Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 44

topic

Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 44 :
Chương 44

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Con người không thể để đói quá lâu.

Ôn Tụng đã chứng minh điều này bằng chính cơ thể của mình. Cậu sức cùng lực kệt rúc vào lòng Chu Yến Chi, nhìn anh giúp mình chỉnh lại cổ áo và tay áo, cả người mềm nhũn. Ánh mắt liếc thấy chiếc kính của Chu Yến Chi, cậu đưa tay lấy xem thử.

Gọng kim loại mảnh màu vàng kim rất tinh tế.

Cậu đeo lên mặt mình.

May mắn là độ không cao lắm, khoảng hơn hai độ. Ôn Tụng hơi choáng một chút, thích nghi được vài giây thì ngẩng đầu nhìn về phía Chu Yến Chi.

Khuôn mặt cậu vẫn còn nét ngây thơ, mặt nhỏ nhắn, ngũ quan đều hơi nhỏ, may mắn là sống mũi cao, nếu không thì không giữ được gọng kính. Cảm thấy kính cứ trượt xuống, cậu chun mũi, đẩy kính lên cao hơn, xuyên qua tròng kính nhìn khuôn mặt Chu Yến Chi. Không biết nghĩ đến điều gì, cậu cứ tủm tỉm cười ngốc nghếch.

Khi cậu cười lên đôi mắt rất sáng, hai má lúm đồng tiền ẩn ẩn hiện hiện. Cậu hỏi Chu Yến Chi: “Có kỳ cục lắm không ạ?”

“Không nhìn rõ.”

“Ơ?” Ôn Tụng nghi hoặc, hai độ mà đứng gần thế này cũng không nhìn rõ sao? Cậu vừa định tháo xuống—

Chu Yến Chi cúi người xuống, “Phải lại gần hơn một chút.”

Anh mặt không đổi sắc, tim không đập nhanh, môi gần như dán vào má Ôn Tụng rồi mới nói: “Ừm, nhìn rõ hơn rồi.”

“…”

Chu Yến Chi hôn lên má cậu.

Thời gian về nhà lại bị đẩy lùi thêm hai mươi phút.

Lúc này Ôn Tụng thực sự đói rồi, cậu ngồi trong xe hậm hực nhìn Chu Yến Chi. Chu Yến Chi không hề có vẻ hối lỗi, còn đưa tay qua, véo cái má phúng phính của Ôn Tụng.

“Dễ thương thật.”

“…” Ôn Tụng tức đến không nói nên lời.

Để tránh bị cám dỗ bởi vẻ đẹp, ngày hôm sau cậu đã quay lại trường học, an tâm chỉnh sửa luận văn.

Thân thế và danh tính người yêu của tổng giám đốc Vân Đồ của cậu, sau lần bị tiết lộ trước đó, đã có rất nhiều người trong trường biết. Đi ngang qua khu giảng đường vào giờ tan học, cậu có thể cảm nhận được những ánh mắt tò mò, bàn tán cứ liên tục đổ dồn vào mình.

Có người chỉ vào lưng cậu thì thầm, có người cố tình đi nhanh hai bước, vòng ra trước mặt cậu để nhìn mặt.

Ôn Tụng nhanh chóng thích nghi.

Bàn tán thôi mà, không có gì to tát cả, cậu đâu có phạm lỗi, càng không phạm pháp. Kết hôn với Chu Yến Chi là một điều may mắn và đáng tự hào, từ đầu đến cuối, cậu không hề có bất kỳ vấn đề đạo đức nào, đó chỉ là sự trùng hợp của số phận. Đã không hổ thẹn với lương tâm, hà tất phải sợ ánh mắt người đời?

Cậu hít một hơi thật sâu, thẳng lưng hơn, bước đi cũng dứt khoát hơn, đi thẳng về phía trước.

Vào thư viện, chỉnh sửa luận văn cho đến tối mịt.

Giáo sư hỏi cậu tại sao không học lên thạc sĩ, cậu ngẩn người, xấu hổ kể về việc mình đang mang thai sáu tháng.

Giáo sư Tề ở đầu dây bên kia im lặng rất lâu, rồi lại nói: [Vậy năm sau thì sao? Năm sau cũng không ra ngoài à? Em là một hạt giống tốt, đừng lãng phí những năm tháng phù hợp nhất để học tập vào việc gia đình.]

Ôn Tụng lập tức trả lời: [Không đâu ạ, xin thầy yên tâm, em sẽ không vì có con mà gián đoạn cuộc đời mình.]

