh nhặt hạt tiêu, Hạ Ý Nùng chống cằm nhìn anh.
Đợi Tấn Duật nhặt hết hạt tiêu, anh cho sa tế vào mì của Hạ Ý Nùng, nhướng mày hỏi: “Nhìn gì thế?”
Hạ Ý Nùng: “Nhìn Tấn tiên sinh trước mặt người khác và khi ở bên em hoàn toàn khác nhau.”
Sự lạnh lùng và cường thế của Tấn tiên sinh đều dành cho người ngoài, còn sự kiên nhẫn đều dành cho cô.
Tấn Duật nhìn đôi môi đỏ mọng của cô khi nói chuyện: “Đúng là khác nhau thật.”
Hạ Ý Nùng im lặng, cô cúi đầu thêm dầu mè.
Rõ ràng hai người đang nói hai chuyện khác nhau!
Tấn Duật: “Em thích ăn dầu mè à?”
Trước kia ít thấy cô cố ý thêm dầu mè.
Hạ Ý Nùng: “Vâng, hồi đi học em hay bảo chủ quán cho thêm rau chân vịt, em tự thêm dầu mè, nếu mang theo sa tế của bác Thẩm thì em sẽ thêm sa tế nữa.”
Tấn Duật gật đầu, ghi nhớ.
Hai người bên nhau một năm, anh vẫn sẽ tiếp tục khám phá thói quen sở thích của nhau, từ từ ghi nhớ.
Đợi đến khi già đi, sẽ tích lũy được cả đời ký ức đong đầy về nhau.
Vì mặc áo len trắng nên Hạ Ý Nùng ăn rất cẩn thận, tay trái vén tóc dài sang vai trái, tay cầm khăn giấy che trước ngực, tay phải chậm rãi gắp mì ăn.
Thực ra vị mì chỉ có thể gọi là tạm được, không phải cực phẩm, dù sao hải sản cho thêm vào cũng chẳng đắt tiền hay tươi ngon gì cho cam, chủ yếu là hương vị rất quen thuộc, là hương vị thường ăn suốt ba năm cấp ba, cộng thêm sa tế ông Thẩm dạy Tấn Duật làm, trong lòng Hạ Ý Nùng tràn đầy thỏa mãn.
Hạ Ý Nùng ăn hai miếng, lau miệng khen thơm, sau đó nhìn chằm chằm Tấn Duật.
Chờ Tấn Duật nếm thử, cô mong chờ nhận xét của anh.
Tấn Duật lại chẳng nói gì, anh đưa bát cho cô, ý bảo cô thêm chút ớt cho anh.
Bình thường Tấn Duật không ăn cay, hôm nay lại chủ động đòi thêm ớt, Hạ Ý Nùng cho anh một chút, không nhiều, chưa đến nửa thìa, sau đó tiếp tục mong chờ anh nhận xét.
Tấn Duật ăn gì cũng toát lên vẻ tao nhã và sang trọng, ăn từng miếng mì nhỏ, chậm rãi thưởng thức.
Hạ Ý Nùng sốt ruột: “Ngon không anh?”
Khóe môi Tấn Duật lộ ra vài phần ý cười, nói: “Rất ngon.”
Hương vị quả thực không phải xuất sắc, nhưng vì là món mì Hạ Ý Nùng ăn suốt ba năm cấp ba, lại có thêm sa tế anh tự tay làm, nên có mùi vị đặc biệt.
Rốt cuộc Hạ Ý Nùng cũng hài lòng, cô mở hộp bánh bao gạch cua ra, cùng Tấn Duật từ từ ăn mì và bánh bao.
Ăn no bảy phần, Hạ Ý Nùng cũng sắp ăn xong, bắt đầu thất thần.
Thất thần vài lần, Tấn Duật hỏi: “Em nhớ tới những việc tốt Tần Dận từng làm cho em à?”
Hạ Ý Nùng: “… Vâng.”
Lúc nào anh cũng biết cô đang nghĩ gì.
Trước kia đã biết, giờ càng biết rõ hơn, Hạ Ý Nùng cũng chẳng ngạc nhiên.
Dường như Tấn Duật không chỉ biết rõ mọi chuyện về cô, mà chuyện gì cũng nắm trong lòng bàn tay.
Ví dụ như anh sắp xếp ổn thỏa cho Hạ Diệp Phồn, sắp xếp cho Tần Dận, để cô không phải bận tâm điều gì.
Ví dụ như vừa nãy anh kịp thời đến quán bên cạnh tìm cô.
Ví dụ như anh còn sắp xếp cả trợ lý La và hai vệ sĩ đi theo.
Hạ Ý Nùng nghĩ, may mà không phải thời cổ đại, nếu không Tấn Duật tuyệt đối là người có tướng đế vương, suy nghĩ chu toàn, tâm tư sâu không lường được.
Hạ Ý Nùng đặt đũa xuống, chống má nói: “Giờ nghĩ lại, Tần Dận cũng có lúc đối tốt với em, trong lòng em nhớ lại vài chuyện.”
