Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 63

topic

Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 63 :Đừng làm ngơ anh mà, bạn trai.

Vừa chạm vào, Hứa Tích Sương đã vội vàng rụt tay lại.

Phản ứng của cậu nhanh đến mức gần như theo bản năng, mang theo một chút hoảng hốt không kịp che giấu. Cậu không muốn để Yến Ngọc Sơn nhận ra sự căng thẳng và bối rối của mình, càng không muốn để đối phương nhìn thấu trái tim đang đập rối loạn trong lồng ngực.

Hứa Tích Sương lùi lại một bước, vừa định xoay người rời đi, thì cổ tay đã bị giữ lại.

Lực kéo không mạnh, nhưng dứt khoát.

Túi đồ trên tay cậu bị buông lỏng, rơi xuống đất phát ra một tiếng bịch trầm đục. Yến Ngọc Sơn dùng tay trái nắm chặt cổ tay Hứa Tích Sương, kéo cậu về phía mình. Tay phải anh đặt lên sau gáy cậu, động tác vừa dịu dàng vừa mang theo áp lực không cho kháng cự, buộc cậu phải ngẩng đầu lên, không còn đường lui.

Ngay giây tiếp theo, anh cúi xuống, hôn thẳng.

Nụ hôn của Yến Ngọc Sơn giống hệt con người anh bề ngoài ôn hòa, nhưng ẩn sâu bên trong là sự mạnh mẽ và chiếm hữu không hề che giấu. Anh không hề khách khí, trực tiếp cướp đoạt, đầu lưỡi cuốn lấy đối phương, ép buộc Hứa Tích Sương phải đáp lại. Hàng mi anh hạ thấp, ánh mắt trầm tĩnh mà nóng bỏng, như thể đã chờ khoảnh khắc này rất lâu rồi.

Yến Ngọc Sơn quá cao. Dù đã cúi người xuống, Hứa Tích Sương vẫn bị ép phải ngửa mặt lên. Cậu bị hôn đến choáng váng, hô hấp rối loạn, không kịp thở, cũng chẳng kịp nuốt. Hương vị táo còn sót lại trong khoang miệng nhanh chóng bị cướp sạch, môi bị m*t đến tê dại, nóng rực, đỏ ửng lên một cách rõ ràng.

Cơ thể Hứa Tích Sương vốn vừa mới hồi phục, sức lực chưa trở lại hoàn toàn. Bị hôn đến thiếu oxy, cả người cậu mềm nhũn ra, hai tai nóng bừng. Đôi tay vô lực chống lên ngực Yến Ngọc Sơn, muốn đẩy ra nhưng không đẩy nổi, muốn trốn nhưng không có chỗ trốn.

Ngay lúc đó, tiếng bước chân nhẹ vang lên từ đầu hành lang. Bác sĩ Hứa ôm sổ bệnh án đi tới, định hỏi hai người đã thu dọn xong chưa. Ông vừa ngẩng đầu lên thì trông thấy cảnh tượng trước mắt. Hai người đang hôn nhau.

Bác sĩ Hứa: ......

Không khí trong hành lang yên lặng đến mức có chút xấu hổ.

Ông khẽ đẩy gọng kính, mặt không đổi sắc, như thể vừa rồi chỉ là ảo giác. Sau đó ông xoay người, lặng lẽ quay lại theo hướng cũ, toàn bộ quá trình không phát ra thêm một tiếng động nào.

Hứa Tích Sương hoàn toàn không hay biết có người vừa xuất hiện. Cậu bị cuốn trọn trong nụ hôn, ý thức mơ hồ, chỉ cảm thấy hô hấp ngày càng khó khăn. Trái lại, Yến Ngọc Sơn trong khoảnh khắc đó liếc nhẹ về phía hành lang, thấy bóng lưng quen thuộc rời đi, khóe môi khẽ cong lên một chút, rồi cúi xuống tiếp tục. 

Anh hôn chậm lại, m*n tr*n nhiều hơn, đầu lưỡi lướt qua khóe môi, men theo hàm cậu, như cố ý trêu chọc. Đến khi khóe mắt Hứa Tích Sương bị ép ra những giọt nước mắt sinh lý, lấp lánh nơi hàng mi, gần như không thể thở nổi, anh mới chịu buông ra.

