Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 36

topic

Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 36 :
Chương 36

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Chu Yến Chi không mở lời, Tống Dương đã run rẩy như cầy sấy.

Tạ Bách Vũ lấy điện thoại giấu trong túi ra, lưu lại video đã quay, nói với Chu Yến Chi: “Chu Tổng, tôi gửi cho anh rồi.”

“Cảm ơn.”

Ôn Tụng ngây người nhìn Chu Yến Chi, Chu Yến Chi bước tới, dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng gạt những sợi tóc lòa xòa trên trán Ôn Tụng, thấy nước mắt đang vương nơi khóe mắt cậu, “Bảo bối, chuyện quà tặng chúng ta về nhà chậm rãi nói, tôi xử lý người này trước đã.”

Ôn Tụng gật đầu một cái thật mạnh.

Chu Yến Chi nghiêng mặt, lạnh lùng nhìn Tống Dương, “Hành vi của cậu được tính là chiếm đoạt hay trộm cắp, cứ để cảnh sát phán xét đi.”

Tống Dương lập tức hoảng sợ, biết Chu Yến Chi quyết tâm làm lớn chuyện với mình, suýt nữa nhũn cả gối, quỳ xuống, “Chu Tổng, Chu Tổng, tôi biết lỗi rồi, tôi xin lỗi, tôi xin lỗi trước toàn công ty, tôi tự xin từ chức, tôi bồi thường—”

“Không cần,” Chu Yến Chi ngắt lời hắn, giọng nói lạnh lùng đến tột độ: “Chúng tôi không chấp nhận hòa giải, nếu số tiền không đủ khởi tố hình sự, thì ở trại tạm giam thêm vài ngày — đó là điều cậu đáng phải nhận.”

Tống Dương khụy xuống đất, như thể bị rút hết xương cốt.

“Chu Tổng, xin ngài cho tôi thêm một cơ hội…” Hắn khổ sở van xin, “Tôi biết lỗi rồi, tôi xin lỗi cậu Ôn.”

Hắn cố gắng tiến lại gần Ôn Tụng, bị Chu Yến Chi chặn đường.

“Tôi lại giữ một người như cậu ở bên làm việc, thật khiến tôi kinh tởm.” Chu Yến Chi cúi mắt nhìn hắn, ánh mắt sau cặp kính gọng vàng như lưỡi dao lạnh buốt, từng chút lăng trì sự tự trọng cuối cùng của Tống Dương, nói xong, anh lùi lại một bước.

“Cút ra ngoài.”

Một tiếng hét giận dữ trực tiếp dọa tan hồn vía Tống Dương.

Chu Yến Chi hiếm khi nổi giận, Ôn Tụng cũng giật mình bất ngờ, nhưng trước mặt Tống Dương, cậu vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.

Sau đó Chu Yến Chi báo án, còn đăng thông báo trong nhóm chat công việc của Vân Đồ.

Cảnh sát đến, đưa Tống Dương về làm hồ sơ. Lúc sắp đi Tống Dương quay đầu nhìn Ôn Tụng một cái, trong mắt vẫn còn sự thù hận.

Trong lòng Ôn Tụng chùng xuống, nhưng Chu Yến Chi ôm cậu từ phía sau, kịp thời nói với cậu: “Đừng sợ, có tôi ở đây.”

Chỉ một câu nói, Ôn Tụng có thể thả lỏng.

Chu Yến Chi giao lại các công việc tiếp theo cho luật sư.

Khi về đến nhà, Tạ Bách Vũ gửi ảnh chụp màn hình nhóm chat của Vân Đồ cho Ôn Tụng, tất cả mọi người đều kinh ngạc, hết dấu chấm than này đến dấu chấm than khác liên tục lướt màn hình.

[Ăn trộm?]

[Nghe ngóng được rồi, không phải trộm, mà là có tư tâm, lấy đồ người yêu Chu Tổng đưa cho Chu Tổng, giấu đi không đưa cho Chu Tổng.]

[Vãi đạn, hắn sẽ không thầm mến Chu Tổng đấy chứ?]

[Trông đàng hoàng như thế, sao lại làm chuyện này?]

[Ai bảo tôi là hắn tốt bụng?]

[Hắn thật sự phải ngồi tù sao?]

[Phải xem số tiền, vượt quá mười ngàn là phải ngồi tù.]

