Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 93
topicXoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 93 :NT6 – Năm mới vui vẻ!
Năm nay 29 tháng Chạp là đêm giao thừa, trong nhà chỉ có ba người Hạ Lưu Huỳnh, Giang Sơ và Hạ Ý Nùng cùng nhau xem Táo quân.
Hạ Lưu Huỳnh mặc bộ sườn xám thêu hoa màu sáng chiết eo ngồi ở một đầu ghế sô pha, Hạ Ý Nùng mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình thoải mái gối đầu lên đùi mẹ.
Giang Sơ mặc bộ đồ đường trang thêu hoa cùng tông màu với vợ, ngồi trên ghế đơn bên cạnh vừa xem tivi vừa bóc tỏi.
Trong tivi không khí náo nhiệt vô cùng, trong nhà tuy thiếu đi một phần náo nhiệt, nhưng vẫn rất ấm cúng.
Giang Sơ nhìn vợ và con gái bên trái, rồi nhìn tivi bên phải, lại ngẩng đầu nhìn những hình dán cửa sổ đỏ rực vui mắt trên cửa sổ sát đất, đây là cái Tết Âm lịch đầu tiên họ cùng nhau đón sau khi con gái trở về, Giang Sơ cong môi cười.
Hạ Lưu Huỳnh thấy Giang Sơ đang cười trộm, bóc một múi quýt nhỏ đút cho Nùng Nùng, rồi hỏi Giang Sơ: “Cười gì thế?”
Giang Sơ thầm nghĩ, vì lúc này thật ấm áp nên ông cười.
Nhưng nhắc đến chuyện này lại sẽ nhắc đến những ngày tháng không vui trước kia của con gái.
Tết nhất, tốt nhất là không nên nhắc đến.
Điện thoại của Hạ Ý Nùng lúc này vang lên một tiếng.
Điện thoại để sau lưng Hạ Ý Nùng, cô với tay lấy xem.
Là Tấn Duật gửi tới, hỏi cô đang làm gì.
Hạ Ý Nùng: “Em đang xem Táo quân.”
Tấn Duật: “Ừ, anh cũng thế.”
Hạ Ý Nùng cười cười, cô nhắn lại với Tấn Duật rằng màn biểu diễn võ thuật vừa rồi rất đẹp mắt, đều tăm tắp và hoành tráng.
Giang Sơ liếc nhìn Hạ Ý Nùng một cái, hừ một tiếng nói: “Chắc là đang nhớ Thời Diễn, chắc Thời Diễn đến chỗ Tiểu Trâm rồi nhỉ? Thằng nhóc thối này im hơi lặng tiếng thế mà lại biết đi với vợ.”
Hạ Lưu Huỳnh vuốt tóc con gái nói: “Đến rồi.”
Thời Diễn đã nhắn tin báo cho bà.
Thực ra Hạ Lưu Huỳnh không ngạc nhiên khi hôm qua Thời Diễn đột nhiên chạy ra nước ngoài tìm Tô Trâm, nhìn cách Thời Diễn cưng chiều hai đứa em gái là biết anh sẽ cưng chiều cô vợ nhỏ tuổi hơn cả Nùng Nùng thế nào.
Thời Diễn khẩu xà tâm phật, giống hệt ba anh.
Trong nhà này vừa cứng miệng vừa cứng lòng, chỉ có mỗi con bé Hạ Khanh.
Hạ Ý Nùng nhắn tin với Tấn Duật một lúc, rồi cô đặt điện thoại xuống tiếp tục xem Táo quân.
Giang Sơ lại hỏi: “Khanh Khanh đâu, tối nay con bé lại đi chơi à? Tết nhất rồi, chẳng phải các cửa hàng bên ngoài đóng cửa hết rồi sao, đi đâu chơi được chứ, còn về ăn cơm tất niên không?”
Hạ Lưu Huỳnh cúi đầu nhìn Hạ Ý Nùng, cô đang tập trung nghe hát, Hạ Lưu Huỳnh ngẩng đầu mấp máy môi nói với Giang Sơ hai chữ: “Khách sạn.”
Giang Sơ: “……”
Cô con gái lớn và Tấn Cẩn Tuân ngày nào cũng chẳng đứng đắn gì cả.
Chưa kết hôn mà đêm giao thừa đã dính lấy nhau ở khách sạn rồi?!
Trước mặt con gái út, Giang Sơ không tiện càm ràm chuyện tế nhị này, ông hừ một tiếng nuốt nỗi bực dọc vào trong.
Hạ Lưu Huỳnh lại lên tiếng: “Hơn mười một giờ tối Khanh Khanh sẽ về.”
Giang Sơ rầu rĩ: “Anh biết rồi.”
Con gái lớn qua Tết là 29 tuổi rồi, họ cũng chẳng quản được nữa.
Tấn Duật lại gửi tin nhắn tới: “Đã gói sủi cảo chưa?”
Hạ Ý Nùng: “Vẫn chưa, ba mẹ bảo 10 giờ tối mới gói.”
Tấn Duật gửi một bức ảnh chụp sủi cảo.
Hạ Ý Nùng: “Anh gói à?”
Tấn Duật: “Ừ.”
Sủi cảo Tấn Duật gói tròn vo mập mạp, rất đáng yêu, giống như Tấn Duật béo tròn đang chống nạnh chờ được khen ngợi vậy.
Cũng không đúng, giống con của họ hơn, Hạ Ý Nùng thoáng ngẩn ngơ, cô vội lắc đầu, nghĩ linh tinh cái gì thế không biết.
Hạ Ý Nùng: “Đáng yêu quá, nhân gì thế?”
Tấn Duật lại gửi một bức ảnh chụp nhân sủi cảo, lần này không đợi cô hỏi, anh đã tiết lộ đáp án: “Nhân cá ngừ đại dương.”
Hạ Ý Nùng đoán chừng là cá ngừ vây xanh, loại ngon nhất cũng phải hơn một ngàn một cân.
Thời Diễn cũng định mua, nhưng mẹ không ăn, cô thì có cũng được không có cũng được, nên ba lén bảo anh không được mua, bảo anh mua những thứ các cô thích ăn.
Hạ Ý Nùng: “Nhìn là biết ngon rồi, anh gói một lần sủi cảo chắc phải rửa tay lâu lắm nhỉ?”
