Bé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 53
topicBé Đáng Thương Mỗi Ngày Đều Nỗ Lực Cứu Vãn Hôn Nhân - Chương 53 :Ngoại truyện
Tác giả: Yểu Yểu Nhất Ngôn | Editor: Chan
[IF: Ôn Tụng được nhận nuôi năm 7 tuổi, sống cùng Chu Yến Chi 15 tuổi dưới một mái nhà.]
Chu Yến Chi vừa xuống máy bay đã bị Khâu Mẫn Tâm áp giải về nhà. Hành lý còn chưa kịp cất, tay anh đã bị nhét cho một cây bút. Khi ký tên “Chu Yến Chi” vào bản thỏa thuận tài trợ, anh thậm chí còn chẳng buồn nhìn kỹ tên người được trợ cấp là ai.
Khâu Mẫn Tâm nói: “Đứa nhỏ này đáng thương lắm, năm nay mới 7 tuổi, cha mẹ đều mất cả rồi, họ hàng thì đùn đẩy không ai muốn chăm sóc, bị bỏ rơi bên lề đường, may mà có truyền thông phát hiện ra…”
Tâm trí Chu Yến Chi vẫn còn đang treo ngược ở mấy đề thi lập trình, suy nghĩ cứ thế bay xa cho đến khi bị Khâu phu nhân kéo giật lại: “… Con có nghe không đó? Từ hôm nay trở đi, mỗi tháng sẽ trừ một ngàn tệ từ tiền tiêu vặt của con, chuyển vào tài khoản của trại trẻ mồ côi để làm sinh hoạt phí cho Ôn Tụng.”
Chu Yến Chi ậm ừ đồng ý. Cái tên “Ôn Tụng” dừng lại trong tâm trí anh vài giây rồi cũng chẳng để lại chút dấu vết nào. Anh lại tiếp tục vùi đầu vào cuộc thi lập trình của mình.
Mãi đến nửa tháng sau, khi Khâu phu nhân đưa anh đến Trại trẻ mồ côi Thái Dương, anh mới lần đầu nhìn thấy Ôn Tụng.
Chu Yến Chi 15 tuổi sống trong môi trường giáo dục tinh anh do cha mẹ tạo dựng. Ăn uống, quần áo, chỗ ở, đi lại đều vô cùng ưu ái, anh chưa từng phải nếm trải nỗi khổ của cuộc đời. Lại nhờ vào cấp bậc pheromone và trí tuệ vượt trội, ngay cả cái khổ của việc học hành anh cũng chưa từng nếm qua. Anh tự cho rằng mình chín chắn hơn bạn bè đồng chang lứa, đi nhiều nơi, hiểu biết rộng, sớm đã biết tự sắp xếp cuộc đời mình.
Nhưng ngày hôm đó, sự xuất hiện của Ôn Tụng đã cho anh thấy mình hạn hẹp đến nhường nào.
Nên hình dung Ôn Tụng thế nào nhỉ?
Nhỏ bé và cũ kỹ.
Anh chợt hiểu tại sao Khâu phu nhân lại nhất quyết nhận nuôi đứa trẻ này. Đôi mắt long lanh ánh nước kia, bất cứ ai nhìn thấy cũng sẽ cảm thấy không đành lòng.
Trại trẻ mồ côi đã chuẩn bị xong giấy tờ nhận nuôi, hỏi Khâu phu nhân: “Khâu phu nhân, có cần nhân tiện đổi tên cho Ôn Tụng không?”
Khâu phu nhân lắc đầu: “Không cần đâu, đợi thằng bé lớn lên rồi tự mình quyết định.”
Bà mỉm cười với Ôn Tụng, dịu dàng nói: “Tiểu Tụng, về nhà với dì nhé, được không?”
Ôn Tụng nhìn xung quanh với ánh mắt cảnh giác, mãi cho đến khi dì lao công vốn luôn quan tâm cậu đẩy nhẹ vào lưng cậu một cái, nói nhỏ: “Đừng sợ, đây là nhà tử tế, đi để hưởng phúc đi con.”
