Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 221

topic

Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 221 :Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (25)

◎ Bốn người đã đủ ◎

Chiều cao của người đàn ông cũng không thấp, chừng 1m88, khung xương đối với Nguyễn Thanh mà nói thì lớn hơn hẳn.

Mà quần áo trong phòng đều được may theo số đo của người đàn ông, mặc lên người Nguyễn Thanh đương nhiên là không vừa.

Rộng hơn rất nhiều.

Chỉ có thể khoác hờ lên người, trông cứ như đứa trẻ lén mặc đồ của người lớn.

Ngay cả ống quần và tay áo cũng dài hơn một khúc.

Tay áo dài thì còn tạm chấp nhận được, nhưng ống quần dài lại đúng lúc cọ vào phần mắt cá chân bị trẹo, chắc chắn sẽ thấy không thoải mái.

Người đàn ông kiên nhẫn cúi xuống xắn ống quần Nguyễn Thanh lên, xắn qua mắt cá chân, lộ ra cổ chân trắng trẻo thon gọn.

Nguyễn Thanh trước khi bước vào trò chơi kinh dị vô hạn gần như chưa từng vận động, nhưng đôi chân của cậu lại vừa dài vừa đẹp, mắt cá xương xẩu rõ ràng, làn da trắng hơi mang theo vẻ yếu ớt, nhìn thôi đã thấy đẹp nao lòng.

Khiến người ta chỉ muốn nắm lấy, chầm chậm nâng niu.

Chỉ tiếc là bây giờ không có thời gian, người đàn ông khó khăn dời ánh mắt, rồi tiếp tục xắn tay áo cho Nguyễn Thanh.

Trong bộ quần áo rộng thùng thình ấy, vóc người của Nguyễn Thanh lại càng trở nên mảnh khảnh.

Người đàn ông xưa nay chưa từng hầu hạ ai, cũng không cần ai hầu hạ, thế mà lúc này lại giống như trời sinh đã biết cách, giúp Nguyễn Thanh chỉnh lại quần áo đâu ra đấy.

Cổ tay áo cũng được xắn một cách chỉnh tề, trông vô cùng ưa mắt.

Người đàn ông còn nhẹ nhàng xử lý vết thương cắt ở lòng bàn tay Nguyễn Thanh, động tác cẩn thận, dịu dàng đến bất ngờ.

Y hệt một người hầu cần mẫn tận tụy.

Thế mà gã lại thấy thích thú.

Xử lý xong hết, người đàn ông nhìn thiếu niên ngoan ngoãn mặc đồ của mình, nằm trên giường của mình, trong lòng dâng lên cảm giác ngứa ngáy, kèm theo một chút phấn khích và niềm vui âm ỉ.

Cảm giác ấy còn mạnh hơn bất kỳ lần làm thí nghiệm nào trước đây.

Gã thích cảm giác này.

Người đàn ông đã chậm trễ không ít thời gian, nhưng gã đàn ông mặc vest đứng ngoài cửa không dám giục thêm lần nào.

Chỉ có thể lo lắng đứng ngoài cửa chờ đợi.

May mà 5 phút sau, cửa phòng của người đàn ông cũng mở ra.

Người đàn ông mặc vest lập tức bước lên đón, nhưng giây tiếp theo, tiếng "tiến sĩ" lại mắc kẹt trong cổ họng.

Gã ta nhìn thiếu niên đang được tiến sĩ bế trong lòng, trợn to mắt, trong mắt đầy vẻ kinh ngạc.

Người này... từ khi nào xuất hiện vậy?

Lúc bọn họ đến hoàn toàn không có người này, biệt thự này có cấp độ an ninh cực cao, kết cấu đều được làm từ vật liệu đặc biệt, nếu phá hoại thì tuyệt đối không thể xâm nhập được.

Trừ khi có chìa khóa.

Nghĩa là... có lẽ là lúc gã cùng tiến sĩ đến phòng thí nghiệm thì thiếu niên mới xuất hiện.