Tấn Duật: “Cười nhạo anh à?”
Hạ Ý Nùng đâu dám cười nhạo anh, bèn gửi một cái icon cười to.
Trò chuyện một lúc, Hạ Ý Nùng lại đặt điện thoại xuống, nghe thấy ba mẹ đang nói chuyện con cái nhà ai qua năm định cưới xin.
Hạ Ý Nùng không dám xen vào chủ đề này, cô lặng lẽ suy nghĩ trong lòng.
Anh trai và Tô Trâm không phải đột ngột đi đăng ký kết hôn, mà là dưới sự thúc đẩy của ba mẹ và Tấn Duật, anh trai mới đồng ý đi xem mắt chính thức với Tô Trâm thôi.
Dù sao anh trai cũng lớn tuổi rồi, qua Tết là 32, ba mẹ lo sốt vó, nhưng ba mẹ cũng không ép hai người phải cưới ngay, chỉ thúc giục anh đi xem mắt, không ngờ anh và Tô Trâm gặp nhau một lần, rồi lại gặp lần thứ hai, sau đó gặp thêm vài lần nữa, cuối cùng không biết hai người bàn bạc thế nào mà đùng cái đi đăng ký luôn.
Cô vẫn luôn âm thầm lo lắng, liệu có phải hai người thỏa thuận kết hôn một năm rồi ly hôn không?
Nếu thế thật thì ba mẹ cô tức điên lên mất.
Hình như chị cô và Tấn Cẩn Tuân cũng chưa có ý định kết hôn, theo lời chị cô thì chị cô thích huấn luyện chó, Tấn Cẩn Tuân thích làm chó, đời này cứ thế cũng không tồi.
Nhưng nói như vậy, dường như chị cô và Tấn Cẩn Tuân hoàn toàn không có ý định sống nghiêm túc, hơn nữa qua năm lại định ra nước ngoài, chắc ba mẹ cũng lo lắng cho chị lắm.
Còn cô và Tấn Duật… là từ quan hệ bạn giường phát triển thành người yêu.
Chắc ba mẹ cô đau đầu vì ba đứa con này lắm.
Hạ Ý Nùng nghĩ tới nghĩ lui, thôi không nghĩ nữa, ngẩng đầu nói với giáo sư Giang: “Ba, con muốn ăn bưởi.”
Giang Sơ lập tức đứng dậy: “Ba đi bóc ngay, Huỳnh Huỳnh thì sao, Huỳnh Huỳnh muốn ăn gì?”
Hạ Lưu Huỳnh: “Em giống Nùng Nùng, anh rửa tay sạch vào, đừng để dính mùi tỏi.”
Giang Sơ hớn hở: “Chắc chắn sẽ rửa sạch!”
Đợi ba bay vào bếp, Hạ Ý Nùng nhớ ra hỏi: “Mẹ, có phải cả năm trước ba không viết sách không ạ?”
Hạ Lưu Huỳnh: “… Ừ.”
Một năm trước giáo sư Giang còn bảo ông tràn trề cảm hứng sáng tác, muốn viết đến già.
Giờ thì, mỗi lần biên tập hỏi ông viết được bao nhiêu rồi, ông đều kêu đau cổ tay.
Thế nhưng lúc nhắn tin hỏi han ân cần Nùng Nùng thì chẳng thấy đau cổ tay bao giờ!
Hạ Lưu Huỳnh cúi đầu sờ mặt Hạ Ý Nùng: “Nùng Nùng có thích đọc sách ba viết không?”
Hạ Ý Nùng chớp mắt: “Thích lắm ạ, con cũng thích đọc sách của bà ngoại nữa.”
Hạ Lưu Huỳnh cười: “Được rồi, để mẹ giục ba.”
Giang Sơ bóc bưởi xong quay lại, cả nhà ba người vừa xem tivi, Hạ Ý Nùng thỉnh thoảng lại nhắc chuyện nhà bà ngoại và ông nội.
Hơn mười một giờ đêm, Hạ Khanh về, trên cổ chễm chệ ba dấu “dâu tây” đỏ chót.
Hạ Ý Nùng và Hạ Lưu Huỳnh ăn ý liếc nhìn nhau rồi dời mắt đi chỗ khác, Giang Sơ nhìn thấy thì nghiến răng ken két muốn đánh gãy chân Tấn Cẩn Tuân, nhưng thấy ánh mắt cảnh cáo của vợ, Giang Sơ đành ngậm miệng.
Cả nhà bốn người trước khi ăn cơm đoàn viên đều đi tắm rửa, ở đây có phong tục tắm rửa sạch sẽ để đón năm mới.
Tắm xong ra ngồi vào bàn ăn trò chuyện thì Thời Diễn gọi điện cho Hạ Lưu Huỳnh.
Hạ Lưu Huỳnh tưởng con trai gọi chúc tết, bà bắt máy rồi bật loa ngoài để lên bàn.
Giọng Thời Diễn nhanh chóng truyền đến: “Mẹ, tóc dài như mẹ gội đầu thế nào, gội da đầu trước hay đuôi tóc trước?”
Hạ Lưu Huỳnh hơi ngạc nhiên: “Con định gội đầu cho Tiểu Trâm à?”
Giọng Thời Diễn nhàn nhạt: “Vâng, cô ấy kêu đau tay, bắt con gội cho.”
Hạ Lưu Huỳnh vừa định nói thì đầu bên kia truyền đến tiếng cười khanh khách của Tô Trâm, như thể cô nàng nhảy lên lưng Thời Diễn vậy, Thời Diễn bị đè đến hừ một tiếng, Tô Trâm nũng nịu: “Cảm ơn ông xã.”
Thời Diễn thấp giọng: “Đừng nghịch nữa, anh đang gọi điện với mẹ đấy.”
Tô Trâm lập tức cười gọi: “Mẹ ơi, chúc mừng năm mới ạ, mẹ thay con chúc mừng năm mới ba, hai em gái nhé, chúc cả nhà mạnh khỏe, vạn sự như ý!”
Bốn người bên này đồng thanh cười lên, vui vẻ chúc mừng năm mới Tô Trâm.