Ví dụ như lúc cô ngủ không ngon bị say xe, Tần Dận sẽ cho cô ngồi ghế trước.
Ví dụ như lúc ba mẹ và dì giúp việc không ở nhà, Tần Dận sẽ mua cơm cho cô, không để cô bị đói.
Đều là những chuyện nhỏ nhặt, nhưng lúc này lại đột nhiên nhớ tới.
Tấn Duật cũng ăn xong, anh đặt đũa xuống, đưa tay gạt lọn tóc lòa xòa trên mặt Hạ Ý Nùng, sau đó đột nhiên nhéo mạnh mũi cô một cái.
Hạ Ý Nùng: “Ui da!”
Tấn Duật không dám làm cô đau thật, buông tay ra, nhàn nhạt nói: “Em cứ nhớ mãi hai ba việc cỏn con người khác làm cho mình, chi bằng dành vài giây thời gian và tâm sức làm chút chuyện tốt cho bản thân đi.”
Hạ Ý Nùng nghe ra sự không vui của Tấn Duật, cô cũng hiểu ý anh.
Nhìn về phía trước, đối xử tốt với bản thân nhiều hơn, yêu thương bản thân nhiều hơn, đừng cứ mãi ngoái đầu nhìn lại.
Dù là Tần Dận hay Dương Duyệt, đời này ắt có lúc gặp lại, cô nên kiên định không qua lại nữa, kiên định nhìn về phía trước.
Nghĩ nghĩ, Hạ Ý Nùng nhìn nắm hạt tiêu nhỏ như ngọn núi trên tờ khăn giấy, ngẩng đầu nói: “Anh đối tốt với em nhất.”
Tấn Duật nhướng mày: “Thế này đã là tốt rồi à? Trên giường anh…”
Hạ Ý Nùng nhạy bén: “Im miệng!”
Tấn Duật bật cười khẽ, ánh mắt lướt qua đôi môi đỏ mọng vì cay của Hạ Ý Nùng, cô rút khăn giấy che miệng, che mặt mình lại.
Người đàn ông này càng ngày càng không đứng đắn!
Hai người đều ăn xong, Tấn Duật nhận được tin nhắn của chú Tống, ông ấy báo đã mua xong dâu tây.
Tấn Duật trả lời một chữ ừ, đặt điện thoại xuống, ngước mắt hỏi Hạ Ý Nùng: “Tần Đại Vi bị phán mấy năm?”
Chủ đề chuyển nhanh quá, Hạ Ý Nùng ngẩn ra hai giây, nói: “5 năm.”
Tấn Duật: “Sắp ra rồi.”
Hạ Ý Nùng: “Vâng.”
Lần này Tấn Duật nói thẳng: “Ông ta từng cho em cuộc sống cũng không tệ, nhưng ông ta trọng nam khinh nữ cũng là sự thật, ông ta còn khiến em không qua được thẩm tra lý lịch, khiến em không làm được bác sĩ pháp y như mong muốn, nếu mềm lòng cũng dành cho người lạ, đừng dành cho người quen từng làm tổn thương em.”
Lần này Hạ Ý Nùng càng hiểu rõ ý Tấn Duật hơn, cô nhẹ nhàng gật đầu: “Em biết rồi.”
Sau khi Tần Đại Vi ra tù, có thể họ sẽ gặp lại.
Khi gặp lại, Tấn Duật không muốn cô nhớ đến những điều tốt đẹp Tần Đại Vi từng làm cho cô mà mềm lòng.
Điều này khiến Hạ Ý Nùng không khỏi liên tưởng đến một viễn cảnh tương lai khác.
Nếu sau này cô và Tấn Duật có ngày chia tay, Tấn Duật cũng hy vọng khi gặp lại, cô không nhớ đến những điều tốt đẹp anh làm cho cô sao?
Ánh mắt Tấn Duật dừng lại trên đôi lông mày hơi nhíu của cô một lát, chậm rãi nói: “Giờ nghĩ lại, nếu lần đầu tiên gặp em anh đã theo đuổi em, có lẽ đã tránh được việc Tần Đại Vi ngồi tù, bây giờ em đã là một bác sĩ pháp y rồi.”
“Sẽ không đâu,” Hạ Ý Nùng lập tức hoàn hồn nói, “Với tính cách của Tần Đại Vi, sớm muộn gì ông ta cũng xảy ra chuyện, ông ta buôn lậu, thích đánh bạc, dù anh có tài thánh đến đâu cũng không thể cho người theo dõi ông ta 24/24 suốt bốn năm đại học và thời gian thi công chức của em được, chuyện này là không thể tránh khỏi, hơn nữa nguồn gốc vấn đề nằm ở Nhậm Hải Cảng.”
Hạ Ý Nùng nói rất nhanh, bởi vì trước đó cô đã từng nghĩ đến vấn đề này.
