Bệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 64
topicBệnh Mỹ Nhân Mang Thai Rồi, Không Chạy Nữa - Chương 64 :Em cũng yêu anh
Nghe tin hôm nay Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn sẽ về, Tiểu Vương thấp thỏm ngồi chờ trong phòng khách, cứ cách vài phút lại liếc ra cửa một lần.
Lần cãi nhau trước của hai người đã dọa hắn sợ xanh mặt. Từ đó đến nay, hắn luôn lo rằng khi họ quay về sẽ lại giống như trước, lạnh nhạt, im lặng, cả người toát ra cái khí thế sắp ly hôn tới nơi.
Tiếng xe dừng lại trên bãi cỏ vang lên. Tiểu Vương lập tức bật dậy khỏi sofa, căng thẳng nhìn ra cửa kính sát đất. Khi thấy Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn tay trong tay bước xuống xe, sắc mặt thoải mái, còn khẽ cười với nhau, tảng đá lớn trong lòng hắn cuối cùng cũng rơi xuống.
Vui mừng đến mức suýt quên mất mình định làm gì, Tiểu Vương vội vàng chạy vào bếp, bưng một bát chè nóng ra cho Hứa Tích Sương, coi như chúc mừng hai người bình an trở về.
Khi mang chè ra, nghe Hứa Tích Sương nói rằng cậu và Yến Ngọc Sơn đã chính thức ở bên nhau, Tiểu Vương sững người mất nửa phút. Nhưng điều khiến hắn ngạc nhiên lại không giống những người khác, trong mắt hắn, hai người này vốn đã yêu nhau từ lâu rồi.
Giờ lại nói là hôm nay mới xác định quan hệ? Vậy trước đó hai người diễn cái gì? Phim Ái muội học đường à?
Nhưng thôi, kết quả tốt là được. Chỉ cần hai người thật sự ở bên nhau, ngọt ngào hạnh phúc, không còn cãi nhau, không còn cảnh chia tay rồi giành quyền nuôi thú cưng và quan trọng nhất, không phải giấu chị Triệu chuyện yêu đương nữa thì Tiểu Vương cảm thấy đời này của mình coi như viên mãn.
Trong lúc đang uống trà, Yến Ngọc Sơn nhận được cuộc gọi từ Thành Thiên Văn.
Thành Thiên Văn nói: "《Người Đứng Sau Cánh Cửa》 đã được duyệt rồi. Bên tôi đã bàn xong với nền tảng Phim Ảnh Ngôi Cao, quyết định phát sóng trên trang phim mạng lớn nhất của họ. Mỗi tối chiếu hai tập, hơn nửa tháng là hết phim, vừa khéo rơi vào kỳ nghỉ Tết Âm Lịch, đúng chuẩn phim Tết luôn, ha ha."
Hiện tại, độ hot của Hứa Tích Sương và Yến Ngọc Sơn quả thật rất cao. Ban đầu phía nền tảng chỉ định cho 《Người Đứng Sau Cánh Cửa》 một suất đề cử nhỏ, nhưng bây giờ đã sắp xếp hẳn một vòng đề cử trung tâm liên tục, lượng truy cập chắc chắn không thấp.
Thành Thiên Văn tràn đầy tự tin, dường như đã có thể tưởng tượng ra cảnh phim cán mốc trăm triệu lượt xem, còn vui vẻ nói thêm: "Nếu phim này thật sự hot, mọi người nhất định phải tụ họp ăn mừng một bữa nhé."
Yến Ngọc Sơn đồng ý.
Trước khi cúp máy, Thành Thiên Văn còn dặn: "Chắc tuần sau phim sẽ lên sóng, cậu với Tiểu Hứa nhớ share Weibo quảng bá. À đúng rồi, bên nền tảng vốn định mời hai người tham gia vài hoạt động offline tuyên truyền, nhưng Tiểu Hứa vừa hồi phục, sức khỏe chưa ổn, nên họ đổi sang livestream cho nhẹ nhàng hơn."
Cúp máy xong, cả Yến Ngọc Sơn và Hứa Tích Sương đều nhận được tin nhắn từ người đại diện. Nền tảng Phim Ảnh yêu cầu họ livestream giao lưu ba ngày sau khi phim phát sóng, cùng Nhan Dao và một vài diễn viên khác. Nếu hiệu quả tuyên truyền tốt, nền tảng sẽ cân nhắc tăng thêm một vòng đề cử trung tâm cho phim.