Giáo sư Tề có lẽ không biết tin tức về Ôn Tụng, phẫn nộ nói: [Em còn quá nhỏ, kết hôn sinh con khi còn chưa hiểu biết gì, em nghĩ đó là chuyện tốt sao? Thật không biết chồng em là người thế nào, hắn có thực sự muốn tốt cho em hay không?]

Ôn Tụng vừa cảm động vừa bất lực, trả lời: [Cảm ơn thầy đã quan tâm, em nhất định sẽ nghiêm túc với việc học của mình.]

Giáo sư Tề rất lâu sau mới gửi một chữ: [Haizz.]

Rõ ràng là không hiểu cho lựa chọn của Ôn Tụng.

Ôn Tụng không dám giải thích thêm, chỉ có thể càng tập trung vào luận văn, để Giáo sư Tề cảm nhận được sự chân thành của mình.

Kết quả là một tuần sau, tại một hội nghị về an toàn thông tin do Vân Đồ chủ trì, Ôn Tụng rảnh rỗi đến tham dự với tư cách khán giả, lại một lần nữa gặp Giáo sư Tề.

Lúc này cậu đã sửa xong luận văn, nộp đơn xin luận văn tốt nghiệp xuất sắc, đã qua vòng phản biện đầu tiên, đang chờ vòng thứ hai.

Giáo sư Tề nói rằng cậu chắc chắn sẽ vượt qua.

Nhưng nói chưa được ba câu lại vòng về chuyện cậu kết hôn năm cuối đại học, cứ như thể Ôn Tụng là một ngôi sao sáng của ngày mai, ngây thơ trong trắng với tiền đồ xán lạn, nhưng lại bị kẻ ác nào đó lừa dối, ức h**p, từ đó bị giam cầm ở nhà giặt giũ nấu nướng và lu mờ mãi mãi.

Mặc cho Ôn Tụng giải thích thế nào, Giáo sư Tề vẫn nhướn mày, thở ra bằng mũi, “Bây giờ trên mạng có cái từ gì ấy nhỉ, não yêu đương, đúng rồi, thằng nhóc này chính là vậy.”

“Em—” Ôn Tụng thở dài thườn thượt.

Những lời khác cậu còn có thể phản bác, nhưng tội danh não yêu đương này thì cậu đành im lặng, cam tâm nhận lỗi.

Ai bảo cậu thực sự là một kẻ não yêu đương cơ chứ?

Cậu kể chuyện này như một câu chuyện cười cho Chu Yến Chi nghe, Chu Yến Chi không cười, ánh mắt xót xa, xoa má cậu nói: “Tôi sẽ đi giải thích với giáo sư của em.”

Ôn Tụng cười, gối đầu lên vai Chu Yến Chi nói: “Có gì mà phải giải thích chứ, em thấy chuyện đó rất thân mật. Điều này cho thấy em vẫn có chút thiên phú, giáo sư thực sự rất quý trọng em, quan tâm em, em vui còn không kịp nữa là.”

Ngoài cha mẹ Chu Yến Chi ra, Ôn Tụng hiếm khi nhận được sự quan tâm từ người lớn, điều này khiến cậu vừa kinh ngạc vừa vô cùng trân trọng.

Bước vào hội trường đông người, cậu nhắn tin cho Chu Yến Chi: [Tiên sinh, em tìm được chỗ ngồi rồi, ngài đừng lo cho em, ngài cứ lo việc của mình đi ạ.]

Chu Yến Chi nhanh chóng trả lời: [Được.]

Ôn Tụng ngồi xuống mới bắt đầu quan tâm đến nội dung của hội nghị hôm nay, cầm tờ chương trình nghị sự lên xem, cậu ngẩn người.

Giai đoạn thứ ba: Phó Viện trưởng Viện Khoa học Máy tính và Internet, Đại học Phỉ, Tề Chính Khang, đột phá về công nghệ truy tìm nguồn gốc tấn công APT.

Ôn Tụng: ?

Tuy ngạc nhiên, nhưng trong suốt ba giờ hội nghị, Ôn Tụng vẫn lắng nghe rất chăm chú, ghi chép đầy mấy trang giấy.

Vừa kết thúc, cậu chuẩn bị rời đi thì nhận được tin nhắn từ Chu Yến Chi: [Bảo bối, đến hậu đài một lát, ra cửa sau phía Tây.]

Ôn Tụng cũng không hỏi tại sao, cậu luôn nghe lời Chu Yến Chi.

Đi ngược dòng người ra cửa sau, cuối hành lang là phòng chờ VIP.

