Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 90
topicXoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 90 :NT 3 – Buổi sáng ở khách sạn.
Hôm sau, mặt trời lên cao rồi Hạ Ý Nùng mới chịu rời giường.
Tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trong vòng tay Tấn Duật, gối đầu lên cánh tay anh, lưng áp vào lồng ngực nóng hổi, cô thấy lòng bình yên, cô khẽ cong môi cười. Nhưng rồi sực nhớ ra chuyện gì, cô giơ tay nhéo mạnh vào bắp tay anh một cái.
Khổ nỗi bắp tay Tấn Duật cứng như đá, nhéo chẳng xi nhê gì, cô tức mình rướn người lên, túm lấy tay anh cắn một cái vào hổ khẩu.
Tiếng cười khẽ của Tấn Duật vang lên từ phía sau, đợi cô cắn cho hả giận, cánh tay rắn chắc mới kéo cô trở lại lòng mình.
Tấn Duật ghé vào tai cô thì thầm: “Chào buổi sáng.”
Hơi thở nóng hổi phả vào tai khiến Hạ Ý Nùng thấy nhột, cô né tránh: “Sáng sủa gì nữa.”
Tối qua anh hại cô ngủ muộn thế, sáng cái nỗi gì.
Đầu Hạ Ý Nùng dịch chuyển dần từ bắp tay anh xuống cổ tay, rồi lại dịch tiếp, như thể không muốn chạm vào da thịt anh vậy.
Nhưng cả người Tấn Duật chỗ nào cũng rắn rỏi mạnh mẽ, Hạ Ý Nùng trốn đi đâu được, loáng cái đã bị anh kéo về.
Hạ Ý Nùng lại túm lấy cổ tay Tấn Duật cắn tiếp.
“Thích cắn tay anh thế cơ à?”
Đêm đầu tiên cũng vậy, anh dùng tay bóp nhẹ cổ cô, tuy rằng lúc cao hứng có hơi mất kiểm soát nhưng anh cũng đâu dùng sức thật, thế mà cô đã cắn tay anh rồi.
Lúc đó anh đã biết, tính tình cô bướng bỉnh, là người khó thuần phục.
Hạ Ý Nùng hất tay Tấn Duật ra: “Không thích, tại vì em chỉ cắn được mỗi tay anh thôi.”
Cả người Tấn Duật chỗ nào cũng cứng ngắc, véo không được, nhéo cũng không xong, chỉ có nước cắn tay anh để xả giận.
Tấn Duật thì thầm vào gáy cô: “Cũng có chỗ khác cho em cắn đấy.”
Mặt Hạ Ý Nùng đỏ bừng ngay lập tức, cô túm lấy tay anh định cắn tiếp, nhưng vì chữ “cắn” đầy ẩn ý của anh mà cô lại đỏ mặt tía tai không dám cắn nữa, hất tay anh ra lần nữa.
Anh mặt dày, còn cô da mặt mỏng.
Nhưng không muốn để anh chiếm tiện nghi, cô lí nhí lầm bầm: “Anh không sợ em cắn đứt à.”
Lồng ngực đang phập phồng của Tấn Duật khựng lại.
Yêu nhau một năm, đóa hoa kiều diễm anh nuôi lớn giờ cũng dám nói chuyện này với anh rồi.
Tấn Duật tưởng tượng ra cảnh đó, nếu cắn thật thì đau lắm.
Nhưng nếu không cắn, chỉ ngậm nhẹ nhàng thế thôi thì…
Tấn Duật nhắm mắt hít sâu, anh xua đi những hình ảnh Hạ Ý Nùng gợi lên trong đầu, nhàn nhạt nói: “Hạ Ý Nùng, hôm nay em mà không muốn ra khỏi cửa thì cứ việc nói tiếp.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Không dám nói nữa.
Giờ Hạ Ý Nùng vẫn còn thấy mỏi eo.
Mọi vật dụng trong khách sạn này đều đã được khử trùng thay mới, nhưng cái giường này thì chịu, không thay được. Tối qua cử động nhẹ nhàng thì không sao, nhưng hễ ai kia tăng tốc mạnh bạo một chút là cái giường lại kêu lên kẽo kẹt như sắp sập.