[Thực ra tôi luôn thấy hắn khá đa tâm, mọi người đều khen ngợi hắn, tôi không tiện nói, chính là chuyện trại trẻ mồ côi của Ôn Tụng lần trước, không phải hắn chính là người đã tiết lộ cho Lý Miễn sao…]

[Tôi tiết lộ một chuyện, lâu lắm rồi, Chu Tổng tham gia triển lãm công nghệ, ban tổ chức sắp xếp một cô gái omega rất xinh đẹp tiếp đón Chu Tổng, cô gái đó khá chủ động, giúp Chu Tổng cầm áo khoác các kiểu, ngày hôm sau Tống Dương đã điều cô ấy sang các khu khác rồi…]

[Thật hay giả vậy? Sao cậu biết?]

[Tôi nghe thấy hắn gọi điện thoại, tin này chắc chắn là thật.]

[Ê… sao người này lại hai mặt thế nhỉ?]

Hướng gió cứ thế đảo chiều trong khoảnh khắc.

Chỉ một thông báo, Tống Dương đã từ tài năng trẻ đầy triển vọng trở thành kẻ âm mưu sâu xa đáng bị khinh bỉ.

Ôn Tụng lướt xuống từng chút một, ngây người nhìn rất lâu, sau một thoáng mơ hồ, cậu chợt nhận ra một điều: Cậu không cần phải quá bận tâm đến đánh giá của người khác.

Làm tốt việc của mình là đủ rồi, lời khen tiếng chê của người khác là tùy tâm.

Xe dừng lại, cậu cũng không chú ý đnees, cho đến khi nghe thấy một tiếng sột soạt.

Chu Yến Chi đang xem chiếc hộp đó.

Ôn Tụng có chút căng thẳng.

“Từng món là tặng năm nào?” Chu Yến Chi hỏi.

Ôn Tụng xích lại gần, giải thích từng món: “Cây bút máy này là mua năm nhất đại học, em xem trên TV những tổng giám đốc đều dùng bút máy màu đen vàng rất đẹp để ký tài liệu…”

Cậu cười hì hì, có chút ngượng, “Bây giờ nhìn thì có chút rẻ tiền rồi, lúc đó em nhìn ở quầy hàng, ánh đèn chiếu vào, trông cũng khá cao cấp.”

Ánh mắt Chu Yến Chi chăm chú dừng lại trên gương mặt Ôn Tụng.

“Chú chó nhỏ này là tặng năm hai, vì nghe nói trước đây tiên sinh có nuôi một chú chó mới qua đời không lâu, nên em đã khắc cái này.” Ôn Tụng vừa nói vừa lén lút định giấu bức thư bên cạnh đi.

“Không phải quà tặng tôi sao? Sao lại đòi lấy lại?” Chu Yến Chi nắm lấy tay cậu, giật cả phong bì thư.

Mặt Ôn Tụng đỏ lên, nhỏ giọng nói: “Thư… không cần đọc đâu, ngây thơ lắm, viết nhiều lời ngây thơ lắm.”

“Tôi sẽ đặt ở đầu giường, đọc mỗi ngày một lần.”

“Tiên sinh!” Ôn Tụng vừa ngượng ngùng vừa giận.

Chu Yến Chi trêu chọc cậu vừa đủ: “Năm thứ ba thì sao?”

“Kẹp cà vạt ạ.”

“Dành dụm tiền bao lâu?”

Ôn Tụng nói úp mở, “Không có… được học bổng.”

Cậu sợ Chu Yến Chi truy cứu, chủ động lái câu chuyện sang năm thứ tư, “Tiên sinh xem thẻ Phật này đi, là em đến chùa Tuệ Minh cầu, cầu chúc tiên sinh bình an hạnh phúc.”

Chu Yến Chi nhận lấy, đầu ngón tay nhẹ nhàng miết theo những chữ trên thẻ Phật, ngước mắt nhìn Ôn Tụng, “Xem ra rất linh nghiệm.”

“Ừm?”

Chu Yến Chi nghiêng người hôn cậu, “Bây giờ tôi rất hạnh phúc, chứng tỏ điều ước Tiểu Tụng cầu cho tôi đã thành hiện thực rồi.”

Ôn Tụng đang hôn hôn, đột nhiên rơi xuống một giọt nước mắt, ngay sau đó bắt đầu thút tha thút thít, Chu Yến Chi thấy vậy liền xuống xe, đi vòng qua ghế phụ mở cửa, ôm cậu vào lòng.

