Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 94

topic

Xoa Dịu Vết Bằm - Khảo Đường - Chương 94 :NT7 – Bịt tai hôn môi.

Sáng mùng Một, tiếng pháo nổ ầm ĩ từ đêm Giao thừa vẫn chưa dứt, cũng may nhà cách âm tốt, bên ngoài nổ to đến mấy ở trong nhà cũng chẳng nghe thấy gì.

Nhưng cả nhà bốn người đều thức đêm, nên mãi đến trưa mới lục tục dậy ăn sáng.

Hạ Khanh ăn trưa xong vươn vai một cái, lười biếng ngồi xuống sô pha, tùy tiện bật tivi chuyển kênh, bất ngờ nhìn thấy mặt Tấn Duật.

“Ái chà, Nùng Nùng,” Hạ Khanh gọi em gái, “Chồng em ở trên tivi kìa, em mau ra xem.”

Giang Sơ là người đầu tiên chạy ra, trừng mắt nhìn Hạ Khanh: “Đã cưới xin gì đâu! Chồng con gì! Chỉ là bạn trai thôi!”

Hạ Khanh hô to: “Mẹ! Ba trừng con kìa!”

Hạ Lưu Huỳnh vừa lúc bắt gặp ánh mắt đó của Giang Sơ: “A Sơ, đừng trừng con gái.”

Giang Sơ: “… Anh đâu có trừng con bé.”

Hạ Khanh nhướn mày đắc ý với ba.

Giang Sơ tức tối quay lại mở to mắt nhìn vợ, ấm ức nói: “Bà xã nhìn xem, mắt anh to thế này cơ mà.”

Hạ Lưu Huỳnh: “……”

Đúng là đồ trẻ con.

Nhưng Giang Sơ có thể để cả ba đứa con đều mang họ bà, thì chắc chắn là một tên trẻ con đáng yêu rồi.

Hạ Ý Nùng đang trang điểm trong phòng, nghe thấy tiếng gọi liền bước nhanh ra khỏi phòng ngủ.

Tối qua thấy ba ăn bánh ngọt mẹ Tấn Duật gửi, cô liền nhân cơ hội nói chuyện hôm nay muốn đi xem phim với Tấn Duật, ba ăn của người ta rồi nên cũng chẳng dám ý kiến gì.

Hạ Ý Nùng đi tới, bất ngờ thấy kênh truyền hình đang phát lại tập Vệ Trăn Vũ phỏng vấn Tấn Duật năm ngoái.

Kênh này chắc là không phát lại Táo quân, trước mùng Bảy thường phát lại những chương trình có rating cao nhất trong năm qua.

Tấn Duật ngồi trên ghế cao, mặc bộ vest phong cách Ý, giày da đen bóng gác lên thanh ngang của ghế, tư thế tao nhã, ánh mắt trầm ổn nội liễm.

Hạ Khanh cảm thán: “Nùng Nùng à, bạn trai em đúng là vừa đẹp trai vừa ưu tú.”

Chú cún con Tấn Cẩn Tuân nhà cô ấy cũng ưu tú, nhưng Tấn Cẩn Tuân có quá khứ đen tối, từng giữ rất nhiều thế thân của cô ấy bên cạnh, nên dù có ưu tú đến mấy thì vẫn là cún con thôi.

Hạ Ý Nùng cười nhẹ, nụ cười thấp thoáng chút tự hào.

Hạ Ý Nùng: “Nghe thư ký của anh ấy nói, rating lần đầu phát sóng đã rất cao rồi, cuối tuần phát lại rating cũng cao, hình như là cao nhất cả năm luôn.”

Hạ Khanh thật lòng nói: “Giỏi thật, chắc là mọi người vừa bật tivi lên thấy một anh chàng tinh anh đẹp trai thế này là gọi bạn bè cùng xem luôn.”

Giang Sơ nghe thấy thế giật giật tai.

Hạ Ý Nùng đã xem rồi, cô đi đến trước tivi, cười giơ tay chữ V chụp một bức ảnh chung với Tấn Duật trên tivi, gửi cho anh.

Hạ Ý Nùng: “Tấn tiên sinh đẹp trai quá.”

Tấn Duật: “Em trang điểm à?”

