Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 187
topicTrở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 187 :Bút Tiên (28)
◎ Nghe lời chồng ◎
Hiện tại còn hai tiếng nữa mới đến 9 giờ, để tránh có chuyện gì bất ngờ xảy ra, Nguyễn Thanh lấy giấy bút ra, bắt đầu lập kế hoạch và chiến lược.
Dù sao thì cậu chưa từng yêu đương bao giờ, những việc nên làm khi yêu, cậu chỉ biết mỗi chuyện đi xem phim.
Nhưng xem phim nhiều nhất cũng chỉ kéo dài hai tiếng, mà chiều hai giờ cậu mới có tiết, chắc chắn không thể viện cớ để rời đi sớm.
Nguyễn Thanh vừa tra tài liệu trên mạng, vừa viết những việc có thể làm ra giấy.
Đi dạo phố, xem phim, ăn cơm, đến khu vui chơi.
Bốn việc này có thể thực hiện theo thứ tự.
Đi dạo phố trước, từ trường đi về phía rạp chiếu phim, dạo tới rạp thì xem phim.
Xem phim xong cũng vừa đến giờ ăn trưa, ăn xong đi bộ đến khu vui chơi một vòng.
Vừa hay rạp chiếu phim và khu vui chơi đều gần trường, cũng không tốn thời gian.
Nguyễn Thanh quyết định thực hiện kế hoạch A trước, lúc đi dạo phố sẽ vừa đi vừa trò chuyện với Kỳ Thần, thử điều chỉnh lại quan niệm "chỉ bị nhìn một cái đã là bị vấy bẩn" của cậu ấy.
Nếu phát hiện không điều chỉnh được, thì có thể thực hiện kế hoạch B – để Kỳ Thần nhận ra cậu không xứng với mình.
Ví dụ khi xem phim, có thể nói vài câu khiến người khác phát ghê, lại còn đứng về phía phản diện, bày tỏ thế giới quan méo mó của bản thân.
Ăn cơm cũng có thể làm vài hành động mất vệ sinh, nói vài chủ đề khiến người ta bực mình.
Tóm lại, nhất định phải để Kỳ Thần biết cậu không phải một đối tượng thích hợp để kết hôn.
Nguyễn Thanh ở trong đầu diễn tập cả hai kế hoạch một lần, thậm chí vé xem phim cũng đã đặt xong, nên mỉa mai phim thế nào, chọc giận người ra sao, cậu đều đã luyện tập trước.
Thậm chí còn sợ bản thân chưa đủ quá đáng, lên mạng tra luôn cách để khiến người ta tức giận.
Sau khi xác nhận kế hoạch đã vẹn toàn không có kẽ hở, Nguyễn Thanh mới đi tắm, thay một bộ quần áo rồi ra ngoài.
Tự nhiên thay là bộ mà cậu tự thấy là xấu nhất.
Nếu không phải vì cân nhắc đến khả năng chịu đựng của bản thân, cậu đã định mặc một bộ bẩn thỉu, bôi thêm ít keo vuốt tóc kỳ dị rồi mới ra cửa.
Nguyễn Thanh luôn có khái niệm thời gian khá chuẩn, cơ bản luôn đến sớm mười phút so với giờ hẹn.
Thế nhưng khi cậu đến nơi, Kỳ Thần đã đứng đó rồi.
Cậu ấy đang đứng dưới gốc cây lớn cạnh cổng trường, mặc một bộ đồ thường ngày, nhìn vừa tao nhã lại cao quý, mang cảm giác của một công tử con nhà danh giá.
Bên cạnh đã có không ít sinh viên chú ý đến cậu ấy.
Nếu không phải buổi sáng đã vào tiết học, e là còn gây chú ý hơn nữa.
Nguyễn Thanh mím môi, nhanh chóng bước đến, "Cậu đợi lâu chưa?"
Người kia nhìn thấy cậu thì dịu dàng mỉm cười, sau đó lắc đầu, "Tôi cũng vừa mới đến thôi."
"Đi nào." Cậu ấy nói xong liền tự nhiên nắm lấy tay Nguyễn Thanh, đi về phía bên kia đường.