Ngay trước khi rời đi, Yến Ngọc Sơn còn học theo động tác lúc nãy của cậu, khẽ cắn lên môi cậu một cái.

Rất nhẹ, nhưng đủ khiến người ta tê dại.

Hứa Tích Sương th* d*c, nước mắt còn đọng lại nơi khóe mắt, toàn thân mềm nhũn, dựa vào ngực anh. Cậu tức đến mức muốn cắn trả một phát cho hả giận, nhưng thực tế là đến nhúc nhích cũng không còn sức.

Chiếm được lợi lớn như vậy, Yến Ngọc Sơn chẳng những không biết điều, còn tỏ ra vô cùng được đà lấn tới. Anh nhẹ nhàng vuốt bên trong cổ tay Hứa Tích Sương, nơi da mỏng và nhạy cảm nhất. 

Nhìn dáng vẻ bị bắt nạt đến mức đáng thương của cậu, trong mắt anh ánh lên ý cười xấu xa không che giấu. Anh khẽ cười, giọng trầm thấp: "Hứa lão sư, trước đây lúc quay cảnh hôn đều là hôn giả à?"

Hứa Tích Sương lập tức nghe ra ý trêu chọc trong lời nói đó. Rõ ràng là đang cười cậu vụng về, hôn không bằng mấy diễn viên tập sự.

Sau khi miễn cưỡng lấy lại nhịp thở, Hứa Tích Sương lạnh giọng, liếc Yến Ngọc Sơn một cái: "Vậy chắc em vẫn còn kém xa Ảnh đế dày dạn kinh nghiệm như anh rồi."

"Đừng oan cho anh." Yến Ngọc Sơn bật cười: "Tôi chưa từng quay cảnh hôn nào cả."

Hứa Tích Sương khựng lại. Nghĩ kỹ thì hình như đúng là vậy. Từ khi Yến Ngọc Sơn ra mắt đến nay, những vai có tuyến tình cảm đã ít, cảnh hôn hay cảnh giường lại càng chưa từng xuất hiện.

Nhưng dù thế, Hứa Tích Sương vẫn không vui. Cậu chưa từng yêu đương thật, nhưng cũng từng cùng em họ đọc không ít tiểu thuyết đam mỹ, xem không ít phim tình cảm. Người ta yêu nhau đều là dính lấy nhau ngọt ngào, dịu dàng quan tâm, còn đến lượt cậu với Yến Ngọc Sơn thì sao lại thành ra đấu võ mồm không ngừng thế này?

Quả nhiên, đàn ông miệng toàn lời ngon tiếng ngọt đều là lừa người. Một khi theo đuổi được rồi thì chỉ biết hôn, biết trêu, còn mấy lời dịu dàng ban đầu đều biến mất không còn dấu vết.

Hứa Tích Sương lạnh mặt, trong đầu lại hiện lên cảnh Yến Ngọc Sơn từng mắng người khác đến khóc. Cậu thầm nghĩ, nếu sau này anh dám giở thói xấu với mình, cậu nhất định sẽ chia tay ngay tại chỗ, không chần chừ.

"Đừng giận mà, Hứa lão sư." Yến Ngọc Sơn dường như rất thích phản ứng này của cậu. Anh khẽ vuốt cổ tay cậu, cảm nhận làn da mềm mại ấm áp dưới đầu ngón tay, ánh mắt tràn đầy ý cười: "Hứa lão sư cướp mất nụ hôn đầu của tôi, tôi chỉ đòi lại một cái thôi. Như vậy, không quá đáng chứ?"

Mỗi lần anh gọi một tiếng Hứa lão sư, tai Hứa Tích Sương lại đỏ thêm một chút. Cậu còn chưa kịp phản bác, thì đã nghe thấy giọng nói trầm thấp kia vang lên sát bên tai, khàn khàn như mang theo dòng điện: "Đừng làm ngơ với anh mà, bạn trai."

Giọng nói ấy nhẹ nhưng rõ ràng.

"Nếu lần sau tôi muốn hôn nữa." Yến Ngọc Sơn khẽ cười: "Tôi xin phép bạn trai trước, được không?"

Trong nháy mắt, lý trí và con tim của Hứa Tích Sương cùng lúc nổ tung.

Cậu cứng người tại chỗ, cổ họng chỉ phát ra vài âm thanh mơ hồ, hoàn toàn không nói nên lời. 