Nhưng biệt thự đã bị bao vây kín mít, tuyệt đối không thể vào từ bên ngoài.

Vì đầu Nguyễn Thanh vùi trong ngực người đàn ông nên góc nhìn của người đàn ông mặc vest không thể thấy rõ khuôn mặt.

Nhưng nhìn từ dáng người và cách ăn mặc, trông hoàn toàn không giống một thiếu niên nhà lành gì cả.

Chẳng lẽ có kẻ nào nhân lúc gã ta không để ý đã đưa người đến cho tiến sĩ?

Gã đàn ông mặc vest vô thức nhìn về phía đám thuộc hạ dưới lầu.

Những người dưới lầu cũng đang hoang mang không kém, hoàn toàn không rõ rốt cuộc người này xuất hiện từ lúc nào.

Đây rõ ràng là sơ suất trong công việc của họ, nếu bị truy cứu thì chết một trăm lần cũng không đủ.

Đang lúc người đàn ông mặc vest sợ hãi run rẩy, thì người kia đã bế Nguyễn Thanh đi xuống, tâm trạng hiển nhiên đang rất vui.

Hoàn toàn không giống như đang nổi giận như bọn họ tưởng.

Cả đám người đàn ông mặc vest đều đơ ra, hoàn toàn không hiểu rốt cuộc đang xảy ra chuyện gì.

Bọn họ đã đi theo tiến sĩ rất lâu, nhiệm vụ là bảo vệ tiến sĩ, chưa từng thấy ai thân thiết với tiến sĩ đến mức này.

Huống chi người kia còn mặc đồ của tiến sĩ.

Cứ như thể... vừa mới làm chuyện gì đó không hợp thời lắm vậy.

Ánh mắt của gã đàn ông mặc vest đầy vẻ chấn động và khó tin, bởi họ hoàn toàn không thể tưởng tượng nổi vị tiến sĩ có bệnh sạch sẽ đến mức b**n th** kia lại làm chuyện như vậy.

Lẽ nào lúc đối phương chạm vào tiến sĩ không bị bẻ gãy cổ luôn sao?

Nhưng giờ người ta đang được tiến sĩ ôm trong lòng, hiển nhiên là không.

Trình độ đúng là cao tay...

Cho dù trong lòng gã đàn ông mặc vest đang rối như tơ vò, nhưng trên mặt vẫn không dám lộ ra chút biểu cảm nào, sau khi tiến sĩ ôm thiếu niên đi xuống lầu, cả đám lập tức nháo lên.

Người đi trước dọn đường, người phía sau thu dọn hiện trường.

Chỉ trong vòng một phút ngắn ngủi, biệt thự vốn đèn đuốc sáng trưng lại rơi vào yên tĩnh chết chóc.

Một chiếc trực thăng từ bãi đất gần đó cất cánh, bay về phía tây của hòn đảo.

Lúc này, đường chân trời đã bắt đầu le lói ánh sáng, chẳng mấy chốc nữa là trời sáng.

Mà trước khi lên trực thăng, Nguyễn Thanh vẫn chưa tìm được cách rời khỏi đây.

Vì cậu chưa hồi phục sức lực, toàn bộ quá trình đều bị người đàn ông bế, không có chút cơ hội nào.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn gã bế mình lên trực thăng.

Sau khi trực thăng dần bay lên không trung, cơ hội lại càng không còn.

Hơn nữa dù đã lên máy bay, người đàn ông vẫn không chịu đặt cậu xuống, vẫn ôm cậu trong lòng.

Vốn định đặt xuống, nhưng lại có chút không nỡ, cuối cùng vẫn thuận theo lòng mình, để người kia ngồi trong lòng mình.

Dù sao thiếu niên vốn là món quà của gã, vậy thì việc gì phải buông tay.

Vì cậu vẫn chưa hồi phục thể lực, toàn thân mềm nhũn vô lực, ôm vào tay chẳng khác nào búp bê sứ tinh xảo.