“Lần nào em cũng rất mong tiên sinh gọi điện thoại cho em, nhưng không có, lại không dám chủ động gọi cho ngài, vì Tống Dương nói ngài rất bận. Trước khi tặng thì sợ quà của mình không ra gì, tặng xong lại sợ không nhận được phản hồi, tháng 1 hàng năm đều rất buồn, không ngủ được, sau đó lại là Tết, sẽ càng buồn hơn…”

Ôn Tụng tựa vào vai Chu Yến Chi rơi nước mắt.

“Em không có ý trách tiên sinh, em chỉ cảm thấy hơi tủi thân một chút xíu thôi, rõ ràng tiên sinh có thể nhìn thấy quà của em sớm hơn một chút, em đã nghĩ, trước đây tiên sinh có cảm thấy em rất vô lương tâm, là một đứa trẻ không biết ơn hay không, nhưng em luôn ghi nhớ ơn nghĩa của tiên sinh, chưa từng quên dù chỉ một giây…”

“Tôi biết, tôi biết.”

“Tuy không đáng tiền, nhưng đều là em tỉ mỉ chọn lựa, suy nghĩ rất lâu, em thật sự rất quan tâm đến tiên sinh…”

Ôn Tụng đưa tay ôm lấy cổ Chu Yến Chi, càng cố nhịn, tiếng khóc càng mãnh liệt hơn.

Cậu trở nên mong manh trong tình yêu của tiên sinh.

“Mỗi món Tiểu Tụng tặng, đối với tôi đều là vô giá.”

Nước mắt Ôn Tụng từ mưa phùn biến thành mưa xối xả.

Chu Yến Chi bế cậu lên, chậm rãi đi vào phòng khách, ngồi xuống, đặt cậu lên đùi mình, Ôn Tụng đang khóc quá đà, không hề nhận ra tư thế này, vừa vùi mặt vào hõm cổ Chu Yến Chi, vừa nhích nhích mông, tìm một vị trí thoải mái hơn, tiếp tục rơi hạt đậu vàng.

Chu Yến Chi nhỏ giọng dỗ dành cậu, thỉnh thoảng hôn lên mặt cậu, “Tiểu Tụng làm thế nào mà nhận ra?”

“Hôm đó nhìn thấy trong tủ trưng bày không có chú chó nhỏ, mới chợt nhớ ra, em ngốc quá, sao em lại ngốc như vậy chứ?”

Ôn Tụng khóc mệt rồi, cuộn tròn trong lòng Chu Yến Chi, thất thần nhìn cảnh đêm ngoài cửa sổ kính sát sàn, lẩm bẩm nói: “…Tôi không dám nhắc đến một lần nào, tôi vừa ngốc vừa nhát gan.”

“Nhưng trong lòng, Tiểu Tụng vừa tinh tế vừa dũng cảm.”

Ôn Tụng đầy vẻ khó hiểu.

“Sợ tôi bận công việc nên không dám nhắc, là tinh tế, năm nào cũng thất vọng năm nào cũng mua, là dũng cảm,” Chu Yến Chi chạm trán với Ôn Tụng, “Nếu là tôi, tôi không thể kiên trì được bốn năm.”

Mũi Ôn Tụng lại bắt đầu cay cay.

Không biết bao lâu sau, nước mắt dần dần ngừng, cậu nghẹn ngào hỏi: “Tiên sinh, Tống Dương… sẽ thế nào ạ?”

“Phải như thế nào, thì sẽ như thế đó.”

Ôn Tụng mím môi, ngập ngừng.

Chu Yến Chi lắc lắc tay Ôn Tụng, nhỏ giọng nói: “Tiểu Tụng đừng suy nghĩ nhiều, hắn không phải vì em mà bị trừng phạt, hắn dù có bị trừng phạt nặng đến đâu cũng là tự làm tự chịu, không liên quan đến em.”

Ôn Tụng suy nghĩ một lát, gật đầu thật mạnh.

“Tiểu Tụng là một người lương thiện, nên mới biết nghĩ cho người khác, mới tự trách, mới đa nghi, đây không phải là khuyết điểm.”

Ôn Tụng đột nhiên ngẩng đầu lên, đôi mắt ướt đẫm nhìn Chu Yến Chi, hít hít mũi, vẻ mặt mơ màng vì khóc quá nhiều.