Nguyễn Thanh hơi cứng đờ, nhưng cuối cùng vẫn không giật tay ra.
Cậu liếc nhìn đối phương, vừa đi vừa giả vờ hỏi bâng quơ: "Kỳ Thần, từ nhỏ cậu đã không ở ký túc sao?"
"Không." Người kia lắc đầu, ánh mắt nghiêng về phía Nguyễn Thanh khẽ cong lên, "Gọi tôi là A Kỳ là được rồi."
"Hoặc gọi là anh Kỳ cũng được."
Nguyễn Thanh trực tiếp phớt lờ cách gọi "anh Kỳ", khẽ cười một tiếng, "Vậy thì A Kỳ đã bỏ lỡ nhiều niềm vui rồi."
"Nếu ở ký túc có thể cùng bạn cùng lứa chuyện trò, còn có thể rủ nhau đi tắm, giữa anh em với nhau còn có thể kỳ lưng cho nhau nữa."
Nguyễn Thanh vừa nói vừa quan sát phản ứng của đối phương, ai ngờ người kia nghe xong lại cười lạnh một tiếng, giọng nói đầy khinh thường và chán ghét: "Không biết xấu hổ."
"Cơ thể đàn ông có thể tùy tiện để người khác nhìn sao?"
Nói xong liền quay sang nhìn Nguyễn Thanh, "Chồng à, cậu yên tâm, tôi là tôi, bọn họ là bọn họ, tôi sẽ không buông thả như họ."
Giọng điệu của người kia mang theo chút kiêu ngạo và đắc ý, như thể cậu ấy cao quý hơn người khác vậy.
Nguyễn Thanh: "..."
Ch... chồng?
Nguyễn Thanh trong một chốc không biết nên nói về cái cách gọi "chồng" kia, hay là nên nói về chuyện đàn ông với nhau đi tắm thật ra không nhất thiết là chuyện buông thả.
Người kia không để ý đến sự im lặng của Nguyễn Thanh, nói xong thì nắm chặt tay cậu, nhìn thẳng vào mắt, cực kỳ nghiêm túc mở lời: "Dù là trước khi kết hôn hay sau khi kết hôn, tôi cũng chỉ cho mình cậu nhìn thấy thôi."
Giọng người kia trầm thấp từ tính, bởi vì cố ý hạ thấp, nên nghe vào tai mang theo vài phần dụ hoặc.
Lời của người kia vừa là một lời cam kết, cũng là một kiểu ám chỉ mờ ám khiến người ta dễ dàng tưởng tượng xa xôi.
Nguyễn Thanh mím môi, hơi mất tự nhiên mà quay mặt sang chỗ khác, "Cậu đừng gọi tôi là chồng, gọi tên tôi là được."
Người kia khẽ rũ mắt xuống, thậm chí buông luôn tay Nguyễn Thanh ra, rồi mang theo chút u sầu và tủi thân nói: "Nhưng tôi muốn gọi cậu là chồng."
"Không được sao?"
Rõ ràng là một người đàn ông trưởng thành, vậy mà lại toát ra vẻ đáng thương.
Giống hệt như lúc bị Nguyễn Thanh từ chối chịu trách nhiệm.
Khi ấy cũng chính vì vẻ mặt thế này, cậu ấy không nói hai lời, định nhảy lầu ngay lập tức.
Nguyễn Thanh: "... Được."
Người kia nghe xong liền mắt sáng rỡ, lại nắm tay Nguyễn Thanh, mỉm cười với cậu, "Chồng."
Nguyễn Thanh ngập ngừng một lát, cuối cùng khẽ "Ừm" một tiếng.
Hiển nhiên, việc thay đổi quan niệm của Kỳ Thần là điều không thực tế, còn có thể k*ch th*ch cậu ấy tự sát lần nữa.
Nguyễn Thanh bất lực thở dài trong lòng, thôi thì trực tiếp thực hiện kế hoạch B vậy.
Hai người đã đi qua bên kia đường, rạp chiếu phim cũng không xa, đi men theo lối bên phải khoảng mười mấy phút là tới.
