Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 47
topicBé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 47 :
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
“Tiên sinh…” Ôn Tụng sợ làm Nha Nhi giật mình, chỉ đành vặn người né sang hướng khác, “Sao tiên sinh không gõ cửa ạ?”
“Tôi tưởng em đang ngủ,” Chu Yến Chi hoàn toàn chiếm lý, còn vừa ăn cướp vừa la làng: “Sao em không khóa cửa?”
Ôn Tụng ấm ức: “Em đã nói với dì rồi, không cho ai vào cả.”
Chu Yến Chi cười khẽ: “Dì ấy nào dám chặn tôi?”
“…” Ôn Tụng cũng không hiểu mình đang ngượng ngùng cái gì. Khắp cơ thể cậu có chỗ nào Chu Yến Chi chưa thấy qua đâu, nhưng Nha Nhi vẫn đang nằm trong vòng tay cậu, bú sữa ngon lành, miệng phát ra tiếng chụt chụt nuốt sữa, đặc biệt rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.
Cậu ngẩng đầu lên, thấy ánh mắt Chu Yến Chi cứ dừng lại ở ngực mình, vành tai càng đỏ hơn, chỉ đành nhỏ giọng trách móc: “Tiên sinh…”
Chu Yến Chi vô tội dang tay: “Tôi còn chưa làm gì mà.”
Ôn Tụng trừng mắt nhìn anh, anh vẫn cười.
Ôn Tụng đành mặc kệ anh, cúi đầu tiếp tục nhìn Nha Nhi. Em bé như lời y tá dự đoán, có sức bú rất tốt, má nhỏ phồng lên xẹp xuống, nhưng hơi thở nhẹ như lông vũ, lướt qua da Ôn Tụng khiến cậu mềm lòng vô cùng.
Mặc dù đã ở cùng em bé mười tháng, Ôn Tụng vẫn chưa hoàn toàn thích nghi với vai trò làm mẹ của mình, thường xuyên cảm thấy bàng hoàng. Nhưng cứ mỗi khoảnh khắc như thế này, nhìn một em bé mới đến thế giới này vài ngày, chưa kịp hiểu gì về thế giới, đã vô phòng bị tin tưởng cậu, cần cậu, Ôn Tụng lại thấy nóng mắt.
Cậu nhẹ nhàng véo bàn tay nhỏ xíu của Nha Nhi.
Giây tiếp theo, một bàn tay lớn hơn phủ lên. Ôn Tụng cười nói: “Tay bé con còn chưa dài bằng ngón út của tiên sinh nữa.”
Chu Yến Chi so thử: “Nhỏ thật.”
Anh cũng cưng chiều hết mực, tháo đồng hồ ra trước khi chạm vào em bé, không dám dùng chút sức lực nào.
Lúc này Ôn Tụng mới thực sự biết thế nào là trân bảo trong lòng bàn tay.
Nhưng Chu Yến Chi đứng quá gần, gần đến mức ánh mắt anh cứ lượn lờ trên ngực Ôn Tụng, Ôn Tụng có thể cảm nhận được.
“…”
Ôn Tụng cứ thế tự bốc hơi vì ngại, mặc cho Chu Yến Chi tâm viên ý mã.
Cho đến khi em bé ăn no uống đủ, chép chép miệng, rời khỏi ngực Ôn Tụng, cậu mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Chu Yến Chi không cho cậu cơ hội được thoải mái. Cậu vừa định đặt Nha Nhi xuống, Chu Yến Chi đột nhiên đưa tay ra, nhẹ nhàng lau đi một chút bọt sữa ở khóe miệng Nha Nhi.
“…” Ôn Tụng hoàn toàn gục ngã: “Ngài không được nhìn!”
“Cũng đâu phải chưa từng nhìn.”
Chu Yến Chi làm bộ muốn giơ tay lên, bị Ôn Tụng tóm chặt. Trong lúc lộn xộn cũng không biết là ai đã lau sạch bọt sữa. Ôn Tụng thấy đầu ngón tay Chu Yến Chi sạch sẽ mới yên tâm, ôm Nha Nhi nằm xuống.