Cả hai đều đồng ý.
Uống trà xong, Hứa Tích Sương lên lầu nghỉ ngơi. Mở Weibo, cậu do dự một chút rồi vẫn bấm vào xem. Ngoài dự đoán, số người phản đối chuyện cậu và Yến Ngọc Sơn ở bên nhau đã giảm đi rất nhiều, những bình luận ác ý cũng biến mất hơn phân nửa.
Hứa Tích Sương đang dùng tài khoản phụ. Khi lướt đến một tài khoản từng theo dõi 【Tôi có thể độc thân nhưng CP của tôi phải yêu nhau ba ngày ba đêm】, cậu nhận ra người này đã rất lâu không đăng video cắt ghép.
Cậu định thoát ra, nhưng đúng lúc đó, tài khoản kia lại vừa đăng bài mới với caption: "Bấm vào là xem ngay cặp đôi ngốc đang yêu nhau."
Nhân vật chính của video vẫn là cậu và Yến Ngọc Sơn. Người đăng dùng những tư liệu mới nhất từ chương trình thực tế du lịch, bao gồm cảnh Yến Ngọc Sơn theo đuổi cậu, hai lần vô tình thân mật, xen lẫn vài khoảnh khắc ngoài lề khi Yến Ngọc Sơn trong đoàn phim 《Khổ Hạ》 lặng lẽ nhìn cậu.
Những dòng phụ đề hồng phấn tinh tế diễn giải tâm lý hai người, khiến trong video, cả cậu lẫn Yến Ngọc Sơn đều trông vừa vụng về vừa ngốc nghếch. Họ loay hoay muốn thể hiện tình cảm với đối phương, nhưng lần nào cũng chạm sai trọng tâm. Vậy mà trong những lần đánh bậy đánh bạ ấy, họ lại dần nhận ra rằng đối phương cũng thích mình.
Dù phần miêu tả tâm lý trong phụ đề có hơi phóng đại, Hứa Tích Sương vẫn phải thừa nhận, giữa cậu và Yến Ngọc Sơn đúng là có quá nhiều hiểu lầm và trùng hợp, từng chút từng chút một, đẩy hai người đến mối quan hệ hiện tại.
Tai Hứa Tích Sương hơi nóng lên. Cậu lướt xuống xem phần bình luận.
【Hứa Tích Sương chắc chắn không biết yêu đương đâu, anh Yến là người chủ động rồi ~ Ngoài đời thật anh Yến nhất định là cao thủ tình trường.】
【Trình cắt ghép này đúng là muốn làm gì thì làm!! Mau nói đi Yến Ngọc Sơn, Hứa Tích Sương, mau công khai đi. Tôi là người đầu tiên donate đây.】
【Chi tiết tai đỏ này đáng yêu quá trời ơi huhu, ai dám nói Hứa Tích Sương không thích Yến Ngọc Sơn, ai dám nói hai người họ không phải trời sinh một cặp chứ!!!!】
【Ủa, trước đây chủ thớt không phải cắn CP loạn lắm sao? Giờ chỉ cắn mỗi Yến Hứa à?】
【Chủ thớt hình như bắt đầu cắn Yến Hứa từ 《Khổ Hạ》, sau đó thành fan only luôn. Tiện thể nói luôn, cắt video đẹp thật sự, Sương Sương bảo bối đáng yêu quá trời!!!】
Hứa Tích Sương đọc lại bình luận đầu tiên thêm một lần nữa. Bên dưới có rất nhiều người đồng tình. Cậu mím môi, suy nghĩ một chút, rồi chợt nhận ra, hình như mình thật sự không giỏi yêu đương, ít nhất là không được như Yến Ngọc Sơn.
Trước đây cậu chưa từng yêu ai, kinh nghiệm tình cảm gần như bằng không. Những gì cậu biết đều đến từ sách vở hoặc phim ảnh. Lần duy nhất được gọi là trải nghiệm thực tế cũng không hẳn là thực tế. Trước khi xuyên thư, cậu từng đóng một bộ phim thần tượng, trong đó có tuyến tình cảm với nữ chính.
Nhưng nhân vật của cậu trong phim lại là kiểu học trưởng ôn nhu hoàn mỹ, hoàn toàn khác với con người thật của cậu. Cho nên dù có diễn cảnh yêu đương, cậu cũng chẳng học được gì từ đó.
