Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 54

topic

Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 54 :Ngoại truyện
Ngoại truyện: If 02

Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan

Năm Chu Yến Chi học đại học năm nhất, Ôn Tụng vừa lên lớp năm.

Ban đầu Khâu Mẫn Tâm lo lắng Ôn Tụng quá quấn anh trai sẽ bị hội chứng lo âu khi chia ly, nhưng không ngờ, người mỗi ngày gọi ba cuộc điện thoại về tra tấn lại là Chu Yến Chi.

“Tiểu Tụng vẫn ổn chứ?”

“Hôm nay Tiểu Tụng ăn uống thế nào?”

“Tiểu Tụng có kết thêm bạn mới không?”

Khâu phu nhân nghe đến ù cả tai, mắng anh: “Cái thằng này sao không quan tâm cha mẹ thế? Suốt ngày Tiểu Tụng Tiểu Tụng, em trai con độc lập và hiểu chuyện hơn con nhiều, không khóc cũng chẳng quấy.”

Chu Yến Chi ở đầu dây bên kia lại không vui: “Em ấy không đeo đồng hồ trẻ em à? Tại sao không nghe điện thoại của con?”

“Đang làm bài tập.”

Chu Yến Chi đành thôi.

Khâu phu nhân cúp máy, hâm một ly sữa nóng đi tới phòng Ôn Tụng. Chưa kịp gõ cửa bà đã nghe thấy tiếng thút thít bên trong. Bà lập tức đẩy cửa vào, thấy Ôn Tụng ngồi bệt dưới đất, một chiếc bàn phím rơi cạnh chân, một phím bấm bị rơi ra ngoài. Cậu thẫn thờ nhìn nó, bàn tay nhỏ run rẩy.

“Tiểu Tụng?” Khâu phu nhân thử gọi một tiếng.

Vừa nhìn thấy Khâu phu nhân, cảm xúc của Ôn Tụng không kìm nén được nữa, nước mắt lã chã rơi.

Khâu phu nhân vội buông ly sữa ôm lấy cậu: “Sao thế con?”

Ôn Tụng òa khóc: “Mẹ ơi, sao anh trai vẫn chưa về ạ? Đã ba tuần rồi, anh trai không về nhà nữa ạ?”

Lúc này Khâu phu nhân mới nhận ra — Ôn Tụng vẫn luôn âm thầm đợi Chu Yến Chi về nhà, không khóc không quấy không phải là vì không quan tâm.

Bà nhẹ nhàng vỗ lưng cậu: “Lúc đi anh trai không nói với con sao? Anh trai phải đến ngày lễ hoặc nghỉ đông, nghỉ hè mới được về nhà, Tiểu Tụng nhớ anh trai có thể gọi điện cho anh mà.”

Ôn Tụng nức nở lắc đầu: “Anh Lâm nói, anh trai lên đại học phải vào phòng thí nghiệm, không được gọi điện cho anh ấy.”

“Anh Lâm, Lâm Luật Thăng?”

Ôn Tụng quẹt nước mắt gật đầu.

Khâu phu nhân thở dài, vội vàng đem chuyện này kể cho Chu Yến Chi. Chu Yến Chi tức giận gọi điện mắng Lâm Luật Thăng một trận xối xả.

Lâm Luật Thăng còn thấy oan ức: “Tôi trêu thằng bé một chút thôi, ai biết nhóc con đó tin thật chứ.”

Chu Yến Chi giận không chịu nổi, lại mắng anh ta thêm một trận, tiện thể kể chuyện này cho Phương Tư Kính. Ngày hôm sau vừa hay là thứ Bảy, anh đặt vé đêm, đi chuyến bay sớm nhất về nhà.

Về đến nhà mới tám giờ hai mươi, Ôn Tụng vẫn chưa tỉnh. Chu Yến Chi rón rén bước vào, cởi áo khoác, thấy Ôn Tụng nhỏ bé đang vùi trong đống chăn gối màu vàng nhạt mềm mại. Chu Yến Chi nhớ lại trước kia khi ngủ cùng Ôn Tụng, nhóc con cực kỳ thiếu cảm giác an toàn, dù có được anh ôm cũng phải co rúm lại như chim cút, giống như những con thú nhỏ sống trong hoang dã đang bảo vệ bụng mình trong giấc ngủ.