Lúc này cậu mới rụt rè nhìn về phía Khâu phu nhân, nắm lấy bàn tay ấm áp tỏa hương thơm đang chìa ra.
Lúc ra cửa, cậu quay lại nhìn Chu Yến Chi một cái. Khâu phu nhân nói với cậu: “Tiểu Tụng, đây là anh trai.”
Anh trai, Ôn Tụng nhẩm lại trong lòng một lần.
Ôn Tụng rất dễ nuôi.
Cậu không hề gặp tình trạng khó thích nghi như Khâu phu nhân lo lắng. Chuyện ăn ngủ chẳng cần ai phải bận tâm, thậm chí cậu còn chủ động giúp dì bảo mẫu rửa bát. Cậu ngoan ngoãn và yên lặng đến mức Chu Yến Chi thường xuyên quên mất mình có thêm một đứa em trai.
Khâu phu nhân từng nghi ngờ Ôn Tụng bị tự kỷ, đặc biệt mời bạn bè là chuyên gia đến quan sát. Người bạn nói đó là do tính cách chứ không phải tự kỷ, cứ yên tâm. Khâu phu nhân vẫn không thể an lòng, liền tìm Chu Yến Chi, bảo anh đừng có suốt ngày ôm lấy máy tính gõ mã code nữa, hãy quan tâm đến em trai một chút, làm tròn trách nhiệm của người làm anh.
Chu Yến Chi không còn cách nào khác, đành ra ngoài mua kem, chia cho Ôn Tụng một chiếc.
Ôn Tụng giấu hai tay sau lưng, ngoan ngoãn nói: “Cám ơn anh ạ”, rồi mới nhận lấy. Cậu không dám ngồi cũng không dám động đậy, hai tay nâng cây kem, cắn từng miếng nhỏ một.
Chu Yến Chi cảm thấy mình đúng là một người anh không đủ tư cách. Anh bắt đầu để ý đến Ôn Tụng, nhưng lại tình cờ phát hiện ra Ôn Tụng có một bí mật nhỏ — cứ nửa đêm, Ôn Tụng lại lẻn ra khỏi phòng, ôm một chiếc hộp nhỏ, rón rén chạy xuống phòng kho ở tầng một, chưa đầy một phút sau đã trở ra và lên lầu về phòng.
Chu Yến Chi nảy sinh những ý nghĩ không tốt. Đương nhiên anh không tin Ôn Tụng ăn cắp đồ, nhưng vẫn không tránh khỏi nghi ngờ.
Đêm đó anh cố tình không ngủ, vừa nghe thấy động động bên phòng bên cạnh là ngồi dậy ngay. Đợi tiếng dép lê nhỏ xíu của Ôn Tụng bước từng bước xuống cầu thang, anh mới chậm rãi đi ra cửa. Bóng dáng nhỏ bé của Ôn Tụng chìm khuất vào phòng kho.
Chu Yến Chi bước tới, bật đèn, căn phòng sáng bừng. Ôn Tụng sợ đến mức co rúm vào góc phòng, tay ôm chặt một chiếc hộp kẹo vuông vức, toàn thân run cầm cập.
Lúc này Chu Yến Chi đã cảm thấy có chút hối hận. Nhưng anh vẫn muốn biết sự thật, anh bước tới, bóng người cao lớn che khuất nguồn sáng trên đỉnh đầu Ôn Tụng, anh hỏi: “Trong hộp đựng gì thế?”
Anh đã cố gắng để tông giọng mình ôn hòa nhất, nhưng vẫn làm Ôn Tụng hoảng sợ. Anh thấy đôi mắt hạnh tròn xoe kia tuôn trào những giọt nước mắt như chuỗi trân châu, không tài nào ngừng lại được.
Anh lại càng hối hận hơn, nói: “Không sao, anh sẽ coi như không nhìn thấy gì.”
