Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 43

topic

Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 43 :
Chương 43

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Giống như một chùm pháo hoa nở bung giữa trời, Chu Yến Chi bị ánh mắt đẫm lệ của Ôn Tụng làm cho sửng sốt, đứng sững ngay tại chỗ rất lâu.

Cho đến khi Ôn Tụng vừa khóc vừa nói: “Đau đầu gối,” anh mới phản ứng lại, vội vàng bế Ôn Tụng lên, nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường, giọng nói vẫn khó mà tin nổi: “Em nói cái gì cơ?”

“Nói cái gì…” Ôn Tụng gạt nước mắt, khóc thút thít không ngừng.

“Em bắt đầu thích tôi từ khi nào?” Chu Yến Chi sợ mình nghe nhầm, hỏi lại một lần nữa.

“Mười lăm tuổi phân hóa, đêm đó ngủ trong ký túc xá…” Ôn Tụng che mắt lại, nói ra bí mật này giống như cởi hết quần áo đứng tr*n tr**ng trước mặt Chu Yến Chi vậy, rất xấu hổ, cậu lắp bắp: “Em đã mơ thấy tiên sinh, chưa bao giờ em có giấc mơ như vậy cả.”

Hô hấp của Chu Yến Chi đột nhiên trở nên dồn dập hơn.

“Em cứ nghĩ tiên sinh biết, em nghĩ tiên sinh có thể nhìn ra. Kiều Phồn nói ánh mắt em nhìn tiên sinh không thể giấu được chút tâm tư nào, chắc chắn tiên sinh đã cảm nhận được. Em cứ nghĩ là do em chưa đủ tốt, nên dù ngài có nhìn thấu cũng không bận tâm, hóa ra… hóa ra…”

Ngài nói cái gì mà ngài biết em có người trong lòng rất nhiều năm?

Hôm đó ở bờ biển, cậu gần như đã nói rõ hết rồi.

Ôn Tụng nghẹn lời, hóa ra không chỉ một mình mình là đồ ngốc trong chuyện tình cảm.

“Tôi qua ngu ngốc,” Chu Yến Chi cúi xuống nâng khuôn mặt Ôn Tụng, dùng ngón tay cái lau đi nước mắt cậu, “Tiểu Tụng không khóc.”

“Không muốn ly hôn đâu,” Ôn Tụng vẫn cầu xin.

“Sao tôi lại nỡ ly hôn với em chứ? Tôi còn yêu em không kịp nữa là.”

Ôn Tụng đột nhiên dừng lại, đôi mắt đẫm lệ nhìn về phía Chu Yến Chi, “Ngài, ngài thích em không ạ?”

“Tôi đã nói rất nhiều lần rồi mà?”

Chu Yến Chi ôm Ôn Tụng lên đùi, thuận tiện hơn cho việc hôn cậu. Hơi thở hòa quyện vào nhau, anh nói: “Tôi thích em.”

Trong ba mươi năm cuộc đời của Chu Yến Chi, lời khen anh nghe nhiều nhất là về sự thông minh phi thường, mọi việc suôn sẻ. Anh cũng thừa nhận, dù là học vấn hay sự nghiệp dường như đều chưa từng gặp phải trắc trở lớn nào, bạn bè đa số cũng là những người thừa kế như anh. Lần đầu tiên anh tiếp xúc với nỗi khổ đau thực sự là khi bước chân vào trại trẻ mồ côi nơi Ôn Tụng sinh sống.

Ôn Tụng bé nhỏ, mặc bộ quần áo cũ, đôi mắt tròn xoe đầy sợ hãi.

Chu Yến Chi đã ghi nhớ tên của Ôn Tụng.

“Khi em học cấp ba, hàng tuần gọi điện cho em không phải là nhiệm vụ của người tài trợ, mà là vì tôi muốn quan tâm đến em.”

“Đôi khi rất bận, họp xong nhìn đồng hồ thấy đã qua năm rưỡi, tôi còn cảm thấy vô cùng bứt rứt.”

