Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 45
topicBé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 45 :
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Bước sang tháng thứ bảy của thai kỳ, những thay đổi cơ thể mà Ôn Tụng cảm nhận được ngày càng rõ rệt. Cậu thường cảm thấy yếu ớt, chóng mặt, đặc biệt là khi thức dậy vào buổi sáng, có thể nhắm mắt và ngã vật trở lại.
Hai hôm nay, cậu còn bị chảy máu cam hai lần.
Mặc dù thèm ăn, nhưng ăn vào lại không tiêu hóa hết, tích tụ trong dạ dày, cơ thể nặng nề khiến cậu đứng ngồi không yên.
Cậu không nói với Chu Yến Chi, sau khi len lén hỏi bác sĩ Tần và được xác nhận là không sao, cậu quyết định tự mình chậm rãi thích nghi.
Yếu ớt thì ngủ thêm một chút, khó tiêu thì ăn ít đi, khi thức dậy thì làm cho Chu Yến Chi dậy trước, tranh thủ lúc anh vào phòng tắm vệ sinh, cậu vật lộn ngồi dậy, chờ đợi cơ thể ổn định lại.
Vân Đồ gần đây rất bận, nhưng Chu Yến Chi lại dành phần lớn năng lượng cho cậu, gần như trở thành bảo mẫu riêng của cậu. Ngay cả việc công tác cũng giao cho phó tổng lo liệu, điều này khiến Ôn Tụng cảm thấy áp lực bội phần.
“Không thoải mái à?” Chu Yến Chi vệ sinh xong bước ra, thấy Ôn Tụng đang ngồi bên giường, anh cúi xuống chạm vào mặt cậu, vẻ mặt căng thẳng: “Có chỗ nào khó chịu không? Nói cho tôi biết.”
Ánh mắt anh đầy lo lắng, như thể Ôn Tụng là một viên ngọc quý dễ vỡ, cần phải được nâng niu cẩn thận.
Rõ ràng đã cảm nhận được rất nhiều lần, lẽ ra phải quen rồi, nhưng mỗi lần nhìn thấy ánh mắt Chu Yến Chi hướng về mình, trái tim Ôn Tụng vẫn đập thình thịch, hơi thở dồn dập.
Cậu đột nhiên lao tới, ôm chầm lấy Chu Yến Chi.
“Ông xã.”
Chu Yến Chi ngây người một lúc, càng thêm lo lắng: “Bảo bối, có phải chỗ nào không khỏe không? Eo hay ngực?”
Ôn Tụng không lên tiếng, chỉ ôm chặt lấy ngực Chu Yến Chi, má dụi vào cổ anh hết lần này đến lần khác. Nhận thấy Ôn Tụng không có dấu hiệu khó chịu, Chu Yến Chi thả lỏng hơn một chút, nhưng vẫn đỡ mông cậu, giúp cậu xoa bóp eo.
“Bao giờ bé con mới chịu rời khỏi bụng của em đây, em…” Ôn Tụng ngừng lại, khẽ nói: “Ôm như thế này không thoải mái, em muốn ôm thật chặt mặt đối mặt cơ.”
Chu Yến Chi cười khẽ: “Chỉ còn ba tháng cuối nữa thôi, bảo bối ráng chịu đựng thêm một chút.”
“Ráng rồi, sau đó thì sao ạ?”
“Sau đó tôi sẽ nằm ở đây, em muốn ôm thế nào thì ôm thế đó.”
Ôn Tụng bật cười, chủ động ôm lấy mặt Chu Yến Chi, hôn lên má anh đang còn vương mùi bạc hà của nước cạo râu, rồi mềm nhũn tựa vào ngực Chu Yến Chi.
“Tiên sinh đi làm đi.”
“Tôi—”
“Đừng cứ vây quanh bên em nữa,” Ôn Tụng dùng ngón tay chạm vào yết hầu Chu Yến Chi, “Em sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi tiên sinh về.”