Cậu sợ mình đi nhầm, nhưng hành lang này chỉ có một căn phòng duy nhất. Cậu rón rén đẩy cửa bước vào, chạm mặt ngay Tề Chính Khang cũng đang chuẩn bị bước ra.

“Tiểu Ôn?”

Ôn Tụng cười gượng hai tiếng: “Chào thầy Tề ạ.”

“Sao em lại ở đây?”

“Em… em đến nghe tọa đàm,” cậu học cách nói lời hay ý đẹp: “Bài giảng của thầy rất tuyệt vời, em học hỏi được rất nhiều.”

Giáo sư Tề nhìn cậu từ trên xuống dưới, lộ vẻ hài lòng: “Cũng được, cuối tuần còn biết ra ngoài nghe tọa đàm để trau dồi.”

Ôn Tụng bất lực gãi đầu, thầm nghĩ: Giáo sư Tề hiểu lầm mình đến mức nào nữa đây?

“Lúc nghỉ ngơi nghe nói ông chủ Vân Đồ mới kết hôn cách đây không lâu. Em xem người ta đó, ba mươi tuổi, sự nghiệp thành công rồi mới kết hôn sinh con, đó chẳng phải là bước đi tốt nhất sao?”

Lại là chủ đề cũ rích.

Ôn Tụng thở dài trong lòng. Cậu muốn nói: Thưa thầy, em kết hôn rồi, con cũng được sáu tháng rồi, thầy đừng cứ cố chấp vào chuyện không thể thay đổi nữa được không ạ?

“Thầy cứ nghĩ đến kẻ nào đó lừa gạt em kết hôn năm hai mươi hai tuổi là lại cảm thấy bực mình.”

Vừa dứt lời, Chu Yến Chi bước ra.

Anh vừa nói chuyện xong với mấy vị lãnh đạo công ty internet, đã qua nửa ngày nhưng bộ vest vẫn chỉnh tề không chút xô lệch. Anh nhìn Ôn Tụng, rồi hướng ánh mắt về phía Tề Chính Khang.

“Viện trưởng Tề, sao lại đứng ở đây?”

Tề Chính Khang cười: “Hoạt động hôm nay của Chu Tổng tổ chức rất tốt, đã thu hút cả học trò của tôi đến.”

Tề Chính Khang vỗ vai Ôn Tụng, ra hiệu cho cậu đứng lên trước một chút.

Chu Yến Chi cười đầy ẩn ý: “Vậy sao?”

Tề Chính Khang tích cực giới thiệu: “Dáng vẻ nhìn còn nhỏ, nhưng năm nay cũng sắp tốt nghiệp rồi, tên là Ôn Tụng, luận văn do tôi hướng dẫn, thành tích tốt, có thiên phú, sau này Chu Tổng có thể thu nhận vào dưới trướng.”

“Điều đó không được, cái ao Vân Đồ quá nhỏ, làm sao chứa nổi cao đồ của Viện trưởng Tề?”

Ôn Tụng bị Chu Yến Chi trêu chọc đến đỏ cả tai, ngẩng đầu lườm anh một cái đầy trách móc.

Chu Yến Chi khẽ nhướng mày.

“Nói vậy là sao?” Tề Chính Khang tưởng Chu Yến Chi đang khéo léo từ chối, còn muốn thử đề cử thêm lần nữa, nhưng ngẩng đầu lên lại thấy ánh mắt Chu Yến Chi cứ dừng lại trên khuôn mặt Ôn Tụng, khóe mắt ánh lên ý cười, mơ hồ đầy ám muội.

Đó không phải là ánh mắt thông thường.

Tề Chính Khang lập tức gióng lên hồi chuông cảnh báo trong lòng, lập tức chắn Ôn Tụng ra phía sau.

Ông nhíu mày.

Quả nhiên, omega ngoan ngoãn và xinh đẹp như Ôn Tụng thật sự quá thu hút alpha. Có lẽ ban đầu Ôn Tụng cũng bị alpha nhắm đến như vậy, thế giới hiểm ác!

“Cái đó… Chu Tổng, ngài đừng thấy học trò của tôi tuổi nhỏ, thật ra thằng bé đã kết hôn rồi.”

Chu Yến Chi cười khẽ: “Tôi biết.”

Tề Chính Khang: “Hả?”

Chu Yến Chi đưa tay kéo Ôn Tụng ra khỏi phía sau Tề Chính Khang, cánh tay vừa đặt xuống đã ôm lấy eo Ôn Tụng. “Đã làm thầy Tề phải lo lắng rồi, thật ra tôi chính là chồng của Ôn Tụng.”