Thời Diễn: “……”
Anh thật sự bó tay với cô nhóc này, lúc anh xuất hiện trước mặt cô, anh nhìn thấy rõ ràng sự thất vọng và bực bội trên mặt cô.
Nhưng tiếp theo thì sao, cô làm gì?
Thế mà cô lại giỏi làm nũng như thế, rõ ràng trên mặt viết đầy chữ “em không thích anh, em chỉ thích tiền của anh”, thế mà vẫn có thể mở miệng nũng nịu gọi anh là ông xã, đòi tiền anh, còn làm nũng bắt anh gội đầu cho, cô là diễn viên à?
Lại nghe thấy tiếng cười của bốn người ở nhà, trong lòng Thời Diễn thật sự ấm ức.
Hạ Lưu Huỳnh nghe thấy tình cảm con trai và con dâu tốt đẹp, bà cười dạy Thời Diễn cách gội đầu cho con gái.
Cúp điện thoại, Tô Trâm lại ngồi lên đùi Thời Diễn nũng nịu nói: “Ông xã, anh cất công sang đây đón Tết với em, anh tốt thật đấy, người nhà anh cũng tốt nữa, vậy anh gội đầu cho em xong, anh có thể xào cho em hai món ăn nữa được không? Đồ ăn bên này khó ăn chết đi được.”
Thời Diễn không hiểu sao cô có thể mặt dày mày dạn mở miệng sai anh nấu ăn như thế, mặt lạnh tanh: “… Em muốn ăn gì?”
Tô Trâm hào hứng: “Gì cũng được hết ạ?”
Thời Diễn thầm nghĩ cô là tổ tông à, còn gì cũng được, sao không lên trời luôn đi, miệng thì nhàn nhạt đáp: “Món nào anh biết làm thì đều được.”
Trong căn hộ chung cư cao cấp rộng lớn của nhà họ Hạ ở trong nước, cả nhà đang ăn bữa cơm đoàn viên vô cùng náo nhiệt.
Giang Sơ đặc biệt làm món mì cay sở trường, không làm nhiều, tối muộn rồi chẳng ai ăn được nhiều, một bát mì lớn đặt giữa bàn thức ăn, ai muốn ăn thì gắp vài miếng.
Hồi nhỏ Thời Diễn và Hạ Khanh đều thích ăn mì cay ông làm, lần nào cũng cay đến toát mồ hôi mũi, vừa toát mồ hôi vừa xuýt xoa khen ngon.
Sau khi Nùng Nùng về nhà, Nùng Nùng cũng rất thích ăn, Giang Sơ lại càng tự hào hơn.
Hạ Khanh đang ăn thì để ý thấy trên bàn có thêm một hũ sa tế, hỏi Hạ Ý Nùng: “Em mang từ nhà bác Thẩm về à?”
Hạ Ý Nùng: “Vâng, nhưng là do Tấn Duật làm đấy.”
Hạ Khanh ngạc nhiên: “Tấn Duật làm á? Thế anh ta phải rửa tay bao nhiêu lần?”
Hạ Ý Nùng bật cười: “Đeo găng tay mà.”
Nhưng mà tay cũng bị bỏng nổi bọng nước nhỏ, ba ngày rồi, chắc là khỏi rồi nhỉ?
Giang Sơ nhìn hũ sa tế này, nhớ lại chuyện trưa hôm kia Tấn Duật ở lại nhà ăn chực.
Ông rất không vui khi Tấn Duật vừa xuống máy bay đã mò đến nhà ông ăn chực, nhưng trước mặt vợ, ông không dám tỏ thái độ, nếu không vợ sẽ làm ông thực sự không vui, thế là ông đành cùng vợ vui vẻ nhiệt tình tiếp đãi Tấn Duật.
Cũng may Tấn Duật không ở lại lâu, ăn xong tặng quà năm mới cho mọi người rồi đi luôn.
Nhưng Tấn Duật đi được ba bốn tiếng thì cho người mang hũ sa tế này đến.
Ông bóng gió hỏi vợ, sao lúc ăn cơm Tấn Duật không lấy ra, cứ phải đợi đến giờ mới đưa tới, ý là gì đây.
Nùng Nùng vừa ngủ dậy đang uống nước ở đảo bếp, nghe thấy ông lẩm bẩm liền qua giải thích là lúc Tấn Duật làm ở nhà họ Thẩm có cho hạt tê vào, buổi trưa vẫn chưa nhặt hết hạt tê ra, giờ Tấn Duật mới nhặt xong từng hạt nên mới mang đến.
Ông nghe thấy sự tỉ mỉ của Tấn Duật, nghĩ thầm đứa trẻ này thực ra từ nhỏ đến lớn vẫn luôn rất tinh tế, chỉ là tùy người, đa số thời gian anh đều không muốn để tâm và dụng tâm với ai cả.
Nhưng bây giờ, đứa trẻ này nguyện ý để tâm, dụng tâm, tỉ mỉ với Nùng Nùng.
Giang Sơ đứng dậy múc một thìa sa tế lớn cho vào mì, trộn đều lên rồi nói: “Ba nếm rồi, vị cũng được, không khó ăn.”
Hạ Ý Nùng híp mắt cười, cô gắp cho chị và mẹ mỗi người một đũa mì: “Nếm thử đi ạ, bác Thẩm bảo Tấn Duật canh lửa và nêm nếm đều vừa vặn lắm.”
Hạ Khanh và Hạ Lưu Huỳnh đều nếm thử một miếng, chậm rãi nhai, Hạ Ý Nùng mong chờ phản hồi.
Hạ Khanh ngước mắt nhìn biểu cảm của Hạ Ý Nùng, phì cười một tiếng, kéo dài giọng nói: “Ngon… lắm!”
Hạ Ý Nùng hài lòng, lại quay sang mong chờ nhìn mẹ, Hạ Lưu Huỳnh cũng cười: “Rất ngon.”
Hạ Ý Nùng càng thêm hài lòng, lại quay sang nhìn ba.
Giang Sơ nghiến răng nghiến lợi: “… Ngon.”
Cả nhà bốn người đều cười ồ lên, Hạ Lưu Huỳnh cười đẩy trán Hạ Ý Nùng, bạn trai làm sa tế ngon, làm cô bạn gái nhỏ phổng mũi tự hào ghê chưa kìa.