Đôi mắt tròn xoe như hạnh nhân của Nha Nhi giống hệt Ôn Tụng, thậm chí còn tròn hơn một chút, hàng mi cong vút, là đường cong tự nhiên của em bé. Ăn no xong, con bé có sức sống hơn, cựa quậy trong chiếc chăn chống giật mình, chỉ lộ ra khuôn mặt tròn xoe, thỉnh thoảng giơ bàn tay nhỏ xíu lên, hoặc đạp đạp chân nhỏ, như một con sâu bướm màu hồng trắng.
Ôn Tụng chạm nhẹ vào con qua chiếc khăn quấn, con bé cảm nhận được, dùng sức đẩy mạnh một cái, chiếc khăn quấn dựng lên một chiếc lều nhỏ.
Ôn Tụng đưa tay con bé ra. Con bé dường như biết người trước mặt là ba ba của mình, chớp chớp mắt, bất ngờ nắm lấy ngón tay Ôn Tụng. Người bé xíu, nhưng sức tay không hề nhỏ, cứ thế níu chặt lấy Ôn Tụng. Ôn Tụng cuối cùng cũng hiểu tại sao Chu Yến Chi luôn thích hôn cậu bất chấp thời gian và địa điểm, đó là vì mềm lòng.
Cậu vừa lại gần, em bé đã mở miệng cười toe toét.
Ôn Tụng chạm mũi mình vào mũi con, con bé lại cười khúc khích.
Ôn Tụng mềm lòng đến rối bời.
Chu Yến Chi cứ đứng đó nhìn họ đùa giỡn.
Em bé chơi đùa với Ôn Tụng một lúc thì lại buồn ngủ, ngáp một cái nhỏ xíu, Ôn Tụng liền giao con cho Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi đặt con bé nằm yên trên chiếc giường nhỏ.
Đợi con ngủ rồi, anh lại quay lại bên giường.
Sự chú ý của Ôn Tụng vẫn còn đặt trên Nha Nhi. Khi hoàn hồn lại, tay Chu Yến Chi đã nắm lấy cổ áo cậu.
Cho con bú xong, cậu quên cài lại áo.
Cũng không muốn làm mất hứng Chu Yến Chi, nên không từ chối, chỉ đặt tay lên tay anh, bày tỏ sự ngại ngùng của mình.
Chu Yến Chi quấn lấy ngón tay cậu một lúc, thấy má Ôn Tụng ửng hồng, bèn cởi giày, nằm xuống bên cạnh giường, ôm cậu vào lòng: “Ôm em bé cả ngày, cuối cùng cũng dành ra được chút thời gian để sủng ái tôi rồi.”
“Bởi vì… em ôm ngài hàng ngày, còn mới quen Nha Nhi có năm ngày thôi,” Ôn Tụng đưa ra lời giải thích hợp lý.
Chu Yến Chi lại có một bộ lý lẽ riêng: “Nhưng em bé sẽ lớn lên và rời khỏi nhà, người có thể ở bên Tiểu Tụng trọn đời, chỉ có tôi thôi.”
“Cũng đúng.” Ôn Tụng nhanh chóng bị thuyết phục, chủ động dựa sát vào anh, hôn lên má Chu Yến Chi.
Cậu đặt chân lên chân Chu Yến Chi, toàn bộ cơ thể dán vào anh. Hai người âu yếm một lúc, Ôn Tụng chợt nhận ra, giữa cậu và anh đã không còn vật cản là cái bụng tròn nữa.
Dường như… có thể làm được rất nhiều chuyện.
Trong lúc cậu đang suy nghĩ lung tung, nụ hôn của Chu Yến Chi đã rơi xuống tai, má cậu, rồi chậm rãi đi xuống.
Ôn Tụng nhỏ giọng nói: “Tiên sinh, cửa chưa khóa.”
Lần này Chu Yến Chi lại rất nghe lời, chống tay đứng dậy khỏi giường.
Ôn Tụng nghe thấy tiếng cạch khóa cửa, cổ họng cũng vô thức nuốt nước miếng.
Chu Yến Chi bước tới, đi đến bên giường, nhướng mày với Ôn Tụng.
Thực ra Chu Yến Chi không thường làm động tác này, trông có vẻ lả lơi, nhưng anh đặc biệt thích làm với Ôn Tụng trong những lúc như thế này. Anh càng thích nhìn thấy cổ và vành tai Ôn Tụng đột nhiên đỏ bừng khi nhận được tín hiệu, rồi bật cười trêu chọc.