Rốt cuộc Yến Ngọc Sơn học mấy câu này ở đâu ra vậy?

Yến Ngọc Sơn thấy vậy thì rất biết điều, dừng lại đúng lúc. Anh nắm tay bạn trai mới, tay kia xách túi, cùng nhau rời khỏi bệnh viện tư nhân, lên xe trở về.

Ngồi ở ghế sau, đến lúc này Hứa Tích Sương mới dần lấy lại tinh thần.

Trước kia, mỗi khi ngồi chung xe, hai người đều giữ khoảng cách, giữa họ còn đủ chỗ cho hai người khác. Nhưng hôm nay, Yến Ngọc Sơn lại cố tình ngồi sát bên, đầu gối chạm đầu gối.

Mỗi khi Hứa Tích Sương quay sang, anh cũng nhìn lại, ánh mắt mang theo ý cười như đang hỏi: Sao thế, giận thật à?

Hứa Tích Sương: ... 

Cậu có thể nói gì đây? Yêu đương rồi ngồi gần nhau là chuyện rất bình thường, nhưng tốc độ thay đổi của Yến Ngọc Sơn có phải hơi nhanh rồi không? Hơn nữa, tại sao anh lại có thể tự nhiên đến thế, thành thục đến thế?

Trước kia anh đâu có như vậy.

Mang theo một chút tâm tư muốn phân cao thấp, Hứa Tích Sương nheo mắt, giả vờ vô tình đặt tay lên đùi Yến Ngọc Sơn, còn cố ý khẽ cào nhẹ một cái. Cảm nhận được cơ bắp dưới tay căng cứng trong nháy mắt, trong lòng cậu dâng lên cảm giác đắc ý nho nhỏ. Nhưng chưa kịp rút tay về, đã bị Yến Ngọc Sơn nắm lại, giữ chặt không cho đi.

Hứa Tích Sương quay đầu. Yến Ngọc Sơn vẫn đang nhìn điện thoại, dáng vẻ nghiêm túc như đang xử lý công việc, hoàn toàn thản nhiên. Chỉ là bàn tay kia vẫn không hề buông ra. Không còn cách nào khác, Hứa Tích Sương đành dùng tay còn lại lấy điện thoại ra, đăng một bài Weibo ngắn, báo cho fan rằng mình đã ổn, để họ yên tâm.

Trong lúc cậu không chú ý, khóe môi Yến Ngọc Sơn khẽ cong lên. Anh gõ nhẹ bàn phím, gửi tin nhắn WeChat cảm ơn Lương Phong và Tống Nghiêu, hai người quân sư đã tận tình bày mưu tính kế cho anh.

Trước đó, khi thay đồ trong bệnh viện, anh tình cờ gặp Tống Nghiêu. Từ cậu ta, Yến Ngọc Sơn học được không ít kinh nghiệm yêu đương, còn ngầm đạt thành hiệp ước giám sát lẫn nhau, đề phòng người của mình bị người khác cướp mất.

Còn với kiểu chủ động trêu chọc xen lẫn ngạo kiều của Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn chỉ càng thêm thích thú. Dù sao thì người chủ động là cậu, người được lợi, vẫn luôn là anh.

Con sói lớn lười biếng vẫy nhẹ cái đuôi, nửa nằm nửa ngồi, ung dung nhìn chú mèo nhỏ xinh đẹp đang từng chút một tự dâng mình tới, chỉ chờ thời điểm thích hợp để chậm rãi nuốt trọn.

Sau khi đăng xong Weibo, Hứa Tích Sương lại mở WeChat, từng người một trả lời những tin nhắn hỏi thăm gửi đến. Nội dung gần như giống nhau, nói rằng mình không sao, đã xuất viện, hiện đang trên đường về nhà, bảo mọi người đừng lo lắng.

Gõ chữ không nhanh, nhưng mỗi câu đều rất nghiêm túc.

Các khách mời khác của chương trình du lịch vốn đã nghe tin Hứa Tích Sương tỉnh lại từ Yến Ngọc Sơn, giờ thấy cậu có thể tự mình nhắn tin, tinh thần tỉnh táo, rốt cuộc cũng yên tâm hoàn toàn.

Kỳ quay lần này vừa kết thúc, gia trưởng Thẩm Hựu Liên lập tức không nhịn được mà kéo tất cả vào một nhóm chat, rồi mở video call, nói là xem tận mắt mới yên lòng.