Thói quen này là do Chu Yến Chi kiên nhẫn giúp cậu sửa từng chút một. Ban đầu anh để Ôn Tụng gác lên người mình ngủ, cảm thấy cậu có xu hướng rúc sâu vào chăn là anh lại nghiêng người ôm lấy, giữ chặt lưng cậu, nhẹ nhàng vỗ về.

Thỉnh thoảng Ôn Tụng sẽ gặp ác mộng, một đứa trẻ bé tí xíu mà không biết lấy đâu ra lắm chuyện phiền lòng đến thế, trong mơ cũng nhíu chặt mày, bên ngoài cửa sổ có chút gió thổi cỏ lay là cậu đã cảm nhận được.

Chu Yến Chi dùng đầu ngón tay xoa giãn đôi lông mày đang nhíu lại của cậu, ghé tai cậu nói khẽ: “Anh trai ở đây, Tiểu Tụng đừng sợ.”

Lâu dần, Ôn Tụng thực sự không sợ nữa, chỉ là nảy sinh sự ỷ lại.

Chu Yến Chi vô cùng hối hận, anh lại trẻ con đến mức đi giận dỗi với một nhóc con, giận cậu một tuần không gọi lấy một cuộc điện thoại, giận cậu ở nhà không khóc không quấy, giống như việc mất đi anh trai chẳng ảnh hưởng gì đến cuộc sống của cậu, trong khi mấy tuần qua anh sống vô cùng giày vò. Rõ ràng không có quan hệ huyết thống, nhưng sợi dây liên kết lại sâu sắc đến thế.

Anh ngồi xuống bên giường, vừa định nắm lấy tay Ôn Tụng thì cậu tỉnh dậy. Nhìn thấy anh, cậu sững sờ, chỉ biết chớp chớp mắt.

“Anh trai về rồi đây.” Chu Yến Chi nói.

Cái đến nhanh hơn cả nước mắt là một cái ôm, và tiếng gọi “Anh trai” vang bên tai khiến Chu Yến Chi vô cùng thương nhớ.

“Sao anh trai lại không cần em được? chứ”

“Anh trai rất nhớ em, vẫn luôn đợi điện thoại của em.”

“Anh trai đã tuyệt giao với Lâm Luật Thăng rồi.”

Nghe đến câu này, Ôn Tụng thò đầu ra khỏi lòng Chu Yến Chi, thút thít hỏi: “Thật ạ?”

Chu Yến Chi mặt nghiêm nghị: “Thật.”

“Không… không tốt lắm đâu ạ.”

Ôn Tụng nghĩ: Anh trai và anh Lâm là bạn từ nhỏ đã chơi với nhau hai mươi năm rồi, sao có thể vì cậu mà tuyệt giao được?

Chu Yến Chi chạm trán cậu: “Đừng quan tâm cậu ta.”

Thế là Ôn Tụng không nghĩ ngợi nữa, tiếp tục vùi mặt vào hõm cổ Chu Yến Chi, mặc sức trút bỏ nỗi ấm ức, kể lể về sự cô đơn và bất lực trong hai mươi ngày qua. Có chút phóng đại, nhưng Chu Yến Chi đều nhận hết.

“Anh trai, có phải em vô dụng lắm không ạ?” Cậu nói đến khô cả miệng, tựa vào ngực Chu Yến Chi, nhỏ giọng nói: “Em hỏi các bạn, họ cũng có anh chị đi học đại học xa nhà, nhưng họ không có ai nhớ nhung, đau khổ như em cả.”

“Điều đó chứng tỏ anh trai là một người anh đủ tư cách.”

Ôn Tụng ngẩng đầu: “Đương nhiên rồi ạ.”

“Tiểu Tụng cũng là người em trai tốt nhất.”

Ôn Tụng im lặng một lát rồi bỗng nhiên nói: “Cho nên chúng ta luôn thương nhớ lẫn nhau.”

Chu Yến Chi cười khẽ: “Đúng vậy, chúng ta luôn thương nhớ lẫn nhau.”

Chu Yến Chi vừa về, Ôn Tụng lại khôi phục vẻ vô tư lự. Đáng tiếc niềm vui không kéo dài quá hai ngày, sáng thứ Hai Chu Yến Chi phải đi rồi. Cậu không khóc, chỉ đứng ở cửa vẫy vẫy tay chào anh.

Chu Yến Chi dặn dò: “Nhớ gọi điện cho anh đấy.”

Cậu gật đầu thật mạnh.

**

Chu Yến Chi học xong đại học, Ôn Tụng cũng lên cấp ba. Thời gian hai người gặp nhau càng ngắn lại, vì Chu Yến Chi ra nước ngoài tu nghiệp.