Chu Yến Chi lấy một tờ khăn giấy, đặt lên chóp mũi cậu, “Dùng lực.”

Ôn Tụng nhất thời không phản ứng kịp.

“Nước mũi chảy ra rồi.”

Mặt Ôn Tụng đỏ bừng, muốn tự mình làm, nhưng Chu Yến Chi không buông tay, cậu đành ghé vào hỉ mạnh một cái.

Chu Yến Chi giúp cậu lau sạch.

Mặt Ôn Tụng càng đỏ hơn, chậm rãi nhận ra mình lúc này đang ngồi trên đùi Chu Yến Chi. Tim đột nhiên ngừng đập một nhịp, cậu cúi đầu, nín thinh bóp ngón tay.

Chu Yến Chi biết cậu đã khóc xong, bắt đầu chuyển sang giai đoạn xấu hổ, cũng không cố ý trêu cậu nữa, đặt tay lên đầu gối Ôn Tụng, xoa nhẹ liên tục, rồi từ đầu gối chậm rãi xoa xuống bắp chân.

Phần mềm bên trong bắp chân rất nhạy cảm.

Ôn Tụng cảm thấy nhột, lại không dám ngăn cản, bèn lặng lẽ tựa vào vai Chu Yến Chi, ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt tròn xoe, dùng ánh mắt vô tội ám chỉ: Tiên sinh đừng chạm vào chỗ đó.

Khi bình thường, Chu Yến Chi như thể đọc được suy nghĩ, nhưng lúc này lại coi như không thấy, tiếp tục bóp bắp chân mềm của Ôn Tụng, còn từng chút đi lên, vượt qua đầu gối, có dấu hiệu vươn tới bẹn Ôn Tụng. Tim Ôn Tụng sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, cậu rất muốn giả vờ bình tĩnh, thực ra cậu ngầm cho phép mọi hành động của tiên sinh, nhưng vẫn không nhịn được giật bắn người, Chu Yến Chi bật cười thành tiếng.

“…” Ôn Tụng biết ngay, tiên sinh lại đang trêu cậu.

“Tâm trạng tốt hơn chưa?”

Ôn Tụng muốn gật đầu, nhưng cậu nghi ngờ nếu cậu gật đầu sẽ mất đi vòng tay của tiên sinh, nên giở chút mánh khóe nhỏ, im lặng không nói, cơ thể mềm nhũn tựa vào vai Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi ôm cậu chặt hơn.

“Tiên sinh,” Ôn Tụng nhìn chiếc xích đu trong sân, một lúc lâu sau, đột nhiên nắm lấy tay Chu Yến Chi, đặt lên ngực mình: “Em cảm thấy, trái tim em hình như nhẹ hơn rồi.”

Một tảng đá lớn đè nặng trong tim cậu, khiến cậu luôn ốm yếu, mặt mày ủ rũ, lại còn khó thở, sau chuyện tối nay, cuối cùng cũng được tiên sinh nhấc đi, quăng thật xa.

Cậu cảm thấy thoải mái chưa từng có.

“Cảm ơn tiên sinh.”

“Đừng cảm ơn tôi, Tiểu Tụng nên cảm ơn chính mình.”

Ôn Tụng sững người.

“Là Tiểu Tụng luôn tự cứu mình, bởi vì Tiểu Tụng chưa bao giờ từ bỏ bản thân, từng bước từng bước một, nỗ lực đi đến trước mặt tôi, tôi mới có cơ hội giúp đỡ.”

Hơi thở Ôn Tụng khẽ ngưng lại.

“Là tôi nên cảm ơn Tiểu Tụng.”

Lời Chu Yến Chi vừa dứt, má anh đã bị hôn một cái.

Cái miệng hơi chu ra của Ôn Tụng còn chưa kịp thu lại, vành tai đã đỏ bừng, mở to đôi mắt tròn xoe, vừa hồi hộp vừa bất lực, chờ đợi phản ứng của Chu Yến Chi giống như chờ đợi sự phán quyết.

Nhưng phản ứng của Chu Yến Chi lại khiến Ôn Tụng bất ngờ.

“Bảo bối, hôn lại lần nữa.” Chu Yến Chi dùng đầu ngón tay cọ khóe miệng cậu, giọng nói trầm thấp, ánh mắt đặc quánh như đêm tối.

Ôn Tụng nhớ lại những gì đã học trên mạng trước khi ngủ tối qua.