Khi xem phim, cậu nhất định phải thể hiện thật "tệ", cố gắng để sau khi xem xong, Kỳ Thần vì chán ghét mà buông bỏ ý định.
Nhưng đúng lúc Nguyễn Thanh định kéo người kia rẽ phải, người kia lại dừng lại.
Nguyễn Thanh nhìn theo ánh mắt người nọ, theo bản năng nhìn sang.
——Khách sạn Xuân Ý?
Vì đều là sinh viên đại học, nên xung quanh tất nhiên có không ít khách sạn, dành cho những người về trường muộn, hoặc đến tìm bạn học ở Đại học Số 1.
Vấn đề là khách sạn này không giống bình thường.
Bên ngoài khách sạn còn có một tấm bảng quảng cáo, trên đó viết: "Khách sạn chủ đề tình nhân, điều bạn muốn đều có đủ."
Hơn nữa trên bảng còn có ảnh chụp nhiều loại phòng, nào là giường hình trái tim, nào là cách bày trí phòng – tất cả đều mập mờ không chịu nổi.
Hiển nhiên đây không phải một khách sạn bình thường, mà là khách sạn chuyên phục vụ cho các cặp đôi yêu đương.
Nguyễn Thanh thấy người kia chăm chú nhìn vào ảnh quảng cáo, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành, còn chưa kịp mở miệng thì đối phương đã nói trước: "Chồng à, ở đây đi."
Người kia nói xong không cho Nguyễn Thanh kịp phản ứng, trực tiếp kéo cậu vào khách sạn.
Đến khi Nguyễn Thanh kịp hoàn hồn, người đã bị kéo đến trước cửa rồi.
Nguyễn Thanh lập tức đưa tay còn lại ra níu lấy mép cửa, giọng vô thức cao lên mấy phần, "Khoan đã, khoan đã, A Kỳ, khoan đã!"
Người đàn ông khựng lại, nghiêng đầu nhìn cậu thiếu niên bên cạnh, ánh mắt pha chút bối rối: "Chồng ơi, sao thế? Cậu không thích chỗ này à?"
Lúc này trời còn sớm, người ra vào chưa nhiều, nhưng nhân viên khách sạn đã bắt đầu công việc. Ánh mắt của vài người dừng lại trên họ, có phần khó hiểu.
Không rõ là vì hai người quá sớm đã muốn... hay chỉ vì hai chữ "chồng ơi" từ miệng người đàn ông kia.
Dưới ánh nhìn mang theo vài phần ám muội ấy, khuôn mặt Nguyễn Thanh khẽ ửng đỏ. Cậu ấp úng nói: "Chuyện này... hình như hơi vội quá rồi. Tôi thấy chúng ta nên đi dạo phố, xem phim một chút trước đã..."
"Hơn nữa... phim sắp bắt đầu rồi."
Người đàn ông có vẻ suy nghĩ điều gì đó, môi mỉm cười đầy ngụ ý, cuối cùng ngoan ngoãn gật đầu: "Được thôi, nghe theo chồng. Vậy đi xem phim trước."
Nguyễn Thanh không kịp để tâm đến lời gọi kia, chỉ vội vã nắm tay kéo cậu ấy rời khỏi khách sạn, tránh xa ánh nhìn xôn xao sau lưng.
Bóng dáng cậu mảnh mai, tựa như đang chạy trốn khỏi điều gì đó, dáng vẻ ngượng ngùng càng lộ rõ dưới ánh nắng sớm mai.
Trái lại, người đàn ông vẫn bước đi bình thản, tao nhã như thể nơi họ vừa rời khỏi chẳng phải là khách sạn có phần đặc biệt, mà chỉ là một phòng triển lãm nghệ thuật cao cấp nào đó.
Rạp chiếu phim không xa, hai người nhanh chóng tới nơi.
Vì đã mua vé từ trước, Nguyễn Thanh tranh thủ mua thêm hai ly cola và một phần bắp rang, rồi cùng cậu ấy vào rạp.
