Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 46

topic

Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 46 :
Chương 46

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Ôn Tụng đứng trên bậc thềm. Cậu vốn định bước xuống đón Chu Yến Chi, nhưng còn chưa kịp nhấc chân thì Chu Yến Chi đã đi đến trước mặt cậu, tầm mắt hai người vừa vặn ngang bằng nhau.

“Bất ngờ không ạ?” Ôn Tụng cười, lộ ra hai má lúm đồng tiền.

“Rất bất ngờ,” Chu Yến Chi quay đầu nhìn xung quanh, “Em trang trí vì tôi sao?”

Ôn Tụng nghiêng đầu: “Đương nhiên là vì tiên sinh rồi, còn có khả năng nào khác sao?” Cậu nắm lấy tay Chu Yến Chi, hỏi đầy bí ẩn: “Tiên sinh thấy nơi này giống cái gì?”

“Khu vườn?”

“Thật là thiếu trí tưởng tượng,” Ôn Tụng bĩu môi.

Tâm trí Chu Yến Chi hoàn toàn đặt trên đôi môi đỏ mọng của Ôn Tụng, trông thật đầy đặn và mềm mại. Vừa hỏi “Nó giống cái gì?” anh vừa cúi xuống hôn lên. Anh m*t nhẹ, lưỡi còn chưa kịp len vào đã bị Ôn Tụng chống ngực đẩy ra.

“Tiên sinh chờ một chút!” Ôn Tụng còn chưa kịp thở đều, đã hoảng hốt nhìn ra ngoài sân: “Đây… đây là cửa nhà đó.”

Ánh mắt Chu Yến Chi vẫn dừng trên môi Ôn Tụng, một lúc lâu sau mới miễn cưỡng dời đi, đầu ngón tay móc vào tay áo Ôn Tụng, rồi móc lấy ngón tay cậu, ý tứ mời gọi rõ ràng.

“Giống cái gì, em nói tiếp đi.”

“…” Ôn Tụng mím môi, “Giống đám cưới.”

Chu Yến Chi khẽ khựng lại.

“Trước đây chúng ta không tổ chức đám cưới. Lúc đó là do em quá cố chấp, em biết chỉ cần mình gật đầu, tiên sinh nhất định sẽ cho em một đám cưới thật hoành tráng. Đáng tiếc…” Ôn Tụng ngừng lại, ánh mắt ảm đạm hơn một chút: “Nhưng cũng không có gì phải hối tiếc, đám cưới không quan trọng, quan trọng là tiên sinh không rời bỏ em.”

Cậu nghiêng người tới, ôm lấy mặt Chu Yến Chi: “Vì vậy em muốn tặng tiên sinh một đám cưới, một đám cưới nhỏ, chỉ có hai chúng ta.”

Chu Yến Chi đặt nụ hôn lên mu bàn tay Ôn Tụng.

“Ôi không đúng, còn có một người nữa chứ.”

Chu Yến Chi thắc mắc: “Ai?”

Ôn Tụng nhìn xuống, cười tươi: “Em bé.”

“Đúng vậy,” Chu Yến Chi cười khẽ, ôm lấy Ôn Tụng nói: “Hoan nghênh tiểu thiên thần, đến chứng kiến khoảnh khắc hạnh phúc của ba mẹ.”

Ôn Tụng nắm tay Chu Yến Chi, đi vào sân: “Ở đây có bốn loại hoa hồng, tiên sinh nhận ra không ạ? Đều là do em chọn lọc kỹ lưỡng. Loại này mang ý nghĩa mối tình đầu tươi đẹp, bụi kia mang ý nghĩa tình yêu vĩnh cửu, loại hồng này tên là hoàng hôn lãng mạn, còn đây là bình minh mùa xuân.”

Rõ ràng cậu đã chuẩn bị từ trước, nói xong còn nháy mắt với Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi hiểu ý cậu, thuận theo lời cậu nói: “Bốn ý nghĩa này, tóm lại là gì?”

Ôn Tụng lập tức trả lời: “Em và tiên sinh, trọn đời trọn kiếp.”

Chu Yến Chi cong khóe môi.

Ôn Tụng không giỏi các môn xã hội, từ nhỏ đã đau đầu với việc viết văn. Việc nghĩ ra ý nghĩa cho các loài hoa này đã mất cả một đêm của cậu. Ban đầu cậu định học vài câu trên mạng, nhưng lại thấy quá ủy mị, nên chuyển sang những từ ngữ trực tiếp nhất, cũng là những lời bày tỏ chân thành nhất trong lòng cậu.

