Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 42
topicBé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 42 :
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
Ôn Tụng tỉnh dậy và phát hiện môi mình bị sưng lên.
Đặc biệt là môi trên, vốn dĩ cậu đã không thích môi trên của mình quá đầy đặn, giờ đây nó sưng lên thấy rõ, mỗi khi nói chuyện trông như đang chu môi đòi hôn vậy. Cuối tháng Ba, loại trừ khả năng muỗi đốt, cậu nhanh chóng xác định được kẻ tình nghi — Tiên sinh.
Cậu còn đang định dò hỏi, nhưng Chu Yến Chi lại thẳng thắn thừa nhận, anh đặt điện thoại xuống và nói: “Là tôi hôn.”
“…” Ôn Tụng nhất thời nghẹn lời.
“Người nào đó mười giờ tối hôm qua đã ngủ mất rồi, tôi phải làm sao đây?”
Ôn Tụng mím môi, không nói nên lời. Gần đây cậu lại hay buồn ngủ và ham ăn, gần như biến thành một con heo, tất nhiên đây là phản ứng bình thường khi mang thai, không phải lỗi của cậu, nhưng vì đã lạnh nhạt với tiên sinh nên cậu vẫn phải bù đắp. Thế là cậu chủ động bước tới, vòng tay qua cổ Chu Yến Chi, rúc vào lòng anh: “Tiên sinh đừng giận, tối nay em sẽ ngủ muộn hơn một chút.”
“Tôi giận cái gì chứ?” Chu Yến Chi dùng ngón tay cái xoa nhẹ môi Ôn Tụng. “Có đau không?”
Ôn Tụng lắc đầu, “Không đau, chỉ là trông hơi kỳ cục thôi ạ.”
Cậu vốn nghĩ tiên sinh sẽ giận dỗi một chút, nhưng không hề, cuối cùng lại thành ra cậu dỗ dành Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi hoàn toàn bất lực với cậu.
Ôn Tụng quá ngoan, ngoan đến mức khiến anh bắt đầu lo lắng rằng cậu đang kìm nén cảm xúc tiêu cực rồi tự mình tiêu hóa. Chu Yến Chi chưa bao giờ thấy Ôn Tụng tỏ vẻ lạnh nhạt trước mặt mình, dù có bực bội thì cậu cũng chỉ mím môi nói: “Không thể.”
Chu Yến Chi bảo cậu ngồi lên đùi mình, Ôn Tụng liền ngồi qua. Chu Yến Chi cố ý véo nhẹ mông cậu, Ôn Tụng ngây người một lát rồi lại cười toe toét với anh, “Tiên sinh làm gì thế?”
Chu Yến Chi không nói gì, lại cù Ôn Tụng, Ôn Tụng cũng không giận, cứ khúc khích cười, rúc vào lòng anh.
Mệt rồi, cậu liền gục đầu lên ngực Chu Yến Chi và hỏi: “Hôm nay tiên sinh làm việc có bận không? Tối muốn ăn gì ạ?”
Lần đầu tiên Chu Yến Chi cảm thấy con người có thể vô lễ hơn một chút.
Anh luôn cảm thấy ngoài tình yêu, Ôn Tụng dành cho anh còn nhiều hơn là sự sùng bái, tôn trọng và biết ơn.
Về mặt lý thuyết, với nền tảng tình cảm như vậy, quan hệ vợ chồng có lẽ sẽ bền chặt hơn, nhưng địa vị luôn không có đủ bình đẳng.
Chu Yến Chi hy vọng Ôn Tụng nhìn thẳng vào anh, sau này lớn lên, thành công trong sự nghiệp rồi, nhìn xuống anh cũng không sao.
Ôn Tụng vẫn chưa biết trong lòng Chu Yến Chi đang có hàng ngàn suy nghĩ vẩn vơ. Cậu chỉ cảm thấy gần đây anh luôn nhìn mình thất thần, lông mày khẽ cau lại, như thể có điều gì đang bận tâm.
Buổi tối, để ngủ muộn hơn một chút, cậu cố tình tắm sau Chu Yến Chi, mang theo hương thơm ẩm ướt chui vào chăn, rúc vào vòng tay Chu Yến Chi. Cậu không mặc quần ngủ, đôi chân dài tr*n tr** trượt trên ga trải giường, áp vào chân Chu Yến Chi, cọ cọ rồi nói: “Tiên sinh, có phải dạo này em cứ ở nhà suốt không làm gì, có chút phiền phức không ạ?”