Lúc làm thư ký cho Thời Diễn, ngày thường Hạ Ý Nùng cũng trang điểm, nhưng chỉ là trang điểm nhẹ nhàng công sở, hôm nay cô trang điểm kiểu năm mới, mắt long lanh, lại đánh chút má hồng trông rất tươi tắn.

Hạ Ý Nùng cố ý hỏi: “Đẹp hơn ngày thường không anh?”

Tấn Duật: “Em lúc nào cũng đẹp.”

Hạ Ý Nùng nhớ lại lúc anh mới gặp cô, cô chỉ có 45kg, đến đêm đầu tiên của hai người, cô đã béo lên hơn 55kg.

Lúc đó vì biết mình không phải con ruột, Tần Đại Vi lại dính vào vụ án hình sự, cô thường xuyên ăn uống quá độ nên tăng cân vùn vụt.

Tuy cô chưa từng lo lắng về vóc dáng, nhưng mỗi khi tay Tấn Duật chạm vào chỗ da thịt núng nính, trong lòng cô vẫn thấy hơi lấn cấn.

Lúc đi dạo phố ở Trọng Châu, cô cố ý nhắc với Tấn Duật chuyện mình béo lên nhiều, cô kể chuyện trước kia mình gầy thế nào, Tấn Duật chỉ đáp lại: “Không béo, anh cảm giác tay vừa vặn lắm.”

Bây giờ cô ăn uống lành mạnh, gầy lại rồi, Tấn Duật vẫn nói “Vừa vặn lắm”.

Cô biết ngay, trong mắt Tấn Duật, chỉ cần cô khỏe mạnh thì thế nào cũng tốt.

Hạ Ý Nùng: “Cái tai nghe anh đeo cho em ở ngoài phòng thu vẫn đang ở chỗ em này.”

Tấn Duật: “Em muốn trả anh à?”

Hạ Ý Nùng: “Không thèm trả.”

Hạ Ý Nùng nghĩ nghĩ: “Lần đó anh bịt tai em lại, em thích lắm, cảm giác rất an toàn.”

Nửa phút sau, Tấn Duật trả lời: “Ừ, anh biết rồi.”

Tấn Duật nói chuyện luôn mang phong cách này, Hạ Ý Nùng không nghĩ nhiều, cô tiếp tục hỏi anh đến đâu rồi.

Tấn Duật: “Khoảng mười phút nữa anh đến nhà em.”

Hạ Ý Nùng bèn quay về phòng thay quần áo.

Vừa đi được hai bước, nghe thấy giáo sư Giang lơ đãng nói: “Đúng rồi, Nùng Nùng à, ba cũng ghi hình xong chương trình rồi đấy, con có xem chương trình của ba không?”

Hạ Ý Nùng cười quay đầu lại: “Con xem rồi, ba cũng đẹp trai lắm!”

Giáo sư Giang lập tức hài lòng, ông vuốt chòm râu không tồn tại, mặt mày hớn hở.

Hạ Khanh cạn lời dời mắt đi chỗ khác, ông bố già đầu rồi mà còn chơi trò tranh sủng này nữa!

Tấn Duật đến đón Hạ Ý Nùng, lên nhà chúc tết thầy cô giáo, lại mang thêm quà năm mới và sủi cảo nhân cá ngừ đại dương đông lạnh nhà tự gói.

Không ai nỡ đánh người đang cười, giáo sư Giang cũng cười đưa quà đáp lễ cho Tấn Duật và mẹ anh.

Lên xe, Hạ Ý Nùng thấy người lái xe là chú Tống, cô cười chúc tết chú Tống, chú Tống cũng cười quay lại chúc tết cô Hạ.

Trò chuyện vài câu, xe chạy ra khỏi khu chung cư, vách ngăn ở giữa được nâng lên, Tấn Duật đưa cho Hạ Ý Nùng ba phong bao lì xì.

Tay anh trắng, ngón tay thon dài, đầu ngón tay càng làm nổi bật màu đỏ rực rỡ của bao lì xì.

Hạ Ý Nùng: “Nhiều thế này ạ?”

Tấn Duật: “Của ba mẹ một phần, anh chị cả một phần, anh một phần.”