“Tiểu Tụng lần nào cũng hỏi, tiên sinh có mệt không ạ? Thật kỳ lạ, vừa nghe Tiểu Tụng nói câu này, tôi liền cảm thấy đỡ mệt hơn nhiều.”

“Tôi thừa nhận, lúc đó tôi chưa yêu Tiểu Tụng, nhưng Tiểu Tụng đã chiếm một vị trí quan trọng trong lòng tôi. Hy vọng Tiểu Tụng tin, đây không phải là lời nói dỗ dành, mà là sự thật, tôi chưa từng dành sự quan tâm đặc biệt cho bất kỳ omega nào như vậy cả.”

Ôn Tụng vẫn chưa ngừng thút thít, vùi mặt vào hõm cổ Chu Yến Chi một lúc lâu, đột nhiên hỏi: “Vậy còn beta thì sao ạ?”

Chu Yến Chi sững người.

“Đã từng quan tâm đến beta nào chưa ạ?”

Chu Yến Chi bật cười, “Không tin tôi đến vậy sao.”

Anh đỡ lấy eo của Ôn Tụng, đặt cậu xuống chiếc chăn mềm mại, rồi lật người đè lên. “Đừng nói đến lần đầu tiên, ngay cả lần đầu tiên nắm tay cũng là của Tiểu Tụng. Tiểu Tụng còn nghi ngờ điều gì nữa?”

“Nhưng tiên sinh rất kiềm chế.”

Ôn Tụng nói ra nỗi lòng của mình, “Tiên sinh luôn nhịn được, lần nào cũng phanh lại kịp thời, dù có h*m m**n t*nh d*c thì cũng chỉ một chút…”

Cậu nói càng lúc càng nhỏ, quay đầu nhìn sang hướng khác, để lộ vành tai đỏ ửng.

“Bảo bối,” Chu Yến Chi bóp cằm Ôn Tụng, ép buộc cậu quay lại, “Đừng nghe những lời mê hoặc đó, h*m m**n không phải là yêu em, kiềm chế mới là yêu.”

Ôn Tụng mở đôi to mắt của mình, lồng ngực phập phồng dữ dội.

“Nhẫn nhịn nhiều ngày như vậy, tắm không biết bao nhiêu lần nước lạnh, cuối cùng lại biến thành một chút h*m m**n trong miệng em.”

Chu Yến Chi cắn nhẹ vành tai Ôn Tụng, dùng răng khẽ gặm, thấy Ôn Tụng rụt cổ lại vì nhột, lộ ra vẻ đáng yêu và đáng thương, anh trêu chọc: “Chọn ngày không bằng gặp ngày, hay là hôm nay thử một chút nhiều hơn nhé?”

Ôn Tụng có chút hối hận rồi.

Sự dịu dàng của tiên sinh quá dễ gây hiểu lầm, khiến cậu quên mất rằng anh là một alpha ba mươi năm mới bắt đầu ăn thịt, lại còn là một alpha có cấp độ pheromone cực kỳ cao, bùng phát kỳ mẫn cảm cần phải cách ly trong phòng bệnh, và bởi vì kỳ mẫn cảm đó, anh đã nhịn suốt nhiều ngày rồi.

Cậu nuốt nước miếng, chống khuỷu tay lên chăn, rón rén lùi lại về phía sau, giây tiếp theo đã bị Chu Yến Chi ấn chặt đùi, bàn tay đó trượt từ đùi xuống mắt cá chân cậu.

“Trốn cái gì?”

Bị pheromone uy h**p, Ôn Tụng vô thức giãy giụa, nhưng khi lấy lại ý thức, cậu lại ngoan ngoãn đáp ứng.

Không nhớ đã nói bao nhiêu lần “thích”.

Cũng mơ hồ như vậy, là việc cậu tin vào tình cảm của anh, và anh cuối cùng cũng biết được tình yêu của cậu.