Người bình thường làm thế nào cũng không kêu đâu, nhưng Tấn Duật thật sự không phải người thường, thế là cái giường cứ kêu ầm ĩ.
Tiếng giường kêu kẽo kẹt vang lên, dù phòng bên cạnh không có người, không sợ bị nghe thấy nhưng nghe lọt vào tai vẫn mất hứng, thế là cô bị Tấn Duật bế xuống sàn nhà.
Xuống sàn nhà rồi, Tấn Duật lại càng quá đáng hơn.
Thế nên sáng nay vừa mở mắt ra là cô đã muốn cắn Tấn Duật, eo mỏi chân run rẩy kinh khủng.
Hạ Ý Nùng bỗng nhiên cử động eo.
Tấn Duật đưa tay xoa bóp cho cô: “Đau à?”
Hạ Ý Nùng suýt nữa buột miệng nói “Anh thử chổng mông lên xem có đau không”, nhưng lời này nghe thô thiển quá, không lọt tai.
Cô im lặng một lát, đổi cách nói khác, hờn dỗi trách móc: “Anh làm lâu quá.”
Nghe thì như oán trách, nhưng lọt vào tai Tấn Duật lại chẳng khác nào lời khen ngợi.
Tiếng cười của Tấn Duật lại vang lên bên tai cô: “Anh biết rồi, lần sau bớt đi hai phút nhé.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Là vấn đề hai phút sao?
Nếu tổng cộng chỉ có năm phút thì bớt hai phút là nhiều đấy.
Nhưng tính theo giờ đồng hồ của anh thì bớt nửa tiếng cũng chẳng thấm vào đâu!
Hạ Ý Nùng giận dỗi, Tấn Duật lại phải dỗ dành cô trên giường thêm một lúc.
Dỗ đến khi Hạ Ý Nùng đỏ mặt tía tai đòi chặt tay Tấn Duật, Tấn Duật lại dùng tay dỗ dành cô thêm một hồi lâu nữa.
Đợi đến khi Hạ Ý Nùng bình ổn lại nhịp thở, cô bỗng nhớ ra một chuyện: “Tối quá, em không nhìn rõ anh.”
Tấn Duật liền cúi người bật đèn lên.
Hạ Ý Nùng cầm tay phải của Tấn Duật giơ lên trước mắt xem.
Tấn Duật sinh ra đã ngậm thìa vàng, chưa từng phải động tay động chân làm việc nặng nhọc gì. Trước khi quen cô, có lẽ ngoài việc dùng thiết bị tập gym ra thì đôi tay này tác dụng lớn nhất chắc là cầm bút ký tên. Ngoài ra, có khi đến việc mở cửa đóng cửa anh cũng chẳng cần làm, lúc nào cũng có thư ký, trợ lý hoặc quản gia bên cạnh.
Nhưng bây giờ, trên hổ khẩu tay phải của Tấn Duật có một vết phồng rộp nhỏ, là do tối qua bị bỏng lúc xào sa tế ớt.
Chắc Tấn Duật chưa từng đụng vào dụng cụ nhà bếp bao giờ, thế mà hôm qua lại trực tiếp xuống bếp làm việc liên quan đến dầu nóng.
Tấn Duật: “… Nhìn gì thế?”
Tay anh vừa nãy cũng không ít lần làm loạn đâu.
Hạ Ý Nùng đã cố tình lờ đi việc bàn tay này vừa làm gì rồi, nghe anh nhắc nhở, cô huých khuỷu tay ra sau đẩy anh một cái.
Chưa qua Tết, Hạ Ý Nùng vẫn 22 tuổi, dù có qua Tết thì cũng còn năm tháng nữa mới sang tuổi 23, da mặt cô mỏng hơn cả cánh hoa non nớt nhất, lại còn càng mỏng càng dễ đỏ.
Hạ Ý Nùng đỏ mặt, nghiêm trang nói: “Em đang nhìn vết phồng trên tay anh, cấm anh nói chuyện khác.”
Hơi nóng trên mặt Hạ Ý Nùng dường như lan sang cả mặt Tấn Duật, anh cười khẽ, dụi trán vào cổ cô: “Được rồi.”