Cảm giác trên tay thật tuyệt, khiến gã không nỡ rời tay.

Đặc biệt là khi thiếu niên không biểu cảm gì nhìn gã, đôi mắt xinh đẹp mang theo chút kháng cự, rõ ràng là đang bất mãn với hành vi của gã, nhưng lại chẳng làm gì được.

Chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi trong lòng gã.

Người đàn ông lập tức dâng lên chút cảm xúc và phản ứng không nên có.

May mà bị thân thể Nguyễn Thanh che khuất, cũng không đến mức thất thố tại chỗ.

Gã cũng không hề kiềm chế hay che giấu gì, chỉ yên lặng ôm Nguyễn Thanh, nghịch ngợm bàn tay không bị thương của cậu.

Chỗ này sờ sờ, chỗ kia nắn nắn.

Người đàn ông khi mân mê thì mặt mày nghiêm túc, chẳng khác nào lúc làm thí nghiệm trong phòng.

Cứ như chỉ đơn thuần đang nghiên cứu ngón tay của Nguyễn Thanh.

Dù sao thì phần lớn những người học y đều có một loại cảm tình đặc biệt với bộ xương chuẩn trong sách giáo khoa.

Giống như nghệ sĩ gặp được nàng thơ của mình.

Nếu như không phải Nguyễn Thanh đang ngồi rất khó chịu, có lẽ cũng sẽ giống người khác mà nghĩ gã thật sự chỉ đang nghiên cứu tay cậu.

Những người khác trên trực thăng cuối cùng cũng nhìn rõ khuôn mặt của người mà tiến sĩ đang ôm, lập tức hiểu ra vì sao tiến sĩ lại tình nguyện ôm cậu.

Bởi thiếu niên không chỉ đẹp, mà còn toát ra vẻ trong trẻo sạch sẽ, ngay cả trong tận thế cũng cho người ta cảm giác không nhiễm bụi trần.

Tiến sĩ vốn đã cực kỳ yêu thích những thứ sạch sẽ, giờ muốn ôm cậu thiếu niên hình như cũng chẳng khó hiểu đến thế.

Người đẹp lúc nào cũng được ưu ái hơn vài phần, đổi lại là bọn họ cũng sẵn sàng ôm lấy cậu.

Có điều không ai dám nhìn lâu, chỉ liếc vài cái rồi vội thu lại ánh mắt, sợ chọc giận tiến sĩ.

Nguyễn Thanh sau khi cảm nhận được sự khác thường của người đàn ông thì hơi căng thẳng, sợ gã sẽ làm gì giữa chốn đông người, nhưng thấy gã chỉ đơn thuần nghịch ngón tay mình, cậu mới hơi thở phào một hơi không dễ phát hiện.

Nguyễn Thanh cố gắng phớt lờ cảm giác khó chịu từ đầu ngón tay, liếc nhìn ra ngoài cửa sổ bằng khóe mắt.

Trực thăng bay không quá cao, cũng không quá thấp, không đủ để nhìn rõ tình hình mặt đất.

Khó mà đoán được rốt cuộc đang bay đến đâu.

Nhưng dù có biết thì cũng chẳng làm được gì, bởi nếu trực thăng xảy ra chuyện, cậu cũng không thể trốn thoát.

Chỉ có thể chờ đến khi hạ cánh rồi mới tính tiếp.

Nguyễn Thanh hơi cúi đầu, chậm rãi nhắm mắt lại.

Người đàn ông thấy vậy liền dừng lại, cúi đầu nhìn thiếu niên trong lòng.

Trong mắt cậu lộ ra quầng thâm mờ nhạt, rõ ràng là vì đã rất lâu không được nghỉ ngơi tử tế.

Đoán chừng cả đêm qua cũng chưa chợp mắt lấy một lần.

Đây là trạng thái phổ biến của người thường trong tận thế, đừng nói là nghỉ ngơi tử tế, còn sống được là đã giỏi lắm rồi, người đàn ông vốn không mảy may xúc động.