Tề Chính Khang trợn mắt há hốc mồm, mất một lúc lâu không phát ra tiếng nào.

Ôn Tụng cũng cứng đờ ngay tại chỗ.

Chỉ có Chu Yến Chi là vẻ mặt thản nhiên, như thể đã chuẩn bị sẵn từ trước: “Xin thầy cứ yên tâm, tôi sẽ không cản trở sự phát triển cá nhân của Ôn Tụng. Trên thực tế, tôi còn quan tâm đến việc phát huy tài năng của em ấy hơn cả bản thân em ấy, tuyệt đối sẽ không trở thành chiếc lồng giam cầm em ấy.”

Một luồng ấm áp truyền vào tim Ôn Tụng.

Hóa ra hôm nay anh cố ý bảo cậu đến hậu đài.

Cậu cũng xin lỗi Tề Chính Khang: “Em xin lỗi thầy Tề, trước đây em không giải thích với thầy, là sợ thầy hiểu lầm nhiều hơn, làm thầy lo lắng rồi.”

Giáo sư Tề Chính Khang lúc này mới hoàn hồn, liên tục nói tốt.

“Hai người,” ông gật đầu, “Rất tốt, tôi thực sự có thể yên tâm rồi.”

Buổi tối, Chu Yến Chi mời các học giả và danh nhân tham dự hội nghị đi ăn, Ôn Tụng cũng tham dự, ngồi bên cạnh Chu Yến Chi.

Đây là lần đầu tiên cậu tham gia bữa tiệc kiểu này, có chút rụt rè, không dám ăn uống nhiều, nhưng Chu Yến Chi luôn để ý đến cậu, quan tâm chu đáo đến từng thay đổi cảm xúc nhỏ nhất của cậu. Khi có ai đó đề cập đến cậu, anh dùng vài câu nói để chuyển chủ đề, đồng thời không quên nghiêng người sang, trêu chọc cậu vài câu.

“Đang mang thai một bé thỏ con sao? Cứ ăn cà rốt mãi thế.”

Ôn Tụng đỏ mặt, nhét miếng thịt gà vào miệng.

“Xem ra là đang mang thai một bé hổ con rồi.”

Cậu ăn món khai vị nguội.

Chu Yến Chi lại nói: “Xem ra đang mang thai một bé cừu con rồi.”

Ôn Tụng vô cùng xấu hổ, không chịu nổi nữa, đá mạnh vào chân anh dưới bàn, Chu Yến Chi mới cười và ngồi thẳng lại.

Ăn xong, vì Chu Yến Chi có uống chút rượu nên không thể lái xe, thêm vào đó, thầy Hoàng có việc gia đình đột xuất nên không đến kịp. Ôn Tụng nhìn phần mềm bản đồ, đề nghị: “Tiên sinh, từ đây về nhà không quá xa, đi bộ chỉ mất nửa tiếng, hay là chúng ta đi bộ về nhé ạ.”

“Được thôi.” Chu Yến Chi nắm lấy tay cậu.

Đầu tháng Tư, Thành phố Phỉ đã từ giã mùa đông bước vào mùa xuân, gió đêm mang theo chút hơi se lạnh, nhưng không khiến người ta cảm thấy giá rét.

Ôn Tụng dang rộng cánh tay, cảm nhận gió thổi từ xa đến.

Cậu hít một hơi thật sâu.

“Tiểu Linh nói, không khí ở trường khác với trại trẻ mồ côi, bây giờ em cũng cảm nhận được rồi, thực sự khác biệt.”

Khi tâm trạng tốt, từng lỗ chân lông trên cơ thể đều hấp thụ niềm vui, hòa vào mạch máu, thẳng đến tim.

Ôn Tụng trước đây không dám nghĩ, mình có thể có được những khoảnh khắc hạnh phúc như thế này.

Đêm xuân, gió đêm, người yêu, trở về nhà.

Cậu quay đầu lại mỉm cười với Chu Yến Chi, Chu Yến Chi cũng cười dịu dàng, hai người sóng vai đi về phía trước.

Đi ngang qua một quán trà sữa, Ôn Tụng thuận miệng nói: “Trước đây em từng làm thêm ở chi nhánh trung tâm thành phố của quán này. Quán này không tốt đâu, thử việc thôi mà bắt đứng bảy tiếng đồng hồ, em nghi ngờ họ lợi dụng thử việc để tìm lao động giá rẻ lắm.”

Chu Yến Chi nhíu mày: “Bảy tiếng, làm gì?”