Nếu cô và Tấn Duật bên nhau sớm hơn, với tính cách làm việc chu toàn của Tấn Duật, liệu có thể tránh được rất nhiều chuyện không, liệu cô có thể làm bác sĩ pháp y không, nhưng cô nghĩ đi nghĩ lại đều thấy không phải như vậy.
Hạ Ý Nùng nói rất nghiêm túc: “Nguyên nhân khiến em không làm được bác sĩ pháp y không phải là anh, Tấn Duật, là Nhậm Hải Cảng. Em đang nhìn về phía trước, anh cũng nhìn về phía trước đi.”
Vẻ nghiêm túc của Tấn Duật tan biến, đưa tay quẹt nhẹ lên mũi cô chỗ vừa nãy anh nhéo: “Bạn học Hạ, trò giỏi hơn thầy đấy.”
Hạ Ý Nùng phản ứng chậm nửa nhịp, nhưng cuối cùng cũng nhận ra, thực ra Tấn Duật đang dạy cô là “không nói chuyện nếu như”.
Tấn Duật là người nhìn về phía trước, không nói chuyện nếu như trước kia thế nào, cũng không nói chuyện nếu như sau này ra sao, chỉ luận giây phút này.
Hạ Ý Nùng: “Là thầy Tấn dạy giỏi ạ.”
Tấn Duật cười khẽ: “Đi thôi, bạn học Hạ?”
Hạ Ý Nùng gật đầu, cô đứng dậy gói chỗ bánh bao ướt còn thừa lại.
Mai là về rồi, để một ngày không hỏng được, mang về cho Thời Diễn ăn, nếu không vứt đi thì phí, vứt cho Thời Diễn là vừa đẹp.
Lúc đến thì đi dạo dọc phố, lúc về thì lên xe luôn, Hạ Ý Nùng không quàng khăn cho Tấn Duật nữa, cô mặc áo khoác lông vũ vào nhưng không kéo khóa, vắt khăn quàng cổ tùy ý lên tay mình, xách túi, còn lọ sa tế và túi đồ gói mang về thì Tấn Duật xách.
Hạ Ý Nùng và Tấn Duật đi ra khỏi quán mì thô lương mật thám, trợ lý La và hai vệ sĩ đi theo sau, định đỡ đồ trên tay Tấn Duật nhưng anh không cho.
Chú Tống đã lái xe đến, xuống xe mở cửa cho hai người.
Hạ Ý Nùng nói với chú Tống: “Chú Tống, trợ lý La gói cơm hộp cho chú đấy ạ.”
Có lẽ vì mua được dâu tây rất ngọt nên chú Tống rất vui, cười trả lời: “Tôi đi mua dâu tây, ăn thử suốt dọc đường, no lưng lửng bụng rồi, cảm ơn trợ lý La nhé!”
Tống Văn Lễ chỉ cho Hạ Ý Nùng xem năm hộp dâu tây to đùng vừa mua để ở ghế phụ, nói với cô: “Tôi ăn thử mười mấy loại dâu tây của mấy cửa hàng, cứ ăn một miếng lại uống ngụm nước súc miệng rồi mới thử tiếp, loại này ngọt, nên mua nhiều một chút.”
Tống Văn Lễ nói thêm: “Hộp trên cùng là rửa rồi đấy, tuyệt đối sạch sẽ, cô Hạ muốn nếm thử không?”
Chú Tống dì Tống đều biết Tấn Duật sủng ái Hạ Ý Nùng đến mức nào, cho nên gần một năm nay đều quen thói ưu tiên cô Hạ trước.
Nói xong câu này Tống Văn Lễ mới nhớ tới Tấn Duật, vội hỏi: “Tấn tiên sinh có muốn nếm thử không?”
Tấn Duật không để bụng việc mình xếp sau Hạ Ý Nùng, anh càng cảm thấy lý ra phải như thế, hỏi Hạ Ý Nùng: “Em muốn nếm thử không?”
Hạ Ý Nùng cười một tiếng, cô gật đầu, vừa hay mới ăn xong bát mì nóng hổi, đứng bên ngoài cũng không lạnh, bèn nhờ chú Tống lấy giúp một hộp ra mở nắp, cô nhón một quả dâu tây cắn một miếng, kinh ngạc nói: “Ngọt thật đấy, còn ngọt hơn dâu tây ăn ở nhà bác Thẩm hôm qua.”
Nói rồi, đưa hai phần ba quả dâu tây còn lại đến bên môi Tấn Duật: “Anh cắn một miếng thử đi.”
Tấn Duật nắm tay Hạ Ý Nùng cúi đầu xuống, hương dâu tây đã lan tỏa nơi chóp mũi, anh cắn một miếng nhỏ, lưỡi và môi dưới đều nhẹ nhàng lướt qua ngón tay Hạ Ý Nùng.
Ngậm dâu tây trong miệng, Tấn Duật: “Đúng là rất ngọt.”