Còn một lý do nữa, Ôn Tụng đã phân hóa thành Omega.

Gác lại thân phận anh em không cùng huyết thống sang một bên, một Alpha trưởng thành và một Omega vị thành niên không thể bám dính lấy nhau hay ôm ấp như trước được nữa.

Ôn Tụng hiểu đạo lý này trước, nên đã chủ động giữ khoảng cách với Chu Yến Chi. Chu Yến Chi ban đầu còn chưa quen, cảm thấy sự lo lắng của cha mẹ là chuyện bé xé ra to. Nhưng có một lần anh về nhà, tắm xong chưa dán miếng dán ức chế cẩn thận đã quen đường quen nẻo đi sang phòng Ôn Tụng, khiến Ôn Tụng thở gấp ngay lập tức, sau gáy đau nhói… Lúc đó anh mới biết lợi hại.

Phản ứng mạnh như vậy chứng tỏ độ tương thích giữa anh và Ôn Tụng không hề thấp. Chỉ khi độ tương thích đủ cao, mới có thể bị triệu chứng ph*t t*nh chỉ vì pheromone rò rỉ một chút xíu như vậy.

Anh vừa bực bội, vừa mông lung.

Ôn Tụng cũng mông lung không kém.

Anh trai đối với cậu đương nhiên là quan trọng nhất, cậu cũng chưa từng có ý nghĩ khác, nhưng việc cố ý ngăn cách lại khiến cảm nhận của cậu trở nên kỳ lạ. Đặc biệt là sau khi vô tình nghe thấy Khâu Mẫn Tâm nói với Chu Phùng Thanh câu: “Tiểu Tụng và Yến Chi có độ tương thích rất cao.”

Đêm đó, cậu đã mơ thấy Chu Yến Chi, mơ thấy anh ôm cậu như trước đây, đang ôm bỗng nhiên hôn lên má cậu một cái. Sáng hôm sau tỉnh dậy, cậu thẫn thờ rất lâu.

Trong số bạn bè chỉ có Kiều Phồn là có thể chia sẻ bí mật này. Kiều Phồn vậy mà lại rất bình thản, bộ dạng như đã dự liệu từ trước: “Cậu và anh trai cậu quá thân mật rồi, thân mật quá mức luôn ấy. Tớ cứ tưởng cậu sớm đã nghĩ như thế rồi chứ.”

Ôn Tụng vô cùng quẫn bách: “Tớ… tớ…”

Kiều Phồn liếc nhìn cậu, mỉm cười.

Ôn Tụng đỏ mặt cúi đầu: “Không phải đâu, anh trai chính là anh trai, tớ không có ý nghĩ khác.”

Nói thì nói vậy, nhưng cho đến tận trước kỳ thi đại học, cậu đều không chủ động liên lạc với Chu Yến Chi. Chu Yến Chi thì cứ cách dăm bữa nửa tháng lại gọi điện về, hai người cũng chẳng còn nũng nịu như xưa, chỉ nói vài chuyện thường ngày rồi cúp máy sau mấy phút.

Ôn Tụng không dám kể với ai, số lần cậu mơ thấy anh trai ngày càng nhiều hơn, có một đêm giấc mơ thậm chí còn vượt giới hạn.

Cậu đã hiểu tâm ý của mình rồi.

Cậu thích anh trai, thích Chu Yến Chi.

Một sự yêu thích nằm ngoài tình cảm anh em, một sự yêu thích rõ ràng minh bạch. Cậu thừa nhận, điều này không thể chối cãi.

Nhưng cậu hiểu, anh trai chỉ là anh trai. Trong một mối quan hệ ngoài tình thân, anh trai không thuộc về cậu. Cậu đem những tâm tư chớm nở giấu kín vào nơi sâu nhất trong lòng.

**

Chu Yến Chi 27 tuổi khiến Khâu Mẫn Tâm vô cùng đau đầu, lý do là bao nhiêu năm qua, anh chưa từng yêu đương lần nào. Suốt ngày bận rộn công việc, bay tới bay lui như chim, mười ngày thì hết tám ngày ở nước ngoài bàn chuyện làm ăn, không chịu về nhà. Hễ nhắc đến chuyện hôn nhân đại sự là lảng tránh, không thèm nói tới, vô cùng khả nghi.

Khâu phu nhân đặc biệt hỏi Phương Tư Kính xem có biết tại sao Chu Yến Chi không yêu đương hay không.