Ánh mắt Chu Yến Chi nhìn cậu đầy sự ngạc nhiên.
Ôn Tụng cụp mắt xuống, khẽ tự kiểm điểm: “Em cũng thấy dạo này em hơi lười biếng, cả ngày chỉ ăn uống xem TV, không tốt lắm. Nhưng một thời gian nữa em cũng sẽ bận rộn lên, cuối tháng Tư em phải bảo vệ luận văn và làm một số thủ tục tốt nghiệp, lúc đó sẽ không còn rảnh rỗi ở nhà mỗi ngày nữa.”
Chu Yến Chi không biết nên trả lời cậu thế nào cho phải.
“Tiên sinh không cần phải ở nhà bầu bạn với em, việc ở Vân Đồ nhiều như vậy, trợ lý mới đến còn chưa quen quy trình, em cảm thấy mấy hôm nay ngài thường xuyên phải sửa lại công việc của anh ấy qua điện thoại.”
Cậu nằm nghiêng, tựa vào vai Chu Yến Chi, “Em có thể tự chăm sóc tốt cho mình mà, em… thực ra lớn đến chừng này rồi, em chưa từng có khoảng thời gian nghỉ ngơi như thế, không cần lo nghĩ về bạn bè, cũng không cần phiền não về học hành và phí sinh hoạt, sống quá thoải mái nên em mới trở nên lười biếng như vậy.”
Cậu ngượng ngùng cười một tiếng, rồi thu lại vẻ mặt, giơ ba ngón tay lên thề: “Nhưng em tuyệt đối không quên lời tiên sinh nói, em nhất định sẽ nghiêm túc lên kế hoạch cho sự nghiệp của mình, phát triển thật tốt, tiên sinh cứ yên tâm.”
Chu Yến Chi chẳng hề yên tâm chút nào.
Anh yêu Ôn Tụng, nhưng không biết phải yêu như thế nào.
Có lẽ thời gian vẫn chưa đủ.
“Sao cứ làm kiểm điểm mãi thế? Tôi là chồng của Tiểu Tụng, không phải là giáo viên chủ nhiệm của Tiểu Tụng.” Chu Yến Chi cúi đầu hôn cậu.
Ôn Tụng nghe thấy cách xưng hô này, mặt đỏ bừng.
“Chồng,” cậu lí nhí học theo.
“Gọi lại lần nữa.”
Ôn Tụng luôn chiều theo mọi yêu cầu của Chu Yến Chi, dù có ngượng đến mấy cũng không từ chối: “… Ông xã.”
Chu Yến Chi lật người đè lên cậu.
Hai đêm trước đã có một lần, nhưng không làm đến cùng, Chu Yến Chi cảm thấy Ôn Tụng có vẻ mệt mỏi nên đã kết thúc vội vàng. Chưa được đánh dấu hoàn toàn, omega chịu đựng nỗi đau thai kỳ đã đủ hao tốn sức lực, buổi tối rất khó lòng đáp ứng được nhu cầu cao của Chu Yến Chi.
Chu Yến Chi không làm gì quá đáng, chỉ nhẹ nhàng và chậm rãi hôn cậu theo cách Ôn Tụng thích, thủ thỉ bên tai cậu.
Lúc đầu Ôn Tụng còn rất chủ động, nắm lấy tay Chu Yến Chi đặt lên người mình, nhưng hôn được một lúc thì nhịp điệu chậm lại. Đợi đến khi Chu Yến Chi vào phòng vệ sinh giải quyết xong, quay lại nhìn, quả nhiên cậu nhóc đã ngủ say rồi.
Chu Yến Chi tắt đèn, ôm cậu đi vào giấc ngủ.
Ngày hôm sau, anh giúp Ôn Tụng mang đồ đến bệnh viện thăm Bằng Bằng.
Đó là sườn kho và thịt bò kho mà Ôn Tụng đã đặc biệt chuẩn bị, chiều hôm qua cậu cùng dì Tống bận rộn mấy tiếng đồng hồ, sáng nay thì nói thế nào cũng không dậy nổi. Sau khi ăn sáng lại quay về giường, lim dim một lúc rồi cựa quậy, vùng vẫy trong chăn, bị Chu Yến Chi giữ lại.
“Tôi đi là được rồi.”
Ôn Tụng mơ màng mở mắt ra, Chu Yến Chi gãi nhẹ sống mũi của cậu, “Em ngủ đi, tôi đi thăm Bằng Bằng.”