Nhưng vừa dứt lời, Ôn Tụng đã mở hộp kẹo ra, đưa lên trước mặt anh, dồn dập nói: “Anh trai, em không có ăn cắp đồ đâu ạ. Đây là đồ ăn vặt mẹ cho em, em muốn để dành cho các em ở trại trẻ mồ côi. Nhưng dì bảo mẫu nói em đã ở nhà họ Chu rồi, đừng nhắc đến trại trẻ mồ côi nữa, cha mẹ sẽ không vui…”
Cậu nức nở mãi không ngừng lại được, “Đều là mẹ cho em cả, đồ trên bàn em không có lấy, em không có ăn vụng…”
Chu Yến Chi ôm cậu vào lòng, nói: “Anh trai sai rồi, là anh trai hiểu lầm em, anh xin lỗi.”
Cậu vùi mặt vào vai Chu Yến Chi, thút thít khe khẽ, cậu khóc cũng rất khẽ, như một chú mèo con bị câm vậy.
Chu Yến Chi 15 tuổi ôm Ôn Tụng 7 tuổi, ngồi trên sàn phòng kho đến nửa đêm. Ôn Tụng lắp bắp kể về những người bạn ở trại trẻ mồ côi, nói mình rất nhớ họ, nhưng không dám kể với ai vì sợ bị vứt bỏ. Chu Yến Chi nhẹ nhàng vỗ lưng cậu, hứa với cậu rằng ngày mai sẽ đưa cậu về trại trẻ mồ côi thăm bạn.
Cuối cùng Ôn Tụng ngủ thiếp đi trước, Chu Yến Chi bế cậu lên lầu, đưa về phòng.
Sáng hôm sau, Ôn Tụng vừa ăn sáng xong đã bị Chu Yến Chi kéo ra cửa nhà. Chu Yến Chi bảo cậu nhìn vào cốp xe, cậu ngơ ngác thò đầu vào nhìn, thấy bên trong đầy ắp những món quà và nhu yếu phẩm. Tất cả đều do Chu Yến Chi đi mua từ sáng sớm.
Ôn Tụng sững người, không hiểu chuyện gì.
Chu Yến Chi đưa cậu vào xe, bảo tài xế lái thẳng đến Trại trẻ mồ côi Thái Dương. Trên đường đi, Chu Yến Chi nói với cậu: “Sau này, bạn của Tiểu Tụng sẽ có cuộc sống tốt đẹp, được chăm sóc tử tế.”
Bởi vì cha mẹ Chu Yến Chi đã cùng quyên góp một triệu tệ để cải thiện đời sống cho trẻ em ở trại trẻ mồ côi, đặc biệt là mấy đứa trẻ bị tàn tật nặng như Bằng Bằng sẽ được điều trị kịp thời. Ôn Tụng nhìn thấy mỗi người bạn đều nhận được một túi quà lớn, gương mặt cậu lộ rõ vẻ vui mừng.
Cuối cùng cậu cũng cười rồi.
Đó cũng là lần đầu tiên Chu Yến Chi thấy cậu cười.
Họ ở lại trại trẻ mồ côi đến tối, Chu Yến Chi hỏi Ôn Tụng có muốn về nhà không, tuần sau lại tới.
Ôn Tụng rụt rè hỏi: “Tuần sau vẫn có thể tới được ạ?”
Chu Yến Chi nói đương nhiên, em muốn đến lúc nào thì cứ bảo anh một tiếng. Anh rảnh vào cuối tuần, còn nếu muốn đến vào ngày thường thì cứ bảo với mẹ, mẹ sẽ đưa em đi.
Ôn Tụng ngẩn ngơ nhìn anh, nhỏ giọng hỏi: “Cha mẹ sẽ không tức giận chứ ạ?”
Chu Yến Chi ngồi xổm xuống, chỉnh lại cổ áo cho Ôn Tụng, cười nói: “Sao lại giận được. Em cứ im lặng, giữ mọi chuyện trong lòng rồi tự làm mình buồn, lúc đó cha mẹ mới thực sự giận đấy.”