Còn 《Khổ Hạ》 thì càng không cần nhắc tới. Tính cách của cậu và Úc Tưởng khác nhau một trời một vực, hoàn toàn không thể lấy ra làm ví dụ tham khảo.
Nghĩ một lúc, Hứa Tích Sương thả tim cho bài đăng kia, rồi thoát Weibo, mở trình duyệt và gõ tìm kiếm: "Làm thế nào để yêu đương?"
Đọc qua một loạt kết quả tìm kiếm, trong lòng cậu dần có chút manh mối. Hứa Tích Sương đứng dậy, đi tắm rửa.
Đến khung giờ quen thuộc, Yến Ngọc Sơn đẩy cửa phòng Hứa Tích Sương. Anh đứng lại ở ngưỡng cửa, mơ hồ cảm thấy hôm nay Hứa Tích Sương có gì đó khác trước, nhưng lại không nói rõ được là khác ở chỗ nào.
Anh đi tới, ngồi xuống mép giường, như thường lệ lấy điện thoại ra chuẩn bị kể chuyện.
Kể xong một câu chuyện, thấy Hứa Tích Sương vẫn cố mở mắt chưa ngủ, anh định kể thêm một câu nữa. Nhưng đúng lúc cúi xuống, Hứa Tích Sương bỗng xoa xoa mắt, ngồi bật dậy, nhanh như chớp hôn nhẹ lên má anh một cái, giọng mơ màng: "Ngủ ngon, hôn."
Nói xong liền chui thẳng vào chăn, nhắm mắt giả vờ ngủ.
Yến Ngọc Sơn ngẩn ra vài giây, vừa buồn cười vừa bất đắc dĩ nhìn người trước mặt. Anh khẽ xoa má Hứa Tích Sương một cái, tắt đèn rồi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Sáng hôm sau, Hứa Tích Sương dậy rất sớm, trong lòng tự đánh giá rằng biểu hiện tối qua của mình khá là ổn.
Trong lúc ăn sáng, cậu bắt đầu áp dụng những chiến lược yêu đương vừa học được hôm qua, chủ động nhường miếng bánh đường mà mình thích nhất cho Yến Ngọc Sơn, khi Yến Ngọc Sơn tập thể dục, cậu đưa khăn cho anh, còn giúp lau mồ hôi.
Đến khi đầu ngón tay vô tình chạm vào cơ bụng rắn chắc của đối phương, Yến Ngọc Sơn cuối cùng cũng không nhịn được nữa. Anh nâng mặt Hứa Tích Sương lên, cúi đầu hôn sâu, khiến mắt Hứa Tích Sương đỏ ửng, suýt trượt khỏi tấm thảm yoga. Ngay cả chính anh cũng bắt đầu có phản ứng.
Kết quả là Yến Ngọc Sơn bị phạt, tắm nước lạnh giữa mùa đông.
Còn Hứa Tích Sương thì đỏ mặt trốn khỏi phòng tập, từ đó về sau không dám lại gần Yến Ngọc Sơn khi anh đang vận động nữa.
Tắm xong, Yến Ngọc Sơn vẫn còn vương hơi lạnh trên người, tìm đến Hứa Tích Sương đang cuộn mình xem phim trên sofa. Không khí ấm áp trong phòng nhanh chóng xua tan cái lạnh. Anh ngồi xuống bên cạnh, nhìn dáng người gầy nhỏ kia, rồi khẽ vòng tay ôm lấy eo cậu.
"Em không cần cố ý làm gì vì tôi cả." Giọng Yến Ngọc Sơn dịu xuống khi thấy Hứa Tích Sương khẽ cứng người: "Tôi cũng là lần đầu yêu đương. Tôi nghĩ cứ thuận theo tự nhiên là được. Nếu thật sự muốn học, thì chúng ta cùng học. Còn nếu tôi có chỗ nào chưa tốt, em cứ nói, tôi sẽ sửa."
Hứa Tích Sương dần thả lỏng, tựa lưng vào cánh tay anh. Cậu khẽ ừ một tiếng, rất nhỏ.
Thật ra, nhận xét của Tống Nghiêu về Hứa Tích Sương cũng không hoàn toàn sai. Từ nhỏ đến lớn, cậu luôn thuận lợi, muốn gì có đó, tính tình điềm đạm, hiếm khi tranh giành.
Nhưng riêng trong chuyện yêu đương, đặc biệt là khi đối mặt với Yến Ngọc Sơn, cậu lại sinh ra một cảm giác hiếu thắng âm thầm.