Nhưng nhìn thấy quầng thâm nơi mắt Nguyễn Thanh, lần đầu tiên gã cảm thấy có chút không thoải mái.

Gã buông tay Nguyễn Thanh ra, không tiếp tục quấy rầy nữa, tựa đầu vào ghế, nhắm mắt lại.

Trực thăng đang bay về phía phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, Nguyễn Thanh làm sao có thể ngủ được, cậu chỉ đang suy nghĩ.

Suy nghĩ xem sau khi đến phòng thí nghiệm thì nên làm gì.

Không ngờ người đàn ông lại buông tay mình, còn điều chỉnh tư thế để cậu nằm thoải mái hơn.

Nguyễn Thanh thấy vậy thì đương nhiên không mở mắt, giả vờ mình đã ngủ rồi.

Người lái trực thăng thấy thế thì giảm tốc độ, cố gắng để chuyến bay ổn định hơn một chút.

Nhưng đúng lúc này, một luồng sáng lóe lên nơi chân trời khiến tất cả mọi người trong trực thăng đều giật mình.

Ngay cả Nguyễn Thanh và người đàn ông cũng đồng thời mở mắt.

Giây tiếp theo, một tiếng ầm vang truyền đến.

Sấm sét.

Nếu chỉ mưa thì trực thăng còn chịu được, chứ sét thì không.

Một khi bị sét đánh trúng, trực thăng có thể sẽ rơi thẳng xuống.

Người xem dự báo thời tiết tỏ ra bối rối, rõ ràng mấy ngày nay không hề dự báo có mưa giông.

Từ bao giờ dự báo thời tiết lại mất chuẩn thế này?

Người lái trực thăng quay đầu nhìn người đàn ông, rõ ràng là đang xin chỉ thị.

Người đàn ông cau mày, lập tức dứt khoát mở miệng: "Tìm chỗ hạ cánh."

"Rõ, thưa tiến sĩ." Người lái không chút do dự, lập tức hạ thấp độ cao trực thăng, chuẩn bị tìm nơi phù hợp để hạ cánh.

Tuy đang gấp rút quay về phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, nhưng phải còn mạng mới về được.

Lúc này sức lực của Nguyễn Thanh đã gần như hồi phục, cậu nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng dâng lên một tia nghi hoặc.

Tia chớp vừa rồi trông như ở rất gần, vậy mà trực thăng lại không bị rung lắc chút nào.

Là do cậu mở mắt chậm nên nhìn nhầm à?

Cũng không phải không thể, lúc cậu mở mắt, tia chớp đã tắt gần hết, chỉ còn ánh sáng dư lại.

Đánh giá khoảng cách không chính xác cũng bình thường.

Nguyễn Thanh hơi ép xuống nghi ngờ trong lòng, liếc mắt nhìn ra ngoài lần nữa.

Nếu trực thăng bay thẳng tới phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh thì muốn trốn thoát là điều không thể, nhưng giữa chừng có dừng lại thì lại khác.

Biết đâu... đây chính là cơ hội tốt nhất của cậu.

Trực thăng tìm được một bãi đất trống, hướng về đó bay tới, chuẩn bị từ từ hạ cánh.

Nguyễn Thanh làm bộ như vô tình liếc nhìn xung quanh, muốn ghi nhớ địa hình bốn phía, nhưng chưa kịp ghi nhớ được bao nhiêu thì ánh mắt đã cứng đờ.

Bởi vì không xa đó, trên nóc một tòa nhà đang có một người đứng.

Tuy trời chưa sáng hẳn, có phần âm u, nhưng vẫn mơ hồ thấy được, đó chính là người chơi đã bắt cóc cậu trước kia.

Người chơi kia đang đối mặt với trực thăng bên này, gió thổi tung chiếc áo khoác dài của hắn, tạo thành một đường cong sắc lạnh và tàn nhẫn.