Các bước hôn nhau là gì nhỉ?

Ngậm lấy môi, môi trên hay môi dưới?

Hôn trực tiếp lên miệng sao? Hay bắt đầu từ các bộ phận khác từng bước một?

Đáng ghét, rõ ràng đã cố ý chép vào ghi chú, đến lúc quan trọng đầu óc lại trống rỗng.

Cậu nuốt một ngụm nước miếng, quyết định làm theo cảm xúc.

Cậu ghé sát lại, hơi nghiêng người ôm lấy mặt Chu Yến Chi, chạm chạm vào chóp mũi của Chu Yến Chi như gà mổ thóc, đôi môi mềm mại còn ẩm ướt vì vừa mới khóc xong, lưu luyến khắp mặt Chu Yến Chi, cuối cùng dừng lại ở môi.

Cậu lại nuốt một ngụm nước miếng, yết hầu chuyển động.

Vừa định hôn xuống, đột nhiên cảm thấy một vật gì đó cứng cứng đang chạm vào đùi phải của mình, rất rõ ràng ngay cả qua lớp vải của chiếc quần jean lót lông.

Cậu mơ hồ đưa tay ra, sờ một cái.

Thật sự có một vật nhô lên cứng rắn, cộm cộm khó chịu, lạ thật đấy, tiên sinh không cảm thấy sao?

Cậu suy nghĩ một lát, dò theo đường nét nắm một cái.

Chu Yến Chi thoáng chút ngạc nhiên, nhướng mày theo hành động của cậu.

“…”

Ba giây sau, Ôn Tụng đột nhiên vùng ra khỏi vòng tay Chu Yến Chi, bất chấp tất cả chạy lên lầu hai, quên cả đi thang máy, những bước chân nhỏ lạch bạch, thoắt cái đã chạy lên cầu thang.

“Cẩn thận ngã.” Chu Yến Chi gọi cậu từ phía sau.

Ngày hôm sau, Ôn Tụng vừa vào công ty, đã nghe thấy những lời bàn tán từ khắp mọi phía, chủ đề đương nhiên là Tống Dương.

Nói đủ thứ, ai cũng nói có căn cứ.

Bước vào văn phòng, lại nghe thấy Tạ Bách Vũ đang thổi phồng trận chiến đêm qua, “…Cái tên Tống Dương đó, giây trước còn làm bộ làm tịch, Chu Yến Chi vừa đến, hắn suýt chút nữa quỳ xuống cầu xin Chu Yến Chi tha thứ, mồ hôi lạnh chảy nhễ nhại…”

Thấy Ôn Tụng đi vào, anh ta lập tức nói: “Không tin, hỏi Ôn Tụng mà xem.”

Ôn Tụng cười bất lực, ngồi xuống ghế, đột nhiên nhớ ra một chuyện khác, “Đúng rồi, đàn anh, tối qua là anh liên lạc với tiên sinh bảo ngài ấy quay về ạ? Canh thời điểm chuẩn quá, không sai một giây.”

“Không phải, là anh Dư.”

Ôn Tụng kinh ngạc, “Anh Dư—”

Dư Chính Phàm vẻ mặt bình thường, vẫn chuyên tâm viết báo cáo hoàn thành dự án, nghe Ôn Tụng nói, cười cười, “Không có gì.”

Tạ Bách Vũ vỗ vai Dư Chính Phàm, nói với Ôn Tụng: “Ôn Tụng, thực ra anh Dư ở Bồi Thắng luôn có một biệt danh, gọi là nhà sư quét rác, xong việc liền phủi áo rời đi, giấu kín công danh.”

Ôn Tụng phì cười một tiếng.

Tối qua cậu đã có một giấc ngủ sâu, sáng nay thức dậy sắc mặt hồng hào, khi cười lên, hai má lúm đồng tiền đặc biệt rõ ràng.

Tạ Bách Vũ liếc nhìn một cái, rồi nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Ôn Tụng nói: “Anh Dư, cần em làm gì không ạ?”

“Sắp xếp cho tôi dữ liệu thử nghiệm phiên bản đầu tiên.”

“Vâng.” Ôn Tụng ngồi xuống, bắt đầu làm việc nghiêm túc.

Gần hết giờ làm, Chu Yến Chi gửi tin nhắn cho cậu, là tiến triển vụ Tống Dương.