Màn hình vừa kết nối, gương mặt Hứa Tích Sương hiện lên. Màn hình vừa kết nối, gương mặt Hứa Tích Sương hiện lên. Thẩm Hựu Liên và Nhan Dao gần như cùng lúc thở phào nhẹ nhõm.

Bạch Khả Khả và Nhan Dao chủ động khuấy động bầu không khí, cười nói rôm rả, kể cho Hứa Tích Sương nghe mấy chuyện vui trong quá trình ghi hình để cậu đỡ căng thẳng.

Ví dụ như Hướng Diêu cùng anh chàng lực sĩ ngồi câu cá bên hồ băng suốt cả buổi sáng, gió thổi lạnh đến đỏ mũi mà vẫn không câu được lấy một con, hay chuyện Dụ Thư Điệp đi trong rừng, từ xa nhìn thấy một người dắt theo con chó đen to lớn, còn tưởng là gấu, sợ đến mức suýt khóc ngay tại chỗ.

Mọi người đang cười nói vui vẻ, thì Hướng Diêu bỗng nghiêng đầu nhìn màn hình, ngạc nhiên hỏi: "Ơ? Tiểu Yến sao không mở video?"

Giọng Nhan Dao khựng lại một nhịp. Cô theo bản năng nhìn về phía nửa thân người xuất hiện bên cạnh Hứa Tích Sương trên màn hình, ánh mắt lóe lên tia do dự, nhất thời không biết nên nhắc thế nào cho phải.

Nhưng Nhan Dao còn chưa kịp mở miệng, người ngồi cạnh Hứa Tích Sương đã nghiêng người lại gần hơn. Anh cúi đầu nhìn thẳng vào màn hình, giọng trầm thấp vang lên rất tự nhiên: "Tôi ở đây."

Không khí trong khung chat lập tức khựng lại một nhịp.

Hướng Diêu sững người mất vài giây, rõ ràng vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với chuyện Yến Ngọc Sơn thích Hứa Tích Sương. Hắn lắp bắp: ""À, thì ra hai người đang quen nhau à."

Nói xong câu đó rồi vẫn chưa kịp tiêu hóa hết thông tin, Hướng Diêu lại buột miệng tiếp, giọng càng nói càng nhỏ: "Nhưng Tiểu Hứa, chẳng phải cậu nói là đang trên đường về nhà sao? Sao lại cùng anh ấy..."

Câu nói còn chưa dứt, Hướng Diêu đã ý thức được mình vừa nói hớ. Nét mặt hắn từ mờ mịt chuyển sang trống rỗng, rồi cuối cùng là hoảng hốt im bặt, hận không thể xuyên màn hình b*p ch*t chính cái miệng nhiều chuyện của mình.

Những người còn lại: ... Hình như họ vừa nghe được một tin tức cực kỳ không đơn giản thì phải.

Nhan Dao nhanh tay giơ lên che miệng, cố giấu nụ cười gian xảo không kìm được, chỉ để lộ đôi mắt cong cong, sáng lấp lánh vì phấn khích. Nhưng Hứa Tích Sương quá quen với cô, chỉ cần liếc mắt một cái là đã hiểu trong đầu cô đang suy diễn đến mức nào rồi.

Bất đắc dĩ, cậu đành chủ động lên tiếng, giọng điềm tĩnh: "Đúng vậy. Tôi và Yến Ngọc Sơn đang quen nhau."

Ngừng một chút, rồi nói tiếp, rất thẳng thắn: "Hiện tại thì tạm thời sống cùng nhau."

Màn hình im phăng phắc một giây.

Mọi người: !!!

"Là, là đang quen nhau thật sao?" Hướng Diêu ngơ ngác hỏi lại, trông như vừa bị một cú sốc tinh thần trực diện.

Thẩm Hựu Liên cũng khựng người trong chốc lát, rồi rất nhanh đã mỉm cười hiền hòa. Bạch Khả Khả thì biểu cảm phức tạp, rõ ràng là vừa bất ngờ vừa như đã đoán trước được phần nào. Dụ Thư Điệp cúi đầu xuống, không nói gì. Còn Nhan Dao thì không kìm được hét lên một tiếng ngắn vì quá kích động, chỉ là lúc này chẳng ai còn tâm trí để chú ý tới cô nữa.