Buổi sáng, khán giả còn thưa thớt. Khi họ bước vào, cả phòng chiếu vẫn chưa có ai. Đến khi đèn tắt, cả không gian vẫn chỉ có hai người.
Nguyễn Thanh cảm thấy hơi kỳ lạ.
Bộ phim này vừa mới công chiếu, đang rất được mong chờ. Lúc đặt vé, cậu nhớ rõ đã có ít nhất bảy, tám ghế được chọn rồi.
Bởi chỗ đã chọn không thể đặt lại, ai mua vé đều thấy được sơ đồ phòng chiếu và số người đã đặt.
Cậu cau mày, lặng lẽ mở điện thoại tra lại, muốn chắc rằng mình không nhìn nhầm.
Thế nhưng vì phim đã bắt đầu, mục vé của suất chiếu này cũng đã bị khóa lại, không thể kiểm tra gì thêm.
Người đàn ông liếc nhìn cậu đang mải mò trên điện thoại, nghiêng đầu hỏi khẽ: "Sao vậy?"
Nguyễn Thanh nói ra nỗi nghi hoặc trong lòng.
Nghe xong, hắn bật cười, giọng nhẹ nhàng như gió lướt qua mặt hồ: "Chắc là họ bận chuyện đột xuất. Dù sao hôm nay cũng không phải ngày nghỉ, nhiều người vẫn phải đi làm."
Nguyễn Thanh vẫn chau mày, khó hiểu nói: "Nhưng tận 7, 8 người đều đột nhiên bận việc sao?"
Quá trùng hợp, đến mức khiến người ta không khỏi nghi ngờ.
Người đàn ông vẫn điềm nhiên, giọng trầm thấp, mang theo một chút ý vị khó lường: "Những vé đó chưa chắc là người thật đặt. Có thể là chiêu quảng bá của rạp phim thôi."
"Cũng có thể là một nhóm bạn thân mua cùng nhau, rồi ai cũng bận việc, nên không tới."
Lý do nghe ra cũng hợp tình hợp lý, Nguyễn Thanh khẽ gật đầu, tạm gác lại nghi ngờ trong lòng.
Khúc nhạc đầu phim vừa dứt, ánh sáng lặng lẽ trôi vào bóng tối.
Nguyễn Thanh cầm lon cola lên, khẽ uống một ngụm, chuẩn bị quay sang màn ảnh để bày tỏ những quan điểm đầy lệch lạc của mình về bộ phim.
Nhưng còn chưa kịp nuốt xuống vị ngọt có ga ấy, cằm cậu bỗng bị người nào đó giữ chặt, mạnh mẽ nghiêng sang bên trái, đồng thời bị nâng lên cao hơn một chút.
Ngay sau đó, đôi môi cậu bị phủ kín bởi một cảm giác ấm nóng, mềm ẩm — không chút báo trước, không hề cho cậu bất kỳ sự chuẩn bị nào.
Người đàn ông không chỉ dừng lại ở sự chạm nhẹ ngoài môi. Hắn không hề lưu lại khoảng trống cho bất kỳ sự phản kháng nào, thẳng thừng xâm nhập, lưỡi như mang theo mệnh lệnh, nhẹ nhàng lướt qua rồi quấn lấy, mang theo hơi thở bá đạo, không thể kháng cự.
Tình huống quá đột ngột, cola còn đọng nơi khóe miệng Nguyễn Thanh chầm chậm tràn xuống, theo làn da trắng mịn như bạch ngọc mà lướt qua, khiến cho gương mặt cậu thêm rực rỡ như vẽ, vừa diễm lệ, vừa khiến người ta ngạt thở.
Cũng gợi cảm đến tội lỗi.
Nguyễn Thanh trừng to mắt, đồng tử co lại, đến khi cảm giác xa lạ len lỏi trong khoang miệng, cậu mới giật mình phản ứng lại. Tay cậu luống cuống đưa lên, muốn đẩy người đàn ông kia ra.
Nhưng sức lực kia quá lớn, cậu không thể lay chuyển được.
Ngay cả việc cắn chặt răng để ngăn lại nụ hôn cũng không làm nổi.