Đến cả Tạ Huyền Lan còn không thể rời đi an toàn dưới tay hai người đó, vậy mà người chơi này lại làm được.

Quả nhiên mạnh đến mức khó tin.

Tất nhiên, nếu không phải hắn đánh úp lúc đối phương sơ hở, chắc gì đã thành công nổi.

Hơn nữa, người chơi đó rõ ràng là ghi thù, biết đâu giờ đến đây để tìm cậu báo thù cũng nên.

Trực thăng vẫn còn cách mặt đất một đoạn, nhưng chiếc máy tính bảng đặt phía trước bỗng "tít tít" hai tiếng.

Gã đàn ông mặc vest ngồi ghế phụ cầm lấy máy tính bảng, thấy hai chấm đỏ nhấp nháy, gã ta quay đầu lại nhìn người đàn ông ngồi sau, "Tiến sĩ, thực thể thí nghiệm số 3 và số 4 đang ở gần đây."

Nghe vậy, Nguyễn Thanh lập tức căng thẳng hơn. Đã có thể được người của phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh gọi là "thực thể thí nghiệm" mà vẫn còn tự do tương đối, không ngoài những người từng trốn thoát khỏi phòng thí nghiệm.

Chip định vị của Tạ Huyền Lan cậu đã phá hỏng rồi, vậy thì chỉ còn lại mấy người khác.

Nguyễn Thanh vô thức liếc quanh xung quanh, quả nhiên thấy hai bóng người quen thuộc trên ngọn tháp không xa.

Là Diêm Từ và Diêm Tam.

Có lẽ hai người đuổi theo người chơi kia tới đây, không biết vì lý do gì mà phát hiện ra cậu đang ở trong trực thăng.

Chớp sáng ban nãy quả nhiên không phải ảo giác của cậu, khả năng cao chỉ là giả, dùng để dụ trực thăng hạ xuống mà thôi.

Loại đạo cụ gây ảo giác kiểu này trong hệ thống cửa hàng cũng không phải không có.

Nguyễn Thanh mím môi, đầu ngón tay trắng muốt khẽ co lại.

Tình hình bây giờ chẳng khác nào bị bắt về lại phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh.

Không, có khi còn tệ hơn nữa.

Nguyễn Thanh cụp mắt che đi ánh nhìn, giây sau liền vùi mặt vào ngực người đàn ông, những ngón tay mảnh khảnh nắm chặt lấy vạt áo trước ngực gã, trong mắt thoáng hiện sự bất an và hoảng sợ.

Thậm chí thân hình mỏng manh còn đang run rẩy khẽ khàng.

Bộ dạng như thể bị dọa sợ đến cực điểm.

Người đàn ông lập tức phát hiện ra, nhưng không đáp lời người đàn ông mặc vest, mà chỉ cúi đầu, dịu dàng chỉnh lại vạt áo hơi bị cuộn lên của Nguyễn Thanh.

"Sao thế?"

Vì quần áo trên người Nguyễn Thanh quá rộng, cộng thêm bị ôm suốt nên hơi xộc xệch, gã chỉnh lại rất tỉ mỉ và nghiêm túc.

Hoàn toàn không để ý đến phản ứng của Nguyễn Thanh, câu "sao thế" cũng hỏi một cách hờ hững vô tâm.

Trực thăng sắp hạ cánh rồi, có vài người chắc chắn sẽ sinh lòng khác, điều đó gã rất hiểu.

Nhưng gã sẽ không cho thiếu niên bất kỳ cơ hội nào.

Gã đâu có ngu, để cậu có cơ hội trốn thoát sao?

Thiếu niên là món quà của gã, sinh ra là để thuộc về gã.

Và chỉ có thể thuộc về gã.

Nguyễn Thanh nhìn ba bóng người ngoài trực thăng, gương mặt tinh xảo tràn ngập sợ hãi và hoang mang, khẽ cất giọng: "Là... là bọn họ, bọn họ từng đối xử với tôi... với tôi..."