“Lắc trà sữa, chuẩn bị topping, còn phải cắt trái cây, nếu đông khách thì em cũng phải đứng ra nhận đơn và đóng gói. Ngài đừng nghĩ làm thêm ở quán trà sữa đơn giản, phức tạp kinh khủng luôn, các loại trà sữa khác nhau có công thức khác nhau, lại còn cốc, nắp, túi đóng gói khác nhau nữa, may mà em giỏi học thuộc lòng, nếu không thì không nhớ nổi. Trên đầu còn có camera giám sát, ông chủ bất cứ lúc nào cũng xem em có vừa làm vừa dọn dẹp vệ sinh hay không. Nếu trúng ngày lễ tết thì thôi rồi, cả ngày đau lưng mỏi gối, đầu óc quay mòng mòng, còn không có thời gian ăn cơm.”

Ôn Tụng kể lể như đang kể một câu chuyện, không để ý đến sắc mặt Chu Yến Chi ngày càng trầm xuống.

“Họ thật sự rất vất vả, tuổi trẻ đã phải kiếm tiền bằng sức lao động. Chỉ cần là chuỗi cửa hàng, thuộc làu tất cả công thức trong một tuần, đứng hơn chín tiếng mỗi ngày, dọn dẹp vệ sinh và kiểm đếm doanh thu hàng ngày đều là yêu cầu cơ bản. Còn có điều kinh tởm nhất, một số ông chủ sẽ lén lút quan sát mình qua tấm kính, ban ngày không nói gì, tan ca rồi kéo mình ra mắng té tát—”

Chu Yến Chi đột ngột cắt lời cậu: “Mắng em?”

“Mấy người này thích làm oai với bọn em, em nghe tai này lọt tai kia, căn bản không để tâm. Thực ra đáng sợ nhất là gặp phải đồng nghiệp hay đùn đẩy việc, vừa đùn đẩy vừa tỏ ra rất bận rộn trước mặt quản lý cửa hàng, loại người chơi xấu đó, đó đúng là địa ngục. Sau này em đi làm gia sư, làm gia sư tốt hơn nhiều, nhưng soạn bài cũng rất vất vả…”

Ôn Tụng nói quên cả trời đất, chậm chạp nhận ra Chu Yến Chi vẫn im lặng. Cậu dừng lại, nhìn Chu Yến Chi, “Tiên sinh, sao thế ạ?”

Dưới ánh đèn đường ven biển, cậu nhìn thấy ánh lệ nơi khóe mắt Chu Yến Chi.

Cậu ngây người.

Sao tiên sinh lại…

Cậu kể khổ, lại khiến tiên sinh cảm thấy áy náy rồi sao?

Cậu tuyệt đối không có ý đó!

Cậu lập tức nắm chặt tay Chu Yến Chi, an ủi: “Em nói hơi quá rồi, tiên sinh, thực ra đó cũng là một trải nghiệm. Em còn quen được vài người bạn cùng tuổi ở quán trà sữa, dù không thân lắm nhưng cũng rất vui.”

Chu Yến Chi vẫn im lặng.

Ôn Tụng càng lo lắng, kéo kéo tay áo Chu Yến Chi, trấn an: “Em không than khổ đâu, tiên sinh, em chỉ là nghĩ gì nói nấy thôi. Bây giờ em rất hạnh phúc, hạnh phúc đến mức khi em nhớ lại những chuyện đó, giống như đang xem chuyện của người khác, không hề cảm thấy chút đau khổ nào, thật đấy.”

Chu Yến Chi cúi đầu nhìn cậu.

Ôn Tụng đứng trước mặt anh, ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy vẻ lo lắng, “Em quên hết rồi, ngay cả vết thương cũng đã lành, đóng vảy rồi, không còn cảm thấy gì nữa.”

Cậu nhón chân, chủ động hôn anh.

Hôn lên môi Chu Yến Chi, rồi vòng tay ôm cổ anh, “Tiên sinh đừng như thế mà, em chỉ muốn nói với ngài, vì tình yêu của ngài, những vết thương của em đã lành lặn hết.”

Nghĩ đến trại trẻ mồ côi, lòng cũng không còn xám xịt nữa.

Những người bạn thân nhất, cũng đã có con đường riêng của mình.

Không còn buồn rầu vì những chuyện vặt vãnh, bởi vì những gì người khác có, cậu cũng đã có, thậm chí còn có nhiều hơn.

Bây giờ cậu thực sự đã tốt hơn rồi.

“Nhưng mà bảo bối,” Chu Yến Chi cúi xuống ôm chặt cậu, “Ngay cả những vết thương đã lành của em, tôi cũng đau lòng.”

Hết chương 44