Bởi vì bàn tay đang giữ lấy cằm cậu dường như siết chặt thêm một phần, giam cầm cậu giữa không gian ngột ngạt ấy.
Nguyễn Thanh không chấp nhận sự áp chế ấy, cậu tiếp tục giãy giụa, ra sức đẩy người kia ra.
Nhưng người đàn ông hoàn toàn không có ý định buông tha. Nụ hôn ấy mang theo áp lực khiến người ta nghẹt thở, không ngừng xâm chiếm, gần như cuốn sạch mọi khí lực trong cơ thể cậu.
Trong đôi mắt xinh đẹp kia tràn ngập hỗn loạn và hoảng hốt, hàng mi dài run rẩy không ngừng. Thân hình mảnh mai, gầy gò ấy ngồi cứng đờ trên ghế, tay nắm chặt lấy vạt áo người đàn ông như thể cố níu lại chút thăng bằng mong manh, để không bị kéo trôi khỏi bờ lý trí.
Đôi ngón tay trắng trẻo vì dùng sức quá mạnh mà trở nên tái nhợt.
Phía trước, màn hình vẫn tiếp tục trình chiếu những khung hình điện ảnh, nhưng ánh sáng lờ mờ của nó đã không còn chiếu cho bất kỳ ai xem. Nó chỉ len lỏi, hắt xuống hàng ghế, lờ mờ phản chiếu hai bóng người đang chìm vào một thế giới hoàn toàn khác biệt.
Khi Nguyễn Thanh gần như không thở nổi nữa, người đàn ông rốt cuộc cũng buông môi cậu ra, nhưng tay vẫn giữ chặt lấy cằm cậu, ngón tay thô ráp khẽ cọ sát nơi khóe môi ửng đỏ ấy.
Thậm chí, hắn còn cúi đầu, nhẹ nhàng l**m đi chút cola còn đọng lại nơi đó.
Nguyễn Thanh đã không còn sức để tiếp tục chống đỡ, chỉ có thể khẽ th* d*c, run nhẹ đôi vai, cố gắng điều hòa hơi thở đã loạn nhịp.
Dù rạp phim đã tắt đèn từ lâu, nhưng ánh sáng mờ nhạt từ màn ảnh vẫn đủ để soi rọi đôi mắt người đàn ông — nơi ấy không còn thấy bóng dáng dịu dàng, trầm ổn như ngọc, mà chỉ là tham vọng nóng bỏng và một loại khát khao chiếm hữu sâu sắc.
Ánh mắt ấy, tựa dã thú trông thấy món đồ chơi yêu thích, vừa muốn giữ lấy, vừa muốn phá hủy.
Người đàn ông nhìn thiếu niên trước mặt, gương mặt đẹp như tranh vẽ.
Có lẽ là vì thiếu dưỡng khí, viền mắt Nguyễn Thanh khẽ đỏ lên. Trong đôi mắt ấy phủ một tầng sương mỏng, long lanh nước, khiến người ta muốn thương xót, lại càng muốn vùi sâu hơn vào vẻ đẹp mong manh ấy.
Thiếu niên ấy khi mua vé hẳn không biết, rạp chiếu phim này thuộc về tập đoàn Kỳ thị.
Mà người đàn ông bên cạnh cậu — chính là người nắm toàn quyền nơi đây. Phòng chiếu đã sớm được "dọn dẹp", camera cũng đã bị tắt từ lâu.
Cho dù nơi này có xảy ra điều gì đi quá giới hạn, cũng sẽ không có ai trông thấy, càng không có ai đến ngăn cản.
Ghế rạp có thể bám bụi, nhưng người thiếu niên ấy thì không.
Trước khi đến, cậu đã tắm rửa sạch sẽ, chọn bộ đồ đẹp nhất mà mình có.
Người đàn ông không nói một lời, dùng một tay giữ lấy vòng eo mảnh mai của cậu, dễ dàng nâng cậu ngồi lên đùi mình.
Nhưng hắn lại không để cậu đối mặt với mình, mà để Nguyễn Thanh tựa lưng vào lòng hắn, như thể tư thế ấy đã từng lặp lại vô số lần trong những ký ức xa xăm nào đó.