Ôn Tụng dường như tỉnh hẳn, lập tức nói: “Không cần, không cần, tiên sinh cứ lo việc của mình đi ạ.”
Lại bị Chu Yến Chi ấn xuống, “Ngoan nào.”
Ôn Tụng mong đợi nhìn anh.
“Bằng Bằng cũng là em trai của tôi, mấy ngày nay tôi cũng định đi thăm thằng bé.”
Hai người giằng co một hồi, cuối cùng Chu Yến Chi vẫn thắng, anh mang theo hai hộp giữ nhiệt lớn cùng trái cây đến bệnh viện.
Bằng Bằng đã được chuyển đến trung tâm phục hồi chức năng, hiện tại mỗi ngày đều tập luyện cùng chuyên viên vật lý trị liệu.
Lần trước đến thăm, cậu ấy mới chỉ có thể xuống giường, lần này Chu Yến Chi bước vào, liền thấy Bằng Bằng tự mình nắm lấy thanh vịn cạnh giường đứng dậy, đứng yên tại chỗ rất lâu, dường như vẫn chưa quen với đôi bàn chân của mình, một lúc sau mới chậm rãi quay người lại.
“Chu tiên sinh!” Hai mắt Bằng Bằng sáng rực, “Sao ngài lại đến đây ạ?”
Chu Yến Chi cười với cậu ấy, “Giỏi lắm, đã có thể xoay người rồi.”
Bằng Bằng hỏi: “Anh Tiểu Tụng đâu ạ?”
“Dạo này em ấy hay buồn ngủ, nên không đến được.”
“Ồ,” Bằng Bằng có chút thất vọng: “Đợi em… đợi em khỏe lại, đi được rồi, em nhất định sẽ đến thăm anh Tiểu Tụng.”
“Không thành vấn đề.”
Anh ngồi bên giường trò chuyện với Bằng Bằng một lúc, hỏi về kế hoạch sắp tới của cậu ấy, “Tôi và Tiểu Tụng đã bàn bạc, có nên mời một giáo viên kèm cặp việc học cho em hay không, khoảng thời gian này làm một bước chuyển tiếp, đợi khi em khỏe lại, đăng ký lớp đào tạo giáo dục người lớn để học tập có hệ thống, em có ý kiến gì không?”
“Em, em muốn học, nhưng mà—”
Chu Yến Chi kịp thời ngắt lời: “Bằng Bằng, nếu em lo sợ về độ khó của việc học, thì chuyện đó cần em tự mình vượt qua, tôi và anh Tiểu Tụng không thể giúp được. Còn nếu em do dự về mặt chi phí, thì không cần, điều em ít cần phải nghĩ đến nhất bây giờ chính là chi tiêu, vì điều chúng tôi quan tâm là tương lai của em.”
Bằng Bằng gật đầu, “Em sẽ suy nghĩ thật kỹ ạ.”
Lúc mới phẫu thuật, cậu ấy đã cạo trọc đầu, giờ tóc đã mọc dài ra, mái tóc đen mềm mại, khuôn mặt tròn trịa hơn một chút, sắc mặt cũng tốt hơn, cơ thể không còn gù như trước, trông không còn giống ông cụ non nữa, mà là một cậu nhóc đang độ tuổi thanh xuân. Chu Yến Chi đột nhiên lấy điện thoại ra, “Tôi muốn chụp vài tấm ảnh mang về cho Tiểu Tụng xem, có được không?”
Bằng Bằng lập tức đứng thẳng, “Tất nhiên là được ạ.”
Bằng Bằng chỉnh lại cổ áo, muốn thể hiện bản thân ở trạng thái tốt nhất cho Ôn Tụng xem.
“Chu tiên sinh, anh ấy có hy vọng em đi học không ạ?”
“Có chứ.”
“Tiểu Linh cũng đang đi học, cô bé nói học rất vất vả nhưng cũng rất phong phú,” Bằng Bằng nói với vẻ kiên định: “Em sẽ cố gắng.”
Chu Yến Chi đưa tay xoa đầu Bằng Bằng, cười khẽ: “Tôi sẽ chuyển lời lại cho anh Tiểu Tụng, em ấy nhất định sẽ rất mừng.”
Trò chuyện thêm một lúc, Chu Yến Chi vừa bước ra khỏi cửa đã bị Tạ Lan gọi lại, “Chu Tổng, ngài đợi một chút.”
Chu Yến Chi dừng lại, Tạ Lan vừa lau tay vừa đi tới, đóng cửa lại, mỉm cười nói: “Xin lỗi ngài, Chu Tổng, làm mất của ngài vài phút, tôi có chút chuyện muốn nói với ngài.”