Vì số tiền không lớn và không thuộc chiếm đoạt chức vụ, không cấu thành tội phạm hình sự, cơ quan cảnh sát căn cứ theo quy định xử phạt quản lý trị an, đã ra quyết định giam giữ mười lăm ngày, và phạt tiền hai ngàn tệ.

Chu Yến Chi: [Sẽ sớm được thi hành.]

Ôn Tụng nhìn tin nhắn, thẫn thờ, cảm xúc ngổn ngang, có sự vui mừng nhưng cũng có sự bất lực.

Giáo viên ở trại trẻ mồ côi trước đây thường nói, gian nan là bệ phóng cho sự trưởng thành, vượt qua từng chướng ngại, con sẽ trở thành một người tốt hơn. Nhưng cậu càng lớn càng nhận ra: Vượt qua những chướng ngại đó, cậu không trở nên tốt hơn, chỉ trở thành một người lớn đầy vết thương và học được cách tự chữa lành. Vết sẹo vẫn còn đó, nỗi đau vẫn được giữ lại trong ký ức, vẫn nhạy cảm với sự ác ý của người khác.

Sau này sẽ ngày càng tốt hơn sao?

Tình yêu có thể khiến cậu quên đi quá khứ và tái sinh không?

Cậu không biết, nhưng cậu sẵn sàng cố gắng.

Cậu trả lời: [Vâng ạ, cảm ơn tiên sinh, tối nay có về ăn cơm không ạ?]

Chu Yến Chi: [Đang đợi em trong gara rồi, bảo bối.]

Mặt Ôn Tụng nóng bừng lên.

Nhưng lại nhớ đến trò cười tối qua, cậu rề rà trong văn phòng một lúc lâu, mới xuống lầu về nhà.

**

Chuyện của Tống Dương chưa ngã ngũ, Ôn Tụng cũng không có thời gian theo dõi sát sao tiến độ, cậu có việc quan trọng hơn phải làm.

Cậu phải đưa Tiểu Linh đến trường chuyên biệt ổn định cuộc sống.

Chu Yến Chi đã tham khảo ý kiến của chuyên gia, thiết kế riêng cho Tiểu Linh một bộ chương trình học đặc biệt, bao gồm học ngữ văn, toán, ngoại ngữ, máy tính chữ nổi, làm thủ công, đào tạo kỹ năng công việc chăm sóc khách hàng.

Nếu học tốt. Ba năm sau, Tiểu Linh có lẽ có thể tìm được một công việc chăm sóc khách hàng, tự nuôi sống bản thân.

Ký túc xá trường là hai người một phòng, bên trong đã có một cô bé, mười sáu tuổi, khuyết tật trí tuệ nhẹ, cô bé biết có bạn mới chuyển đến, còn cố ý dọn dẹp một phen, ngồi ở cửa mong ngóng. Ôn Tụng dẫn Tiểu Linh tới, chào hỏi cô bé, cô bé rất rụt rè, liên tục lùi lại, mở tủ đựng đồ ăn vặt của mình, nói với Tiểu Linh: “Chị có thể ăn.”

“Xin chào, chị tên là Tề Tiểu Linh.” Tiểu Linh đưa tay về hướng giọng nói.

Cô bé ngây ngốc nhìn cô ấy, một lúc lâu mới phản ứng lại, rụt rè giơ tay lên, nắm lấy tay Tiểu Linh, thụ sủng nhược kinh nói: “Chào, chào chị, em tên là Tình Tình.”

Chu Yến Chi gặp lãnh đạo nhà trường, dặn dò vài câu mới đến ký túc xá của Tiểu Linh. Ôn Tụng đã giúp Tiểu Linh sắp xếp xong, đồ dùng sinh hoạt đều đặt ngăn nắp, đang ngồi bên giường nói chuyện với hai cô bé, Chu Yến Chi dừng lại ở cửa không đi vào.

Vài phút sau, Ôn Tụng đi ra, cười nói: “Tiên sinh, chúng ta đi thôi ạ.”

“Sắp xếp xong hết rồi sao?”

Ôn Tụng gật đầu, “Điều kiện ký túc xá này tốt thật đó, chỉ cần thay bộ ga gối đệm thôi ạ.”

Chu Yến Chi nói: “Tôi vào chào Tiểu Linh một tiếng.”

Vừa dứt lời, Tiểu Linh đã bước ra, “Anh Tiểu Tụng, Chu tiên sinh, hai người còn ở đó không ạ?”