Hắn một tay giam giữ lấy cậu, lại một lần nữa nâng cằm Nguyễn Thanh lên.
Nguyễn Thanh kinh hoảng quay đầu muốn tránh, nhưng sức lực của người kia không cho phép.
"Không, đừng mà....Ưm"
Âm thanh còn chưa dứt, môi cậu đã lại một lần nữa bị xâm nhập.
Thậm chí quá đáng đến mức một chân đơn phương nâng đầu gối lên, tách hai chân Nguyễn Thanh ra một chút, khiến cậu hoàn toàn không thể khép lại.
Dù có khép lại thì cũng chỉ là kẹp lấy chân người đàn ông mà thôi.
Tư thế của hai người lúc này thật sự quá mức.
Nguyễn Thanh muốn từ chối, nhưng cậu không đẩy được người đàn ông kia, cũng không thể nói nên lời, chỉ có thể đỏ hoe đuôi mắt, bị ép buộc chịu đựng tất cả những gì người kia mang đến.
Trong đôi mắt đẹp đẽ của cậu, nước mắt càng lúc càng nhiều.
Không biết là do bị tước đoạt hơi thở mà thiếu oxy gây ra, hay là vì nguyên nhân nào khác.
Đúng lúc người đàn ông muốn làm ra chuyện quá đáng hơn nữa, đèn trong rạp chiếu phim đột ngột sáng lên, không hề báo trước.
Ánh sáng bất ngờ k*ch th*ch khiến Nguyễn Thanh theo bản năng nhắm mắt lại, nước mắt trong đôi mắt cậu vì vậy mà trực tiếp lăn xuống.
Khiến cả người cậu mang theo một nét mong manh đầy thê mỹ, như một vị thần rơi xuống nhân gian bị người ta làm nhục mà lại bất lực không thể phản kháng.
Đẹp đến nghẹt thở, cũng đẹp đến rung động lòng người.
Yết hầu người đàn ông khẽ động, không thể khống chế được mà trượt lên trượt xuống, nhưng cuối cùng vẫn buông bàn tay đang giữ lấy cằm thiếu niên ra, nhẹ nhàng che đi đôi mắt cậu.
Để cậu không bị ánh đèn mạnh kia làm chói mắt khi mở mắt ra.
Ngay lúc người đàn ông che mắt Nguyễn Thanh lại, từ cửa phòng chiếu vang lên giọng nói trong trẻo của một bé trai, "Ô kìa anh trai thật xấu nha, lại dám gạt em, một mình đến hẹn hò với anh nhỏ."
Bé trai tuy trên mặt treo nụ cười rạng rỡ, nhưng lại hung dữ trừng mắt nhìn hai người trong hàng ghế khán giả, sát ý trong đáy mắt hoàn toàn không khớp với giọng nói trong trẻo hoạt bát của cậu bé.
Rõ ràng chỉ là một đứa trẻ sáu bảy tuổi, nhưng bộ dạng ấy cứ như thể giây tiếp theo sẽ rút dao giết người đàn ông kia vậy.
Trông có vài phần đáng sợ và rùng mình.
Người đàn ông chẳng lấy làm bất ngờ khi nghe thấy giọng bé trai, dù sao cậu ta cũng là người thừa kế đầu tiên của tập đoàn Kỳ thị, trừ vợ chồng nhà họ Kỳ và cậu thiếu gia nhỏ của nhà họ Kỳ ra, không ai dám tự tiện mở đèn trong phòng chiếu phim.
Vợ chồng nhà họ Kỳ chắc chắn không thể xuất hiện ở đây, vậy thì chỉ còn lại người em trai ngu ngốc đến cực điểm kia mà thôi.
Nguyễn Thanh sau khi nghe thấy giọng nói ấy, có chút luống cuống gạt tay người đàn ông ra, mặt đỏ lên, lập tức đứng dậy khỏi đùi người đàn ông.
Sau đó lúng túng xoay lưng lại, vội vàng lau đi khóe môi của mình.