Hạ Ý Nùng biết chắc sẽ không ai nhìn thấy Tấn Duật công khai cố ý chạm vào ngón tay cô, nhưng cô vẫn lén đỏ mặt, đột nhiên cô không muốn lên xe nữa.
Lên xe sớm thì về khách sạn sớm, không biết chừng Tấn Duật lại muốn làm gì đó.
Hạ Ý Nùng nhìn về phía cổng trường cấp ba, cô ăn nốt nửa quả dâu tây còn lại, tay cầm cuống lá xanh nhỏ, đầu ngón tay bị nước dâu nhuộm hồng hồng.
Tấn Duật kéo tay cô qua, dùng khăn ướt lau sạch màu hồng trên đầu ngón tay cô.
Hạ Ý Nùng đã quen với sự chăm sóc nhỏ nhặt này của Tấn Duật, cô suy nghĩ vài giây rồi hỏi anh: “Tấn Duật, đi chụp bức ảnh ở cổng trường với em nhé?”
Tấn Duật không thích chụp ảnh, nhưng nếu Hạ Ý Nùng thích, anh đương nhiên sẽ phối hợp.
Liếc nhìn bốn người bên cạnh, Tấn Duật đưa đồ đạc trong tay và điện thoại dùng để chụp ảnh cho La Tuyền, anh kéo khóa áo cho Hạ Ý Nùng, cô phối hợp ngẩng cằm lên, Tấn Duật cười nhìn ý cười bên môi cô, kéo xong thì chỉnh lại cổ áo, bao bọc lấy chiếc cổ trắng ngần của cô.
Định đội mũ cho cô, quàng khăn ra ngoài cổ áo, nhưng Hạ Ý Nùng đã nhanh tay cướp lấy chiếc khăn len trắng trong tay anh, kiễng chân quàng hai vòng quanh cổ anh.
Quàng khăn rộng rãi, trông rất có không khí ngày đông, vừa ấm áp vừa tao nhã.
Hạ Ý Nùng hạ gót chân xuống, vỗ vỗ khăn quàng của Tấn Duật: “Được rồi, đi thôi.”
Tấn Duật nắm lấy tay cô: “Ừ.”
Tống Văn Lễ còn đang mang vẻ mặt chờ được khen ngợi đầy tự hào, sao lại đi chụp ảnh rồi? ông bước lên nửa bước, muốn nói lại thôi.
Tấn Duật nhận ra, nhưng anh thường không dễ khen người khác, anh chỉ biết khen Hạ Ý Nùng, dừng bước nhìn vẻ mong chờ trên mặt chú Tống, nhàn nhạt nói: “Cảm ơn chú Tống.”
Vẻ mặt Tống Văn Lễ ỉu xìu.
Hạ Ý Nùng cười: “Ngọt lắm, cực kỳ ngọt luôn, chú Tống khéo chọn thật đấy.”
Vẻ mặt Tống Văn Lễ lập tức trở nên tự hào mãn nguyện, ông cười nói sẽ bật điều hòa trong xe to hơn một chút, chờ hai người quay lại.
Tấn Duật gật đầu, dắt tay Hạ Ý Nùng đi qua đường.
Thực ra cũng không phải dắt, mà là bàn tay to lớn của anh bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của Hạ Ý Nùng.
Trời tháng Chạp lạnh giá, nếu dắt tay thật thì tay Hạ Ý Nùng sẽ bị lạnh, được hơi ấm từ tay Tấn Duật bao bọc thế này, cô chẳng cảm thấy lạnh chút nào.
Đến cổng trường cấp ba của Hạ Ý Nùng, cô nhìn vào sân vận động bên trong, mặt đất phủ một lớp tuyết dày, trắng xóa lóa mắt.
Cô lần lượt nhìn về phía ba tòa nhà giảng đường và ký túc xá bên trong.
Vì học giỏi nên bớt được nhiều phiền toái, hồi cấp ba cô lại chọn ở nội trú, chỉ cuối tuần mới về nhà chịu sự quản thúc và châm chọc mỉa mai của Dương Duyệt, cho nên đối với cô, ba năm cấp ba này cũng có chút hồi ức tốt đẹp.
Nếu là lúc hai người mới hẹn gặp nhau vào thứ sáu thứ bảy hàng tuần, Hạ Ý Nùng tuyệt đối sẽ không tin Tấn Duật nguyện ý nghe cô kể chuyện trường lớp cấp ba, thậm chí nghĩ cũng không dám nghĩ.
Hiện tại thì hoàn toàn ngược lại, cô biết Tấn Duật rất thích nghe cô nhắc đến mọi chuyện trước kia của cô, trừ Thẩm Mộc Sâm ra.
Hạ Ý Nùng liền chỉ cho Tấn Duật xem ký túc xá của mình.
Lúc thi đại học cô thi ngay tại trường, lại chỉ cho Tấn Duật vị trí phòng thi.
Trí nhớ cô tốt, dù đã qua 5 năm rưỡi vẫn nhớ rõ mồn một.