Ngay sau đó, yết hầu anh trượt xuống, Ôn Tụng thấy mình sắp bị đè xuống chăn lần nữa, vội vàng cười cầu xin tha thứ, hai tay chống lên ngực Chu Yến Chi, nài nỉ: “Em chưa đánh răng, em chưa đánh răng, tiên sinh, em muốn đi vệ sinh!”
Bây giờ việc đi vệ sinh cũng là một vấn đề.
Ôn Tụng đứng trước bồn cầu rất lâu mà vẫn không tiểu tiện được. Hết cách, cậu mím môi, mắt nhìn Chu Yến Chi đang tựa vào cửa, lí nhí nói: “Giúp em với.”
Chu Yến Chi như đã chờ sẵn, bước tới, xắn tay áo lên, đứng phía sau Ôn Tụng, ôm lấy eo cậu.
“Đừng nghĩ gì cả, bé con.”
Ôn Tụng cảm thấy xấu hổ, vô thức run lên hai cái, giọng nói nghẹn lại: “Vậy nghĩ gì bây giờ?”
“Nghĩ về tôi.”
“Nghĩ thế nào ạ?”
“Nghĩ về điều tôi đã làm cho em đêm hôm kia.”
Ôn Tụng căng cứng bụng dưới, cả người mất kiểm soát co giật một cái, từ cổ đến vành tai đều đỏ bừng.
Ngay sau đó, Chu Yến Chi dùng một chút lực trên tay, Ôn Tụng ngẩng đầu, dựa vào vai Chu Yến Chi, mắt phủ một tầng nước mờ. Rất nhanh, tiếng nước chảy vang lên bên tai cậu.
Đây là lần thứ hai Chu Yến Chi giúp cậu.
Bóng ma xấu hổ của lần trước vẫn chưa tan, Ôn Tụng chỉnh sửa quần xong, xấu hổ gạt tay Chu Yến Chi ra.
Dùng xong là bỏ đi, vô cùng tuyệt tình.
Cậu đi rửa tay, Chu Yến Chi lại áp sát, vòng tay ôm eo cậu, đặt tay mình bên cạnh tay Ôn Tụng.
Nước chảy qua lòng bàn tay của hai người.
“Nóng quá,” Ôn Tụng lầm bầm, cố gắng dùng khuỷu tay đẩy Chu Yến Chi ra.
“Sao lại nóng?” Chu Yến Chi hỏi một cách cố ý, cắn nhẹ tai Ôn Tụng: “Tôi bảo Tiểu Tụng nghĩ về bữa ăn khuya đêm hôm kia, canh gà nấu dừa, Tiểu Tụng đã nghĩ đến chuyện gì rồi?”
“…” Ôn Tụng khẽ hừ một tiếng.
Chu Yến Chi không hề thấy phiền, vẫn tiếp tục trêu chọc cậu: “Tiểu Tụng đã nghĩ đến chuyện gì rồi? Chia sẻ với tôi đi.”
“Không đời nào.”
Mặt Ôn Tụng đỏ như gấc chín, khóe mắt cũng ửng đỏ. Cậu dùng sức đẩy Chu Yến Chi ra, quay người, hậm hực bỏ đi. Vừa ra khỏi phòng lại nghe thấy tiếng cười khẽ của Chu Yến Chi, cậu quay đầu lại. Chu Yến Chi tựa vào khung cửa, chậm rãi lau khô tay, nhưng ánh mắt lại dán chặt vào cậu.
“Giống như đêm hôm kia,” Chu Yến Chi nói với vẻ nghiêm túc: “Nước rất nhiều, đầy cả tay tôi.”
Đầu Ôn Tụng nổ ong một tiếng.
“Tiên sinh đáng ghét!” Cậu giận đến hít sâu một hơi, dậm chân thật mạnh hai cái xuống sàn nhà.
**
“Cậu đã ở chỗ tớ cả buổi sáng rồi đấy, còn không chịu về à?”