"Với tôi..."

Nguyễn Thanh như thể không thể nói nổi những lời khó nói, mãi mà chẳng nói ra được bọn họ "đối xử" thế nào, khóe mắt lại đỏ lên mấy phần, lần nữa siết chặt vạt áo trước ngực người đàn ông, áo gã bị cậu nắm nhăn nhúm cả lại.

Như thể nhớ lại chuyện gì đáng sợ, thân thể mảnh mai lại bắt đầu run lên.

Không cần Nguyễn Thanh nói thêm gì nữa, người trong trực thăng đã hiểu hết rồi.

Tận thế không còn trật tự hay pháp luật, có chuyện gì xảy ra cũng chẳng kỳ lạ, huống chi thiếu niên này lại có vẻ ngoài quá mức nổi bật.

Nếu từng bị đối xử tàn nhẫn đến vậy, dường như cũng chẳng phải chuyện gì bất thường.

Bàn tay đang chỉnh áo cho Nguyễn Thanh của người đàn ông khựng lại, ánh mắt chợt âm u.

Tất cả người trên trực thăng đều nín thở, nét mặt không khỏi áy náy, lo sợ người đàn ông kia sẽ nổi điên mà ném thiếu niên ra khỏi máy bay.

Ai cũng biết gã mắc chứng sạch sẽ nghiêm trọng, nếu thiếu niên vẫn còn sạch sẽ thì còn đỡ.

Nhưng nếu thiếu niên từng bị...

Hiện tại vẫn còn cách mặt đất một đoạn, nếu bị ném xuống thì tuyệt đối không sống nổi.

Nguyễn Thanh vừa nói, vừa khẽ kéo tay người đàn ông, giọng đã có chút nghèn nghẹn như muốn khóc, "Họ... họ rất mạnh, tôi... tôi chống lại không được, chỉ có thể bị họ..."

"Đừng dừng lại nữa có được không..."

Nguyễn Thanh ngẩng đầu nhìn gã, đôi mắt đẹp phủ hơi sương, chất chứa toàn bất lực và cầu xin.

Cầu xin trực thăng đừng hạ cánh.

Người lái trực thăng quay đầu nhìn người đàn ông đang tỏa sát khí, không dám hỏi có dừng lại không, cứ thế cứng đờ tại chỗ.

Người đàn ông mặt không cảm xúc mở miệng, giọng lạnh tanh, như ra lệnh: "Hạ cánh."

Người lái trực thăng áy náy liếc nhìn Nguyễn Thanh, cho máy bay đáp xuống khoảng đất trống.

Và ngay khi trực thăng vừa chạm đất, ba bóng người đã nhảy xuống, chậm rãi tiến về phía trực thăng.

Người đàn ông tùy ý liếc qua, nhẹ nhàng đặt Nguyễn Thanh lên ghế, chỉnh lại tay chân cho cậu ngay ngắn.

Sau đó chẳng biết bấm chỗ nào, tay chân Nguyễn Thanh lập tức bị còng cố định vào ghế, đến cả thắt lưng cũng không thoát được.

Tuy vậy, lúc còng lại tránh chỗ mắt cá chân đang bị thương của cậu.

Nói cách khác, chỉ còn chân bị thương đó là còn động đậy được.

Cảm nhận được tay chân bị khóa lại, Nguyễn Thanh sửng sốt ngẩng đầu nhìn người đàn ông kia.

Gã nhẹ nhàng vuốt tóc cậu, giọng mang theo hiểm họa mơ hồ, "Nếu em đang cố chọc giận tôi, chúc mừng nhé, em thành công rồi."

"Ngoan ngoãn đợi tôi quay lại."

Nói xong, gã mở cửa trực thăng, dứt khoát nhảy xuống, hạ người một cách tao nhã.

Mấy người đàn ông mặc vest khác lập tức theo sau, chỉ để lại một người ở lại canh chừng Nguyễn Thanh.