Nhưng nói ra rồi, cậu lại cảm thấy bốn chữ này quá nặng nề.

Mới hai mươi hai tuổi, mới kết hôn bảy tháng, dường như không nên tham lam sự vĩnh viễn. Càng nghĩ càng thấy chột dạ, hàng mi vốn chớp chớp như cánh bướm nhỏ, chậm rãi rủ xuống.

“Có thể cho em trọn đời trọn kiếp không ạ?”

Cậu nghe thấy Chu Yến Chi nói bên tai mình.

Ngẩng đầu lên, Chu Yến Chi đang mỉm cười nhìn cậu: “Em đang lo lắng điều gì? Trọn đời trọn kiếp quá lâu sao?”

“Em—”

Chu Yến Chi luôn có thể nắm bắt chính xác cảm xúc của Ôn Tụng, ôm cậu vào lòng: “Chỉ hơn 20.000 ngày thôi mà.”

Ôn Tụng vùi mặt vào vai Chu Yến Chi.

“Về lý thuyết, tôi nên nói, bảo bối, chúng ta đừng nghĩ đến tương lai, tôi chỉ hy vọng em mỗi ngày đều sống vui vẻ hạnh phúc. Nhưng tôi muốn nói với em, em cứ việc thoải mái tưởng tượng về tương lai.”

Ôn Tụng dùng trán cọ xát vào hõm cổ Chu Yến Chi, cánh tay siết chặt, áp sát cơ thể mình vào anh.

“Bởi vì tương lai của Tiểu Tụng chắc chắn sẽ rất tốt đẹp.”

**

Hai tháng cuối, Chu Yến Chi thường xuyên nằm úp lên bụng Ôn Tụng, thì thầm giao tiếp với em bé bên trong.

Anh sẽ nói, con không được làm phiền ba ba.

Còn hỏi, con có giống ba ba không?

Thai giáo cũng là do Chu Yến Chi đảm nhiệm. Anh đã dành sự kiên nhẫn và yêu thương vô bờ bến trong nửa sau thai kỳ của Ôn Tụng, nhiều đến mức khiến Ôn Tụng thường xuyên quên đi sự khó chịu về thể chất, quên đi nỗi đau nôn mửa ba lần mỗi ngày khi mới mang thai.

Có tình yêu thì nước lã cũng thành nước ngọt, cậu cuối cùng cũng cảm nhận được điều đó một cách sâu sắc.

Ngày dự sinh của Ôn Tụng là ngày 5 tháng 8.

Những ngày cận kề, gia đình họ tấp nập người ra vào, cửa nhà không lúc nào đóng.

Chu Phùng Thanh và Khâu Mẫn Tâm đã chuyển hẳn đến đây ở, Phương Tư Kính cũng dẫn Lâm Luật Thăng đến thăm hai lần.

Anh vô cùng hứng thú với cái bụng tròn vo của Ôn Tụng, đưa tay chạm vào, nhanh chóng cảm nhận được sinh linh bé bỏng bên dưới đang chào hỏi mình, anh ngạc nhiên nhìn Ôn Tụng.

Ôn Tụng cười nói: “Phương tiên sinh, xem ra em bé rất thích ngài đó.”

Phương Tư Kính cũng là người từng trải, nhưng lúc này lại cảm thấy vô cùng mới lạ, hỏi Ôn Tụng rất nhiều câu hỏi.

Đúng lúc Lâm Luật Thăng bước vào.

Phòng ngủ của Ôn Tụng đã được cải tạo hoàn toàn theo phong cách mềm mại, đáng yêu, đồng bộ với cậu. Phương Tư Kính vốn nên rất lạc lõng khi ngồi bên giường, nhưng lại như được nhuộm một lớp ánh sáng dịu dàng, cả người trở nên yên tĩnh và mềm mỏng.

Lâm Luật Thăng không kìm được bước tới, đặt tay lên vai Phương Tư Kính. Phương Tư Kính quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt trêu chọc của Lâm Luật Thăng, sắc mặt lập tức lạnh đi.

“Nếu em cảm thấy hứng thú, chúng ta cũng…” Lâm Luật Thăng nói.

“Mơ giữa ban ngày,” Phương Tư Kính hất tay anh ta ra, vẻ mặt có chút bực bội.

Ôn Tụng lập tức căng thẳng. Đợi họ rời đi, cậu vội vàng hỏi Chu Yến Chi. Chu Yến Chi nói: “Tuần trước Lâm Luật Thăng đi xã giao uống hơi nhiều, có kể lại vài chuyện cũ, than phiền vài câu, chắc là lỡ lời làm Tư Kính giận rồi.”