**
“…Trước Tết, có lần cậu Ôn đến thăm Bằng Bằng, hai người nói chuyện, tôi loáng thoáng nghe thấy cậu Ôn nói, cảm thấy mình đã gây ra quá nhiều phiền phức cho ngài, đợi đứa bé ra đời thì ly hôn có lẽ sẽ tốt hơn.”
“Sau Tết, khoảng đầu tháng Ba, Bằng Bằng mới bắt đầu tập vật lý trị liệu, kết quả không tốt, có chút chán nản. Cậu Ôn đến thăm, Bằng Bằng làm ầm lên nói không chữa nữa, chữa tiếp thì tiền thuốc men cả đời cũng không trả hết. Cậu Ôn không biết có phải đang dùng kế khích tướng hay không, đã nói — Không chữa cũng được, dù sao cậu ấy cũng không trả hết nợ của ngài rồi, đi làm thì gây ra cả đống chuyện tồi tệ, còn phải để ngài giúp cậu ấy dọn dẹp mớ hỗn độn. Bây giờ cậu ấy nhìn thấy ngài là lại cảm thấy buồn, cũng không muốn ở lại Thành phố Phỉ nữa, chi bằng bốn người cùng nhau rời đi, trước kia sống thế nào thì sau này sống thế đó, không chết đói là được.”
“Bằng Bằng nghe xong rất sợ hãi, vội vàng xin lỗi, chuyện đó coi như qua đi, nhưng tôi nghe cứ cảm thấy không ổn chút nào.”
“Hôm đó, Bằng Bằng hỏi cậu ấy, anh không thích Chu tiên sinh sao, cậu Ôn cũng không nói gì, không trả lời. Sau khi ra khỏi phòng, tôi thấy cậu ấy trốn một mình ở cầu thang khóc.”
“Tôi có thể nhìn ra, ngài đối với cậu Ôn là thật lòng chu đáo, cậu Ôn cũng ba câu không rời ngài, có phải giữa hai người có hiểu lầm gì không? Gần đây cậu ấy không đến, tôi sợ tình cảm của hai người có vấn đề.”
Chu Yến Chi ngây người rất lâu.
“Tôi đã lắm lời rồi, một người ngoài như tôi lại ngồi đây đoán mò lung tung,” Tạ Lan bối rối nắm chặt tay, rồi nói tiếp: “Nhưng ngài và cậu Ôn là cặp đôi hợp nhau nhất mà tôi từng thấy, cả hai đều là người tốt, tôi hy vọng hai người sẽ hạnh phúc.”
“Cảm ơn.” Chu Yến Chi nói: “Tôi sẽ khiến em ấy hạnh phúc.”
“Vậy thì tốt rồi.” Tạ Lan nở một nụ cười nhân hậu.
Trên đường lái xe về nhà, Chu Yến Chi bồn chồn không yên, anh dừng xe bên đường và gọi điện cho Ôn Tụng.
“Tiên sinh?” Ôn Tụng luôn mỉm cười mỗi khi nhận điện thoại của Chu Yến Chi, “Sao thế ạ?”
“Tôi đã thăm Bằng Bằng rồi, thằng bé đã có thể đứng và xoay người được.”
“Thật ạ? Tốt quá rồi!”
Chu Yến Chi tháo kính, hơi ngả người ra phía sau, “Tôi còn hỏi thằng bé có muốn đi học không, nó nói là muốn, nhưng ít nhất nửa năm nữa mới có thể xuất viện được. Tôi định sắp xếp một giáo viên dạy kèm giúp cậu bé xây dựng nền tảng, đợi đến khi xuất viện, có thể tự chăm sóc bản thân rồi, sẽ tính đến hướng đi sau này.”
Ôn Tụng nghe xong im lặng khá lâu, rồi nói: “Em có tìm một số khóa học online, kiến thức cơ bản có thể học qua mạng được.”
“Thằng bé chưa từng đi học bao giờ, tôi nghĩ cho nó tiếp xúc với giáo viên ngoài đời sẽ tốt hơn.”
“Cũng đúng, nếu là dạy kèm riêng, chi phí có cao không ạ?” Ôn Tụng suy nghĩ một lát, cảm thấy chuyện này không thể trì hoãn: “Em có thể làm phiền ngài giúp em tìm không ạ? Chi phí em sẽ chịu.”
“Được thôi, còn cần viết giấy nợ cho tôi không?”