Những người vừa xuống đều mang theo vũ khí, trông như súng, mà lại không hẳn là súng.

Người và thực thể thí nghiệm của phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh đều biết, đó là vũ khí được chế tạo riêng để đối phó thực thể thí nghiệm.

Chỉ cần trúng một phát, cơ thể lập tức mềm nhũn, mặc người ta xẻo thịt.

Nhưng cảm giác đau đớn thì không giảm một chút nào, cực kỳ tàn nhẫn vô tình.

Dù chỉ là một chút dịu dàng, bọn họ cũng chưa từng dành cho thực thể thí nghiệm, bởi trong mắt họ, thực thể chẳng bao giờ được xem là người.

Diêm Tam và Diêm Từ thấy người đàn ông quen thuộc kia thì không bất ngờ chút nào, trực thăng to thế kia lại in rõ ràng biểu tượng phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, thân phận người trên đó vốn đã rõ mười mươi.

Chỉ có Ninh Vọng là không biết người đàn ông kia là ai, nhưng chuyện đó chẳng quan trọng, hắn nhìn thiếu niên trong trực thăng, khẽ mỉm cười rồi mấp máy môi.

Hắn nói: Tìm được cậu rồi.

Nhưng đúng lúc Ninh Vọng nói, ánh mắt Nguyễn Thanh lại vừa vặn lướt qua hắn, chẳng hề dừng lại chút nào.

Như thể hoàn toàn không thấy sự tồn tại của hắn.

Nụ cười trên mặt Ninh Vọng đông cứng, lập tức bóp nát đạo cụ trong tay.

Được lắm!

Hắn muốn xem thử, cậu mạnh miệng được bao lâu!

Nguyễn Thanh tất nhiên thấy rõ miệng Ninh Vọng nói gì, nhưng đã đắc tội đến mức đó rồi, thì thêm một lần cũng chẳng sao.

Dù cậu có cầu xin, người chơi đó chắc gì đã tha cho cậu.

Không khí giữa bốn người căng như dây đàn, nguy hiểm bắt đầu lan rộng.

Cuối cùng chẳng biết ai ra tay trước, cả bốn lập tức lao vào hỗn chiến.

Nguyễn Thanh nhìn vài giây rồi thu lại tầm mắt, không quan tâm tới bên ngoài nữa.

Khả năng cách âm của trực thăng rất tốt, người bên trong không nghe được động tĩnh bên ngoài, mà bên ngoài cũng không nghe được bên trong.

Nguyễn Thanh quan sát cấu trúc của trực thăng.

Cả hai bên đều có cửa, mà ba người kia ở bên trái, nếu mở cửa bên phải ra thì chưa chắc đã bị phát hiện.

Nguyễn Thanh giãy thử vài lần, còng khóa cực kỳ chắc chắn, hoàn toàn không thể dùng sức gỡ ra, chỉ còn cách tìm chốt mở.

Có vẻ nút mở khóa nằm sau lưng ghế, cậu không với tới.

Ghế lại được cố định, không thể nhúc nhích.

Trừ khi tìm được vị trí nút và dùng gì đó đá trúng, nhưng mắt cá chân cậu đang bị thương, không tiện ra chân.

Mà rõ ràng vẫn còn lựa chọn tốt hơn.

Nguyễn Thanh quay sang nhìn người đàn ông mặc vest bên cạnh, người được giao ở lại trông chừng cậu.

Nguyễn Thanh nở một nụ cười rạng rỡ với gã, "Anh ơi~"

Gã đàn ông kia theo phản xạ ngẩng đầu nhìn Nguyễn Thanh, ngay sau đó đồng tử giãn ra, thần sắc trở nên mê man.

Nguyễn Thanh cười càng thêm rạng rỡ, giọng lạnh nhẹ như gió thoảng lại xen chút mê hoặc: "Giúp em mở còng ra, nhé anh~?"