“Ở đây.” Ôn Tụng bước nhanh quay lại.

“Cảm ơn hai người,” Tiểu Linh chắp hai tay sau lưng, có chút ngượng, “Em sẽ học tập thật tốt, sẽ không phụ lòng sự giúp đỡ và quan tâm của hai người, sớm muộn gì em cũng có thể sống bình thường, tìm được một công việc tự nuôi sống bản thân, nhất định sẽ làm được.”

Ôn Tụng ôm cô bé.

“Đừng có gánh nặng, nhớ kỹ, chúng ta là người một nhà.”

Đây là câu tiên sinh thường nói với cậu, cậu cuối cùng cũng cảm nhận sâu sắc.

Muốn gánh vác cuộc đời người khác trên lưng mình, là sai lầm, chỉ làm vướng chân nhau. Mỗi người đều có con đường riêng để đi, cậu đã đồng hành cùng Tiểu Linh đến tuổi mười tám, sau này cậu phải nhìn Tiểu Linh tiếp tục tiến về phía trước, tương lai tươi sáng vô cùng.

Tiểu Linh còn không sợ, cậu sợ cái gì?

Chu Yến Chi cũng bước tới xoa đầu Tiểu Linh, cười nói: “Gặp bất cứ chuyện gì cũng có thể liên lạc với tôi hoặc anh Tiểu Tụng, tự chăm sóc tốt bản thân, chúng tôi sẽ thường xuyên đến thăm em.”

Tiểu Linh gật đầu thật mạnh.

Ôn Tụng nắm tay Chu Yến Chi bước ra khỏi khu ký túc xá, hôm nay thời tiết đặc biệt đẹp, trời quang mây tạnh, rõ ràng là mùa đông, gió cuốn theo lá khô quẩn quanh trong sân, lướt qua má, lại không mang theo hơi lạnh.

Ôn Tụng ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn về phía mặt trời.

Chu Yến Chi dường như thấy một chú mèo no nê nằm phơi nắng trên ban công, từng sợi tóc đều toát ra vẻ hạnh phúc.

Hai tháng trước, Ôn Tụng vẫn luôn mặt mày buồn bã, đầu đội một đám mây đen, dường như không có chuyện gì có thể làm cậu vui.

Có công lao của tôi không? Chu Yến Chi nghĩ.

Ôn Tụng cúi đầu, khoác tay Chu Yến Chi, vừa định nói, nhận thấy ánh mắt nghiên cứu của Chu Yến Chi, trái tim cậu thắt lại, theo phản xạ có điều kiện buông tay ra, hơi thở cũng trở nên gấp gáp, cho đến khi thấy ánh mắt Chu Yến Chi bình thường, không có ý định phê bình cậu, cậu mới đưa tay ra lần nữa, cẩn thận ôm lấy cánh tay của Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi vừa xót xa vừa bất lực.

“Bác sĩ Tần liên lạc với tôi, ngày mai phải đi khám thai rồi.” Anh nói.

Ôn Tụng suýt nữa thì quên mất, “Vâng, ngày mai tiên sinh có rảnh không ạ?”

Chu Yến Chi khẽ khựng lại, nói: “Hơi bận.”

Ôn Tụng sững người, lập tức nói: “Không sao đâu, em đi một mình được, tiên sinh cứ làm việc của mình đi ạ.”

“Thật sự không cần tôi đi cùng?”

“Không cần, em đi một mình không có vấn đề gì, đến lúc đó em sẽ kể lại hết kết quả kiểm tra và lời bác sĩ nói cho tiên sinh…” Càng nói giọng càng nhỏ đi, càng nói đầu càng cúi thấp hơn, Ôn Tụng nhìn chằm chằm vào mũi giày của mình, cậu đang nói dối.

Cậu cứ nghĩ tiên sinh nhất định sẽ đi cùng mình đi khám thai, nghe nói khám thai năm tháng có thể nhìn thấy hình ảnh siêu âm 4D của em bé rồi, còn có thể ước tính cân nặng của em bé, sàng lọc dị tật, là một lần khám thai rất quan trọng trong toàn bộ quá trình mang thai. Cậu cứ nghĩ tiên sinh cũng mong đợi như mình.

Nhưng mà… tiên sinh thật sự không mong đợi sao?

Tiên sinh chưa từng bỏ lỡ bất kỳ lần khám thai nào, thậm chí lần nào cũng là tiên sinh giục cậu đi.