Hạ Ý Nùng cười cảm ơn bốn vị trưởng bối, cô vui vẻ nhận lấy hai phần kia, rồi hỏi phần của anh: “Người lớn lì xì thì đúng rồi, anh lì xì là có ý gì?”

Tấn Duật nhìn đôi mắt sáng lấp lánh và đôi môi mọng nước của cô hôm nay, anh cong ngón tay gõ nhẹ lên trán cô: “Cô nhóc.”

Dù sao anh cũng hơn cô 6 tuổi, cô lại bướng bỉnh, trong mắt anh cô chẳng phải giống một cô nhóc sao.

Hơn nữa xét về vai vế, anh cũng được coi là chú cô rồi.

Hạ Ý Nùng không từ chối, cô tiếp tục vui vẻ nhận phần của anh, dù sao cô còn trẻ, tham tiền chút cũng chẳng sao.

Hạ Ý Nùng nhận lì xì, cố ý nói: “Cảm ơn chú…”

Chữ “hai” chưa kịp nói ra, cô nghĩ đến việc có quá nhiều người gọi anh là chú Hai, chắc chưa ai gọi anh là anh Hai đâu nhỉ, lời nói xoay chuyển, thêm hai chữ, “… Anh Hai.”

Anh Hai.

Vừa nói xong, hai má Hạ Ý Nùng đã ửng hồng, sao cô lại có thể nói ra được chứ? Quả thực ngọt đến mức phát ngấy.

Yết hầu Tấn Duật chuyển động, trong mắt anh cũng ánh lên tia lửa.

Hai vệt hồng trên má Hạ Ý Nùng tựa như ráng chiều nơi chân trời.

Còn tia lửa trong mắt Tấn Duật lại tựa như đốm lửa trại dưới ánh trăng.

Hai người đều thắt dây an toàn, xe đang chạy, Tấn Duật không tiện làm gì, anh chỉ đưa tay xoa nhẹ mặt cô, xua đi hơi nóng trên mặt Hạ Ý Nùng.

Tấn Duật đưa cho Hạ Ý Nùng một hộp giữ nhiệt màu hồng.

Hạ Ý Nùng mở ra, bên trong là hai chiếc sủi cảo hình thoi bụng tròn vo, nhìn có vẻ còn mập mạp hơn trong ảnh hôm qua, nhân chắc chắn rất đầy đặn.

“Là chỗ sủi cảo anh gói tối qua à?”

“Không phải, anh vừa gói vừa luộc xong đấy, chuyện tốt thành đôi mà.”

Lúc nãy cô bảo vừa ngủ dậy ăn cơm xong, nên anh không lấy nhiều.

Hạ Ý Nùng cười nhìn anh: “Đáng yêu quá.”

Cũng không biết là nói Tấn Duật đáng yêu, hay là sủi cảo đáng yêu.

“Còn nóng đấy,” Tấn Duật đưa đũa cho cô, “Em nếm thử đi.”

Hạ Ý Nùng do dự lắc đầu: “Có mùi.”

Tấn Duật lại đưa kẹo cho cô.

Ý Hạ Ý Nùng là ăn sủi cảo trong xe sẽ có mùi, Tấn Duật tưởng cô nói trong miệng có mùi.

Hiểu lầm rồi.

Nhưng hình như Tấn Duật thực sự không ngại cô làm ám mùi trong xe.

Hạ Ý Nùng bèn nhận lấy đũa ăn một cái sủi cảo, quả nhiên rất tươi rất thơm.

Hạ Ý Nùng hỏi: “Nhân sủi cảo cũng là do anh trộn à?”

Tấn Duật: “Ừ.”

Nhân là do dì giúp việc đứng bên cạnh dạy anh trộn, nhưng thực ra hôm qua anh tự tay gói sủi cảo tổng cộng chỉ có ba cái, biếu ba mẹ mỗi người một cái, anh nếm thử một cái, ba cái sủi cảo này được luộc riêng bằng một cái nồi nhỏ.

Anh còn chẳng gói thêm cái nào cho anh chị cả.

Vừa nãy cũng chỉ gói hai cái, luộc xong mang đến cho cô.