Ôn Tụng tích cực làm tiểu ông tơ bà nguyệt, cầm điện thoại nhắn tin cho Phương Tư Kính: [Phương tiên sinh, đừng buồn bực một mình, buồn bực không tốt cho sức khỏe. Nếu không chê, ngài có thể tâm sự với em ạ.]

Phương Tư Kính lập tức trả lời: [Cậu ngoan nhất rồi, sao tôi lại chê cậu được.]

Ôn Tụng: [Rất nhiều chuyện có thể giải quyết bằng cách giao tiếp, trước đây em cứ kìm nén không nói, lãng phí rất nhiều thời gian.]

Phương Tư Kính: [Lâm Luật Thăng khác Chu Yến Chi, đầu óc Lâm Luật Thăng có vấn đề.]

Ôn Tụng bật cười, trả lời: [Nhưng ngài vẫn rất thích ngài ấy cơ mà. Thực ra điều ngài thích chính là vẻ ngoài không đáng tin cậy đó của Lâm tiên sinh, thật ra trong lòng ngài ấy toàn là ngài.]

Phương Tư Kính ê hết cả răng: [… Chu Yến Chi đã huấn luyện cậu thành cái dạng gì rồi? Cậu có còn là Tiểu Tụng đơn thuần ngây thơ thủa ban đầu nữa không?]

Mắt Ôn Tụng cong cong thành hình lưỡi liềm, cậu gõ từng chữ: [Em, em chỉ hy vọng trên mặt Phương tiên sinh sẽ có nhiều nụ cười hơn. Hẹn gặp ngài vài ngày nữa nhé.]

Phương Tư Kính trả lời: [Cảm ơn Tiểu Tụng.]

Anh đặt điện thoại xuống, ngồi trên ghế phụ lái do dự rất lâu. Sau ba ngày, cuối cùng anh cũng chủ động nói chuyện với Lâm Luật Thăng đang lái xe bên cạnh: “Chu Yến Chi cưới được Tiểu Tụng về nhà đúng là phúc khí.”

Lâm Luật Thăng gật đầu: “Cậu ấy sao rồi?”

“Không sao cả,” Phương Tư Kính nhìn thẳng về phía trước, “Tối nay chúng ta ăn ở ngoài đi.”

Lâm Luật Thăng suýt chút nữa đạp phanh gấp.

Anh ta dừng xe trước đèn đỏ, đưa tay qua nắm lấy tay Phương Tư Kính: “Đừng giận anh nữa nhé.”

Phương Tư Kính dừng lại vài giây, rồi nắm lại tay anh.

Tiếp theo là bạn bè của Ôn Tụng, Kiều Phồn và Tiểu Linh đến thăm hai lần, Bằng Bằng không thể đến, chỉ có thể gọi video với Ôn Tụng.

Cuối mỗi cuộc gọi, Ôn Tụng luôn không mệt mỏi nói: “Bằng Bằng, chỉ cần em khỏe mạnh, anh trai sẽ không sợ bất cứ điều gì nữa.”

Sau này dì Tạ Lan kể với Ôn Tụng rằng, ngày cậu sinh con, Bằng Bằng đã ở một mình trong phòng khóc rất lâu, hận mình không thể ở bên cạnh Ôn Tụng. Cho đến khi nghe tin vui báo về, cậu ấy mới dừng lại, lắp bắp hỏi dì Tạ Lan:

“Là một bé gái, một bé gái rất khỏe mạnh.”

Năm cân bảy lạng, vừa sinh ra đã rất xinh xắn, tóc đen nhánh, không có vẻ xấu xí trong giai đoạn sơ sinh, một bé gái mềm mại, trắng hồng.

Quan trọng nhất chính là, rất khỏe mạnh.

“Ngài xem, da dẻ hồng hào, tay chân cử động tự nhiên, tiếng khóc rất to, tim đập mạnh và đều đặn,” y tá cảm thán: “Khỏe mạnh biết bao, thật sự là một em bé hoàn hảo.”

Việc đầu tiên Ôn Tụng làm sau khi tỉnh lại là kiểm tra cơ thể em bé, sờ nhẹ cánh tay, cẳng chân nhỏ xíu của con, cảm nhận hơi thở của bé con. Nghe y tá nói vậy, cậu cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.

Cậu nằm trên giường, khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy, vừa trải qua một lần chết đi sống lại, nhưng nụ cười lại chân thật và rạng rỡ.

Ngẩng đầu lên, cậu nhìn thấy Chu Yến Chi với đôi mắt sâu thẳm.