Vẻ ngượng ngùng và non nớt ấy khiến cả hai người có mặt ở đó ánh mắt đều trở nên sâu thẳm hơn vài phần.
Người đàn ông là người đầu tiên lấy lại tinh thần, khẽ liếc bé trai một cái, trong mắt đầy vẻ khó chịu vì bị quấy rầy, bật ra một tiếng "chậc" không lời.
Chỉ thiếu nước đem hai chữ "xui xẻo" viết lên mặt.
Bé trai kéo khóe môi, cũng nở một nụ cười lạnh không tiếng động.
Hai người trong khoảnh khắc ấy chẳng giống anh em ruột, ngược lại còn giống kẻ thù không đội trời chung hơn.
Chỉ là Nguyễn Thanh vì đang quay lưng về phía hai người họ, nên không nhìn thấy cảnh tượng ấy.
Từ hai người thành ba người, hiển nhiên là không thể xem phim nữa, cũng không ai còn tâm trạng để xem phim.
Cả ba đành đi ăn trưa trước.
Quanh đây có rất nhiều nhà hàng, anh em nhà họ Kỳ phần lớn đều chọn những nhà hàng cao cấp để dùng bữa, vì cả hai đều có chút sạch sẽ quá mức, chưa từng bước vào mấy quán ăn bình dân.
Nhưng cuối cùng ba người lại chọn một quán ăn ven đường.
Không phải do anh em nhà họ Kỳ chọn, mà là Nguyễn Thanh chọn.
Hai người lập tức không có ý kiến gì nữa.
Không chỉ không có ý kiến, người đàn ông còn chủ động kéo ghế cho Nguyễn Thanh, cái bệnh sạch sẽ như thể biến mất không còn dấu vết.
Ngay cả bé trai vốn cũng kén chọn chẳng kém, cũng chẳng nói gì, không thèm nhìn đã trực tiếp ngồi xuống ghế.
Nguyễn Thanh gọi vài món xào, vì vẫn chưa đến giờ ăn nên trong quán chỉ có ba người họ, món được mang lên rất nhanh.
Các món xào ở quán này khá tạp, trong một đĩa thường có rất nhiều loại rau trộn lẫn, nhìn không được đẹp mắt cho lắm, nhưng mùi vị thì khá ổn.
Vừa ngon vừa rẻ, là một trong những quán ăn được sinh viên Đại học Số 1 ưa chuộng.
Khi món được mang lên, người đàn ông và bé trai không hẹn mà cùng nhau cau mày.
Nhưng khi Nguyễn Thanh nhìn qua, cả hai đều đồng loạt cầm đũa gắp một miếng đưa vào miệng.
Sau đó mày nhíu còn sâu hơn nữa.
Ngay cả tay cầm đũa cũng siết lại chặt hơn mấy phần.
Ánh mắt Nguyễn Thanh khựng lại, rơi vào tay hai người đang cầm đũa.
Giống hệt nhau, không chỉ tư thế, ngay cả điểm dùng lực cũng giống nhau như đúc.
Nếu không nhìn mặt hai người, cũng không xét đến vóc dáng, thì biểu cảm và động tác ấy chẳng khác gì một người làm ra.
Trong đầu Nguyễn Thanh chợt thoáng qua một tia ánh sáng lấp lánh, nhưng giây tiếp theo liền bị một cơn đau đầu không rõ nguyên do đánh gãy.
Cơn đau đến bất ngờ, khiến đũa trong tay Nguyễn Thanh cũng rơi xuống đất.
Người đàn ông thấy vậy hoảng hốt, lo lắng lên tiếng: "Sao vậy? Ông xã không sao chứ?"
Nguyễn Thanh khẽ lắc đầu: "Không sao."
Cơn đau đến nhanh, đi cũng nhanh, giống như tất cả chỉ là ảo giác của cậu.
Tia sáng trong đầu cũng theo cơn đau mà biến mất, tựa như Nguyễn Thanh chưa từng nhận ra điều gì kỳ lạ.
"Ông xã?" Bé trai ban nãy còn đang lo lắng lập tức nhìn người đàn ông với vẻ không thể tin nổi, cứ như không dám tin vào tai mình.