Hạ Khanh chớp mắt, cố ý hỏi Hạ Ý Nùng: “Bảo bối, mì ngon hơn hay sa tế ngon hơn nào?”
Hạ Ý Nùng bị hỏi đỏ mặt, cô đưa đũa gắp một cái sủi cảo: “Sủi cảo ngon hơn ạ.”
Hạ Khanh cười nghiêng ngả.
Hạ Lưu Huỳnh bật cười quay người đi gọi điện cho ông cụ.
Giang Sơ liếc nhìn vợ, cũng đi theo, cùng gọi điện chúc tết ông cụ.
Hai người đứng ở ban công, Hạ Lưu Huỳnh liếc nhìn vào trong nhà, nhân lúc điện thoại chưa kết nối, hỏi Giang Sơ: “Anh vẫn thấy lấn cấn à?”
Giang Sơ: “… Hừ!”
Hạ Ý Nùng không hiểu tại sao ba cô lại nhắm vào Tấn Duật, nhưng Hạ Lưu Huỳnh là mẹ, đương nhiên là hiểu.
Giang Sơ từng kể cho bà nghe cảnh tượng gặp Hạ Ý Nùng ở sân tennis hôm đó, ông nhắc đến chuyện Hạ Ý Nùng trước mặt Tấn Duật nói mình đã có bạn trai, còn nói bạn trai là Thẩm Mộc Sâm.
Kết quả ngay tối hôm đó, Hạ Ý Nùng đột nhiên đi cùng Tấn Duật từ trường học, trở thành kiểu bạn gái đó của Tấn Duật.
Giang Sơ đã trải qua bao nhiêu vụ án, đương nhiên cho rằng con gái bị Tấn Duật ép buộc.
Dù sau này tình cảm của con gái và Tấn Duật thực sự rất tốt, Giang Sơ vẫn thấy lấn cấn, ông khẳng định là Tấn Duật giở trò xấu trước.
Vốn dĩ Giang Sơ đã không hài lòng với bất kỳ “con heo” nào định ủi “cây cải thảo” nhà mình, huống chi giữa Tấn Duật và Nùng Nùng còn có một sự khởi đầu bị ép buộc như vậy.
Các con gái không nhìn về phía này, Hạ Lưu Huỳnh giơ tay sờ mặt Giang Sơ: “Nhưng chính Tấn Duật đã giúp chúng ta tìm được Nùng Nùng, chỉ vì chuyện này thôi, em mãi mãi biết ơn thằng bé, nếu không có Tấn Duật, chúng ta không biết bao giờ mới tìm được Nùng Nùng.”
Giang Sơ sờ mu bàn tay vợ: “Nhưng đây là hai chuyện khác nhau, biết ơn cũng không thể bắt con gái lấy thân báo đáp được.”
Hạ Lưu Huỳnh nhàn nhạt rút tay về: “Tối nay anh muốn ngủ sô pha đúng không?”
Giang Sơ: “……” Không muốn.
Ba bị mẹ đuổi vào nhà, Hạ Khanh và Hạ Ý Nùng cùng cười với ba, ba bị cười đến mức mặt già đỏ bừng, còn già mồm: “Ba thật sự không sợ vợ đâu nhé.”
Hạ Ý Nùng cười bắt chước giọng điệu thường ngày của mẹ: “Xem ra giáo sư Giang thích ngủ sô pha rồi.”
Hạ Khanh cười vỗ tay không ngớt: “Đúng là cái giọng điệu này rồi, Nùng Nùng học giống thật đấy.”
Mặt già của giáo sư Giang càng đỏ hơn: “……”
Lúc nghe thấy tiếng chuông điểm 12 giờ, Hạ Ý Nùng vừa hay cắn được đồng xu trong sủi cảo, ngụ ý phúc khí và như ý của năm mới đều bị cô cắn được cả rồi!
Giang Sơ cười đầu tiên, ông vỗ tay nói năm mới con gái nhất định sẽ gặp nhiều may mắn.
Hạ Khanh cũng cười vỗ tay.
Hạ Lưu Huỳnh xoa đầu Hạ Ý Nùng, chúc con gái yêu năm mới cầu được ước thấy.
Hạ Ý Nùng rất vui vì ăn được đồng xu, những năm trước kia, đều là Tần Đại Vi và Tần Dận ăn được, cô đã từng lén buồn vì chuyện này.
Hạ Lưu Huỳnh và Giang Sơ lì xì cho Hạ Ý Nùng, Hạ Khanh cũng có, hai chị em cùng nhau mở lì xì xem được bao nhiêu tiền.
Tiếp đó Hạ Khanh cũng ăn được một đồng xu, hai chị em cười chúc nhau nhiều phúc khí.
Người đầu tiên gọi điện chúc tết Hạ Ý Nùng là Diana.
Lần trước Diana vừa đón Giáng sinh ở nhà bên kia xong, cuối tuần này lại đặc biệt bay sang đây đón Tết Âm lịch.
Điện thoại kết nối, Diana dõng dạc và phát âm rõ ràng gọi: “Hạ Ý Nùng, chúc mừng năm mới!”
Hạ Ý Nùng chống cằm cười: “Chào cô giáo, chúc mừng năm mới.”
Diana có dạy Hạ Ý Nùng về điêu khắc và mỹ thuật trên WeChat, coi như là cô giáo của Hạ Ý Nùng.
Diana: “Em nói có chuẩn không?”
Hạ Ý Nùng: “Nói chuẩn lắm, lại là cậu em dạy đi dạy lại nhiều lần đúng không?”
Diana: “Đúng ạ!”
Hạ Ý Nùng mím môi cười: “Nhận được lì xì chưa?”
Diana: “Nhận được nhiều lắm ạ!”
Hạ Ý Nùng: “Đợi lần sau gặp, chị cũng lì xì cho em, chúc em tuổi nào cũng bình an.”
Diana cười kể lể ai ai đã cho cô ấy mấy tờ, kể lể một hồi, Hạ Ý Nùng hỏi: “Cậu em đâu rồi?”
Diana: “Đang nói chuyện với bà ngoại ạ.”
Hạ Ý Nùng: “Bà ngoại em vẫn chưa ngủ à?”
Diana: “Đúng đúng đúng, đều chưa ngủ ạ.”