Cậu yếu ớt giơ tay lên, muốn chạm vào má Chu Yến Chi, nhưng cơ thể vừa đau nhức vừa nặng trĩu, gần như rã rời. Vừa cử động, Chu Yến Chi đã nắm lấy tay cậu, đặt lên chăn, nhẹ giọng nói: “Vất vả cho em rồi, bảo bối.”

Khóe mắt anh dường như lại có ý lệ, dưới ánh mắt trực tiếp của Ôn Tụng, anh cúi xuống, hôn lên trán cậu.

“Không vất vả, rất xứng đáng.”

Cậu không phải vì anh mà giữ lại đứa trẻ này, mà là nhờ có anh, cậu mới có một đứa con như một món quà bất ngờ, một đứa trẻ mang lại hy vọng mới cho cậu, là người thân máu mủ ruột thịt, cậu muốn dùng cả sinh mệnh để yêu thương.

Vì con mà đi một lần quỷ môn quan, thì sợ cái gì?

Ôn Tụng nhớ lại lần khám thai đầu tiên, hình ảnh siêu âm 4D chỉ là một chấm đen hoàn toàn không nhìn rõ. Chấm đen nhỏ bé này cứ như vậy, chậm rãi bén rễ và nảy mầm trong bụng cậu.

“Nha Nhi, làm tên gọi ở nhà được không ạ?” cậu hỏi Chu Yến Chi.

“Đương nhiên là được, con bé là của em.”

“Vậy còn tiên sinh?”

“Tôi cũng là của em.”

Ôn Tụng nhỏe miệng toe toét.

Nha Nhi vẫn chưa mở mắt, ngủ say trong chiếc khăn quấn mềm mại, cơ thể nhỏ nhắn như củ sen màu hồng, nắm chặt bàn tay nhỏ xíu. Ôn Tụng không dám ôm con, chỉ dám cẩn thận đưa cánh tay ra, ôm lấy con, lại gần hơn một chút, ngửi mùi sữa thơm tho trên người con: “Nha Nhi.” Cậu khẽ gọi.

Nha Nhi như có cảm ứng, khuôn mặt nhăn nheo bỗng giãn ra, chép chép miệng, như thể đang cười.

Ôn Tụng ngạc nhiên nhìn Chu Yến Chi, Chu Yến Chi cũng nhìn thấy, cười nói: “Dễ thương y như ba ba vậy.”

Mặc dù đã thuê bảo mẫu chuyên nghiệp nhất, ở trung tâm chăm sóc hậu sản sang trọng nhất, lại còn có cha mẹ chăm sóc, nhưng Chu Yến Chi vẫn không có lấy một khắc rảnh rỗi. Anh phải đích thân xem xét mọi chuyện lớn nhỏ, chu đáo đến từng chi tiết, như thể Ôn Tụng là một loại hoa quý hiếm sẽ chết nếu lọt vào một chút không khí lạ.

Lần thứ ba anh điều chỉnh thực đơn dưỡng thai của Ôn Tụng. Trở về phòng, anh thấy cửa phòng trong đóng, nguyệt tẩu* và bảo mẫu đang bận rộn ở phòng ngoài. Anh nghĩ Ôn Tụng đã ngủ, bèn mở cửa bước vào. Vừa bước vào, anh nghe thấy một tiếng kêu nhỏ.

(*Nguyệt tẩu ( 月嫂 – yuè sǎo) là thuật ngữ tiếng Trung chỉ người giúp việc chuyên nghiệp, có kinh nghiệm, chuyên chăm sóc bà mẹ và trẻ sơ sinh trong thời gian “ở cữ” (khoảng 30 ngày sau sinh). Họ đảm nhận việc nấu ăn dinh dưỡng, chăm sóc vệ sinh, hướng dẫn tắm bé và phục hồi sức khỏe cho mẹ, thường được thuê qua các trung tâm.)

Trong phòng, rèm cửa sổ bằng vải voan trắng được kéo kín, chỉ có ánh nắng lọt vào, cả căn phòng ấm áp. Ôn Tụng nằm cuộn tròn trên giường, áo ngủ mở, để lộ một mảng da thịt trắng nõn mịn màng. Trong vòng tay cậu là bé con đang say sưa bú sữa.

Ôn Tụng xấu hổ quay người lại, cúi đầu không nói gì.

Hô hấp của Chu Yến Chi ngưng lại, yết hầu cũng trượt lên xuống, anh quay người đóng cửa phòng lại, bước về phía giường.

**

Chan: Tác giả để thuần là ba mẹ, nhưng khi xưng hô tui sẽ sửa lại là ba ba và cha nhé.

Hết chương 46