Hạ Ý Nùng biết Tấn Duật sẽ không đau lắm đâu, nhưng cô vẫn hỏi một câu: “Đau không anh?”
Tấn Duật: “Đau.”
Hạ Ý Nùng: “……”
Thế mà tối qua lúc x** n*n cô, anh chẳng có tí dấu hiệu đau đớn nào.
Hạ Ý Nùng thử ấn nhẹ vào vết phồng rộp nhỏ xíu trên hổ khẩu tay anh, chưa đợi cô hỏi, Tấn Duật đã kêu lên: “Đau.”
Hạ Ý Nùng ấn tiếp, Tấn Duật lại kêu đau.
Hạ Ý Nùng thôi không ấn nữa, buông tay Tấn Duật ra nói: “Lúc đánh quyền anh hăng thế cơ mà, giờ chạm nhẹ một cái đã biến thành cái công tắc thông minh biết kêu đau rồi.”
Ngón tay Tấn Duật lướt qua đôi môi dạo này hay lải nhải của Hạ Ý Nùng: “Chẳng phải em cũng có công tắc sao? Chạm nhẹ một cái là…”
Hạ Ý Nùng bịt miệng Tấn Duật lại.
Tấn Duật nhướng mày, hai lần rồi đấy nhé, chỉ cho phép cô nói anh, không cho anh nói cô.
Hạ Ý Nùng quả thực nói không lại Tấn Duật, buông tay ra, nghĩ nghĩ rồi nói: “Món sa tế ớt đó, anh biết làm là được rồi, sau này về nhà anh đừng… anh dạy anh trai em làm đi, để anh ấy làm.”
Tấn Duật cười trầm thấp.
Cô xót tay anh, chứ không xót tay Thời Diễn.
Nhưng Tấn Duật không đời nào dạy Thời Diễn.
Thẩm Tử Kính đích thân dạy anh, giao phó cho anh, sau này đương nhiên sẽ do anh làm, anh sẽ không mượn tay người khác.
Hơn 10 giờ, hai người vệ sinh cá nhân xong xuôi rồi ra ngoài ăn sáng.
Họ định đến quán ăn vặt ngũ cốc đối diện trường cấp ba của Hạ Ý Nùng, Hạ Ý Nùng rất thích món mì ngô ở đó.
Hạ Ý Nùng muốn đi dạo bên ngoài nên mặc rất dày, đi bốt ngắn lót nhung, bên ngoài quần giữ nhiệt mặc thêm quần nhung tăm, bên trên là chiếc áo khoác lông vũ dày sụ xù xì, đội mũ len, dày đến mức đi lại cũng thấy hơi mệt.
Soi gương xong, Hạ Ý Nùng quay lại nhìn Tấn Duật.
Hạ Ý Nùng: “……”
Tấn Duật mặc áo len cổ lọ màu đen và áo khoác dạ màu xám đen, đi giày Oxford đen tuyền, dáng người cao ráo lại nhẹ nhàng thanh thoát.
Anh cụp mắt cầm lấy hai bức phác họa trên bàn, một bức là em gái Thẩm đưa, một bức là Hạ Ý Nùng vẽ đứt quãng tối qua, anh cẩn thận cất vào túi đựng máy tính.
Cất xong, Tấn Duật ngước mắt lên: “Sao thế?”
Hạ Ý Nùng: “… Anh không lạnh à?”
Tấn Duật nhướng mày cười.
Là do sức khỏe anh tốt, hoàn toàn không sợ lạnh.
Hạ Ý Nùng mới nhớ ra hỏi Tấn Duật: “Sáng nay anh có đi tập gym không?”
Cô ngủ say quá, không biết Tấn Duật có dậy không.
Tấn Duật: “Có, phòng gym ở ngay tầng dưới, sáng mai em đi cùng anh nhé?”
Hạ Ý Nùng mặt lạnh tanh: “Anh đi một mình đi.”
Tấn Duật cầm lấy túi quà trên bàn, bên trong là lọ sa tế ớt ông Thẩm dạy làm, anh định mang theo để ăn kèm với món mì ngô Hạ Ý Nùng hay ăn hồi đi học.