Cảm giác ấy giống như một con mèo nhỏ vừa bước vào lãnh địa mới, muốn xác nhận rằng nơi này thuộc về mình. Trong nhận thức của Hứa Tích Sương, Yến Ngọc Sơn hiện tại là người của cậu, là người đang ở trong vòng tay cậu, trên mảnh đất của cậu. Vì thế, cậu phải đối xử tốt, phải ban ân sủng.
Chỉ là rất nhanh sau đó, cậu phát hiện khi mình ban ân quá nhiều, người bị cảm xúc ấy làm rối loạn trước tiên lại chính là bản thân.
Nghĩ đến đây, Hứa Tích Sương chợt nhớ ra chuyện gì đó.
"Yến Ngọc Sơn." Hứa Tích Sương quay đầu nhìn người bên cạnh: "Lúc nãy anh hôn em mà chưa hỏi em có đồng ý hay không. Anh nói chuyện không giữ lời rồi."
Câu sau còn chưa nói xong, môi cậu đã bị người kia khẽ cắn một cái.
"Hứa lão sư." Giọng Yến Ngọc Sơn thấp xuống, mang theo ý cười: "Tôi làm chưa tốt sao?"
Lại thêm một cái cắn nhẹ nữa. "Có cần sửa lại không?"
Chuyện không xin phép đã hôn cuối cùng bị gác sang một bên, bởi vì Hứa Tích Sương bị hôn đến mức không nói nổi một câu nào.
Và kết quả là Yến Ngọc Sơn lại phải đi tắm nước lạnh thêm một lần nữa.
......
Hai ngày trước, Tiểu Vương đã rời biệt thự về quê ăn Tết. Yến Ngọc Sơn thì cứ chần chừ mãi, đến tận đêm giao thừa mới chịu thu dọn hành lý. Trước khi đi, anh luôn miệng hỏi Hứa Tích Sương xem còn cần anh làm thêm gì không, thậm chí còn đề nghị nếu cậu không muốn nấu nướng thì hai người có thể gọi cơm hộp ăn cùng.
Sau khi xác nhận mọi chuyện đều ổn thỏa, Yến Ngọc Sơn mới xách hành lý rời khỏi biệt thự.
Trước lúc đi, anh cúi xuống hôn nhẹ lên môi Hứa Tích Sương: "Tôi sẽ về sớm thôi."
Hứa Tích Sương liếc nhìn về phía tài xế, chắc chắn người kia không thấy cảnh vừa rồi, mới khẽ đấm một cái vào ngực Yến Ngọc Sơn, giọng có chút trách móc: "Anh ở nhà thêm vài ngày cũng đâu sao, em tự lo được mà."
Yến Ngọc Sơn không hài lòng với thái độ có vẻ lạnh nhạt ấy. Anh nũng nịu dính lấy cậu một lúc lâu, đến khi bị thúc giục mới chịu buông tay, lên xe rời đi.
Tiễn anh xong, Hứa Tích Sương quay trở lại biệt thự, chợt cảm thấy căn nhà vốn rộng rãi bỗng trở nên trống trải lạ thường.
Nói không nhớ nhà thì là giả. Nhưng Hứa Tích Sương hiểu rất rõ, từ khi bị điện giật chết ở thế giới cũ và xuyên vào cuốn truyện này, cậu đã không còn cơ hội gặp lại người thân của mình nữa.
Chính vì vậy, cậu mới kiên trì khuyên Yến Ngọc Sơn về nhà ăn Tết, trân trọng khoảng thời gian vẫn còn có thể ở bên cha mẹ.
Cậu nhìn ra khu vườn nhỏ bên ngoài. Cây cối có phần héo úa, nhưng Hứa Tích Sương biết chúng chưa chết. Đợi sang xuân, ắt sẽ lại sinh sôi xanh tốt.
Thu hồi ánh mắt, cậu như thường lệ nằm xuống sofa xem phim truyền hình.
Bộ 《Người Đứng Sau Cánh Cửa》 vừa lên sóng, lượt xem ngày đầu tiên rất khả quan. Tối qua, Thành Thiên Văn còn phấn khích gửi một đoạn tin nhắn thoại dài lê thê trong nhóm chat. Không ai trả lời, mãi đến khi ông ném ra một phong bao lì xì đỏ chót, cả nhóm mới lục tục xuất hiện.