Tình yêu đơn phương dài đằng đẵng và vô vọng của cậu, đột nhiên vào năm hai mươi hai tuổi này, như một giấc mơ, nhận được hồi đáp.

“Bảo bối.”

Chu Yến Chi bảo Ôn Tụng hơi nghiêng người, Ôn Tụng vùi mặt vào chăn, hai tay nắm chặt ngón tay Chu Yến Chi, toàn thân căng cứng. Trên tấm lưng tr*n tr** là tuyến thể ửng đỏ. Nụ hôn của Chu Yến Chi rơi xuống xương bả vai như cánh bướm của cậu, từng chút một đi lên, mang theo hương hoa linh lan tràn ngập khoang mũi, Chu Yến Chi ngậm lấy tuyến thể của Ôn Tụng.

Ôn Tụng run rẩy mất kiểm soát.

Chu Yến Chi ôm chặt cậu, thở dài: “Tôi sẽ không hỏi Tiểu Tụng có đồng ý hay không nữa, dù sao đi nữa, Tiểu Tụng cũng không thích sự kiềm chế.”

Ôn Tụng ngượng ngùng, rên khe khẽ: “Không có.”

“Vậy… Tiểu Tụng có đồng ý không?”

Đánh dấu hoàn toàn.

Pheromone hòa quyện, kết hợp, trở thành một cặp đôi mà dù khó khăn trắc trở nào cũng không thể chia cắt được.

Ôn Tụng gạt bỏ sự xấu hổ, vội vàng nói: “Đồng ý ạ.”

Chu Yến Chi cắn rách tuyến thể, tiêm pheromone vào.

Sự kết nối sinh lý không thể đảo ngược hình thành ngay khoảnh khắc này.

Ôn Tụng từng mong đợi khoảnh khắc này, cậu hy vọng mình sẽ không khóc, sẽ mạnh mẽ hơn, ôm lấy anh nói những lời ngọt ngào, nhưng cậu đã không làm được. Cậu che mắt bật khóc nức nở, như một cơn mưa nhỏ dai dẳng trong ngày mưa dầm.

Lòng tràn ngập sự ẩm ướt.

Nhưng Chu Yến Chi cúi xuống hôn cậu, lặp đi lặp lại lời yêu thương.

Ôn Tụng mở mắt trong làn nước mắt, ánh nắng xuyên qua tấm rèm voan trắng chiếu xuống tay cậu, làm rõ những đường chỉ tay.

Có rất nhiều đường bị đứt đoạn, nghe nói đây là tướng tay của người khổ mệnh và phải lao tâm khổ tứ. Cuộc đời trước đây của cậu đã chứng minh điều đó.

Chu Yến Chi thuận theo ánh mắt cậu nhìn xuống tay, không nói lời nào đặt tay mình lên tay cậu, lòng bàn tay áp sát.

“Mọi chuyện sẽ tốt thôi, bảo bối.”

Ôn Tụng đan mười ngón tay vào tay anh.

Cậu chủ động nâng eo lên, chạm vào môi Chu Yến Chi, nhìn vào mắt anh, “Em sẽ yêu ngài rất nhiều, tiên sinh, ngài đừng bao giờ nghi ngờ tình yêu của em dành cho ngài, bởi vì ngay cả khi chưa biết tình yêu là gì, em đã bắt đầu yêu ngài rồi.”

**

Sau khi đánh dấu hoàn toàn, tình trạng đau lưng và mỏi gối của Ôn Tụng đã thuyên giảm một cách rõ rệt.

Vẫn còn thèm ăn, nhưng không còn buồn ngủ nhiều như trước nữa.

Chu Yến Chi hối hận vô cùng, biết thế thì còn giữ ý, còn do dự làm gì, đáng lẽ phải đánh dấu hoàn toàn ngay khi đăng ký kết hôn.

Ôn Tụng đã khôi phục lại sức sống thường ngày.