Kiều Phồn đặt món vịt quay mà Ôn Tụng mang đến vào hộp nhôm của mình, rửa sạch hộp giữ nhiệt của Ôn Tụng rồi đặt lên bệ cửa sổ. Quay lại, Ôn Tụng vẫn ngồi yên bên giường mình.
“Không về.”
“Hai người cãi nhau đấy à?”
Ôn Tụng thành thật trả lời: “Không đến mức đó, chỉ là quá sến rồi, cần phải chia nhau ra một chút, hạ nhiệt.”
Kiều Phồn không hiểu.
“Tớ chuyển cho cậu 30.000, cậu giúp tớ chuyển cho Chu Tổng nhé.”
“Tiền gì?”
“Tiền viện phí của Bằng Bằng chứ. Năm nay trả trước 30.000.”
“Không cần—”
“Tại sao không cần, giấy nợ đã ký rồi, anh em thân thiết cũng phải rõ ràng. Cậu cứ nhận đi, rồi giúp tớ chuyển lời với anh ấy, không phải tớ cố chấp, ngay cả tiền mượn cậu, tớ cũng sẽ phải trả. Bằng Bằng là tớ nhìn nó lớn lên, không khác gì em trai ruột. Lúc khó khăn nhất, Chu Tổng đã ra tay giúp đỡ, giải thoát cho chúng ta. Kết quả tái khám lần thứ hai của Bằng Bằng cho thấy những chỉ số đã bình thường, tớ nhìn tờ xét nghiệm đó, không hề quá lời, tớ cảm thấy trời đã sáng rồi.”
Ôn Tụng đồng cảm với câu cuối cùng của Kiều Phồn.
“Rất khó mà tưởng tượng được, nếu lúc đó Chu Tổng không xuất hiện, hai chúng ta cũng sẽ không bỏ rơi Bằng Bằng, chắc chắn là phải vay nợ để làm phẫu thuật cho nó, mà hiệu quả phẫu thuật còn chưa chắc tốt, cuối cùng không chừng lại rơi vào cảnh người mất của tan, hai đứa mình chẳng phải sẽ bị đánh về điểm xuất phát sao? Cho nên, số tiền của Chu Tổng bỏ ra không chỉ cứu Bằng Bằng, mà còn cứu cả hai chúng ta nữa.”
Kiều Phồn khập khiễng bước đến bên giường, trên mặt nở nụ cười: “Bây giờ mỗi ngày tớ đều có tâm trạng rất tốt, không có chuyện gì có thể làm tớ phiền lòng. Cái thằng beta ngu ngốc trong xưởng, tớ cũng xem như không khí. Kiếm được tiền, mỗi tuần còn có thể ra ngoài ăn một bữa ngon tự thưởng cho mình, thoải mái biết bao. Cậu cứ để tớ trả tiền đi, trả tiền rồi, lòng tớ mới cảm thấy thanh thản!”
Mắt Ôn Tụng bắt đầu ẩm ướt.
“Đừng khóc mà, tớ cũng không phải khoe mẽ đâu, tớ còn dư hơn 50.000, định mua chân giả thông minh đó.”
“Gì cơ? Cậu đồng ý mua rồi à?” Ôn Tụng mở to mắt.
Kiều Phồn gãi đầu: “Lần trước chẳng phải cậu đã nói, người bạn của Chu Tổng bảo tớ đi tùy chỉnh một cái chân giả sao? Tớ nghĩ đi nghĩ lại, tớ không thể cố chấp, bỏ lỡ cơ hội này được.”
“Tốt quá!”
“Tuần sau đi, tớ sẽ tìm cậu, chúng ta cùng đi.”
Ôn Tụng nắm lấy tay Kiều Phồn, mắt đầy rạng rỡ, lặp đi lặp lại: “Tốt quá, tốt quá…”
Từ lần đầu tiên Ôn Tụng đi làm gia sư, nhận được hơn 10.000 tiền công, cậu đã luôn khuyên Kiều Phồn đổi sang chân giả thông minh. Chiếc chân giả bằng thép mà Kiều Phồn dùng bao năm rất nặng và cứng, khiến chân tàn tật bị chảy máu, đi lại cũng không tiện.
