Trở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 220
topicTrở Thành NPC Xinh Đẹp Trong Trò Chơi Vô Hạn - Chương 220 :Trốn Thoát Khỏi Tận Thế (24)
◎ Gã rất rảnh ◎
Người đàn ông bước về phía phòng thay đồ, cố ý giảm nhẹ bước chân, lặng lẽ không một tiếng động.
Gã cứ thế đi tay không, dường như chẳng hề lo lắng sẽ gặp nguy hiểm gì.
Sắc mặt cũng không chút thay đổi.
Nếu không có thực lực thật sự, rõ ràng chẳng thể bình tĩnh đến mức này.
Gã đi đến trước tủ quần áo, bước đi ung dung, không hề do dự mà mở tủ ra ngay.
Ngay khi cánh tủ vừa mở ra, bóng người còn chưa thấy đâu, một chiếc kim tiêm đã nhắm thẳng bắp chân gã đâm tới.
Rõ ràng dù gã đã cố giảm tiếng bước chân, người trong đó vẫn phát hiện ra gã.
Người đàn ông không hề hoảng hốt, gần như không cần suy nghĩ, liền lùi lại mấy bước tránh né, sau đó lập tức nhấc chân lên, chuẩn bị đạp mạnh xuống bàn tay to gan kia.
Cú đạp này hoàn toàn không có nương tay, nếu trúng thì có thể trực tiếp giẫm nát bàn tay người ta.
Nhưng ngay khoảnh khắc chuẩn bị đạp xuống, gã dừng lại với ánh mắt sâu thẳm mang theo hiểm nguy cũng khựng lại.
Bởi vì gã cảm thấy bàn tay cầm kim tiêm kia... có phần quen mắt.
Thon dài, trắng trẻo, đẹp đẽ.
Tựa như một tác phẩm nghệ thuật tuyệt mỹ.
Rất giống... bàn tay của cậu thiếu niên kia.
Ngay cả lớp tay áo vừa lộ ra cũng rất giống.
Và cả mùi hoa nhài nồng nàn đó nữa hoàn toàn hợp lý. Có lẽ lúc đó thiếu niên xịt lên tay mình cũng chính là loại nước hoa hương nhài này.
Xét về độ đậm của hương thơm, thì mùi nhài rất thích hợp, lại hoàn hảo để lấn át mùi máu tanh.
Trong cả loạt nước hoa, được chọn cũng là điều dễ hiểu.
Tim gã khẽ tăng tốc, não bộ cũng không kìm được mà phấn khích lên lần nữa. Đôi mắt hơi nheo lại, nhìn chằm chằm vào chiếc tủ đã bị mở.
Vì gã vừa rồi tạm ngưng hành động, bàn tay trắng trẻo ấy đã lập tức rụt lại, hoàn toàn giấu kín trong đống quần áo, không nhìn thấy chút bóng dáng nào nữa.
Nhưng người thì vẫn trốn trong tủ, chẳng thể đi đâu được.
Người đàn ông cố nén sự hưng phấn trong lòng, bước nhanh về phía trước vài bước, nhẹ nhàng gạt mớ áo quần treo ở góc tủ sang một bên.
Cùng với động tác đó, một bóng dáng gầy mảnh lộ ra ở góc tủ.
Dù gã đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng khoảnh khắc nhìn rõ bóng người ấy, mắt vẫn trừng lớn, đồng tử co rút lại, đến cả nhịp tim cũng khựng lại một nhịp.
Ngay sau đó, một cơn phấn khích dâng lên từ tận đáy lòng, nhanh chóng lan khắp toàn thân, khiến gã hoàn toàn không thể kìm nén nổi cảm xúc.
Bởi vì người đang trốn trong tủ, thực sự chính là thiếu niên mà gã đã xem đi xem lại trong đoạn video giám sát kia.
Nguyễn Thanh co người lại trong góc tủ, mái tóc vì ngẩng đầu mà xõa ra, để lộ gương mặt tinh xảo tuyệt mỹ, làn da trắng sứ không tì vết.
Đôi mắt xinh đẹp của cậu mở to, dường như không ngờ mình lại bị phát hiện, khuôn mặt thoáng hiện sự hoảng loạn và sợ hãi.
Nhưng cậu chỉ có thể cứng ngắc co ro trong góc, mím môi, ánh mắt sợ hãi nhìn gã.