Người phản ứng đầu tiên vẫn là Thẩm Hựu Liên. Bà cười nói: "Chúc mừng nhé. Chúc hai đứa mãi mãi bên nhau, sớm ngày kết hôn."

Nhan Dao tuôn ra một tràng lời chúc liền mạch, nghe như đã chuẩn bị sẵn từ rất lâu, chỉ chờ đúng thời khắc để xả ra.

Bạch Khả Khả thì càng tuyệt hơn, trực tiếp bê nguyên văn mấy câu chúc trong group fan couple Yến Hứa mà cô từng đọc qua, đọc lại không sót chữ nào.

Hướng Diêu lúc này mới hoàn hồn, gãi đầu cười khan, cũng nói một câu chúc mừng đơn giản.

Cuối cùng là Dụ Thư Điệp, hơi ngại ngùng, chỉ khẽ nói: "Chúc hai người hạnh phúc."

Tai Hứa Tích Sương âm thầm đỏ lên, nhưng vẻ mặt vẫn giữ được bình tĩnh. Cậu gật đầu: "Ừ. Bọn tôi định sẽ công khai trong đợt quay chương trình lần tới."

Bên cạnh, Yến Ngọc Sơn bật cười khẽ. Được người yêu chủ động giới thiệu, lại còn công khai danh phận trước mặt mọi người, với anh mà nói vừa mới mẻ, vừa dễ chịu đến lạ.

Hứa Tích Sương nhìn thời gian rồi nói: "Bọn tôi phải về nhà rồi, không nói chuyện thêm được nữa. Gặp lại trong chương trình sau nhé."

Nói xong, cậu kết thúc cuộc gọi video. Tắt điện thoại, Hứa Tích Sương tựa lưng ra ghế nghỉ một lát, rồi lại mở máy, lần lượt gửi tin nhắn cho chị Triệu, người đại diện và cho Trì Tư Nguyên, thông báo việc mình và Yến Ngọc Sơn đang hẹn hò.

Đến lúc này, Hứa Tích Sương mới chợt hiểu ra tâm trạng của những người thích công khai chuyện tình cảm. Cảm giác muốn cho cả thế giới biết mình đang yêu vốn xa lạ với cậu, nhưng khi thật sự làm rồi, lại thấy nhẹ nhõm và hạnh phúc, nhất là khi nhận được những lời chúc phúc chân thành.

Chị Triệu dường như đã sớm đoán được ngày này sẽ đến, nên phản ứng vẫn rất bình tĩnh. Chị chỉ dặn Hứa Tích Sương vài điều cần chú ý, nói rằng sẽ chủ động liên hệ với người đại diện của Yến Ngọc Sơn để phối hợp xử lý truyền thông, bảo cậu cứ yên tâm.

Trì Tư Nguyên thì phải ngẩn người rất lâu mới nhắn lại. Thật ra, từ lúc quay 《Khổ Hạ》, cậu ta đã mơ hồ cảm nhận được giữa Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương có gì đó khác thường. Nhưng sau khi Hứa Tích Sương nói chỉ là hiểu lầm, cậu ta cũng không nghĩ nhiều nữa.

Không ngờ họ thật sự ở bên nhau.

Trì Tư Nguyên sững sờ hồi lâu, trong đầu tua lại từng chi tiết, mà trước đó hoàn toàn không nhận ra điều gì bất thường. Nếu không phải tận mắt thấy Yến Ngọc Sơn công khai nói muốn theo đuổi Hứa tiền bối ngay trên chương trình, cậu ta còn chẳng thể tưởng tượng nổi Yến Ngọc Sơn lại có tình cảm kiểu đó với Hứa Tích Sương.

Rối rắm suy nghĩ một lúc, cuối cùng Trì Tư Nguyên vẫn gửi lời chúc phúc. 

Sau đó, lấy hết can đảm, cậu ta nhắn cho Yến Ngọc Sơn một tin, nửa đùa nửa thật, nửa cảnh cáo: {Nhất định phải đối xử thật tốt với Hứa tiền bối đó.}

Yến Ngọc Sơn: {Tôi sẽ.}

Gần như cùng lúc Hứa Tích Sương thông báo chuyện yêu đương cho bạn bè, Yến Ngọc Sơn cũng báo tin này cho anh trai, Yến Kinh Mặc.