Gã đàn ông mặc vest ngẩn ngơ gật đầu, đi tới chỗ Nguyễn Thanh, sau đó ấn vào nút phía sau ghế.

Còng tay chân của Nguyễn Thanh lập tức mở tung.

Cậu xoa cổ tay bị siết đến đau, chưa vội đứng dậy.

Dù bên ngoài đang đánh nhau, nhưng vẫn có thể nhìn thấy phía trong.

Chỉ cần cậu rời khỏi chỗ này, rất dễ bị phát hiện, đến lúc đó muốn trốn cũng không kịp.

Nguyễn Thanh dán mắt nhìn động tĩnh bên ngoài cửa sổ, chờ cơ hội.

Sức chiến đấu của tiến sĩ quả thực không tầm thường, hoàn toàn không giống một nhà nghiên cứu bình thường.

Diêm Từ và Diêm Tam chưa từng thấy gã ra tay, không ngờ lại mạnh đến thế.

Ngay cả Ninh Vọng cũng cảm thấy rợn gáy.

Trình độ này gần như đã vượt qua boss của phó bản trung cấp.

Ban đầu bốn người đánh loạn cả lên, chẳng phân ai là phe ai, nhưng khi nhận ra thực lực của tiến sĩ, ba người còn lại không hẹn mà cùng liên thủ.

Dù vậy, vẫn không chiếm được bao nhiêu lợi thế.

Bốn người di chuyển quá nhanh, mấy gã vest tay cầm súng cũng không dám bắn bừa, sợ làm tiến sĩ bị thương.

Chỉ có thể đợi lúc họ tách ra mới bắn hỗ trợ.

Diêm Tam nhìn vết thương trên người đối phương đang lành lại nhanh chóng, trong mắt hiện lên vẻ dò xét.

Tên đàn ông này vậy mà giống họ, gã đã lấy bản thân làm đối tượng thí nghiệm.

Cả bốn người đánh nhau không chút nương tay, gần như toàn là đòn trí mạng.

Ngoài trực thăng ra thì toàn bộ kiến trúc xung quanh đều bị ảnh hưởng ít nhiều.

Những thứ như xe cộ gần đó cũng đã biến thành công cụ tấn công.

Lại có một chiếc xe bị đá bay đâm thẳng vào tòa nhà gần đó.

Chiếc xe hình như bị rò rỉ xăng, từng giọt từng giọt chảy xuống đất, cuối cùng bốc cháy dữ dội.

Tòa nhà kia nằm phía sau một văn phòng, bên dưới vẽ đầy ô đỗ xe. Khi dịch bùng nổ là tầm chín giờ sáng, nhiều người đã đến làm việc.

Vì vậy bên dưới tòa nhà đang đỗ đầy xe.

Một khi nổ tung, hậu quả thật khó lường.

Chiếc xe cách tòa nhà quá gần, không chỉ những xe khác bị ảnh hưởng, ngay cả tòa nhà cũng có thể bị lan đến.

Tòa nhà cao chọc trời, nếu sập xuống thì trực thăng đang ở ngay trong phạm vi bị đè trúng.

Nhưng chẳng ai chú ý đến điều này cả.

Ngọn lửa từ chiếc xe rò xăng mỗi lúc một lớn, cuối cùng nuốt trọn chiếc xe.

"Bùm ——!!!" một tiếng nổ vang trời, chiếc xe rốt cuộc cũng phát nổ.

Những chiếc xe xung quanh lập tức bị liên lụy, nổ theo hiệu ứng dây chuyền.

Sức công phá cực lớn tạo thành một lỗ hổng dưới chân tòa nhà.

Cả tòa nhà rung lên dữ dội, bắt đầu lắc lư nghiêng ngả.

Cuối cùng đổ sập về phía có lỗ hổng.

***

Tác giả có lời muốn nói:

ps: Đá bay xe của người ta là phạm pháp đấy! Không được lấy xe làm vũ khí mà đá! Xin đừng học theo nhé!