Trên màn hình, làn đạn bay kín đặc:
【Yến Ngọc Sơn đẹp trai quá】
【Yến Ngọc Sơn là chồng tôi】
【Cảnh sát Yến, bắt tôi đi đi.】
Hứa Tích Sương mặt không biểu cảm, tiện tay chặn hết những bình luận đó. Xem đến nửa tập, cậu mới nhận ra, từ nãy đến giờ mình chỉ chăm chăm nhìn Yến Ngọc Sơn, hoàn toàn không nhớ nổi nội dung phim đang nói gì.
Cố nhịn không gửi tin nhắn cho anh, Hứa Tích Sương tắt tivi, đứng dậy đi dạo quanh biệt thự.
Ở đây cậu đã sống một thời gian dài, nhưng vẫn chưa đi hết tất cả các phòng. Trước khi rời đi, Yến Ngọc Sơn đã giao cho cậu toàn bộ chìa khóa, nói cứ tùy ý ra vào. Hứa Tích Sương cũng không khách khí, bắt đầu tuần tra lãnh địa của mình.
Tầng ba có một phòng đặt đàn piano, bên cạnh lại để một bộ trống jazz, trông hơi lạc quẻ với phong cách tổng thể.
Hứa Tích Sương nhớ ra Yến Ngọc Sơn có một người bạn thân tên Lương Phong, là nhạc sĩ rock nổi tiếng trong nước. Nghĩ vậy, cậu cũng không thấy lạ khi Yến Ngọc Sơn biết đánh trống.
Cậu ngồi xuống trước piano, thử nhấn vài phím. Đã lâu không chạm đàn, đầu ngón tay có chút cứng đờ. Sau hai lần thử, cuối cùng cậu cũng đàn trọn vẹn, trôi chảy bản《 Hôn lễ trong mơ 》.
Đó là khúc nhạc đầu tiên cậu học khi còn nhỏ. Năm ấy, không muốn chỉ tặng hoa lấy lệ, cậu đã chọn biểu diễn bản nhạc này trong lễ cưới của dì mình. Không lâu sau, em họ cậu chào đời.
Ký ức lặng lẽ trôi qua. Hứa Tích Sương đứng dậy rời khỏi phòng, hoàn toàn không hay biết rằng vì lý do an ninh, toàn bộ biệt thự đều có hệ thống giám sát. Hình ảnh và âm thanh cậu vừa đàn đã được truyền trực tiếp đến điện thoại của Yến Ngọc Sơn, người lúc này đang ngồi trên xe.
Yến Ngọc Sơn học piano từ nhỏ, tất nhiên nghe ra ngay đó là 《 Hôn lễ trong mơ 》. Anh vuốt nhẹ màn hình điện thoại, trầm ngâm suy nghĩ.
Vì sao Hứa Tích Sương lại chọn bản nhạc này? Là vô tình hay là đang ngầm gợi ý điều gì?
Vậy thì mình nên cầu hôn khi nào? Nhẫn đặt kiểu gì? Hôn lễ tổ chức ở đâu? Mời những ai?
Còn Hứa Tích Sương, thong thả dạo bước trong biệt thự, hoàn toàn không biết rằng chỉ vì một bản đàn tùy hứng, bên kia Yến Ngọc Sơn đã bắt đầu tính luôn cả chuyện kết hôn, tuần trăng mật, và kế hoạch kỷ niệm ngày cưới.
Cậu đẩy cửa phòng vẽ của Yến Ngọc Sơn.
Trên bức tường đối diện treo một bức tranh màu nước đã hoàn thành. Trong tranh là chính cậu, mặc sơ mi trắng, cúi đầu tưới hoa.
Ánh nắng chiếu lên người cậu, dưới chân là những khóm cẩm chướng rực rỡ. Cả bức tranh tràn đầy sắc màu tươi sáng, chỉ cần nhìn thôi cũng khiến lòng người mềm lại.
Người họa sĩ vẽ bức tranh này rõ ràng đã dành cho nhân vật trong tranh một sự thiên vị đặc biệt. Từng nét bút đều mang theo dịu dàng và một thứ tình cảm mờ nhạt nhưng không thể bỏ qua.
Hứa Tích Sương không kìm được bước lên trước một bước, đứng lặng rất lâu trước bức họa.
Cuối cùng, cậu cúi đầu, lấy điện thoại ra, gửi đi một tin nhắn.
Hứa Tích Sương: {Em cũng yêu anh.}