Cậu đề nghị bao nhiêu lần, Kiều Phồn đều từ chối bấy nhiêu lần.
Là vì tiền, nhưng không chỉ vì tiền.
Ôn Tụng hiểu rõ trong lòng, những người như bọn họ, trừ khi bệnh nặng sắp chết, có giấy báo tử, thì không xứng đáng có những khoản chi lớn. Tiền chỉ có thể tiết kiệm, tích lũy, bảo vệ như lão keo kiệt Scrooge, nhìn nó ngày càng nhiều, trong lòng mới có cảm giác an toàn. Vì họ chỉ có chính mình, chỉ dựa vào chính mình.
Nhưng Kiều Phồn đã khác, cậu ấy muốn mang lại một chút thay đổi cho cuộc sống của mình, một khởi đầu mới.
Ôn Tụng cảm động đến muốn rơi nước mắt, sau khi mang thai cậu rất dễ khóc.
“Đừng khóc mà, tớ chuyển tiền cho cậu rồi đấy, cậu xem đi.”
Ôn Tụng nín khóc, mỉm cười, kiểm tra tin nhắn, ngượng ngùng nói: “Cậu nhanh thật đấy, tớ còn chưa kịp trả cho tiên sinh nữa mà.”
“Cậu đừng lo chuyện này, hai đứa mình không cùng tính chất. Tớ trả tiền, Chu Tổng sẽ nghĩ, bạn của vợ mình là người có giáo dục, có lòng biết ơn, thật tốt. Còn nếu cậu cứ đòi trả tiền, anh ấy nhất định sẽ nghĩ, con mèo này sao nuôi hoài không thân thế.”
Ôn Tụng bật cười thành tiếng, “Tiểu Phồn, cách suy nghĩ của cậy y hệt ngài ấy luôn ấy.”
“Tại sao cậu không thể giữ cách suy nghĩ giống tớ được chứ?”
Ôn Tụng ấp úng hồi lâu, “Bởi vì quá trân trọng chăng.”
Quá trân trọng, không phải sợ mắc nợ, mà là sợ mình làm chưa đủ tốt.
Nếu có thể, cậu muốn dâng tặng những điều tốt đẹp nhất trên thế gian này trước mặt tiên sinh, ngay cả khi tiên sinh muốn mặt trăng, cậu cũng sẽ không chút oán than dựng thang lên, thử hái xuống. Nhưng tiên sinh không cần gì cả, mà cậu thì chẳng có gì.
Ôn Tụng vẫy tay gọi Kiều Phồn, thì thầm bên tai cậu ấy: “Tiểu Phồn, ngoài việc làm tiên sinh vui vẻ… trên giường ra, tớ còn có thể tặng ngài ấy bất ngờ gì nữa không?”
Kiều Phồn, người hoàn toàn không có kinh nghiệm yêu đương, và Ôn Tụng, người chỉ có duy nhất một mối tình, cùng nhau vắt óc suy nghĩ.
“Hay là, thế này đi…”
**
Chu Yến Chi nhận được tin nhắn từ thầy Hoàng. Thầy Hoàng nói Ôn Tụng đã mua rất nhiều hoa, và một thùng pháo hoa que.
“Cậu ấy bày ở ngoài sân, không phải tự tay cậu ấy làm, cậu ấy thuê người của tiệm hoa đến giúp. Ngài yên tâm, cậu Ôn luôn đứng bên cạnh, không tự làm đâu.”
Thầy Hoàng báo cáo theo thời gian thực: “Kia là hoa hồng phải không? Hình như là thế, tôi cũng không rõ lắm. Chúng được quấn quanh xích đu, còn có cả đèn màu nhỏ nữa. Xem ra là muốn tặng cho ngài một bất ngờ.”
“Bất ngờ, mà anh còn báo cáo cho tôi chi tiết thế này?”