Hạ Ý Nùng cười, cúp điện thoại xong nhìn thấy tin nhắn chúc mừng năm mới của bạn bè đồng nghiệp gửi tới, cô tự tay trả lời từng người một.
Trả lời xong xuôi, nhìn đồng hồ mới hơn 0 giờ 5 phút.
Không biết Tấn Duật còn nói chuyện với mẹ anh bao lâu nữa, Hạ Ý Nùng nhìn điện thoại chờ tin nhắn hoặc cuộc gọi của Tấn Duật.
Hạ Khanh đang gọi điện cho Tấn Cẩn Tuân, ba gọi điện cho bà ngoại, mẹ gọi điện cho ông nội, Hạ Ý Nùng đột nhiên cảm thấy mình lẻ loi đơn độc.
Đang nghĩ ngợi thì Tấn Duật gọi tới.
Tấn Duật nói: “Em ra cửa sổ đi.”
Hạ Ý Nùng giật mình, Tấn Duật đến rồi?
Vội vàng đi đến bên cửa sổ, quả nhiên cô nhìn thấy bóng dáng Tấn Duật!
Chiếc Phantom của Tấn Duật đang bật đèn pha, Tấn Duật đứng dựa vào đầu xe, giống hệt đêm cô đi về phía anh hôm nào.
Khác biệt là trên tay Tấn Duật hiện tại còn cầm một bó hoa hồng lớn.
Diana lại thông đồng với Tấn Duật lừa cô!
Tấn Duật ngẩng đầu nhìn cô, nói qua điện thoại: “Bảo bối, chúc mừng năm mới.”
Giọng nói trầm thấp, từ tính, dịu dàng.
Hạ Ý Nùng lập tức che khuôn mặt đỏ bừng, khẽ nói: “Anh đợi em, em xuống ngay đây.”
Lúc Tấn Duật gọi cô là “Tần Bướng Bỉnh”, cô từng nói mấy chữ này khó nghe quá.
Lúc đó anh bảo đợi khi nào cô ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ đổi cho cô cái tên dễ nghe hơn.
Và cái tên anh đổi chính là “Bảo bối”.
Hạ Ý Nùng chạy nhanh về phòng lấy áo khoác lông vũ, rồi cô chạy qua phòng khách ra cửa, bóng dáng vui vẻ này thật khó thoát khỏi sự chú ý của ba người trong nhà.
Hạ Lưu Huỳnh: “Tấn Duật đến à?”
Hạ Ý Nùng gật đầu.
Hạ Khanh đi ra cửa sổ nhìn xuống, cười nói: “Bó hoa hồng to thật đấy!”
Hạ Ý Nùng đẩy cửa chạy ra ngoài.
Giang Sơ cũng đi đến bên cửa sổ, nhìn xuống một cái rồi nói: “Nó không đón giao thừa ở nhà à? Sao lại chạy đến nhà mình?”
Hạ Khanh cười nói: “Vì thích con gái út nhà ba chứ sao.”
Trong lúc Giang Sơ còn đang không rõ là tư vị gì, Hạ Lưu Huỳnh đi tới khoác tay Giang Sơ nói: “Không phải anh thấy Nùng Nùng và Tấn Duật ở bên nhau danh không chính ngôn không thuận sao, bây giờ Tấn Duật đang theo đuổi Nùng Nùng đấy.”
Giang Sơ mới vỡ lẽ.
Đúng thật, làm sa tế, tặng quà năm mới, đêm giao thừa lại mang hoa hồng đến đón năm mới cùng Ý Nùng, những việc này chẳng phải giống như đang theo đuổi lại Nùng Nùng một lần nữa sao.
Có những người đàn ông tán đổ bạn gái rồi thì không còn sự nồng nhiệt như lúc mới theo đuổi nữa, Tấn Duật này đã đi chơi với Nùng Nùng cả tháng trời rồi mà vẫn còn giữ được sự nồng nhiệt này.
Giang Sơ nhìn bó hoa hồng trong lòng Tấn Duật, ông lại quay đầu nhìn hũ sa tế trên bàn, đều là những thứ dụng tâm, trong lòng ông cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn chút.
Rất nhanh, bóng dáng Hạ Ý Nùng xuất hiện dưới lầu, Tấn Duật dang rộng hai tay, Hạ Ý Nùng liền lao như bay vào lòng Tấn Duật.
Hạ Lưu Huỳnh đúng lúc kéo rèm cửa lại: “Được rồi, đi ăn cơm thôi.”
Hai ba con: “……”
Dưới lầu, Hạ Ý Nùng sà vào lòng Tấn Duật, ngẩng đầu cười nhìn anh: “Sao anh lại đến đây?”
Tấn Duật cúi đầu chạm nhẹ mũi mình vào mũi cô: “Cùng em đón năm mới.”
Hạ Ý Nùng ngửa mặt lên, đôi mắt long lanh ngấn nước.
Ánh mắt Tấn Duật không kìm được nhìn vào môi Hạ Ý Nùng.
Hạ Ý Nùng vội vàng liếc vào trong xe, không thấy tài xế đâu, cô liền cười kiễng chân lên, hôn lên môi Tấn Duật một cái.
Tấn Duật nhìn xuống thấy Hạ Ý Nùng mặc quần ngủ mỏng manh và đi dép lê lộ mắt cá chân, siết chặt eo cô: “Vào trong xe đi, bên ngoài lạnh.”
Hạ Ý Nùng: “… Lên nhà không anh? Trong nhà em ấm hơn.”
Tấn Duật: “Không cần, trong xe cũng ấm, anh chỉ muốn hôn em thôi.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Trong xe, Hạ Ý Nùng ngồi trên đùi Tấn Duật.
Tấn Duật ngẩng đầu nhìn cô, tay anh luồn qua áo khoác lông vũ ôm eo cô, ngửa mặt hôn cô.
Cũng may Hạ Ý Nùng vừa ăn sủi cảo xong lại ăn hoa quả, cô hơi do dự một chút rồi cũng hôn lại anh.
Nụ hôn đầu tiên của năm mới kéo dài khá lâu, hôn đến mức Hạ Ý Nùng mềm nhũn cả người, hơi thở cô dần dồn dập, họ hôn đến mức cô cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể Tấn Duật.