“Em nghĩ, vẫn cần ạ.”
Chu Yến Chi khẽ cười.
Ôn Tụng đột nhiên nhận ra cảm xúc của Chu Yến Chi, cậu cẩn thận hỏi: “Tiên sinh, ngài sao thế ạ?”
“Tiểu Tụng, em có thích tôi không?”
Đầu dây bên kia đột nhiên im lặng.
“Tôi hiểu tính cách của em, em cảm thấy mình đã nợ tôi rất nhiều rồi, nên mỗi khoản nợ đều phải tính toán rõ ràng, điều này không sao cả. Trước đây tôi nghĩ mình sẽ chậm rãi thích nghi, nhưng mỗi lần nghe em nói, cảm ơn tiên sinh, xin lỗi tiên sinh, có làm phiền tiên sinh không… tôi đều cảm thấy bất lực, lồng ngực như bị thứ gì đó chặn lại.”
“Tiên sinh không—” Ôn Tụng bỗng nhiên dừng lại.
“Một năm, hay hai năm, có đủ để em hoàn toàn tin tưởng tôi không? Liệu có ngày nào đó, em sẽ không vì sự thay đổi cảm xúc đột ngột của tôi mà bắt đầu tự tìm lỗi ở bản thân, tự nghĩ mình không tốt, rồi cúi mình xin lỗi không? Ngày đó khoảng khi nào có thể xuất hiện, là do tôi đã làm điều gì chưa đúng sao?”
“Không phải ạ.”
“Bảo bối, tôi có tạo áp lực lớn cho em không?” Chu Yến Chi xoa xoa mi tâm, khẽ thở dài một tiếng.
“Không có…” Ôn Tụng bắt đầu khóc nức nở.
“Tiểu Tụng, hình như em đã từng nói, em có người trong lòng rất nhiều năm, và sẽ không thích ai khác nữa. Nếu… tôi nói là nếu, tôi khiến em cảm thấy áp lực, ngay cả việc hy vọng em trở nên ưu tú hơn cũng trở thành một áp lực vô hình, vậy chúng ta có nên đổi sang một mối quan hệ phù hợp hơn không—”
Vừa dứt lời, liền nghe thấy một tiếng “cộp”.
Đó là tiếng điện thoại rơi xuống sàn nhà.
“Tiểu Tụng!”
Cuộc gọi bị ngắt.
Mọi cảm xúc trong Chu Yến Chi tan biến ngay lập tức, chỉ còn lại sự lo lắng. Anh vừa gọi lại cho Ôn Tụng vừa phóng xe như bay về nhà, không kịp tắt máy, người đã chạy lên lầu hai.
Anh nghe thấy tiếng khóc nức nở vọng ra từ phòng ngủ.
Trái tim anh quặn đau, anh không chút do dự đẩy cửa bước vào, đi vài bước về phía trước, liền thấy Ôn Tụng đang ngồi trên tấm thảm cạnh giường, ôm chiếc áo ngủ của anh mà khóc như mưa.
“Bảo bối.”
Ôn Tụng thần trí mơ hồ, phải mất vài giây mới ngẩng đầu lên, nhìn thấy là anh, cậu khóc càng dữ dội hơn, nước mắt như những hạt châu bị đứt dây, rơi xuống từng hạt lớn.
Cậu theo bản năng đưa tay về phía Chu Yến Chi đòi ôm, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó, ánh mắt run lên, rồi lại quay người muốn trốn.
Chu Yến Chi bước tới ôm lấy cậu.
“Bảo bối, em hiểu lầm rồi, tôi không có ý trách em, tôi là đang tự trách chính bản thân mình, tôi chỉ muốn nói, nếu em—”
“Em không muốn ly hôn.”
Ôn Tụng quay người lại, nhào vào lòng Chu Yến Chi, “Tiên sinh, em không muốn ly hôn, em không biết ngài đang nói gì.”
“Sao em có thể thích người khác được chứ, không có ai khác cả.”
“Mười hai tuổi gặp ngài, mười lăm tuổi phân hóa thành omega, kể từ đó mỗi ngày mỗi phút mỗi giây, trong lòng em chỉ có một mình ngài. Những năm tháng sống rất khổ cực, em dựa vào việc nghĩ đến ngài mà kiên trì vượt qua.”
“Tiên sinh, em đã thích ngài rất nhiều, rất nhiều năm rồi.”
“Đừng bỏ rơi em, cầu xin ngài.”
Hết chương 42