Rõ ràng Ôn Tụng là người rất dễ xấu hổ, vậy mà Chu Yến Chi lại lấy đó làm niềm vui, Ôn Tụng thầm nghĩ: Người này thật là xấu tính!
Cậu nhìn Chu Yến Chi lên giường, “Ngoài em ra, còn ai biết đến khía cạnh này của ngài không ạ?”
“Em có muốn người khác thấy không?”
“Không muốn,” Ôn Tụng quả quyết lắc đầu.
“Sẽ không có ai biết đâu,” Chu Yến Chi cúi xuống, thì thầm bên tai Ôn Tụng: “Trước khi gặp Tiểu Tụng, tôi cũng không biết mình có khía cạnh này.”
Cứ như bị nghiện, không vùi mặt vào hõm cổ Ôn Tụng hít hà một cái là đi làm cũng thấy bồn chồn.
“Lâm tiên sinh nói, hồi đại học có rất nhiều omega theo đuổi tiên sinh. Có một người theo đuổi gửi thư tỏ tình suốt một tháng, ngài nói với người ta là mình theo đạo Chính thống, muốn tu khổ hạnh sống độc thân suốt đời,” Ôn Tụng vừa nói vừa cười.
Chu Yến Chi ôm cậu chặt hơn: “Cậu ta cứ kể cho em mấy chuyện tào lao gì thế.”
Ôn Tụng vẫn cười.
Vừa sinh Nha Nhi xong, cậu tiều tụy đi không ít. Mấy đêm nay nửa đêm cho con bú sữa, cũng không ngủ ngon. Đã lâu rồi Chu Yến Chi không thấy cậu cười rạng rỡ như vậy, không kìm được cúi xuống hôn.
Ôn Tụng đặt hai tay lên vai anh, mặc kệ anh trêu chọc. Giữa lúc hôn nhau, cậu vẫn không quên hỏi: “Sao tiên sinh lại nói như vậy?”
“Tự tạo tin đồn như vậy cho bản thân, thì vẫn dễ dàng hơn là nói kiểu xin lỗi tôi đã có người trong lòng rồi,” Chu Yến Chi cởi cúc áo sơ mi của mình: “Cậu ta cũng không có lỗi gì lớn, vả lại tôi không thích nói lời nặng nề với người lạ.”
Ôn Tụng ngây người nhìn anh.
Ngón tay cậu trượt từ má Chu Yến Chi xuống cằm.
Anh vốn dĩ là một người rất tốt, nên đã trao cho cậu một tình yêu rất tốt.
Chu Yến Chi hôn khóe mắt Ôn Tụng, thì thầm bên tai cậu: “Không giữ mình trong sạch, làm sao có thể gặp được Tiểu Tụng?”
Ôn Tụng là người khó lòng chống cự những lời tình tứ như vậy. Mơ màng ngẩng đầu lên, ưỡn lưng, mặc kệ Chu Yến Chi cởi những chiếc cúc áo còn sót lại của mình. Cậu ôm vai Chu Yến Chi, có thể cảm nhận rõ tóc mái của anh đang lướt nhẹ trên cổ mình.
Chu Yến Chi thì không tranh giành thức ăn với con gái, nhưng Ôn Tụng cũng chẳng khá hơn là bao. Mặc dù không làm gì cả, cả cơ thể cậu vẫn như một quả cà chua chín mọng, cuộn mình trong chăn không chịu ra, chỉ lộ ra đôi mắt, nhìn Chu Yến Chi đầy hờn dỗi.
Chu Yến Chi giúp cậu lau sạch, bất chấp ánh mắt nóng bỏng đó, lại đặt một nụ hôn lên trán Ôn Tụng.
“Em vất vả rồi, bảo bối,” Anh đột nhiên nói.
Ôn Tụng thực sự rất dễ dỗ. Thực ra cậu vốn chẳng giận Chu Yến Chi mấy. Chu Yến Chi vừa nói, cậu đã hé nửa dưới khuôn mặt ra, nũng nịu: “Không vất vả đâu, em thấy rất xứng đáng.”
“Tên của tiểu Nha Nhi, Tiểu Tụng đã nghĩ xong chưa?”