Ôn Tụng trông có vẻ ngơ ngác.
Lúc bước ra khỏi trại trẻ mồ côi, Chu Yến Chi đi phía trước, định gọi điện cho tài xế thì bỗng nhiên cảm thấy lòng bàn tay ấm nóng. Anh cúi đầu thấy Ôn Tụng đang nắm lấy tay mình. Bàn tay nhỏ bé và gầy guộc, không dám dùng lực. Chu Yến Chi vừa quay đầu lại, bàn tay nhỏ ấy đã có xu hướng hoảng sợ muốn bỏ chạy.
Chu Yến Chi nắm chặt lấy, hỏi: “Có muốn anh trai bế không?”
Ôn Tụng đờ người gật đầu.
Chu Yến Chi cúi người bế thốc cậu lên. Chu Yến Chi 15 tuổi đã lộ rõ vóc dáng của một Alpha ưu tú, khác hẳn với những chàng trai cùng tuổi đang trổ mã, anh có thể dễ dàng bế bổng Ôn Tụng lên, để cậu ngồi trên cánh tay mình.
Ôn Tụng ôm cổ anh, ngoan ngoãn gọi “Anh trai”.
“Còn gì nữa không?”
“Cám ơn anh trai ạ.”
Vì đã nhìn thấy nụ cười của Ôn Tụng, Chu Yến Chi không kìm được muốn trêu cậu: “Còn gì nữa không?”
Ôn Tụng chớp chớp mắt, không biết nói lời cảm ơn nào khác.
“Chỉ một câu cám ơn thôi sao? Quả sơn tra trong túi không chia cho anh một quả à?”
Anh vừa thấy trước khi Ôn Tụng rời đi, một cậu bé tên Kiều Phồn đã nhét một nắm quả sơn tra vào túi Ôn Tụng. Ôn Tụng vội vàng móc ra, xé vỏ bao bì, đút vào miệng Chu Yến Chi: “Em cứ tưởng anh trai không thích.”
“Đồ em cho, anh trai nhất định sẽ thích.”
Mắt Ôn Tụng lại long lanh ánh nước, cậu ôm chặt lấy Chu Yến Chi không chịu buông, lên xe không buông, về đến nhà vẫn không chịu, cứ như miếng kẹo mạch nha dính lấy anh. Chu Yến Chi về phòng, cậu liền lạch bạch chạy theo, nhưng không dám vào, cứ tựa cửa nhìn anh mân mê bàn phím.
Chu Yến Chi vẫy vẫy tay, cậu vội vàng chạy tới. Chu Yến Chi bế cậu ngồi lên đùi, cầm ngón tay cậu nhấn vào bàn phím. Một tiếng “cạch” vang lên, trên màn hình hiện thêm một ký tự. Đây là lần đầu tiên Ôn Tụng tiếp xúc với máy tính, cậu ngạc nhiên nhìn Chu Yến Chi.
Anh nói: “Để anh trai dạy em chơi.”
Khâu Mẫn Tâm là người đầu tiên phát hiện ra sự thay đổi của Ôn Tụng. Sự thay đổi rõ rệt nhất là cậu hay cười hơn, nói năng cũng nhiều hơn một chút. Trước đây chỉ biết nói “Cảm ơn mẹ”, “Mẹ ngủ ngon”, giờ đây đã biết chia sẻ chuyện trường lớp với bà rồi. Đạt điểm mười cũng mang về cho cha mẹ xem đầu tiên, ngồi trên ghế cứ ngọ nguậy chờ được khen.
Cậu vẫn ngoan ngoãn, là một đứa trẻ hoàn mỹ, chỉ là sinh động hơn, khiến người ta yêu mến hơn.