Tấn Duật cũng thực sự thích nghe cô kể những chuyện này.
Nhưng Hạ Ý Nùng cũng không kể lâu, dù sao bên ngoài trời lạnh, muốn nói gì thì về khách sạn kể tiếp cho Tấn Duật nghe cũng được.
Hạ Ý Nùng kéo Tấn Duật quay người nhìn về phía trợ lý La, cô định bảo trợ lý La chụp cho hai người một bức ảnh, bỗng nhiên nghe thấy Tấn Duật nói: “Em rất ít khi khen anh.”
Hạ Ý Nùng: “……?”
Hạ Ý Nùng ngẫm nghĩ hai giây, cô nhớ ra mình vừa khen chú Tống.
Cô ôm lấy cánh tay trái của Tấn Duật bằng cả hai tay, người dán sát vào anh, ngước mắt nói: “Sa tế Tấn tiên sinh làm cũng rất ngon, cực kỳ ngon.”
Vừa nãy mải ép Tấn Duật ăn bột ngô và suy nghĩ chuyện Tần Dận nên cô quên khen cái này.
Quả nhiên vẻ mặt Tấn Duật vui vẻ hơn hẳn.
Nhưng niềm vui của anh không lộ rõ, chỉ khẽ nhếch môi, hơi cúi đầu, anh chăm chú nhìn môi cô, dáng vẻ như muốn hôn cô.
Lúc hai người ở Hồng Kông và Malaysia thường xuyên hôn nhau trên phố, nhưng lúc về nước Tấn Duật biết Hạ Ý Nùng hay ngại nên chỉ nhìn cô chứ không hôn thật.
Hạ Ý Nùng đang căng thẳng thì nghe thấy Tấn Duật ghé sát vào, ngửi môi cô nói: “Dâu tây thơm thật.”
Trong lòng cô thở phào nhẹ nhõm, lại theo bản năng khen lại: “Anh cũng rất thơm.”
Tấn Duật cười: “Anh thơm chỗ nào?”
Hạ Ý Nùng: “… Không có!”
Ánh mắt Tấn Duật sâu thêm vài phần, đôi khi cô thực sự thích ngửi mùi trên người anh.
Vào đêm khuya, thi thoảng cô sẽ rúc vào ngực anh, lén lút hít sâu, dùng sức ngửi cổ, hoặc ngực anh, như thể trên người anh có mùi hương khiến cô mê mẩn.
Về sẽ cho cô ngửi, Tấn Duật nghĩ.
Tấn Duật thẳng lưng nhìn về phía ống kính: “Chụp ảnh đi.”
Hạ Ý Nùng: “… Vâng.”
Hai người chụp ảnh, thực ra chỉ cần đứng đó thôi, không cần cười cũng đã là một bức tranh tuyệt đẹp, dù sao nhan sắc của cả hai đều thuộc hàng cực phẩm.
Mà lúc này bên môi cả hai đều vương ý cười, bức tranh này lại càng thêm đẹp.
Hạ Ý Nùng đẹp một cách thanh lãnh cổ điển, nhưng chỉ cần lộ ra chút ý cười, liền như đóa hoa nở rộ giữa trời đông, trong khoảnh khắc làm tan chảy cái lạnh giá.
Tấn Duật đẹp một cách tự phụ cao lãnh, như vị thần tiên ẩn dật trên núi tuyết không cho người phàm đến gần, nhưng khi khóe môi anh khẽ cong lên nụ cười, cả ngọn núi tuyết dường như tan chảy.
Trợ lý La nỗ lực chụp ảnh, anh ta đã sắp bò rạp xuống đất rồi.
Hạ Ý Nùng không nhịn được cúi đầu cười thành tiếng.
La Tuyền vẫn luôn rất cảm kích sự tin tưởng của cô Hạ dành cho mình.
Từ khi cô Hạ còn là cô Tần, anh ta đã ngưỡng mộ và biết ơn cô, đương nhiên tình cảm này tuyệt đối không có ý đồ riêng tư, dù là vì uy nghiêm của Tấn tiên sinh hay mức lương hậu hĩnh vượt xa mong đợi mà Tấn tiên sinh trả, anh ta cũng không dám có.
Ban đầu suýt mất việc, Tấn tiên sinh định điều anh ta đi làm trợ lý cho Tấn tổng, sau đó Tấn tiên sinh đột nhiên sắp xếp anh ta đi du lịch cùng Diana, rồi khi trở về không những không mất việc này mà còn được tiếp tục làm vệ sĩ cho cô Hạ, anh ta liền nhận ra có thể là cô Hạ đã nói gì đó với Tấn tiên sinh, nếu không bất kỳ ai làm chuyện khiến Tấn tiên sinh mất lòng tin đều sẽ không có cơ hội làm việc cho ngài ấy lần nữa.
Tấn tiên sinh nói một không hai, không giận tự uy, chỉ có cô Hạ mới có bản lĩnh khiến Tấn tiên sinh thay đổi ý định.