“Em muốn nhờ mẹ đi chùa xin một cái tên, lần trước mẹ nói là quen một vị đại sư rất giỏi.”
“Được, tôi sẽ nói với mẹ.”
Ôn Tụng cong khóe môi, vẫy tay bảo Chu Yến Chi nằm xuống, rồi không nói một lời cuộn mình vào lòng anh.
“Hạnh phúc quá,” cậu nói.
Chu Yến Chi véo má cậu: “Thế này là hạnh phúc lắm rồi sao? Nhưng tôi vẫn còn đau lòng vì hôm đó Tiểu Tụng đã phải chịu khổ.”
Hôm đó Chu Yến Chi luôn ở trong phòng sinh cùng cậu, nắm tay cậu suốt cả quá trình.
Thực ra Ôn Tụng từng đọc trên mạng, người ta khuyên chồng không nên đi cùng khi sinh, dễ gây ám ảnh tâm lý. Ôn Tụng đọc những dòng đó, chợt nảy ra một ý nghĩ: Tiên sinh sẽ không như vậy đâu.
Vì vậy, khi Chu Yến Chi đề nghị đi cùng cậu vào phòng sinh, cậu đã không từ chối, nhưng vẫn nhắc nhở anh: “Tiên sinh, hình ảnh bên trong có thể… có thể không được đẹp…” Nhưng Chu Yến Chi nói với cậu: “Đây không phải là chuyện của riêng em, bảo bối.”
Năm ngày sau khi sinh, Chu Yến Chi đã dùng hành động thực tế để cho cậu một viên thuốc trấn an.
Ôn Tụng gần đây thường xuyên trải qua những khoảnh khắc như vậy.
Cảm giác được yêu thương mãnh liệt.
Được tôn trọng, được xót thương, được thấu hiểu.
Trong những năm tháng niên thiếu u ám của mình, cậu chưa bao giờ dám tưởng tượng sẽ có một người như vậy xuất hiện, nói với cậu rằng cậu xứng đáng được yêu, nói rằng mọi biểu cảm nhỏ của cậu đều đáng yêu, nói rằng thích nhìn gáy lông tơ của cậu khi cậu cúi đầu, nói rằng không sao cả, tôi sẽ cho em sự hỗ trợ lớn nhất, hy vọng em trở nên ưu tú hơn.
Có một người như vậy, chấp nhận sự tự ti và sự cố chấp của cậu, rồi lại mong chờ ở cửa ra của tâm hồn cậu.
Cậu nhìn bản thân mình qua con ngươi của Chu Yến Chi, nhìn thấy khóe môi và khóe mắt mình không kìm được bay lên, cậu mới nhận ra, tình yêu của mình cũng rõ ràng đến vậy.
Cậu tựa vào ngực Chu Yến Chi, hai người nói chuyện phiếm.
“Ngày mai Kiều Phồn đi lắp chân giả thông minh rồi, tiên sinh có thể giúp em đi cùng cậu ấy không ạ?”
“Được.”
“Cuối năm có một kỳ thi máy tính, em đã đăng ký rồi. Đợi khi Nha Nhi bớt quấy hơn, em sẽ bắt đầu chuẩn bị.”
“Được, nhưng cũng đừng quá vất vả.”
“Em cũng có thể học lên thạc sĩ, em vẫn chưa quyết định xong. Mặc dù em học đại học khá tốt, nhưng tâm trí chỉ đặt vào việc tranh điểm để lấy học bổng. Em nghĩ mình cần học thêm nữa, trau dồi khả năng của bản thân, nhưng nếu học lên thạc sĩ thì…”
“Có tôi đây, cha mẹ có thể đến bất cứ lúc nào, bảo mẫu cũng có, em sợ cái gì?”
Chu Yến Chi khẽ cắn vào tai Ôn Tụng: “Tôi đã nói rồi, bảo bối, em muốn làm gì cũng được. Mục đích không phải là trở thành một người vợ xứng tầm để tôi mang ra, mà là trở thành một Ôn Tụng tốt hơn.”
“Đợi đến khi em nhìn thấy thế giới rộng lớn hơn, em sẽ nhận ra, Chu Yến Chi và Vân Đồ chẳng là gì cả.”
Ôn Tụng nghĩ, thế giới có rộng lớn đến đâu, tiên sinh vẫn là người tốt nhất.
Hết chương 47