Việc đầu tiên là đi thăm bạn bè, Tiểu Linh đã học ở trường chuyên biệt gần ba tháng.

Giáo viên nói cô bé rất thông minh, như thể đã có nền tảng từ trước, học rất nhanh.

Tiểu Linh ôm cánh tay Ôn Tụng nói: “Là anh trai em đã đặt nền tảng cho em đó. Hồi nhỏ anh ấy đi học về là đều dạy lại cho em những kiến thức anh ấy học được, kéo dài đến tận lớp sáu.”

“Vậy sau lớp sáu thì sao?”

Ôn Tụng cười nói: “Sau đó anh không biết dạy nữa, em ấy cũng không hiểu nữa.”

Giáo viên giơ ngón cái về phía cậu: “Cậu đã dạy rất tốt rồi.”

Tiểu Linh cùng Ôn Tụng đi dạo quanh khuôn viên trường, “Ở đây tốt hơn trại trẻ mồ côi, anh ơi, không khí ở đây rất trong lành.”

Nói rồi, cô bé ngẩng đầu hít một hơi thật sâu.

Ôn Tụng xúc động đến mức không biết nói gì cho phải.

Mấy tháng nay, lần nào Ôn Tụng đến thăm Tiểu Linh, mặt cô bé cũng tươi cười rạng rỡ. Cô bé vòng tay qua cánh tay Ôn Tụng đi về phía trước: “Anh, bây giờ chúng ta đi đến đâu rồi ạ?”

“Sân vận động.”

“Ồ, họ nói cạnh sân vận động có một cái ao nhỏ.”

“Ở bên tay phải, chúng ta đi qua đó.”

Tiểu Linh luyên thuyên chia sẻ: “Anh, tuần sau em học lớp nấu ăn, giáo viên sẽ dạy chúng em cắt rau và dùng bếp điện từ. Giáo viên hỏi em nếu học xong làm được món gì nhất, em nói là sườn xào chua ngọt, món anh thích ăn nhất. Nhưng giáo viên nói món này phức tạp lắm, em không thể tự làm được…”

“Lần sau đến nhà anh, anh sẽ làm cùng em.”

Tiểu Linh rất bất ngờ, rồi lại nhanh chóng nhận ra, “Hả? Anh vừa nói là… nhà anh ạ?”

Ôn Tụng khựng lại.

“Trước đây anh toàn nói là, nhà của tiên sinh.”

Ôn Tụng cười, nghiêng người ghé sát tai Tiểu Linh nói một câu.

Tiểu Linh còn vui hơn cả cậu, suýt nữa vỗ tay vì phấn khích: “Đánh dấu hoàn toàn? Tốt quá rồi, hai người không thể tách rời được nữa!”

“Em thấy bọn anh hợp nhau sao?”

“Hợp nhau như trời sinh vậy đó!”

Nếu là trước đây, Ôn Tụng nhất định sẽ lắc đầu phản đối, cậu chẳng dám dùng từ ngữ như vậy để nói về mình. Nhưng bây giờ cậu đã thay đổi một chút, cậu nghĩ: Không phải trời sinh thì cũng là do người tạo ra, dù sao thì chúng tôi cũng không thể tách rời được nữa.

Thăm Tiểu Linh xong, cậu bắt taxi đến Vân Đồ.

Vốn định đón tiên sinh tan làm, cậu đợi ở quán trà sữa bên đường đến gần năm giờ, đột nhiên nhận được điện thoại của giáo sư hướng dẫn luận văn. Vị giáo sư hy vọng cậu tham gia xét duyệt luận văn tốt nghiệp xuất sắc, và tạm thời đưa ra một vài ý kiến cho cậu.

Ôn Tụng không dám lơ là, nhưng lại không mang theo máy tính. Nhân lúc dòng người tan làm vừa vãn, cậu lẻn lên tầng trên cùng. Chu Yến Chi vẫn đang họp video với đối tác nước ngoài trong phòng họp. Ôn Tụng chào hỏi trợ lý, rồi bước vào văn phòng Tổng giám đốc.