Cô muốn lùi lại, nhưng Tấn Duật lại ấn vào thắt lưng cô kéo cô lại gần mình, ấn chặt hơn.
Một lúc lâu sau, hai người tách ra trong hơi thở hổn hển, Hạ Ý Nùng mềm nhũn cả người, trong mắt đẫm nước, nương theo ánh sao trên trần xe nhìn Tấn Duật, trong mắt anh phủ một lớp d*c v*ng quen thuộc.
Tấn Duật lại cắn nhẹ môi cô hai cái, không cắn rách, anh chỉ nhẹ nhàng day day, giống như đang day day từng tấc da thịt nơi hai người đang kề sát nhau.
Áo khoác lông vũ của Hạ Ý Nùng không biết bị cởi ra từ lúc nào, hai đầu gối cô quỳ hai bên người Tấn Duật, hai tay đặt lên vai anh, rốt cuộc cô không nhịn được run lên một cái: “……”
Tết nhất, ba mẹ và chị gái vẫn đang ở trên lầu, Hạ Ý Nùng đấm vào vai Tấn Duật: “Đừng làm bậy.”
Vừa mới hôn xong, sức lực cô yếu ớt, giọng nói cũng mềm mại, chẳng có chút uy lực nào, nhưng Tấn Duật thực sự dừng lại.
Ban đầu Tấn Duật thực sự chỉ định đến chúc cô năm mới vui vẻ, nhưng khi cô chạy về phía anh, đôi mắt ấy quá đỗi sáng ngời, bầu trời rõ ràng treo ánh trăng mờ ảo, nhưng đôi mắt cô lại rực rỡ tựa ánh mặt trời.
Anh không nhịn được muốn hôn cô.
Hôn cô xong, lại không nhịn được có phản ứng khác.
Hạ Ý Nùng ở nhà mặc bộ đồ ngủ quần dài áo dài, quần ngủ chỉ mỏng manh một lớp, vì vội xuống gặp anh nên cô cũng không thay quần khác.
Tấn Duật vùi mặt vào ngực Hạ Ý Nùng, nửa phút sau, hơi dịu đi, nhìn sang một bên nói: “Mẹ anh làm bánh ngọt năm mới cho em đấy, lát nữa em mang lên cho cả nhà nếm thử, hoặc để sáng mai ăn sáng.”
Hạ Ý Nùng nhìn theo ánh mắt Tấn Duật, thấy một chiếc bánh kem nhung đỏ tròn trịa rất đẹp mắt, bên trên còn có bốn chữ “Chúc mừng năm mới”, rất có không khí Tết.
Hạ Ý Nùng đã bắt đầu tiết nước bọt vì thèm, nguyên liệu dì làm bánh đặc biệt cầu kỳ, lần nào ăn cô cũng cảm thấy đó là món tráng miệng ngon nhất đời mình, muốn gọi điện cho dì cảm ơn và chúc tết.
Nhưng cô cụp mắt nhìn Tấn Duật, hai tay nâng mặt anh, khẽ mím môi hỏi: “Anh đón giao thừa trong xe, trên đường đến nhà em à?”
Bây giờ mới qua 0 giờ vài phút.
Nghĩ đến cảnh Tấn Duật vừa rồi một mình đón giao thừa, Hạ Ý Nùng liền thấy cô đơn thay cho anh.
Tấn Duật lại nói: “Không có, anh đến trước 12 giờ rồi.”
Hạ Ý Nùng vội la lên: “Thế sao anh không gọi điện cho em trước?”
Tấn Duật: “Vì muốn để em đón giao thừa cùng gia đình, anh không vội.”
Trong lòng Hạ Ý Nùng bỗng mềm nhũn.
Trước kia cô cứ tưởng anh rất mạnh mẽ, mạnh mẽ trong các vụ thâu tóm ở nước ngoài, mạnh mẽ với những người xung quanh, mạnh mẽ với cả cô, luôn ép buộc cô làm rất nhiều chuyện.
Nhưng hiện tại, cô không biết anh đối xử với người khác thế nào, nhưng sự mạnh mẽ anh dành cho cô, bên trong đều chứa đựng sự dịu dàng.
Ngón cái Hạ Ý Nùng nhẹ nhàng v**t v* khóe môi Tấn Duật: “Dì không trách anh sao? Anh có thể đón giao thừa ở nhà với chú dì xong rồi hẵng đến mà.”
Tấn Duật bắt lấy ngón tay cô đưa lên miệng cắn nhẹ: “Mẹ anh không trách, mẹ anh chỉ nôn nóng bao giờ anh mới rước được con dâu về nhà thôi.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Hạ Ý Nùng to gan nhéo nhéo miệng Tấn Duật, nhưng ngay sau đó lại bị Tấn Duật ngậm lấy ngón tay.
Hạ Ý Nùng đỏ mặt rút ngón tay ra, cô chùi nước miếng trên áo sơ mi của Tấn Duật, Tấn Duật liếc nhìn, vẻ mặt hoàn toàn không để ý.
Hạ Ý Nùng nghĩ đến vết phồng rộp nhỏ trên hổ khẩu tay phải Tấn Duật, cô kéo qua xem đi xem lại, sờ tới sờ lui.
Tấn Duật: “Em thích tay anh đến thế à?”
Hạ Ý Nùng: “……”
Hai người họ trước kia từng bàn về chủ đề có thích tay hay không, là ở phương diện kia.
Vết phồng đã xẹp, Hạ Ý Nùng buông tay Tấn Duật ra, nhỏ giọng nói: “Không có.”
Tấn Duật đầy ẩn ý: “Nhưng anh rất thích tay em.”
Hạ Ý Nùng bịt miệng Tấn Duật lại, anh mà nói câu này, chắc chắn là loại không đứng đắn kia rồi.
Quả nhiên Tấn Duật nhướng mày, anh ngậm cười hôn vào lòng bàn tay cô một cái.
Hạ Ý Nùng vội buông tay ra, Tấn Duật lại càng cười đầy ẩn ý hơn.
Hạ Ý Nùng: “… Thế tại sao anh lại bảo Diana gọi điện cho em trước?”
Tấn Duật khựng lại rồi nói: “Không phải anh bảo.”
Là vì lúc đi bị Diana nhìn thấy, Diana nhất quyết đòi tham gia vào sự bất ngờ này.
Hạ Ý Nùng đảo mắt nghĩ một chút, rất nhanh đã hiểu ra, cảm giác muốn tham gia của Diana rất mạnh, cô ấy đã nẫng tay trên của Tấn Duật, tự ý gọi điện cho cô trước anh.
Hạ Ý Nùng cười nói đỡ cho Diana: “Bất ngờ quả thực được nhân đôi đấy.”
Tấn Duật xoa eo Hạ Ý Nùng: “Em ăn được đồng xu không?”
Hạ Ý Nùng lập tức chia sẻ chuyện cô ăn được đồng xu với Tấn Duật.
Tấn Duật nghe xong một lúc, hơi trầm ngâm, lơ đãng hỏi: “Là tự em gắp được à?”
Hạ Ý Nùng: “Không, là ba em…”
Nói đến đây, Hạ Ý Nùng đột nhiên phản ứng lại: “Ba em làm dấu cho em à?”
Vừa rồi Tấn Duật do dự vài giây xem có nên nhắc cô không.
Nếu Nùng Nùng là đứa trẻ lớn lên trong sự yêu thương của gia đình từ nhỏ, anh sẽ không nhắc.
Nhưng Nùng Nùng là sau này mới được ba mẹ tìm về, anh luôn hy vọng cô biết ba mẹ quan tâm và yêu thương cô đến nhường nào, nên mới nhắc câu này.
Hạ Ý Nùng từ từ mỉm cười, so với việc tự mình ăn được phúc khí và như ý, cô quả thực thích việc được ba lén làm dấu tặng phúc khí và như ý cho cô hơn.
Giờ nhớ lại, có lẽ Dương Duyệt cũng làm dấu cho Tần Đại Vi và Tần Dận chăng?
Hạ Ý Nùng nghĩ nghĩ, không còn buồn vì chuyện nhỏ nhặt trong những cái Tết đã qua nữa.
Cô rất thích cái Tết năm nay.
Hạ Ý Nùng gục đầu vào vai Tấn Duật, có chút không muốn rời đi.
Cô rất thích Tấn Duật đến tìm cô vào đêm khuya, bất kể là bây giờ, hay là lần ở trường học, hay là lần nghe cô bảo vệ luận văn cho anh.
Tấn Duật nói bên tai cô: “Anh vẫn chưa chúc tết em.”
Hạ Ý Nùng nghiêng đầu gối lên vai anh: “Anh nói đi, em nghe đây.”
Tấn Duật vòng hai tay ôm cô, trán chạm trán cô nói: “Chúc cô Hạ Ý Nùng năm mới việc học thuận lợi, đạt được mọi ý nguyện trong lĩnh vực mới mà em yêu thích.”
Anh biết cô thích trở thành người xuất sắc nhất trong lĩnh vực của mình, điều đó mang lại cho cô cảm giác thành tựu và thỏa mãn, anh cũng biết sau năm mới cô sẽ rất nỗ lực, cho nên anh chúc cô cầu được ước thấy.
Được thấu hiểu, được ủng hộ, được cổ vũ, Hạ Ý Nùng nghĩ, cô thực sự đã có được tình cảm tốt đẹp nhất, và cũng hấp thu được nguồn dinh dưỡng dịu dàng nhất từ tình cảm này.
Hạ Ý Nùng ngẩng đầu, đôi tay ấm áp áp lên má Tấn Duật hỏi: “Vậy em chúc anh điều gì thì tốt nhỉ? Anh có nguyện vọng gì không?”
Anh cái gì cũng không thiếu, cái gì cũng có, sự nghiệp cũng thuận buồm xuôi gió.
Tấn Duật nói: “Anh chỉ cần em khỏe mạnh, bình an.”
Anh cho cô nguồn dinh dưỡng dịu dàng nhất, mà anh cũng cần ánh nắng và nước, những thứ này chỉ có thể do cô mang đến cho anh.
Hạ Ý Nùng bị nguyện vọng của anh làm cho mắt hơi ươn ướt.
Tiếp đó lại nghe anh nói: “Tốt nhất là thể lực em cũng tốt hơn chút, ban đêm cho anh thêm hai lần nữa.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Đáng ghét!!!
Sáng nào anh cũng dậy từ 4 rưỡi tập gym, ai mà khỏe bằng anh được chứ, mệt chết cô mất thôi!
Hạ Ý Nùng trừng mắt nhìn Tấn Duật, trong mắt Tấn Duật ánh lên nụ cười.
Hạ Ý Nùng gọi điện cho dì Tang Điền, chúc tết và cảm ơn dì, hẹn mùng 5 đến chúc tết.
Tang Điền cười nói được được được liên tục, bà không hề giận vì Tấn Duật đi sớm, càng cảm ơn cô vì chuyện giữ chân Tấn Duật ở lại trong nước.
Trước đây Tấn Duật mở rộng thị trường ở nước ngoài, thi thoảng mới về họp, Tết Âm lịch cũng rất ít khi về, cho nên đêm giao thừa năm nay Tấn Duật có thể ở nhà đã là rất hiếm rồi, sắp sang năm mới đi sớm nửa tiếng cũng chẳng sao cả.
Hạ Ý Nùng biết, tuy cô chưa từng nói những lời như bảo Tấn Duật ở lại trong nước với cô, nhưng Tấn Duật quả thực vì cô mà ở lại.
Gọi xong cuộc điện thoại này, Hạ Ý Nùng nghĩ, nếu cô không đón giao thừa ở nhà mà đến nhà Tấn Duật trước nửa tiếng, giáo sư Giang chắc chắn sẽ tức đến mức nuốt không trôi cơm.
Tấn Duật hỏi cô: “Mùng 1 em có muốn đi xem phim không?”
Một tháng ở bên ngoài, hai người ngày càng quấn quýt, xa nhau 36 tiếng đồng hồ, Hạ Ý Nùng ở bên ba mẹ không thấy thời gian trôi chậm, nhưng Tấn Duật ở nhà lại thấy thời gian trôi qua quá chậm.
Hạ Ý Nùng nghĩ nghĩ: “Được.”
Lúc ba mẹ ngủ trưa, cô ra ngoài xem một bộ phim, khoảng hai ba tiếng, không ảnh hưởng đến lịch trình của ba mẹ.
Ngón tay Tấn Duật xoa nhẹ eo cô: “Xem phim xong về nhà nhé?”
Hạ Ý Nùng gật đầu: “Vâng, không thể ở bên ngoài lâu quá, chiều có thể ba mẹ em sẽ đánh mạt chược ạ.”
Tấn Duật: “Ý anh là nhà chúng ta.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Thấy vẻ mặt Hạ Ý Nùng rất ngạc nhiên, Tấn Duật nói: “Từ đêm đầu tiên anh đưa em về, đó đã là nhà của em rồi, em ngạc nhiên cái gì chứ?”
Hạ Ý Nùng: “… Anh chưa từng nói mà.”
Tấn Duật nhướng mày: “Anh không nói thì em không hiểu à?”
Miệng lưỡi Tấn Duật rất lợi hại, Hạ Ý Nùng nói không lại anh, đôi mắt xinh đẹp đảo một vòng, nhẹ giọng nói: “Em không hiểu, cho nên anh phải nói thẳng cho em biết.”
Tấn Duật nhìn cô hai cái, vài giây sau, anh dùng giọng nói trầm thấp nói bên tai cô: “Xa nhau một ngày rưỡi nay, em xuất hiện trong đầu anh rất nhiều lần, anh nhớ em lắm.”
Mười mấy phút sau, khi Hạ Ý Nùng xuống xe, miệng cô tê dại, chân cũng mềm nhũn, mặt cô đỏ bừng vì bị hôn.
Tấn Duật đưa cô đến thang máy, anh còn muốn đưa cô lên tận nhà, Hạ Ý Nùng lườm anh một cái, cô nói anh không được đi theo nữa, nếu không rất có thể anh lại đè cô ra hôn ngay trước cửa nhà, tự mình ôm hoa hồng xách bánh ngọt vào thang máy.
Lúc cửa thang máy sắp đóng lại, Tấn Duật lại ấn mở cửa, anh bước vào hôn lên má cô một cái nói: “Thay anh chúc mọi người năm mới vui vẻ, mai anh đến đón em.”
Hạ Ý Nùng cười ngọt ngào gật đầu, cửa thang máy cuối cùng cũng đóng lại.
Hạ Ý Nùng ôm hoa hồng, xách bánh ngọt, rón rén lên lầu vào nhà.
Vốn tưởng cô và Tấn Duật ở dưới lầu nửa tiếng, chắc ba mẹ cô đã về phòng ngủ rồi, ai ngờ thấy ba người vẫn ngồi trên sô pha xem tivi.
Hạ Lưu Huỳnh thấy bó hoa trong lòng Hạ Ý Nùng, cười đứng dậy: “Đẹp quá, thơm thật đấy, để mẹ đi tìm bình hoa.”
Hạ Khanh qua đỡ lấy hộp bánh ngọt trên tay Hạ Ý Nùng, sờ khuôn mặt nóng bừng của em gái, “chậc chậc” hai tiếng.
Hạ Ý Nùng: “……”
Hạ Ý Nùng nhìn ba, ba đang chăm chú xem tivi không chớp mắt.
Ho nhẹ một tiếng, Hạ Ý Nùng ngoan ngoãn nói: “Ba mẹ chị, Tấn Duật nhờ con chúc mọi người năm mới vui vẻ ạ.”
Hạ Lưu Huỳnh và Hạ Khanh đều nói: “Chúc mừng năm mới, chúc mừng năm mới.”
Hạ Ý Nùng thấy chị định xách bánh kem vào tủ lạnh, lên tiếng: “Chị ơi, là mẹ Tấn Duật làm đấy, gửi đến tận nhà, chị có muốn nếm thử luôn không ạ?”
Vì ba mẹ gọi mẹ Tấn Duật hơi khác, cô thực sự không thể nào gọi mẹ Tấn Duật là dì trước mặt ba mẹ được, nên dùng cách gọi mẹ Tấn Duật.
Tấn Duật, đứa con trai út được cưng chiều này, làm rối tung cả vai vế trong nhà lên rồi.
Giang Sơ thực sự không muốn cho Tấn Duật sắc mặt tốt, nhưng nhìn hũ sa tế do chính tay Tấn Duật mắc bệnh sạch sẽ làm, bó hoa hồng gửi đến đêm giao thừa, còn có món tráng miệng do bà cụ gửi tặng, quan trọng nhất là nhìn thấy vẻ ngọt ngào trên mặt con gái, ông cuối cùng cũng cười một tiếng, vẫy tay nói: “Mở ra nếm thử đi.”
Thời Diễn khẩu xà tâm phật, chạy ra nước ngoài đón Tết Âm lịch với cô vợ mới cưới chưa qua đêm tân hôn, đương nhiên giáo sư Giang cũng là người khẩu xà tâm phật.
Lúc giáo sư Giang ăn bánh kem, Hạ Ý Nùng cố ý giả vờ đứng dậy uống nước, chụp trộm một bức ảnh giáo sư Giang gửi cho Tấn Duật.
Tấn Duật gửi lại một icon mặt cười, rồi gửi lại một bức ảnh anh chụp từ bên xe nhìn lên cửa sổ sáng đèn nhà cô.
Bức ảnh chụp rất ấm áp, trên cửa sổ dán hình cắt giấy chúc mừng năm mới.
Giống như Tấn Duật đang chúc phúc cho cả gia đình cô vui vẻ vậy.
Người bình thường nhìn bức ảnh này có thể sẽ không cảm thấy gì nhiều, nhưng Hạ Ý Nùng nhìn lại thấy trong lòng rất ấm áp.
Tấn Duật từng bước đưa cô về nhà, cùng cô trưởng thành, ngay cả đêm giao thừa, anh cũng ở dưới lầu cùng cô đón chào năm mới.
Màn hình hiển thị đối phương đang nhập tin nhắn.
Rất nhanh, Tấn Duật gửi tin nhắn tới: “Cả nhà vui vẻ, năm nào cũng bình an.”
Giống hệt tin nhắn đầu tiên đơn giản mà ấm áp anh gửi vào chiếc điện thoại màu trắng của cô ngày đó.
Tin nhắn đầu tiên lúc đó là: “Ngày mai trời trở lạnh, mặc nhiều áo vào nhé.”