Lúc rảnh rỗi, bà thường đưa Ôn Tụng đi mua sắm, diện cho cậu thật thời thượng và đáng yêu, chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè, khiến một đám bạn khâm phục sự sinh con thứ hai không đau đớn của bà. Khâu phu nhân vô cùng may mắn vì đã nhận nuôi Ôn Tụng, vừa giúp đỡ được cậu, vừa sưởi ấm được chính mình.
Ngoài ra, còn có thu hoạch ngoài ý muốn: Bà phát hiện tính cách của Chu Yến Chi cũng thay đổi. Thằng nhóc này từ nhỏ đã thiên tư bất phàm, sau khi phân hóa thành Alpha cấp 9 vào cuối năm ngoái thì đuôi càng vểnh lên tận trời. Đám bạn học chẳng có ai lọt được vào mắt nó, không chê người này ngốc thì chê người kia trẻ con, nó chỉ hứng thú với lập trình.
Từ khi Ôn Tụng xuất hiện, Chu Yến Chi cũng dần dần mềm mỏng hơn. Đã có dáng vẻ của một người anh trai ôn hòa.
Bà vừa chăm sóc hoa cỏ trong vườn xong, quay lại tầng hai thì bắt gặp Chu Yến Chi đang cầm một cuốn sách định vào phòng Ôn Tụng.
Bà nói: “Em ngủ rồi, đừng làm phiền nó.”
“Ngủ đâu mà ngủ, đang làm nũng đòi con đọc sách cho nghe đây này.”
Khâu phu nhân thoáng ngạc nhiên, chỉ vào cuốn sách chuyên ngành lập trình trong tay anh: “Con đọc cái này, nó nghe hiểu được chắc?”
“Không hiểu, nhưng ngủ nhanh lắm.”
Khâu phu nhân mỉm cười, nhìn Chu Yến Chi bước vào. Vừa mở cửa đã nghe thấy một tiếng gọi “Anh trai” lảnh lót đáng yêu, Ôn Tụng đã tắm rửa từ sớm, thay đồ ngủ, ngồi trong chăn đợi anh rồi.
Thấy Chu Yến Chi bước vào, cậu lập tức lăn một vòng, để lại phần giường mình đã nằm ấm cho anh. Nhưng Chu Yến Chi lại đi vòng qua bên cậu, vỗ mông cậu bảo cậu lăn lại chỗ cũ.
“Anh sợ nóng, không sợ lạnh.” Chu Yến Chi nói.
Thế là Ôn Tụng lại lăn về, Chu Yến Chi thuận thế nằm xuống. Vừa quay đầu đã thấy Ôn Tụng đang cười ngây ngô với mình.
Anh đưa tay ra, Ôn Tụng nép vào, mang theo thân nhiệt ấm áp tựa đầu lên cánh tay anh. Chu Yến Chi bảo đọc sách cho cậu nghe, nhưng thực ra chẳng bao giờ đọc, chỉ tự mình lật xem. Ôn Tụng cũng chưa biết nhiều chữ, tựa vào ngực anh, chăm chú nhận mặt chữ một hồi là bắt đầu ngáp.
Chu Yến Chi nhận ra sự buồn ngủ của nhóc con trong lòng, tiếng lật trang cũng nhẹ lại. Ôn Tụng đã có cảm giác an toàn, tư thế ngủ cũng thay đổi. Ban đầu như con chim cút nhỏ rúc vào góc giường, giờ đã dám gác chân tay lên người Chu Yến Chi, ôm chặt lấy anh như gấu Koala, mơ màng hỏi: “Anh trai, bao giờ em mới biết hết mặt chữ ạ?”
“Học xong tiểu học.”
“Thế thì lâu lắm…” Cậu nhắm mắt lại, một lúc sau lại hỏi: “Học xong tiểu học là lớn rồi phải không anh?”
Chu Yến Chi khẽ cười: “Lớn thêm một chút.”
“Lớn rồi, anh vẫn sẽ ở bên cạnh em chứ?”
Chu Yến Chi khựng lại một chút, rồi nói: “Sẽ.”
Hết Ngoại truyện If 01