Cho nên hiện tại La Tuyền còn cơ hội nhận lương cao, người cảm kích nhất vẫn là cô Hạ, anh ta đối với cô Hạ là sự tôn trọng tuyệt đối, chụp ảnh cũng chụp tận tâm tận lực.
Tấn Duật nhàn nhạt trầm mặt: “Chụp xong chưa?”
La Tuyền vội vàng đứng lên từ tư thế sắp nằm sấp xuống đất: “Xong rồi ạ, Tấn tiên sinh xem thử.”
La Tuyền đưa điện thoại cho Tấn Duật, anh ta chụp hơn chục tấm, chắc chắn có tấm chụp chung khiến Tấn tiên sinh hài lòng, nên nhanh chóng tránh sang một bên.
Hạ Ý Nùng cụp mắt nhìn album ảnh trong điện thoại Tấn Duật, thực ra cô thấy tấm nào cũng na ná nhau, nhưng nhìn kỹ lại, cô cảm thấy cách ăn mặc của cô và Tấn Duật rất không xứng đôi.
Cô mặc nhiều, trông mập mạp, tóc che khuất mặt và tai, trông cô thực sự như học sinh cấp ba trường này vừa tan lớp học thêm nghỉ đông vậy.
Lại nhìn Tấn Duật, mặc chiếc áo khoác dạ cắt may vừa vặn đĩnh đạc, cả người thon dài tao nhã… trông như thầy giáo của cô vậy.
Chiếc khăn len trắng trên cổ anh trông như món quà cô học trò có ý đồ gì đó với thầy giáo tặng cho anh!
Hạ Ý Nùng mím môi: “Thầy Tấn.”
Hai chữ này khiến Tấn Duật hiểu ngay trong lòng cô đang nghĩ gì: “Ừ, trò Hạ, tan học đừng về vội nhé.”
Hạ Ý Nùng đỏ mặt tía tai trong nháy mắt, nhỏ giọng nói: “Anh đừng có quậy.”
Tấn Duật: “……”
Hả?
Là anh quậy trước sao?
Xem xong hơn chục bức ảnh, ở giữa có hai tấm Tấn Duật cười tươi nhất, cô ấn thả tim thêm vào mục yêu thích bảo muốn tấm này, cô nói Tấn Duật gửi cho cô.
Sau đó ngẩng đầu nhìn Tấn Duật, quay lưng về phía những người khác, khẽ hỏi nhỏ: “Vừa nãy anh ghen với trợ lý La à?”
Tấn Duật: “… Không có.”
Hạ Ý Nùng: “Thế sao vừa nãy anh hung dữ với anh ta vậy?”
Tấn Duật: “Không có.”
Anh chỉ trầm giọng xuống một chút thôi mà tính là hung dữ à?
Tấn Duật nhàn nhạt nói: “Trợ lý La làm việc nghiêm túc, người cũng khá tốt, anh sẽ không hung dữ với cậu ta.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Anh đánh tráo khái niệm!
Hạ Ý Nùng đã phát hiện ra Tấn Duật là người rất hẹp hòi.
Lấy chuyện Tấn Duật hay lôi chuyện cũ ra nói làm ví dụ, cái này nếu không phải do hẹp hòi gây ra thì là vì cái gì?
Lại còn hay lén lút ghen với Thẩm Mộc Sâm, đối với anh trai Thời Diễn của cô cũng thường xuyên không vui, còn nhất quyết bắt cô thư ký này rời bỏ anh trai cô, sang năm đi làm thư ký cho anh, tâm tư cũng nhiều lắm!
Thế là lúc này, Hạ Ý Nùng vòng hai tay ôm eo Tấn Duật, ngửa đầu cười nhạt nói: “Thầy Tấn là người tốt nhất.”
Tấn Duật cụp mắt nhìn nụ cười rạng rỡ chỉ dành riêng cho anh của Hạ Ý Nùng, trong lòng nảy sinh một số ý niệm.
Hai chữ “thầy giáo” này khiến anh nghe ra ý vị khác, dường như anh và Hạ Ý Nùng thật sự là thầy trò vừa bước ra khỏi lớp học.
Mặt khác, anh dạy Hạ Ý Nùng lâu như vậy, Hạ Ý Nùng đúng là có thể coi như học trò của anh.
Máu trong người Tấn Duật và hơi thở lúc này đều dần nóng lên, đôi mắt đen láy cũng từ từ dâng lên d*c v*ng nào đó.
Vệ sĩ Trần Lực A Hà đứng canh một bên, nhìn cảnh cô Hạ ôm eo Tấn tiên sinh ngửa đầu cười với nhau, đang thì thầm to nhỏ.
A Hà nhai kẹo cao su: “Tấn tiên sinh và cô Tần ngọt ngào quá.”
Trần Lực gật đầu: “Em bé sinh ra chắc chắn cũng ngọt ngào lắm!”
A Hà: “Chắc chắn là vị dâu tây!”
Trần Lực gật đầu: “Sau này hai chúng ta cứ lén gọi bé là Tiểu Dâu Tây nhé!”
Hai người này làm việc cùng nhau, cả ngày tám chuyện với nhau.
A Hà: “Sao anh biết là bé gái?”
Trần Lực: “Nếu là bé trai, nhỡ đâu lại là một Tấn tiên sinh nữa…”
A Hà nghĩ đến sự khó chiều của Tấn tiên sinh, lập tức nói: “Đúng đúng, chắc chắn là bé gái!”
Hạ Ý Nùng và Tấn Duật vừa về đến khách sạn, cô vừa cởi giày, đặt hộp dâu tây lên bàn trà thì đã bị Tấn Duật kéo rèm cửa lại, anh ôm eo đặt ngồi xuống sô pha.
Cô theo thói quen ngồi lên đùi Tấn Duật.
Lần đầu tiên bị Tấn Duật ôm ngồi lên đùi trong xe, anh đã để cô ngồi kiểu này, hình như anh rất thích tư thế này của cô.
Sau đó cô vừa ngồi vững, vô thức nhích người về phía trước một chút, liền cảm nhận được sự thay đổi của Tấn Duật.
“Anh…” Hạ Ý Nùng kinh ngạc.
Sao lại đột ngột thế này?
Thầy Tấn đã nhịn suốt dọc đường vì câu “Thầy Tấn” của cô không nói gì, anh lập tức kéo khóa áo lông vũ của cô xuống, cởi áo ra.
Trong phòng ấm áp, nếu mặc quần áo hôn nhau, chắc hôn được một hai phút là cô toát mồ hôi đầm đìa.
Nhưng có lẽ Tấn Duật chỉ muốn nhìn thấy cô toát mồ hôi.
Anh chỉ cởi áo lông vũ của cô ra rồi không cởi thêm nữa, đột nhiên anh dùng chiếc khăn len trắng trên cổ mình quấn quanh cả hai người, ấn gáy cô áp vào môi anh, anh ngửa mặt hôn cô.
Hôn đến mức… quá nóng.
Hơi thở anh nóng bỏng, động tác cũng cuồng nhiệt.
Hai người quàng chung một chiếc khăn, càng giống như đang lén lút hôn nhau trong lớp học vắng người sau giờ tan học.
Hạ Ý Nùng rất nhanh đã nóng toát mồ hôi.
Tấn Duật cuối cùng cũng buông cô ra một chút, ngón tay móc vào vạt áo len của cô: “Trò Hạ, cởi nhé?”
Hạ Ý Nùng: “……”
Hạ Ý Nùng đã bị hôn đến nóng rực cả người, cô mềm nhũn dựa vào lòng anh, mặc cho anh tháo khăn len trắng xuống, giúp cô c** q**n áo.
Lòng bàn tay anh chạm vào lưng cô, dây áo lót ướt đẫm mồ hôi, không phân biệt được là anh đang giúp cô lau mồ hôi hay đang s* s**ng làn da ẩm ướt của cô, tóm lại là sờ tới sờ lui.
Sau đó, Tấn Duật đột nhiên không hôn cô nữa, anh cầm một quả dâu tây đưa đến bên miệng cô, cô cười một cái, cắn nhẹ một miếng.
Cứ thế, Tấn Duật đút cho cô ăn hết cả quả dâu tây, vị ngọt thơm đặc trưng của dâu tây lan tỏa trong miệng, ngọt đến mức cô mỉm cười.
Tấn Duật lại đút quả thứ hai cho cô, cô định há miệng cắn một miếng nhỏ, Tấn Duật bỗng nhiên nhét thêm một miếng vào miệng cô, miệng cô nhỏ, đang thấy khó chịu thì Tấn Duật hôn lên.
Nước dâu tây chảy ra từ khóe miệng hai người, từng giọt từng giọt chảy dọc theo cằm xuống cổ, rồi chảy vào trong áo lót của cô, tụ lại ở đó.
Hạ Ý Nùng sợ làm bẩn quần áo Tấn Duật, tuy anh mắc bệnh sạch sẽ, nhưng làm bẩn thì cũng chẳng sao, chủ yếu là lúc bị chú Tống trợ lý La mang đi giặt, thấy trên áo Tấn Duật toàn nước dâu tây, lại tưởng cô làm ra.
Cô trốn ra sau, Tấn Duật lại hoàn toàn không để ý, cô càng trốn anh càng đuổi theo, anh nếm vị dâu tây trong miệng cô, anh cảm thấy vị dâu tây cũng ngọt hơn gấp mấy lần.
Nếm vị dâu tây trong miệng cô xong, Tấn Duật lại hôn dọc theo khóe môi cô xuống những vệt nước dâu tây chảy xuống, hôn một đường đến chỗ sâu nhất nơi nước dâu tây tụ lại.
Hồi lâu sau, Tấn Duật mới hơi ngẩng đầu lên.