Tựa như đã biết mình không thể trốn thoát.
Lúc người đàn ông bước tới mà không phát ra tiếng động, Nguyễn Thanh đã biết mình bị lộ.
Nhưng cậu không ngờ gã phản ứng nhanh như vậy, khiến cú đánh bất ngờ vừa rồi hoàn toàn vô hiệu.
Rõ ràng gã không đơn giản chút nào, e là bản thân gã vốn chẳng cần nhiều người bảo vệ.
Trong lòng Nguyễn Thanh như chìm xuống đáy, siết chặt kim tiêm trong tay, khi áo bị vén lên liền giả vờ sợ hãi, chờ người đàn ông đến gần là lập tức ra tay lần nữa.
Lần này còn cầm thêm cả lọ thuốc vừa lấy từ ba lô.
Chỉ cần gã lùi lại, cậu sẽ ném lọ thuốc đi.
Trong phòng chỉ có một mình người đàn ông, miễn là làm gã ngất đi, thì sẽ không khiến ai nghi ngờ.
Nhưng Nguyễn Thanh còn chưa kịp ra tay, một cơn đau nhói liền truyền đến từ bả vai.
Ngay sau đó, cả vai bắt đầu mất sức, thậm chí tê rần.
Ngay cả vật trong tay cũng không giữ nổi, rơi "cạch" xuống sàn.
Lông mi Nguyễn Thanh khẽ run, gương mặt nhỏ xinh trắng bệch thêm vài phần. Cậu chậm rãi nhìn về phía bả vai mình với vẻ khó tin.
Ở đó đang cắm một cây ngân châm.
Trên cây châm đó chắc chắn đã tẩm thuốc gây tê hay gì đó tương tự, bởi vì cảm giác tê dại đang lan ra khắp người.
Nguyễn Thanh muốn đưa tay nhổ cây châm ra, nhưng thuốc ngấm quá nhanh, bây giờ toàn thân cậu đã gần như rã rời, đến việc giơ tay cũng trở nên vô cùng khó khăn.
Cậu cố gắng dồn hết sức lực giơ tay lên.
Nhưng vừa mới giơ được một chút, đã bị người khác nắm lấy.
Người đàn ông từ video giám sát đã biết thiếu niên này mang theo vài thứ nguy hiểm. Dù hiện tại cậu tỏ ra sợ hãi, bất lực, gã cũng chẳng hề chủ quan.
Trực tiếp dùng ngân châm vô hiệu hóa hành động của thiếu niên.
Dù sao, mấy món đồ đó chưa chắc có thể làm gã bị thương, nhưng lại dễ làm cậu bị thương.
Gã ngồi xổm xuống trước tủ, không chút chê bẩn mà nắm lấy bàn tay trắng trẻo, thon gầy của Nguyễn Thanh. Khóe môi không kìm được mà cong lên, nụ cười vừa rạng rỡ lại vừa mãn nguyện.
"Chào buổi tối."
Món quà của gã.
Nụ cười trên mặt gã rất kiềm chế, rõ ràng đang đè nén sự hưng phấn và lệch lạc trong lòng, như thể cố gắng khiến mình trông thật lịch thiệp, tao nhã.
Nhưng bóng gã in xuống tủ quần áo, cũng phủ lên người Nguyễn Thanh, mang theo áp lực khiến người ta không thể nào phớt lờ.
Đặc biệt là đôi mắt sâu hút đầy xâm lược kia, ẩn chứa thứ cảm xúc nguy hiểm không thể gọi tên.
Như một con sói xám khoác lốt cừu non, cố giả bộ dịu dàng tử tế, dụ dỗ chú cừu con ngây thơ ngốc nghếch kia.
Mà giờ đây, Nguyễn Thanh đến cả sức để rút tay về cũng không có nữa.
Người đàn ông nhìn cậu thiếu niên với đôi mắt hoe đỏ, ánh nhìn long lanh ươn ướt kia, nụ cười càng trở nên chói lóa.
Gã đưa tay rút ngân châm ra, sau đó nhẹ nhàng bế cậu ra khỏi tủ.
Dù ngân châm đã được lấy ra, nhưng Nguyễn Thanh vẫn không còn chút sức lực nào, chỉ có thể cụp mắt, mặc cho gã ôm đi.