Cậu chậm rãi ngẩng đầu lên, đối diện với ánh mắt đong đầy ý cười lại có chút hờn dỗi của Chu Yến Chi, cậu bừng tỉnh, miệng vô thức chu ra, “Không được trêu chọc em như vậy.”

Chu Yến Chi cười ôm eo cậu: “Có tiến bộ, đoán ra trước khi rơi hạt đậu vàng.”

Ôn Tụng nghiêm túc nói: “Không được trêu chọc em như vậy, em sẽ tưởng là thật, mỗi câu tiên sinh nói em đều sẽ coi là thật.”

Nụ cười của Chu Yến Chi thu lại một chút, vừa hối lỗi lại vừa thấy vẻ mặt nghiêm túc của Ôn Tụng đáng yêu, sau một thoáng thất thần, anh cúi xuống chạm trán với cậu: “Tôi sai rồi, bảo bối.”

Ôn Tụng cảm thấy tiên sinh đã nắm được điểm yếu của mình mất rồi.

Chỉ cần một tiếng bảo bối, cậu liền hết giận luôn rồi.

Chu Yến Chi lại nói: “Tôi đã chuẩn bị xong túi đồ đi khám thai, để ở hành lang rồi, Tiểu Tụng ngốc không nhìn thấy.”

Ôn Tụng hoàn toàn hết giận, lập tức nhếch khóe môi cười toe toét.

**

Kết quả khám thai lần thứ năm còn tốt hơn Ôn Tụng mong đợi.

Em bé trong hình ảnh siêu âm 4D trông như một người ngoài hành tinh nhỏ, làm Ôn Tụng sợ đến mức không dám nhìn kỹ, nhưng bác sĩ lại nói với cậu: “Ngũ quan rất xinh đẹp, nhặt hết các điểm đẹp của cha mẹ rồi.”

“Thật sao?”

Bác sĩ chỉ vào hình ảnh, “Xem sống mũi cao vút này đi.”

Ôn Tụng ngạc nhiên nhìn Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi đang quay video, nghe vậy thì cười nói: “Giống Tiểu Tụng quá.”

Ôn Tụng mắt mong chờ nhìn rất lâu, cũng không nhìn ra bức tượng nhỏ 4D đó có điểm gì giống mình, nhưng cậu vẫn rất vui.

Kiểm tra xong, ngồi dậy, Chu Yến Chi tỉ mỉ giúp cậu lau sạch gel trên bụng, lại ôm cậu xuống, sợ cậu bị lạnh, nhét vạt áo lót của cậu vào cạp quần jean, cuối cùng cầm áo khoác ngoài, giúp cậu mặc vào.

“Tiên sinh, bác sĩ nói em bé khỏe mạnh và xinh đẹp.”

Chu Yến Chi kéo khóa áo lên cao đến cổ, “Khỏe mạnh là quan trọng nhất.”

Ôn Tụng cười nói: “Em cũng nghĩ vậy.”

Khỏe mạnh, bình an, mới là quan trọng nhất.

Cầm báo cáo tìm bác sĩ Tần, người luôn phụ trách kiểm tra thai kỳ của Ôn Tụng, bác sĩ Tần cũng nói: “Sức khỏe của cậu Ôn rõ ràng tốt hơn nhiều so với hai tháng trước, vài chỉ số bất thường trước đây lần này đều nằm trong phạm vi an toàn, rất tốt, sắc mặt cũng rất hồng hào.”

Ôn Tụng cười ngượng ngùng.

Chuẩn bị rời đi, Ôn Tụng đột nhiên nói với Chu Yến Chi: “Tiên sinh, em có chút chuyện muốn hỏi ý kiến bác sĩ Tần, ngài có thể đợi em ở ngoài không ạ?”

Chu Yến Chi nghi hoặc: “Tôi không được nghe?”

Ôn Tụng mím môi, chưa nghĩ ra giải thích thế nào, may mà Chu Yến Chi không làm khó cậu, một mình bước ra ngoài.

Ôn Tụng đóng cửa lại, toàn thân đỏ bừng như con tôm luộc, giọng nhỏ như muỗi kêu hỏi bác sĩ Tần: “Bác sĩ Tần, tôi… tôi muốn hỏi, năm tháng có thể có… sinh hoạt vợ chồng được không?”

**

Chan: chậc chậc chậc

Hết chương 36