Phương Tư Kính nói: “Cháu cũng hỏi cậu ấy rồi, cậu ấy bảo trong lòng đã có người mình thích, rất thích, thích đến nỗi sợ làm rách lớp giấy dán cửa sổ sẽ mất đi đối phương, cho nên đành giấu trong lòng, cả đời độc thân cũng không sao.”

Khâu phu nhân vô cùng kinh ngạc. Về nhà, bà đem chuyện này kể cho Ôn Tụng nghe.

“Thế này thì biết làm sao? Cái thằng chết tiệt này cứ lầm lầm lì lì, còn định làm kẻ si tình nữa chứ. Mẹ cũng không nhất thiết bắt nó phải kết hôn, nhưng nó cứ thế này, mỗi ngày mở mắt ra là công việc công việc, chẳng cho mình chút thời gian nghỉ ngơi, sớm muộn gì cũng kiệt sức thôi…”

“Mà cái gì gọi là rất thích, rồi còn sợ làm rách giấy dán cửa sổ nữa chứ. Nó gặp người đó từ khi nào, sao chưa bao giờ nhắc tới, chẳng lẽ là quen ở nước ngoài…” Khâu phu nhân lầm bầm hồi lâu, quay đầu lại thấy Ôn Tụng bên cạnh đang thất thần. “Tiểu Tụng sao thế con?”

Ôn Tụng bừng tỉnh: “Dạ không có gì ạ.”

Về đến phòng, tim cậu vẫn đập loạn xạ khiến cậu vô cùng khó chịu, dạ dày cuộn lên. Anh trai có người mình thích rồi. Dù trong lòng đã suy đoán hàng ngàn lần, nhưng khi nghe từ miệng người khác kể lại, cậu vẫn không thể hoàn hồn. Cậu cứ ngỡ mình sẽ khóc, nhưng không có giọt nước mắt nào rơi xuống. Ánh mắt liếc qua tủ đồ bên cạnh, đầy ắp những món quà Chu Yến Chi tặng cậu. Mỗi năm anh đều tặng cậu ba món quà, vào ngày sinh nhật cậu, ngày cậu đến nhà họ Chu, và cả ngày sinh nhật của chính anh.

Cậu cầm con chó nhỏ trong tủ mà cậu và anh đã cùng nhau đi xưởng mộc chạm khắc, trong lòng bỗng nảy ra một ý nghĩ: Mình muốn gặp anh trai.

Cậu nhét con chó nhỏ vào túi, mặc áo khoác, bắt xe đến tòa nhà Vân Đồ.

Chu Yến Chi từng cho cậu một chiếc thẻ thông hành, cậu nhanh chóng đi vào được bên trong, ngồi trong văn phòng đợi anh.

Chu Yến Chi vừa họp xong trở về, toàn thân mệt mỏi. Đẩy cửa thấy có người ngồi trên sofa văn phòng mình, lông mày anh nhíu lại, anh vốn ghét người khác vào văn phòng của mình khi chưa được phép, định chất vấn trợ lý thì thấy Ôn Tụng quay đầu lại.

“Tiểu Tụng.” Anh sững người.

Ôn Tụng cũng có chút quẫn bách, nắm lấy quai balo đứng dậy.

Chu Yến Chi đóng cửa lại, rảo bước đi tới trước mặt Ôn Tụng, nén chặt niềm vui sướng trong lòng, dịu dàng hỏi: “Sao đột nhiên lại đến chỗ anh thế này, gặp chuyện gì rồi à?”

Ôn Tụng đẫn đờ nhìn anh.

“Xảy ra chuyện gì rồi?” Vẻ mặt Chu Yến Chi càng thêm nghiêm trọng.

Vô số ý nghĩ đáng sợ lóe lên trong đầu anh, nhưng Ôn Tụng chỉ khẽ tựa tới, ôm lấy eo anh. “Anh trai, em nhớ anh.”

Hơi thở của Chu Yến Chi nghẹn lại, hồi lâu sau mới thử đưa tay ra ôm lấy eo Ôn Tụng. Ôn Tụng có chút ấm ức: “Lâu lắm rồi chúng ta không cùng nhau ăn cơm chuyện trò. Không phải một hai ngày, mà là mấy năm rồi.”