Người đàn ông đặt Nguyễn Thanh lên chiếc giường trắng muốt không một vết nhơ của mình, hoàn toàn không quan tâm việc giày của cậu đã làm bẩn tấm ga giường sạch sẽ.
Thật ra, đâu chỉ có giày bẩn. Nguyễn Thanh vì rơi từ tường xuống, rồi lần mò men theo bức tường mà đi, cả người đều lấm lem.
Nhìn thế nào cũng không hợp với chiếc giường trắng tinh tươm kia.
Nếu là người khác, chắc chắn gã đã bắt trả giá.
Nhưng Nguyễn Thanh thì khác, đừng nói là làm bẩn giường gã, cho dù... làm bẩn chính gã.
Có lẽ... gã cũng chấp nhận được.
Trong tủ quần áo khá tối, có chút khó nhìn rõ, nhưng phía giường thì khác, hoàn toàn được ánh đèn chiếu sáng.
Có thể thấy rất rõ người đang nằm trên giường.
Thiếu niên có gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đuôi mắt ánh lên chút sắc đỏ, đôi mắt ướt sũng dưới ánh đèn trông như có dòng sáng dịu dàng lan tỏa, tựa bầu trời đầy sao giữa mùa hè.
Mà thiếu niên lúc này lại nằm yên bất động trên chiếc giường trắng tinh, trông hệt như một con búp bê xinh đẹp tinh xảo.
Chỉ là hàng mi dài của cậu đang run nhẹ một cách bất an, có thể nhận ra đây không phải một con búp bê thật sự.
Người đàn ông đã xem đi xem lại hình ảnh thiếu niên trong đoạn video giám sát vô số lần, vậy mà đến khi được tận mắt nhìn thấy, vẫn không sao rời mắt nổi.
Thậm chí còn cảm thấy so với đoạn ghi hình mơ hồ kia, cảnh tượng trước mắt càng thêm chấn động, chấn động đến mức thần trí như lạc đi mất.
Người đàn ông ngồi xuống bên giường, nhìn thiếu niên đang nằm đó, trong mắt là vẻ kinh diễm lẫn tán thưởng.
Đã từng thấy biết bao nhiêu giai nhân tuyệt sắc, nhưng chưa từng gặp ai giống như thiếu niên này, đẹp đến kinh tâm động phách mà không hề mang theo chút công kích nào.
Khuôn mặt xinh đẹp tinh tế, vóc người mảnh mai mỏng manh, không một chỗ nào là không toát lên vẻ đẹp, đẹp đến mức khiến người ta mê mẩn.
Thậm chí cho dù người đầy bụi bẩn, cũng chẳng hề làm lu mờ đi nét đẹp đó chút nào.
Khiến người ta không thể rời mắt, cũng khiến người ta cam tâm tình nguyện đắm chìm vì cậu.
Người đàn ông đưa tay cầm lấy tay áo của mình, nhẹ nhàng lau đi một vết bẩn không biết dính từ đâu trên gương mặt của Nguyễn Thanh.
Gã lau rất cẩn thận, cũng rất nhẹ nhàng, như thể đang chăm sóc một món đồ quý dễ vỡ.
Nhưng lau được một lúc, tay gã liền trượt xuống một chút, chạm đến khóe môi của Nguyễn Thanh.
Như thể ở khóe môi đó cũng có vết bẩn vậy.
Thực tế thì khóe môi Nguyễn Thanh chẳng có gì, nhưng người đàn ông vẫn dùng ngón tay cái nhẹ nhàng lau nhẹ qua một cái.
Cuối cùng lại lau đến mức khiến khóe môi Nguyễn Thanh ửng đỏ, thoáng phơn phớt hồng, nhìn càng thêm mê hoặc.
Ban đầu gã chỉ định lau sạch vết bẩn, dù sao thứ đó vương trên mặt cậu trông cũng khá chướng mắt, nhưng cuối cùng lại có phần không khống chế nổi bản thân.
Nhất là khi nhìn thấy khóe môi ửng đỏ của thiếu niên, cổ họng gã khẽ chuyển động, cảm xúc nào đó bắt đầu trào dâng khắp người, khiến gã phấn khích đến tột cùng.
Một sự phấn khích khó lòng kiềm chế.
Không đúng.
Đây không phải cảm xúc mà gã nên có đối với một "mẫu vật". Dù cho gặp phải mẫu vật gã đặc biệt yêu thích đi nữa, cũng không thể là loại cảm xúc kích động đến mức cơ thể có phản ứng như thế này.