“À…” Thầy Hoàng vội vàng chuồn về xe, đang định xin lỗi, lại nghe thấy Chu Yến Chi nói: “Giúp tôi chuẩn bị một màn bắn pháo hoa, chọn địa điểm không xa Phỉ Vịnh số một, nhưng có thể nhìn rõ ràng, lại không quá ồn ào. Bắn vào khoảng chín giờ tối nay.”
Thầy Hoàng nói được.
Ôn Tụng ngồi dưới cửa sổ kính lớn của phòng khách, nhìn những bông hoa trong sân, rõ ràng đã nhìn mãi, nhưng vẫn không nhịn được cười.
Đẹp quá.
Cả sân đầy hoa hồng phấn trắng, trải dài từ bờ tường đến lối đi nhỏ, nhìn từ xa, cứ như một đám cưới lãng mạn.
Cậu và tiên sinh vẫn chưa tổ chức đám cưới.
Thực ra tiên sinh có đề nghị, nhưng lúc đó cậu còn quá ngượng ngùng, suy nghĩ quá nhiều, sợ làm mất mặt tiên sinh, nên nhất quyết không đồng ý.
Bây giờ nghĩ lại, cảm thấy khá tiếc.
Kiều Phồn bảo cậu tổ chức bù một buổi “đám cưới”.
Chỉ cần nghĩ thôi là khóe miệng đã cong lên rồi.
Cậu không thể đứng lâu, nên bữa tối là do dì Tống nấu. Cậu muốn phụ bếp, nhưng dì Tống kiên quyết không cho.
Chu Yến Chi vừa đỗ xe, quay đầu lại đã thấy Ôn Tụng mặc áo hoodie màu hồng, đứng trên bậc thềm ngóng trông. Lúc chạng vạng tối, màn đêm buông xuống, nhưng những ánh đèn nhỏ trong sân đã bật sáng, phản chiếu trong mắt Ôn Tụng. Xung quanh là những đóa hoa hồng phấn trắng, cùng với khuôn mặt trắng hồng của cậu. Gió nhẹ thổi qua, hoa lay động, cũng làm lay động những sợi tóc vểnh lên của Ôn Tụng.
Cậu giấu hai tay ra sau lưng, mỉm cười ngại ngùng với Chu Yến Chi.
“Chào mừng ngài về nhà, tiên sinh.”
Suốt đường đi Chu Yến Chi cứ nghĩ làm thế nào để tỏ ra ngạc nhiên, làm thế nào để Ôn Tụng hài lòng hơn, nhưng vừa quay đầu nhìn thấy cảnh tượng này, anh đã bất ngờ đến mức gần như quên cả hít thở.
Vài ngày trước, Lâm Luật Thăng hỏi anh, anh đã bắt đầu yêu Ôn Tụng từ khi nào.
Chu Yến Chi nhất thời không biết trả lời thế nào.
Có lẽ là từ vô số lần cậu lùi bước, anh đã bắt đầu cảm thấy hứng thú, là khi đánh dấu tạm thời, anh nảy sinh d*c v*ng chiếm hữu, sau này, nhìn thấy cậu cười thì mãn nguyện, nhìn thấy cậu khóc thì đau lòng. Khoảnh khắc yêu không thể xác định cụ thể, nhưng tình yêu đã cuộn trào thành sông.
Hình ảnh Ôn Tụng sáu tuổi bị bỏ rơi bên đường, bơ vơ nhìn vào ống kính, cùng với Ôn Tụng của hiện tại đồng thời xuất hiện trong tâm trí Chu Yến Chi.
Lâm Luật Thăng nói: Cậu có thể phân biệt được tình cảm của mình dành cho Ôn Tụng là yêu hay là trách nhiệm không?
Giờ đây Chu Yến Chi đã có câu trả lời.
Tình yêu của anh, là tìm thấy trách nhiệm của chính mình trong lúc người mình yêu vô vọng nhất.
Hết chương 45