Yến Kinh Mặc trả lời ngay: {Chúc mừng, cuối cùng cũng như ý nguyện rồi.}

Một lát sau, y lại nhắn thêm: {Lần trước anh thấy cậu ấy có vẻ không vui, hai người có hiểu lầm gì không? Giải quyết rồi chứ? Nhớ đừng để sau này còn vướng mắc.}

Yến Ngọc Sơn: {Giải quyết rồi. Cảm ơn anh.}

Yến Kinh Mặc: {Tốt. À đúng rồi, chuyện em công khai theo đuổi Tiểu Hứa làm ầm cả lên rồi, ba mẹ cũng biết hết. Hai người đang yêu nhau, em nói với họ chưa?}

Yến Ngọc Sơn: {Chưa.}

Yến Kinh Mặc: {Ừ. Mẹ muốn Tết này cả nhà về tụ họp, ba cũng đồng ý. Em tính sao? Có muốn dẫn Tiểu Hứa về không?}

Yến Ngọc Sơn đọc đi đọc lại tin nhắn ấy mấy lần.

Từ khi bước chân vào giới giải trí, quan hệ của anh với gia đình vẫn luôn căng thẳng. Dù vài năm gần đây đã dịu đi đôi chút, nhưng anh chưa từng về nhà ăn Tết, chỉ gửi vài tin nhắn chúc mừng mang tính hình thức. Cha mẹ không thích anh dính dáng đến showbiz, còn anh thì không muốn khiến họ nổi giận.

Giờ đây, thái độ đột ngột mềm mỏng ấy khiến Yến Ngọc Sơn không khỏi hoài nghi. Liệu họ thật sự thay đổi suy nghĩ, hay chỉ muốn nhân dịp này khuyên anh quay về, cùng anh trai tiếp quản công ty?

Sự nghi ngờ ấy không phải không có căn cứ. Năm đầu tiên anh gia nhập giới giải trí, cha mẹ cũng từng dùng cách mềm mỏng tương tự để lừa anh về nhà.

Yến Ngọc Sơn chưa vội trả lời, mà quay sang người bên cạnh, khẽ hỏi: "Hứa lão sư, bạn trai?"

Tai Hứa Tích Sương hơi nóng lên, khẽ đáp: "Ừm nhưng anh cứ gọi em là Hứa lão sư thôi."

Cậu không chịu nổi khi nghe Yến Ngọc Sơn gọi bạn trai trước mặt người khác. Chỉ nghĩ đến việc lên chương trình mà đỏ tai, để cả nước nhìn thấy, cậu đã thấy không ổn rồi.

Yến Ngọc Sơn bật cười khẽ: "Được rồi, Hứa lão sư. Ba mẹ anh muốn anh về nhà ăn Tết, nhưng anh lại muốn ở lại cùng em."

"Anh cứ về nhà ăn Tết đi, đừng bận tâm đến em." Hứa Tích Sương nói ngay.

Cậu hiểu rõ hoàn cảnh của Yến Ngọc Sơn, cũng cảm thấy đây là cơ hội tốt để anh hàn gắn với gia đình. Dù thế nào, Tết vẫn là dịp sum họp, ở bên người thân là điều quan trọng nhất.

Hai người nhìn nhau. Từ ánh mắt kiên định của Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn hiểu ra, khẽ gật đầu: "Được."

Anh nắm lấy tay cậu, đầu ngón tay nhẹ nhàng cọ cọ, giọng nói thấp và dịu: "Em ở nhà một mình không lâu đâu. Anh về xong sẽ sớm quay lại với em."

Anh không nhắc đến chuyện đưa Hứa Tích Sương về nhà lần này. Anh chưa chắc cha mẹ có thể chấp nhận sự nghiệp của mình, càng chưa chắc họ sẽ chấp nhận mối quan hệ này.

Anh muốn đợi đến khi có thể chắc chắn, chắc chắn rằng họ sẽ tiếp nhận Hứa Tích Sương bằng thiện ý rồi mới đưa người yêu về gặp mặt. Anh không muốn cậu phải chịu dù chỉ một chút ấm ức.

Cuối cùng, Yến Ngọc Sơn nhắn lại cho Yến Kinh Mặc:{Em sẽ về một mình.}

Yến Kinh Mặc: {Được.}