Trợ lý mới đã gặp Ôn Tụng vài lần, lập tức nói: “Tôi rót nước cho ngài.”

Ôn Tụng vội vàng xua tay: “Không cần, không cần, anh cứ tan làm đi.”

Trợ lý mới lưỡng lự, lại nói: “Nhưng cuộc họp của Chu Tổng vẫn chưa kết thúc…”

Ôn Tụng nói: “Không sao, đến giờ anh có thể tan làm rồi.”

Chu Yến Chi họp xong quay về, vừa đẩy cửa đã thấy Ôn Tụng đang ngồi trên ghế của mình, mặc áo len trắng trông như một cục bông mềm, đang nghiêm túc nói chuyện với giáo sư.

“Giải thích mục đích kiểm thử hệ thống… Vâng, em hiểu rồi, phần phân tích kết quả em đã kiểm tra lại nhiều lần rồi…”

“Đoạn chức năng module em đã xóa theo yêu cầu của thầy rồi, thêm phần khả năng vận hành? Vâng ạ.”

“Cần phản biện lần hai ạ? Em… em không hồi hộp.”

“Em cảm ơn thầy, em sẽ nghiêm túc chỉnh sửa.”

Chu Yến Chi tựa vào khung cửa, lặng lẽ nhìn cậu.

Ôn Tụng ngồi trên ghế của anh, có lẽ là do phong cách tông đen trắng của văn phòng, khiến cậu trông trưởng thành hơn một chút.

Chu Yến Chi có thể hình dung ra Ôn Tụng của năm năm sau, mười năm sau. Không biết, liệu Ôn tiên sinh lúc đó còn mềm nhũn rúc vào lòng anh mà khóc nữa không?

“Tiên sinh!” Ôn Tụng phát hiện ra anh, hai mắt sáng rực lên: “Tiên sinh vào từ lúc nào thế ạ?”

Khóe mắt Chu Yến Chi ánh lên ý cười, anh bước tới trêu chọc cậu: “Bé Omega từ đâu ra vậy, to gan quá đi, dám tự tiện vào văn phòng tôi, dùng máy tính của tôi, có biết bên trong có bao nhiêu tài liệu mật không hả?” Anh nắm lấy hai cổ tay Ôn Tụng, chụm lại, siết chặt ngón tay: “Đáng ghét quá, phải bắt lại.”

Ôn Tụng cũng đã lo lắng trước khi vào, nghe Chu Yến Chi nói vậy lại càng căng thẳng hơn, đang định mở miệng nói xin lỗi, ngẩng đầu lên bắt gặp đôi mắt cười của Chu Yến Chi, chợt thở phào nhẹ nhõm.

“Bắt đi đâu ạ?”

“Phòng ngủ tầng hai tòa nhà 18, Phỉ Vịnh số một.”

Ôn Tụng không nhịn được bật cười thành tiếng.

Nhưng vẫn nghiêm túc giải thích: “Giáo sư bảo em đăng ký luận văn tốt nghiệp xuất sắc, em không mang laptop nên đành mượn của tiên sinh một chút. Em chỉ mở file tài liệu thôi, không đụng vào cái khác, ngay cả tin nhắn WeChat bật lên em cũng không xem.”

“Em có thể xem mà.”

Ôn Tụng học theo thói xấu của anh, cố tình chu môi, hếch cằm lên, làm ra vẻ không quan tâm: “Ừm… em nghĩ tiên sinh cũng cần một chút không gian riêng tư.”

Lời còn chưa dứt, đã bị Chu Yến Chi bế lên bàn.

“Đói không?”

Ôn Tụng chưa kịp phản ứng, cho đến khi thấy Chu Yến Chi tháo cặp kính gọng vàng, cậu mới lắp bắp nói: “Không, không đói ạ.”

Chu Yến Chi nghiêng người tới gần, “Nhưng tôi có chút đói rồi.”

Hết chương 43