Cảm giác này... giống như là đang ph*t t*nh?
Người đàn ông khựng tay lại ngay tức thì, một giây sau như bị điện giật, vội rụt tay về, chân hướng về phía thiếu niên cũng bất giác nhấc lên, như thể đang che giấu điều gì đó.
Trước đây, gã luôn cảm thấy chuyện ch*ch nhau giữa hai người là thứ vô cùng dơ bẩn, dù chỉ là tiếp xúc nhẹ thôi cũng khiến gã thấy khó chịu.
Nếu không vì đam mê nghiên cứu, gã tuyệt đối sẽ không chạm vào mẫu vật.
Cho dù buộc phải đụng vào, cũng luôn đeo găng tay cách ly, tuyệt đối không cho người khác chạm vào mình dù chỉ là một chút.
Nhưng nếu người đó là thiếu niên thì...
Cổ họng gã lại không tự chủ được mà chuyển động lên xuống, cảm xúc kỳ lạ kia cũng không thể nào đè nén nữa.
Có lẽ, cũng chẳng cần phải đè nén.
Dù sao, người cũng đang nằm trên giường của gã.
Thiếu niên vốn là món quà thuộc về gã.
Người đàn ông lần nữa nhìn về phía người đang nằm trên giường, lần này không còn chỉ đơn thuần là nhìn nữa.
Ngón cái gã không khách khí đặt lên khóe môi của thiếu niên, lần này không chỉ là khóe môi, ngay cả đôi môi mỏng cũng không thoát khỏi.
Bị ngón tay ma sát đến mức trở nên đỏ mọng, trông như vừa bị người ta hung hăng "chà xát" qua.
Quá mức động lòng.
Người đàn ông có lẽ vì cảnh tượng trước mắt quá k*ch th*ch, tay hơi mất khống chế dùng thêm chút lực, khiến Nguyễn Thanh cảm thấy đau, đôi mắt lại càng thêm ướt át, làm ướt cả hàng mi dài.
Nhìn qua như thể có chút yếu ớt, mong manh dễ vỡ.
Mà thiếu niên vẫn luôn nằm im lặng, tựa như toàn thân vô lực, chỉ có thể để mặc gã muốn làm gì thì làm.
Chất thuốc bôi trên cây kim bạc có lẽ là loại mà gã thường dùng trong thí nghiệm, tác dụng rất mạnh, mạnh đến mức có thể khiến cả người mất lực trong tích tắc.
Nhưng sau khi rút kim ra, hiệu quả sẽ yếu đi khá nhiều, ít nhất lúc này tay Nguyễn Thanh đã khôi phục được chút sức lực.
Nguyễn Thanh khẽ rũ mắt xuống, âm thầm chờ sức lực hồi phục thêm một ít.
Ít nhất là đủ để cắn trúng ngón tay của người đàn ông kia.
Đây là cơ hội duy nhất của cậu.
Chính là... bây giờ.
Nguyễn Thanh bất ngờ cắn mạnh xuống ngón tay đang ấn nhẹ lên môi mình.
Thế nhưng ngay khoảnh khắc cậu cắn xuống, người đàn ông dường như nhận ra ý đồ của cậu, lập tức bóp lấy cằm Nguyễn Thanh.
Lực tay gã rất mạnh, căn bản không cho Nguyễn Thanh chút cơ hội nào để cắn.
Người đàn ông nhìn Nguyễn Thanh đau đến mức khóe mắt hoe đỏ, tay bóp lấy cằm trắng nõn hơi siết chặt, nâng lên cao hơn một chút.
Cũng khiến đôi môi của Nguyễn Thanh hơi hé mở, để lộ hàm răng trắng đều và chút sắc hồng nhàn nhạt bên trong.
Sau khi nâng cằm cậu lên, người đàn ông liền đưa tay kia ra, trực tiếp thọc vào giữa hàm răng của Nguyễn Thanh.
Ban đầu, gã chỉ định kiểm tra xem thiếu niên có giấu thuốc độc trong miệng hay không, nhưng vừa đưa tay vào liền khựng lại.
Bởi vì gã chạm vào một thứ gì đó mềm mềm, ấm ướt.
Mềm đến mức ngón tay gã khựng cứng lại, cả người cũng căng chặt, gần như không thể điều khiển nổi cơ thể nữa.
Người đàn ông hít sâu một hơi, cố gắng giữ mình bình tĩnh, không để tâm tới cảm giác mềm ướt ấy, mà tập trung tìm kiếm trong miệng thiếu niên xem có giấu gì hay không.
Thiếu niên này rất thông minh, thông minh đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Cậu nhất định biết mình rơi vào tay gã thì tuyệt đối không thể chọc giận, vậy mà vẫn cắn gã.
Chắc chắn là có mục đích.
Chẳng hạn như miệng giấu độc, định hạ gục gã ngay tại chỗ.
Nếu là người khác thì không thể nghĩ xa đến mức đó, nhưng nếu là Nguyễn Thanh thì hoàn toàn hợp lý.
Bởi cậu luôn tính trước mọi khả năng có thể xảy ra.
Người đàn ông tìm rất cẩn thận, cuối cùng quả nhiên tìm được một vật, một viên thuốc nhỏ như hạt đậu, giống viên nang.
Bên trong là thứ bột mịn, chỉ cần cắn vỡ là chất độc sẽ phát tán. Nếu nuốt vào sẽ không sao, nhưng chỉ cần gặp vết thương thì lập tức phát tác.
Hiển nhiên vừa nãy là định cắn làm gã bị thương.
Người đàn ông nhìn đầu ngón tay mình đã ướt sũng, ánh mắt càng thêm sâu thẳm, cúi đầu lần nữa nhìn về phía thiếu niên trên giường.
Có lẽ vì bị tìm kiếm như vậy, giờ đây đuôi mắt Nguyễn Thanh đã ửng đỏ, hơi thở có chút hỗn loạn, ngực phập phồng khẽ, đang gắng gượng điều hòa lại hô hấp.
Hô hấp so với trước đã nặng nề hơn nhiều.
Chính vì bị tìm kiếm, Nguyễn Thanh không thể nuốt vật kia, cũng không thể khép miệng lại, nơi khóe môi chảy xuống một vệt nước bọt.
Trông vừa mê người, vừa... khiêu khích.
Như thể vừa bị người ta chèn ép đến thê thảm.
Ánh mắt người đàn ông càng thêm u tối, mang theo thứ bản năng nguyên thủy không thể khống chế, tay lại nâng cằm Nguyễn Thanh lên một lần nữa.
Sau đó cúi xuống.
"Cốc! Cốc! Cốc!" Đúng lúc gã sắp hôn xuống, tiếng gõ cửa vang lên.
Người đàn ông không lập tức buông Nguyễn Thanh ra, mà cứ thế quay đầu nhìn về phía cửa, giọng trầm khàn đầy kiềm chế, "Có chuyện gì?"
Giọng nói hiếm khi mang theo vẻ khàn đặc, như thể đang đè nén điều gì đó.
Nhưng người ngoài cửa không hề nhận ra điều này, vừa nghe thấy giọng gã liền cung kính lên tiếng, mang theo vẻ vội vàng: "Tiến sĩ, bên phòng thí nghiệm vừa truyền tin, mẫu vật số 0 xuất hiện tình huống bất thường!"
Mẫu vật số 0 chính là thi thể bị đào lên năm đó, cũng là khởi đầu của toàn bộ chuỗi nghiên cứu.
Mẫu vật nào gặp vấn đề cũng được, duy chỉ có số 0 là tuyệt đối không thể.
Người đàn ông hít sâu một hơi, đè xuống toàn bộ cảm xúc vừa rồi như muốn chiếm lĩnh tâm trí, cũng buông Nguyễn Thanh ra.
"10 phút sau, quay lại phòng thí nghiệm."
Người bên ngoài nghe vậy liền nhẹ nhõm hẳn, lập tức đáp: "Vâng, tiến sĩ. Tôi sẽ xuống chuẩn bị ngay."
Nói xong, người đàn ông mặc vest liền rời đi.
Sau khi tiếng bước chân khuất dần, người đàn ông lại nhìn về phía Nguyễn Thanh đang nằm trên giường.
10 phút, chẳng đủ làm gì.
Hoàn toàn không đủ để thực hiện những gì đang nghĩ trong đầu.
Nhưng đủ cho một nụ hôn.
Người đàn ông lại nâng cằm Nguyễn Thanh lên, cúi đầu hôn xuống khóe môi cậu, rồi chậm rãi l**m sạch những vệt nước bọt nơi đó.
Không có chút nào là ghét bỏ, trái lại chỉ muốn thêm nữa, thêm nhiều hơn nữa.
Dù bây giờ không có thời gian, nhưng gã có thừa thời gian.
Người đàn ông cố gắng khống chế bản thân, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi dấu vết còn sót lại nơi khóe môi thiếu niên.
Đó là dấu vết gã để lại.
"Ngoan, đợi tôi một chút."
Gã nói xong liền đứng dậy, bước vào phòng thay đồ, lấy ra hai bộ quần áo từ trong tủ.
Hai bộ kiểu dáng khá giống nhau, đều là đồ của gã.
Gã đặt chúng bên giường, sau đó đứng ngay cạnh bắt đầu c** đ* của mình.
Cởi rất tự nhiên, chẳng chút ngại ngùng.
Tựa như trong phòng chỉ có mình gã.
Dù bản thân không để tâm có bị nhìn hay không, nhưng Nguyễn Thanh vẫn quay đầu nhìn sang chỗ khác.
Người đàn ông thấy vậy liền khẽ cười, cũng không nói gì thêm, nhanh chóng thay quần áo.
Dù sao 10 phút sau gã không chỉ phải thay đồ, mà còn cần thay đồ cho Nguyễn Thanh nữa.
Sau khi thay đồ xong, gã vươn tay bắt đầu c** q**n áo trên người Nguyễn Thanh.
Nguyễn Thanh không giãy giụa, chỉ lặng lẽ dời mắt nhìn sang hướng khác, ngoan ngoãn để mặc gã c** đ* cho mình.
Dù sao cậu cũng không điếc, tất nhiên nghe rõ đoạn đối thoại khi nãy giữa người đàn ông và người ngoài cửa.
10 phút sau gã sẽ quay lại phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, không thể nào làm gì cậu được.
Thứ cậu cần lo là làm sao để trốn thoát.
Bởi vì một khi bị đưa vào phòng thí nghiệm Vĩnh Sinh, muốn thoát thân gần như là chuyện không tưởng.
Cậu muốn đến đó, nhưng tuyệt đối không phải với tư cách là vật thí nghiệm, không phải đi cùng đám người của Vĩnh Sinh.
Vì sự phối hợp ngoan ngoãn của Nguyễn Thanh, người đàn ông c** đ* rất thuận lợi, nhanh chóng đã cởi xong.
Gã nhìn thấy nơi nào đó trên người thiếu niên hơi ửng đỏ, thần sắc tối lại vài phần, "Ai làm?"
Giọng gã không có nhiều biến hóa, nhưng bất kỳ ai cũng có thể nghe ra sát khí ẩn bên trong.
Cơ thể mảnh khảnh của Nguyễn Thanh khẽ run lên, co rúm lại đầy sợ hãi: "Tôi... tôi không biết là ai..."
Sự dịu dàng vừa rồi đã hoàn toàn biến mất khỏi người đàn ông, gã cười lạnh, giọng đầy u ám: "Không biết mà để người ta làm vậy? Là số 23 đúng không?"
"Hai người đã làm gì rồi?"
Nguyễn Thanh càng hoảng loạn hơn, mím chặt môi, yếu ớt phản bác: "... Chỉ là tay kéo trúng, có người lục soát tôi, hiểu nhầm thôi."
Nói xong, cậu lí nhí bổ sung thêm: "Còn... cách lớp quần áo."
Người đàn ông hơi dừng lại, miễn cưỡng chấp nhận cách giải thích này.
Dù sao trên người thiếu niên cũng chỉ có mỗi một chỗ đó có dấu vết. Nếu thật sự có ai làm gì cậu, thì sẽ không chỉ dừng lại ở một dấu vết nhạt như vậy.
Đổi lại là gã, chắc chắn sẽ để lại dấu vết khắp người thiếu niên.
Cho nên Nguyễn Thanh hẳn là không nói dối.
Sát khí và giận dữ trong lòng gã dần tiêu tán, một vài suy nghĩ khác lại âm thầm trỗi dậy.
Bởi vì giờ phút này, áo của thiếu niên đã bị cởi hết rồi.
Đường nét cơ thể thiếu niên tinh xảo đến mức hoàn mỹ, làn da trắng như ngọc, mảnh mai mà xinh đẹp. Trên lồng ngực trắng nõn ửng lên sắc hồng phớt xinh xắn, vừa quyến rũ lại vừa ám muội.
Ngón tay đang kéo áo của người đàn ông khựng lại, gắng gượng kìm chế bản thân không nhìn nữa.
Gã đỡ thiếu niên dậy, để cậu tựa vào lòng mình, nhanh chóng cởi bỏ bộ quần áo dơ bẩn kia.
Sau đó thay vào một bộ đồ sạch sẽ.
Mặc xong áo, tiếp theo là đến quần.
Người đàn ông đặt Nguyễn Thanh trở lại giường, rồi không ngại bẩn tháo giày, cởi tất cho cậu.
Ngay sau đó, gã liền nhìn thấy mắt cá chân sưng đỏ của Nguyễn Thanh.
Trong đoạn video giám sát, gã không phải không thấy thiếu niên đi tập tễnh, cứ tưởng rằng cậu vốn đã bị tật ở chân.
Không ngờ lại là bị trật khớp, hơn nữa còn nặng đến vậy.
Nhưng trong biệt thự này lại không có thuốc, mà bong gân cũng không dễ chữa trị.
Chỉ có thể đợi về lại phòng thí nghiệm thôi.
Người đàn ông cố gắng phớt lờ vết thương ở chân cậu, cũng cố gắng phớt lờ đôi chân trắng nõn tinh tế kia.
Thế nhưng gã hoàn toàn không thể làm được.
Chân của thiếu niên rất đẹp, các ngón chân nhỏ nhắn tinh xảo, móng chân được cắt tỉa gọn gàng, tròn đều, đẹp như một tác phẩm nghệ thuật.
Hơn nữa đôi chân ấy trắng mịn đến mức có thể nhìn thấy rõ từng sợi mạch máu mảnh dưới da, khiến người ta cảm thấy có chút gợi cảm kỳ lạ.
Khiến người ta muốn...
Người đàn ông không hiểu vì sao lại cúi đầu xuống.
Nguyễn Thanh thấy vậy liền tê cả da đầu, muốn rụt chân lại.
Thế nhưng cơ thể cậu còn chưa hồi phục, tự nhiên chẳng rút lại được, nhưng chỉ một chút động tác nhỏ này thôi cũng đủ làm người đàn ông bừng tỉnh.
Môi gã mím lại, hơi luyến tiếc mà đặt chân Nguyễn Thanh xuống.
Nhưng ngay giây sau, toàn thân người đàn ông cứng đờ.
Bởi vì áo đã thay xong, giày và tất cũng cởi rồi, chỉ còn lại mỗi chiếc quần.
Người đàn ông nhìn xuống eo thiếu niên.
Muốn thay quần thì trước hết phải c** q**n cũ ra.
Đôi tay từng cầm qua vô số vật nguy hiểm, từng cầm dao mổ luôn vững vàng điềm tĩnh, lúc này lại bắt đầu run rẩy.
Gã đặt tay lên eo thiếu niên, nhắm mắt lại rồi kéo quần của cậu xuống.
Nhưng nhắm mắt lại càng khiến người ta khó chịu hơn.
Khoảng cách gần thế, mùi hoa u lan phảng phất càng thêm rõ ràng, khiến trong đầu gã không tự chủ mà hiện lên vô số hình ảnh hỗn loạn.
Người đàn ông dừng lại rất lâu, cuối cùng vẫn không nhịn được mà mở mắt ra.
Đập vào mắt là đôi chân dài trắng nõn mảnh khảnh, người đàn ông ngay lập tức cứng đờ.
Chân của thiếu niên đẹp vô cùng, tuy mảnh mai nhưng không phải kiểu gầy trơ xương, mà là dáng vẻ mềm mại đầy sức sống, trắng trẻo với ánh hồng phơn phớt ẩn hiện, đẹp đến từng chi tiết.
Thế nhưng áo của thiếu niên quá rộng, che khuất đi rất nhiều, phần đùi trắng nõn bị chiếc áo sơ mi che mất, không nhìn rõ được những chỗ khác.
Nhưng mơ hồ như vậy lại càng khiến người ta ngứa ngáy khó chịu hơn.
Bộ não người đàn ông một lần nữa bị chiếm lĩnh hoàn toàn, gã vươn tay về phía đôi chân trắng nõn mảnh mai ấy.
Quần sạch đang đặt ngay bên chân thiếu niên, người đàn ông ra vẻ như chỉ định cầm lấy quần, đến cả Nguyễn Thanh cũng tưởng vậy.
Bởi vì đã 10 phút trôi qua rồi, nếu không nhanh lên thì người đàn ông sẽ muộn mất.
Chỉ có người đàn ông biết rõ, gã không phải đi lấy quần. Cổ họng anh khẽ giật giật, không khống chế nổi bản thân.
Khoảng cách... càng lúc càng gần...
"Cốc cốc cốc!" – Tiếng gõ cửa vang lên, giọng gã đàn ông mặc vest ban nãy truyền vào từ ngoài cửa, vẫn vô cùng cung kính: "Tiến sĩ, đã chuẩn bị xong rồi, bây giờ đi luôn chứ ạ?"
Người đàn ông: "..."
Dù là người có giáo dưỡng tốt đến mấy, lúc này cũng không nhịn được muốn chửi thề một câu.
Gã hít sâu một hơi, đưa tay cầm lấy quần, nghiến răng, nhắm mắt mặc vào cho thiếu niên.
Tôi! Có! Thời! Gian!
⸻
Tác giả có lời muốn nói: (Lời góp ý từ tác giả)
Có rất nhiều bé cưng bảo rằng nếu không phải boss nương tay thì Thanh Thanh không thể dễ dàng vượt ải như vậy. Ở đây tôi giải thích một chút, trước hết là về phó bản lần này.
Phó bản này, nếu không có Thanh Thanh, thì tiến sĩ thực ra sẽ không xuất hiện, gã là boss cấp cao hơn, không phù hợp với độ khó hiện tại. Nếu không có Thanh Thanh, Diêm Từ sẽ không trở thành vua của xác sống, tiến sĩ cũng sẽ không nhận được tin mà ra mặt. Kể cả có ra mặt mà không gặp được Thanh Thanh thì cũng sẽ quay về thôi. Ai ngờ lại nhìn thấy Thanh Thanh trong xe qua ống kính trực thăng, thế là không quay về nữa. Trong khi bên Thanh Thanh thì chẳng có tí tự do nào, toàn phải chạy trốn b**n th**.
Trong phó bản "Phòng livestream kinh dị", thông thường sẽ không mở khóa khu vực bệnh viện. Bối cảnh chính của trò chơi là quanh khu nhà thuê, nhiệm vụ là chạy trốn khỏi thợ săn. Nếu không có Thanh Thanh, người trong livestream sẽ không đi bóc phốt host, fan host cũng sẽ không hack máy cậu, sẽ không sớm bị thợ săn phát hiện. Như vậy cậu sẽ có đủ thời gian bày bố, hoàn toàn có thể phản sát thợ săn. Nhưng vì bị lộ quá sớm, xung quanh lại toàn là b**n th**, nên bị cản trở hoàn toàn.
Ở "Trường Trung Học số 1", nếu không có Thanh Thanh, em trai sẽ không muốn ra sớm như vậy. Thông thường, sau khi người chơi vào game thì "người trong gương" phải 3 ngày mới bắt đầu săn đuổi bản thể. "Người trong gương" có sức mạnh ngang với bản thể, không khó đối phó lắm, mấu chốt là tập kích bất ngờ nên dễ bị giết. Nhưng vì có Thanh Thanh, em trai muốn ra, lại còn xử lý luôn Tống Ngọc, một đám quỷ bị thả hết ra, mấy tên đàn em cũng muốn gây chuyện, độ khó lập tức tăng vọt.
Còn ở "Khu dân cư Tây Sơn", đúng là hung thủ có nương tay thật. Hung thủ và Thanh Thanh ngang sức ngang tài, thật sự đánh nhau thì tớ cũng không biết ai sẽ thắng. Vì Thanh Thanh là người mù, bị đè ép rất dữ, dù gì thì hệ thống chính của trò chơi cũng muốn giết cậu trong phó bản này. Nhưng nếu đánh thật thì hung thủ cũng chẳng dễ chịu gì. Khả năng cao là cả hai cùng chết, nhưng vì hung thủ có khả năng tự hồi phục, nên tính ra Thanh Thanh thua rồi.
Những cái khác tôi sẽ không giải thích từng cái nữa. Tóm lại là: phần lớn thời gian, không phải boss nương tay, mà là boss đang tăng độ khó cho Thanh Thanh!!!