Tấn Duật là người từ nhỏ đã mười ngón tay không dính nước xuân, từ hôm qua đến giờ anh gói được năm cái sủi cảo, đã bị anh cả lải nhải là việc nhà nhiều nhất mà tiểu tổ tông này làm trong đời rồi.

Hạ Ý Nùng cũng khen anh: “Thơm quá.”

Cô nghĩ, có phải vì hôm qua cô nói câu “Nhìn là biết ngon rồi” nên hôm nay anh mới mang sủi cảo cho cô không?

Tấn Duật nhìn chiếc sủi cảo hình thoi còn lại trong hộp: “Còn một cái nữa, em ăn nốt đi, ăn từ từ thôi.”

Hạ Ý Nùng nghe lời ăn từ từ, đến miếng thứ ba, cô kinh ngạc mở to mắt.

Hình như có một hạt, hạt dẻ cười?

Là Tấn Duật cố ý gói cho cô sao?

Nhìn đôi mắt sáng ngời ngẩn ngơ của cô, Tấn Duật cười khẽ, anh nhéo má phồng lên vì ăn sủi cảo của cô: “Chúc bạn học Hạ năm mới vui vẻ.”

Ba cô đã sắp xếp đồng xu, anh lại sắp xếp cho cô một hạt dẻ cười.

Hạ Ý Nùng ăn xong sủi cảo lại ăn kẹo, miệng ngọt ngào nghĩ, thầy Tấn lúc nào cũng làm tròn trách nhiệm.

Bộ phim Tấn Duật chọn xem cùng Hạ Ý Nùng là một bộ phim hài Tết.

Hôm trước lúc chọn phim, Hạ Ý Nùng nghĩ đến bệnh sạch sẽ của Tấn Duật, cô uyển chuyển đề nghị bao rạp nhỏ xem cũng được, nếu không đông người quá, không khí nhiều mùi, ghế ngồi chắc cũng không sạch sẽ lắm, anh có thể không chịu nổi, nhưng Tấn Duật lại muốn cùng cô đón Tết náo nhiệt nên không bao rạp.

Hôm nay đến đây, Hạ Ý Nùng vẫn chuẩn bị sẵn khăn trải dùng một lần của khách sạn trong túi, loại giống như ga trải giường ấy.

Nếu lát nữa Tấn Duật ngồi không thoải mái, cô sẽ trải cho anh, khăn trải màu tối nên sẽ không quá nổi bật.

Nhưng sau khi vào rạp không lâu, Hạ Ý Nùng nhìn thấy hai chiếc ghế của họ rõ ràng khác biệt so với những ghế khác, cô mới nhận ra mình lo xa quá rồi.

Hạ Ý Nùng ghé tai Tấn Duật hỏi nhỏ: “Anh cho người thay mới và khử trùng ghế trước rồi à?”

Khi cô nói chuyện, hơi nóng phả vào vành tai Tấn Duật, nhịp thở của anh hơi khựng lại, anh ấn đầu cô dựa vào vai mình, nắm tay cô nói: “Ừ.”

“……”

Phim không dài, một tiếng rưỡi là hết, có vài đoạn hài hước khá thú vị, cả rạp cười ồ lên.

Vì Tấn Duật rất ít cười, nên đến đoạn buồn cười, Hạ Ý Nùng cố ý cười quay sang nhìn Tấn Duật, thấy Tấn Duật cũng đang mỉm cười nhìn cô.

Tấn tiên sinh cao cao tại thượng, cứ thế rơi xuống trần gian, Hạ Ý Nùng cười thầm.

Nhưng rất nhanh, hẹn hò xem xong phim trở về nhà của hai người, Tấn tiên sinh lại khôi phục dáng vẻ của ban đêm.

Anh ôm cô ngồi lên tủ giày ở huyền quan, hai tay bịt tai cô lại hôn cô.

Bị bịt tai hôn môi, quá chí mạng, khiến thân thể Hạ Ý Nùng từng đợt mềm nhũn.

Tiếng hôn môi, tiếng nước bập bềnh, tiếng th* d*c của cô, cùng tiếng th* d*c của anh, đều được khuếch đại vô hạn trong thính giác của cô.

Hóa ra đây chính là ý nghĩa câu “Anh biết rồi” mà anh nhắn lại cho cô.