Người đàn ông đắc ý hơi nâng cằm lên, như đang khoe khoang điều gì đó.
Bé trai thấy vậy suýt nữa nghiến nát răng mình, trong mắt như viết rõ mấy chữ "có biết xấu hổ không" to đùng.
Cậu bé hít sâu một hơi, đè xuống sát ý trong lòng, đưa cho Nguyễn Thanh một đôi đũa mới: "Anh nhỏ, cho anh."
Nguyễn Thanh nhận lấy đũa, lễ phép nói: "Cảm ơn."
Bé trai đang định nói "không có gì", nhưng lại khựng lại, vì ánh mắt vô tình rơi vào môi Nguyễn Thanh.
Có lẽ vì vừa bị người ta hôn mạnh, đôi môi Nguyễn Thanh hơi sưng đỏ.
Nhưng lại càng thêm đỏ mọng, như thạch trái cây, khiến người ta không thể rời mắt.
Chỉ muốn nếm thử một chút.
Nguyễn Thanh nhận ra ánh nhìn của bé trai, liền cúi đầu lảng tránh một cách không tự nhiên.
Không biết vì sao, Nguyễn Thanh luôn không thể xem Kỳ Vân Thâm như một đứa trẻ.
Rõ ràng Kỳ Vân Thâm chỉ mới sáu bảy tuổi, nhưng lại khiến cậu cảm thấy không khác gì Kỳ Thần.
Khiến cậu rất muốn trốn chạy.
Dù là Kỳ Thần, hay Kỳ Vân Thâm, cậu đều không muốn tiếp xúc.
Nụ hôn khi nãy khiến cậu càng thêm bài xích hai người này.
Bài xích đến mức thậm chí thầm nghĩ, nếu Kỳ Thần có chết thì cứ để hắn* chết đi.
Cậu rốt cuộc là từ khi nào trở nên lạnh lùng và vô tình như thế?
Vô tình đến mức ngay cả bản thân cũng cảm thấy có chút đáng sợ.
Nguyễn Thanh cầm đũa, định gắp đồ ăn, thì thấy ven đường có một bé trai sáu bảy tuổi đang chạy ra giữa đường.
Mà không xa, có một chiếc xe đang lao tới.
Nguyễn Thanh trừng lớn mắt, theo bản năng đứng phắt dậy, muốn lao ra cứu đứa bé.
May mà mẹ đứa bé phản ứng kịp thời, lập tức chạy tới kéo mạnh bé trai lại.
"Con nít mà sao lại chạy ra giữa đường vậy hả!" Người mẹ bị dọa sợ, vỗ hai cái vào mông con.
Bé trai bị đánh khóc òa lên, lớn tiếng nói mình không dám nữa.
Nguyễn Thanh thở phào nhẹ nhõm, ngồi trở lại ghế, nhưng giây tiếp theo liền sững người.
Cậu nhìn về phía người đàn ông và Kỳ Vân Thâm.
Đổi nhân vật trong cảnh ban nãy thành Kỳ Thần hoặc Kỳ Vân Thâm.
Nguyễn Thanh kinh hoàng phát hiện — cậu lại không muốn ra tay cứu người.
Nhưng ban nãy cậu đã muốn cứu đứa bé đó mà.
Rõ ràng không phải do cậu vô tình, vấn đề không nằm ở cậu.
Bàn tay cầm đũa của Nguyễn Thanh siết chặt thêm chút nữa.
Vậy thì vấn đề, chỉ có thể nằm ở hai người kia...
****
Tác giả có lời muốn nói:
Ảo cảnh sắp kết thúc rồi, phó bản này cũng gần đến hồi kết. Tiếp theo sẽ là thời gian của Tiểu Thanh nhà chúng ta đó~
****
Edit ngỏ lời:
Chồng em em ghét cay ghét đắng, nên từ "cậu ấy" xuống thành "hắn" luôn hihi, diễn biến tâm lí đôi khi cũng qua cách xưng hô được không mọi người, cho mình ý kiến nhé:33