Trái tim Chu Yến Chi hoàn toàn rối loạn. Anh tưởng rằng mình đủ tự chế, tự chế đến mức thành thói quen, nhưng vừa chạm vào Ôn Tụng, anh mới biết sự tự chế mà anh tự hào nực cười đến mức nào, chỉ cần một đòn là tan nát, không chút sức phòng thủ.

Anh khàn giọng hỏi: “Tối nay về nhà anh nhé, anh nấu cơm cho em, được không?”

Ôn Tụng gật đầu.

Chu Yến Chi vốn còn một cuộc họp trực tuyến nữa, vì Ôn Tụng cũng tạm thời hủy bỏ, chưa đến năm giờ đã lái xe đưa Ôn Tụng về nhà. Biệt thự ở Phỉ Vịnh số một, Ôn Tụng đã đến mấy lần, nhưng lần nào cũng là đi cùng cha mẹ. Đây là lần đầu tiên cậu và Chu Yến Chi ở riêng với nhau lâu như vậy.

Bầu không khí có chút gượng gạo, Chu Yến Chi nấu cơm, cậu cứ đứng bên bàn đảo bếp nhìn ngơ ngác. Chu Yến Chi ngẩng đầu nhìn cậu, cậu liền cụp mắt im lặng, tâm tư của hai người cuộn trào trong bóng tối.

“Tại sao lại chọn đại học A?” Chu Yến Chi đột nhiên lên tiếng hỏi.

Ôn Tụng ngẩn người, nhận ra Chu Yến Chi đang hỏi mình, cậu thành thật trả lời: “Vì đó là… trường cũ của anh trai.”

Con dao trong tay Chu Yến Chi khựng lại.

“Tại sao nhất định phải vào trường cũ của anh?” Anh biết thừa câu trả lời sẽ kiểu như “Vì anh là tấm gương”, nhưng vẫn truy hỏi.

“Vì muốn biết những năm xa anh trai, anh trai đã học ở ngôi trường như thế nào, đã sống cuộc sống ra sao.”

Chu Yến Chi đứng ngây tại chỗ.

Anh nghe ra được chút hàm ý không rõ ràng, lại sợ mình tự đa tình. Anh không phải là kẻ nhút nhát, nhưng vào khoảnh khắc này, anh lại đánh mất dũng khí để hỏi tới cùng.

Anh chỉ có thể mỉm cười nói với Ôn Tụng: “Sau này Tiểu Tụng sẽ giỏi giang hơn cả anh.”

Ôn Tụng không nhận được lời hồi đáp, có chút thất vọng, cúi đầu lầm bầm: “Anh trai đã là người giỏi nhất rồi.”

Ăn cơm xong, Ôn Tụng ngồi trên sofa chơi game, Chu Yến Chi lại ngồi cùng cậu, hai người chơi trò chơi vượt ải dành cho hai người. Thời gian dường như trôi nhanh gấp đôi bình thường.

Chớp mắt đã đến tối, Chu Yến Chi nhường phòng ngủ chính cho Ôn Tụng, bảo cậu đi rửa mặt trước, mình đi dọn phòng khách. Vừa trải xong chăn gối, quay đầu lại đã thấy Ôn Tụng đầu tóc còn ướt sũng, mặc bộ đồ ngủ rộng thùng thình, đứng ở cửa.

Yết hầu của Chu Yến Chi vô thức trượt lên trượt xuống.

“Sao thế?” Anh bước tới.

“Em không tìm thấy máy sấy.” Ôn Tụng nói nhỏ.

Chu Yến Chi đưa cậu về phòng tắm, tìm máy sấy sấy tóc cho cậu.

Sau khi sấy tóc xong, vừa định rời đi lại bị Ôn Tụng níu tay áo: “Anh trai, tối nay anh ngủ cùng em được không ạ?”

Lý trí của Chu Yến Chi muốn từ chối, nhưng miệng lại thốt ra: “Được chứ.”

Anh tắm nhanh, sấy tóc xong đi tới bên giường. Ôn Tụng đang xem bức ảnh gia đình Chu Yến Chi đặt đầu giường. Bên cạnh ảnh gia đình còn có một khung ảnh nhỏ, là ảnh chụp riêng của cậu. Chụp năm cậu 15 tuổi.

“Thoắt cái đã lớn thế này rồi.” Chu Yến Chi nói.

Ôn Tụng mím môi, đặt khung ảnh xuống, chui vào chăn, chỉ để lộ cái đầu nhỏ, ánh mắt mong đợi nhìn Chu Yến Chi.