Cầm xong, Tấn Duật đi đến trước mặt cô, ngón tay anh đặt lên gáy cô: “Trước kia chẳng phải em hay tập quyền với Thẩm Mộc Sâm sao, sao giờ em lại không chịu tập gym cùng anh?”
Hạ Ý Nùng: “……”
Tất cả lại là tại Thẩm Mộc Sâm.
Hôm qua làm xong sa tế ớt, ba người lại ngồi nói chuyện một lúc, khó tránh khỏi nhắc đến chuyện hồi nhỏ của Hạ Ý Nùng, tự nhiên lại đá sang Thẩm Mộc Sâm.
Nhắc chuyện Hạ Ý Nùng hồi bé thích xem Thẩm Mộc Sâm đánh tennis, lớn lên lại tập quyền cùng Thẩm Mộc Sâm, ý của ông Thẩm là muốn nói cô có năng khiếu thể thao giống ba cô là giáo sư Giang Sơ, nhưng lọt vào tai ai kia thì lại biến thành mùi vị khác.
Đêm qua, ai kia lại lôi chuyện lúc đầu cô lừa anh rằng bạn trai cô là Thẩm Mộc Sâm ra nói.
Hạ Ý Nùng không chịu nổi việc Tấn Duật tính nợ cũ với mình, tính qua tính lại kiểu gì cũng tính lên giường, cho nên cô gạt phắt tay Tấn Duật ra, cô đi lục vali tìm một chiếc khăn len trắng của mình, kiễng chân quàng lên cổ Tấn Duật.
Quàng khăn rộng rãi, trông rất có không khí ngày tuyết rơi, vừa ấm áp vừa tao nhã.
Quàng xong, Hạ Ý Nùng vòng tay ôm eo Tấn Duật, ngẩng mặt lên nói: “Về nhà em sẽ đi đánh tennis với anh, đi bơi với anh, làm gì cũng đi cùng anh hết.”
Dáng vẻ này của cô, y hệt lúc dỗ dành Mạnh Kiến Kình.
Mềm mại, nũng nịu, tươi cười.
Ánh mắt Tấn Duật cũng trở nên dịu dàng, lòng bàn tay anh áp lên má Hạ Ý Nùng, ngón cái dần dần phủ lên môi cô, day day nhẹ nhàng.
Rõ ràng không hôn, chỉ là dùng ngón tay day nhẹ, lại khiến Hạ Ý Nùng xao xuyến trong lòng.
Tấn Duật vẫn không hôn, bỗng nhiên buông cô ra: “Em biết hàng hoa quả nào ngọt không?”
Hạ Ý Nùng ngơ ngác: “Sao thế?”
Tấn Duật: “Anh thấy hôm qua em thích ăn dâu tây nhà bác Thẩm, chúng ta đi mua một ít.”
Anh nhìn đĩa hoa quả khách sạn mang lên, không có dâu tây.
Hạ Ý Nùng tưởng Tấn Duật chưa được ăn dâu tây ngọt hôm qua nên hôm nay muốn ăn, nghĩ nghĩ rồi nói: “Đối diện trường em có hàng hoa quả, hồi đi học em hay mua ở đó, nhưng mà là loại bình dân thôi, anh ăn vào có bị đau bụng không?”
Tấn Duật: “… Không đâu.”
Bình thường anh đúng là kén ăn thật, nhưng cũng không đến mức kiêu kỳ thế đâu.
Hạ Ý Nùng cũng không phải thấy anh kiêu kỳ, chủ yếu là lâu nay, hầu như lần nào đi ăn với anh, anh cũng đều sắp xếp nhà hàng và đầu bếp trước.
Anh mắc bệnh sạch sẽ, yêu cầu về đồ ăn cũng cao, huống hồ hoa quả lại là thứ tiếp xúc trực tiếp với thuốc trừ sâu.
Hạ Ý Nùng: “Thôi, hay là để chú Tống đi mua đi, mua về bảo chú Tống rửa thật sạch sẽ rồi mang lên cho anh ăn.”
Tài xế Tống và dì giúp việc Tống ở nhà là hai vợ chồng, chú Tống chắc chắn biết khẩu vị của Tấn Duật.
Tấn Duật: “Nghe theo em.”
Mua dâu tây cũng là anh để hôn cô, đương nhiên phải nghe lời cô rồi.