Bên môi anh cũng dính chút nước dâu tây, tự mình ăn một miếng dâu tây, nói với Hạ Ý Nùng, người mà cơ thể đã mềm nhũn đang run rẩy: “Trò Hạ, lại đây hôn anh.”
Hơi thở Hạ Ý Nùng lúc nhanh lúc chậm đã sớm rối loạn nhịp điệu, còn phát ra những âm thanh khiến chính mình nghe cũng thấy xấu hổ, mơ màng th* d*c một lúc mới nhận ra Tấn Duật nói gì.
Cô thở hổn hển cúi đầu nhìn anh, lẩm bẩm: “Thầy Tấn, thầy là người xấu.”
Vừa mềm mại vừa nũng nịu lại có chút hờn dỗi, ánh mắt Tấn Duật tối sầm lại, không đợi cô hôn anh, anh lại hôn lên lần nữa.
Đến khi quần áo rơi hết xuống ghế sô pha, ngực Tấn Duật đã dính đầy nước dâu tây, còn không ngừng bị người ta cọ từ trên xuống dưới, màu sắc ngày càng nhòe đi.
Nhưng sau khi nhòe đi, lại có nước dâu tây mới nhỏ xuống, rồi lại bị cọ loang ra từ trên xuống dưới.
Một lúc lâu sau, Hạ Ý Nùng l*n đ*nh lần thứ hai, Tấn Duật vẫn chưa sao cả, nhưng anh hơi dừng lại, để cô nghỉ một chút.
Giơ tay lau nước mắt nơi khóe mắt Hạ Ý Nùng, Tấn Duật ổn định lại nhịp thở vừa trở nên thô nặng, đột nhiên anh hỏi: “Vị hôn phu sao? Khi nào thì em cho anh làm vị hôn phu của em? Rồi khi nào thì tân hôn vui vẻ?”
Hạ Ý Nùng: “……”
Hạ Ý Nùng không nói gì, sau đó cô chủ động trêu chọc Tấn Duật.
Tấn Duật từng nói với cô, khi nào cô muốn kết hôn thì đeo chiếc nhẫn đó lên, anh sẽ hiểu.
Bây giờ anh nhắc đến chuyện này, thực ra là anh đang trêu cô, anh muốn cô chủ động.
Thế là cô ấn vai Tấn Duật, thân thể mềm mại chủ động di chuyển, nhưng chưa được mấy cái, đột nhiên lại nghe anh hỏi: “Ở quán mì, sau khi em gấp khăn quàng cổ xong, tai em đột nhiên đỏ lên, lúc đó em đang nghĩ gì thế?”
Đầu óc Hạ Ý Nùng vừa bị chấn động kịch liệt nên không hoạt động tốt lắm, nghĩ một lúc mới nhớ ra anh nói chuyện gì, sau đó là vẻ mặt không thể tin nổi sao khả năng quan sát của anh lại tốt đến thế!
Tấn Duật đột nhiên nắm eo cô, xóc nảy mạnh một cái, nước mắt sinh lý của Hạ Ý Nùng lập tức trào ra, tay cô bịt chặt miệng mình.
Tấn Duật lại xóc thêm vài cái, vừa mạnh vừa tàn nhẫn, Hạ Ý Nùng nức nở: “Nói, em nói!”
Tấn Duật từ từ dừng lại, anh chờ cô nói.
Thực ra hơi thở của anh cũng không ổn định, nhưng anh nhịn được.
Hạ Ý Nùng: “… Em nghĩ là nếu sau này em và anh sinh ra một bé con mắc bệnh sạch sẽ, trong nhà sẽ có hai người phiền phức.”
Nói xong, Hạ Ý Nùng bịt miệng Tấn Duật lại.
Tiếng cười của Tấn Duật đã tràn ra từ dưới lòng bàn tay cô.
Hạ Ý Nùng bịt cũng không được, cô thôi không bịt nữa, cô đỏ mặt vùi vào cổ anh.
Tấn Duật: “Em muốn sinh không?”
Hạ Ý Nùng: “Không có!”
Tấn Duật: “Nếu em muốn sinh, cứ nói với anh bất cứ lúc nào, anh sẽ phối hợp.”
Hạ Ý Nùng: “… Nhưng hình như anh không thích trẻ con lắm.”
Tấn Duật: “Vì là con của em, nên anh sẽ thích.”
Hạ Ý Nùng không tin câu này của anh, ngẩng đầu hỏi: “Em sinh với người khác, anh cũng thích à?”
Tấn Duật: “……”
Tấn Duật đột nhiên bật cười: “Hạ Ý Nùng, dạo này đúng là anh chiều hư em rồi.”
Lại là câu này.
Hạ Ý Nùng biết, thực ra đâu phải “dạo này” anh mới chiều cô, mà là anh vẫn luôn chiều cô.
Cô cũng biết, lần này anh sẽ không chiều cô lắm đâu…
Quả nhiên, giây tiếp theo anh đã khiến cô trong cơn run rẩy phải tự bịt miệng mình lại.