Chu Yến Chi thấy mình nên đi ra ngoài tiêm hai mũi ức chế, nếu không anh khó mà đảm bảo mình không làm ra chuyện gì.

“Anh trai, anh có người mình thích chưa ạ?”

Tâm thần Chu Yến Chi chấn động: “Em nghe ai nói thế?”

Ôn Tụng kể lại sự thật, Chu Yến Chi bất lực bật cười: “… Nếu có, Tiểu Tụng sẽ nghĩ thế nào?”

“Em không biết.” Ôn Tụng xoay người đi.

Chu Yến Chi nằm xuống phía bên kia, tắt đèn, căn phòng chìm vào bóng tối. Hai người rõ ràng có rất nhiều chuyện để nói, nhưng lại ăn ý giữ im lặng.

Chu Yến Chi ngửi thấy mùi hương linh lan thoang thoảng trên người Ôn Tụng trộn lẫn với mùi sữa tắm của mình, khuấy động tâm hồn anh.

Ngủ chung giường với Ôn Tụng là một quyết định sai lầm, sự tự chế của anh hoàn toàn không đủ. Khi sống ở nước ngoài, anh nhìn thấy bất cứ thứ gì liên quan hay thậm chí chẳng liên quan đến Ôn Tụng, anh đều nghĩ đến nhóc con ở cách xa vạn dặm, nghĩ đến sự ấm áp khi ôm cậu vào lòng. Lúc đó anh tưởng mình có thể ôm ý nghĩ thầm kín này sống cả đời, nhưng giờ đây lại nôn nóng muốn nói ra.

Thời gian từng chút trôi qua, anh nghe thấy nhịp thở của Ôn Tụng dần dần đều đặn. Lại không biết qua bao lâu, anh nghe thấy Ôn Tụng xoay người, định giúp cậu đắp lại chăn thì nghe thấy một tiếng “Anh trai” nhỏ xíu, như tiếng mèo con, gọi một cách yếu ớt.

Anh nhất thời quên cả phản hồi.

Anh nghe thấy tiếng sột soạt, cảm thấy giường bên cạnh hơi lún xuống do cử động ngồi dậy của Omega, cảm thấy mùi linh lan càng lúc càng gần… Cuối cùng cảm thấy môi mình bị một thứ gì đó ấm áp mềm mại chạm nhẹ.

Anh mở mắt ra, chạm phải đôi mắt tròn xoe kinh hoàng của Ôn Tụng.

Trước khi Ôn Tụng sợ đến mức bật khóc, Chu Yến Chi đã ôm lấy cậu.

Cả hai cùng im lặng.

Cuối cùng là Chu Yến Chi lên tiếng trước: “Tiểu Tụng đừng sợ, đừng khóc, không sao cả, không sao cả. Anh trai kể cho em một bí mật nhé.”

Ôn Tụng đang xấu hổ đến mức muốn húc đầu vào tường ngơ ngác ngẩng lên, nghe thấy Chu Yến Chi nói: “Người mà anh trai thích, tên là Ôn Tụng.”

Ôn Tụng vậy mà còn suy nghĩ một lát xem “Ôn Tụng” là ai, hồi lâu sau mới hoàn hồn.

“Ôn… Ôn Tụng ạ?”

“Đúng vậy.” Chu Yến Chi nâng mặt Ôn Tụng, đè nén hơi thở loạn nhịp, khàn giọng hỏi: “Tiểu Tụng có thể nói cho anh biết, tại sao vừa nãy lại hôn trộm anh không?”

“Thích anh lâu lắm rồi.” Ôn Tụng cụp mắt nói.

Giây tiếp theo, nụ hôn nồng cháy rơi trên môi Ôn Tụng, mang theo tình cảm kìm nén đã lâu, trong đêm tối như mực, mặc sức giãi bày với người trong lòng.

Ôn Tụng từng chút một vòng tay ôm lấy cổ Chu Yến Chi.

Lớp giấy dán cửa sổ tan chảy trong ánh trăng.

Chu Yến Chi đã dành cho cậu rất nhiều dịu dàng, rất nhiều ưu ái, nên mối tình thầm kín của cậu chẳng hề cay đắng, cùng lắm chỉ giống như trái cây giữa mùa hè, mang theo chút vị chua, nhưng khi nếm vào lại ngọt ngào vô cùng.

Cậu nói: Anh trai, em thích anh.

Chu Yến Chi nhìn vào mắt cậu, khẽ nói: Anh yêu em.

Hết Ngoại truyện: If 02

Chia sẻ: