Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 260

topic

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 260 :NT20
Xem ra vợ tương lai của anh họ Giang!

Bên phía cảnh sát vẫn chưa tìm được thông tin gì có liên quan đến Giang Diệu.

Trùng hợp làm sao, Tần Vô Vị lại đang công tác ngay tại đồn cảnh sát mà Lục Chấp đến báo án. Hơn nữa, dạo gần đây cảnh sát Tần cũng đang ráo riết truy đuổi một vụ trẻ em mất tích, chính là vụ liên quan đến băng tội phạm bị Thập Niên đánh tơi bời ấy…

Như có một sợi tơ mảnh mai dẫn lối, định mệnh cứ thế âm thầm kéo họ lại gần nhau.

Lục Chấp cũng chẳng nghĩ ngợi gì xa xôi, anh chỉ hy vọng tìm được người thân cho Giang Diệu càng sớm càng tốt. Tính kỹ lại, từ lúc anh nhặt được Giang Diệu đến giờ đã đúng 48 tiếng đồng hồ.

Chắc hẳn người nhà cậu đang lo lắm.

Dù gia đình ở ngoại tỉnh hay thậm chí là Giang Diệu bị một băng nhóm tội phạm xuyên quốc gia nào đó đưa đến đây thì ít nhất cũng phải tra ra được thông tin cá nhân chứ.

…Chờ đã.

Xuyên quốc gia?

Lục Chấp chợt nảy ra một ý, anh liền nhắn thêm cho Tần Vô Vị, bảo anh ta thử kiểm tra cả cơ sở dữ liệu quốc tế. Tuy rằng án buôn người xuyên quốc gia rất hiếm gặp nhưng không phải là không có, cẩn thận vẫn hơn.

Tần Vô Vị nhanh chóng phản hồi: “Đang tra rồi.”

Lục Chấp thầm thở phào nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một nỗi hụt hẫng không tên.

…Mai nên làm gì đây?

“Em có muốn làm gì không?” Lục Chấp hỏi: “Hay là muốn đi đâu đó chẳng hạn?”

Họ đã về đến nhà, về căn hộ nhỏ ấm cúng và ngăn nắp của riêng anh.

Cánh cửa nhà vệ sinh vẫn chưa được sửa xong hoàn toàn. Vừa về tới nơi, Lục Chấp đã lôi đống đồ nghề ra hí hoáy một hồi, cuối cùng cũng sửa tạm được cái khoá.

…Tuy nhiên, tối nay khi đi tắm, anh sẽ không ép Giang Diệu phải khoá cửa nữa.

Dù hôm đó là do anh nhất thời nóng nảy nhưng việc Giang Diệu đang tắm dở bỗng dưng mất phản ứng là sự thật. Lục Chấp không biết lúc đó Giang Diệu đang nghĩ gì, tại sao lại tự ôm lấy mình, ngồi thụp xuống trong buồng tắm mà chẳng nói chẳng rằng.

Lục Chấp thấy thế không ổn chút nào, không biết vì sao nhưng anh rất xót xa. Anh không muốn nhìn thấy một Giang Diệu như thế. Mỗi khi hồi tưởng lại khoảnh khắc ấy, trái tim Lục Chấp lại như bị ngâm trong nước chanh nóng, vừa chua xót, vừa mềm yếu đến lạ lùng.

Anh cũng chẳng hiểu mình bị làm sao nữa.

Đúng như lời Tần Vô Vị từng thắc mắc — Hai người mới quen nhau có một ngày thật à?

Chính xác mà nói, hai người họ đã quen nhau tròn 48 tiếng.

Từ đầu tới giờ, anh và Giang Diệu đã bên nhau 48 giờ đồng hồ.

Nhưng tại sao…

“Em muốn đi đến nơi anh đi.” Giang Diệu nói.

Lục Chấp ngẩn người.

Giang Diệu đang trả lời câu hỏi của anh.

“Tôi thì chẳng có nơi nào cụ thể để đi cả. Tôi đang nghỉ phép, đi đâu cũng được.” Lục Chấp dừng lại một chút rồi bổ sung thêm: “Quan trọng là em kìa, em có muốn ra ngoài chơi không?”

Đây là lời khuyên của bác sĩ Ôn.

Anh ta cảm thấy Giang Diệu không mấy xa lạ với Nghi Giang, rất có thể cậu là người bản địa. Có lẽ dẫn cậu đi loanh quanh thành phố có thể giúp cậu sớm mở lòng hơn.

…Nhưng nếu là người bản địa Nghi Giang thì sao đến giờ cha mẹ cậu vẫn chưa báo án? Đúng là quá kỳ lạ.

Nói tóm lại, giờ trên người Giang Diệu có rất nhiều bí ẩn. Lục Chấp thấy lời khuyên của bác sĩ Ôn rất có lý, vì vậy hôm nay anh mới đưa cậu đi trung tâm thương mại, đi ăn, xem phim rồi sắm quần áo.

Song, khi nghe đến chuyện đi chơi, Giang Diệu không gật đầu cũng chẳng lắc đầu. Cậu chỉ đáp một câu đơn giản: “Sao cũng được ạ.”

Lục Chấp thầm nghĩ, chắc Giang Diệu ngại mà không dám nói. Em ấy hẳn phải có nỗi khổ riêng nên mới không thể tiết lộ thân thế, lại thêm tâm thế của kẻ đang ăn nhờ ở đậu nên cậu không muốn làm phiền anh, chẳng dám chủ động đưa ra yêu cầu.

Đúng là một cậu bé ngoan đến mức khiến người ta phải xót xa.

Thế là Lục Chấp bảo: “Vậy hay là em ra ngoại ô với tôi một chuyến, đi đến…”

Chưa đợi Lục Chấp nói hết câu, Giang Diệu đã gật đầu: “Được.”

“…Viện mồ côi tôi từng sống lúc nhỏ.” Lục Chấp tiếp tục.

Giang Diệu lặng lẽ nhìn anh, Lục Chấp nhìn thấy hình bóng bản thân mình phản chiếu trong đôi mắt trong trẻo ấy.

Anh nhận ra ngón tay của Giang Diệu đang co lại. Chẳng hiểu sao, trái tim anh cũng thắt một nhịp đau nhói.

Tại sao vậy nhỉ?

Đêm xuống.

Hai người vẫn giữ đúng khoảng cách, mỗi người một phòng.

…Đêm qua Giang Diệu không chịu ngủ, nửa đêm lén lút mò sang phòng anh nằm dưới sàn, chắc là do mới đến chỗ lạ nên chưa quen. Hôm nay đã là ngày thứ hai, chắc hẳn cậu đã thích nghi hơn một chút.

Chắc là… không chạy sang nữa đâu nhỉ?

Lục Chấp vẫn chưa yên tâm lắm, trước khi về phòng còn cố tình dặn dò một câu: “Nếu em vẫn không ngủ được hoặc thấy sợ thì cứ qua tìm tôi. Cứ lay tôi dậy, đừng có lén nằm dưới sàn nữa. Dưới đất lạnh lắm.”

“…”

Giang Diệu im lặng không đáp.

…Lúc này Lục Chấp vẫn chưa nhận ra rằng, với Giang Diệu, không nói “được” thì có nghĩa là “không”.

Cái tính bướng bỉnh của một chú mèo con ấy mà.

Thế là vào nửa đêm, khi Lục Chấp đã chìm sâu vào giấc ngủ, mèo con lại rón rén lẻn vào, cẩn thận định nằm xuống sàn nhà. Thế nhưng ngay khi sắp chạm lưng xuống sàn nhà lạnh lẽo, cậu đã bị một bàn tay to lớn chộp lấy rồi bị nhấc bổng lên.

“Đã bảo là đừng nằm dưới sàn nữa rồi mà…” Giọng người đàn ông nọ khàn đục vì vừa tỉnh giấc, vừa bất lực lại vừa buồn cười.

“…” Giang Diệu có chút luống cuống. Những ngón tay trắng trẻo khẽ co lại, nơi lồng ngực trái có một tia sáng trắng yếu ớt lóe lên.

“Sao em vẫn còn đeo cái món đồ chơi phát quang đó thế… Cái tên b**n th** nào nhét vào người em vậy không biết…” Lục Chấp lầm bầm trong cơn ngái ngủ, rõ ràng là anh đang mơ màng nên mới nói lăng nhăng như vậy.

“?” Giang Diệu còn chưa kịp hiểu cái thứ đồ chơi phát quang đó là gì thì đã thấy lưng mình ấm áp. Cánh tay mạnh mẽ của Lục Chấp vươn tới, tự nhiên ôm lấy cậu, lôi thẳng lên giường.

Giang Diệu gần như bị anh ôm chặt trong lòng, hai người cùng lăn một vòng trên giường. Sau đó, lưng cậu chạm vào nệm êm, Lục Chấp nhẹ nhàng đặt cậu nằm ở phía bên trong của chiếc giường đôi.

“Lạnh không?” Lục Chấp mắt nhắm mắt mở, mơ màng kéo chăn đắp cho cậu.

Giống như một thói quen đã ăn sâu vào máu thịt suốt nhiều năm qua, anh tỉ mỉ tém chăn, cánh tay rắn chắc cứ thế vắt ngang qua Giang Diệu cách một lớp chăn mỏng.

“…” Giang Diệu chậm rãi chớp mắt, đôi đồng tử sâu thẳm chăm chú nhìn anh.

“Ngủ thôi…” Lục Chấp mơ màng ôm lấy cậu, giọng nói trầm thấp kề sát bên tai trong ánh trăng trong trẻo.

Giang Diệu không kìm được mà vươn tay ra: “Lục Chấp…”

Cậu muốn rúc đầu vào lồng ngực ấm áp ấy.

[Hừ.]

Từ ngôi sao u ám xa xăm, một tiếng hừ lạnh chợt vang lên.

[Hắn ta không phải Lục Chấp của ngươi.]

[Chẳng phải Lục Chấp của ngươi đang ở trong tim ngươi sao?]

[Hay là ai cũng được? Ngươi cô đơn quá nên vớ đại một người nào đó cũng được à?]

Ngọn đèn nhỏ nơi lồng ngực chợt run rẩy kịch liệt.

“…Im miệng.”

Trong mắt Giang Diệu loé lên muôn vàn tinh tú. Vì sao đen tối xa xôi kia lập tức bị một sức mạnh khổng lồ trấn áp, con quái vật bị thần lưu đày vĩnh viễn gào thét trong đau đớn.

Thần linh trôi nổi trong hư không khẽ nắm lấy luồng sáng không có thực thể kia.

Ánh sáng yếu ớt nhưng dịu dàng ấy nhảy múa trong tay ngài, chẳng thể mang lại hơi ấm thực sự. Thế nhưng, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đã đủ rồi.

Thần tự nhủ: Thế là đủ rồi.

Ngài co người lại, ôm chặt lấy chính mình, ôm lấy ngọn đèn le lói trong trái tim.

Sáng hôm sau.

Lục Chấp mở mắt ra, việc đầu tiên anh làm là xác nhận vị trí của bản thân.

Ừm, không nằm dưới sàn.

Có tiến bộ!

Lục Chấp cực kỳ hài lòng, song khi quay sang nhìn Giang Diệu, trái tim anh lại đau nhói.

Giang Diệu lại đang co rúm ở góc giường như một chú chim non bị cắt mất đôi cánh, cố gắng duỗi dài tay để ôm lấy chính mình. Cậu thu mình lại, trông như thể không dám chạm vào anh, thậm chí đến cái chăn cũng không dám đụng tới.

Lục Chấp vươn tay chạm vào cánh tay cậu.

Không lạnh.

Cảm giác này không phải là lạnh.

Là hư vô.

Giang Diệu không có ở đây.

Ít nhất là ngay lúc này, cậu đang vắng mặt.

Bây giờ Lục Chấp đã có thể dễ dàng phân biệt được trạng thái của cậu. Rất đơn giản, khi lòng anh cảm thấy trống rỗng như bị khoét đi một mảng lớn, đó là lúc Giang Diệu đang vắng mặt.

Nhưng rốt cuộc là tại sao cơ chứ?

Tại sao trạng thái thẫn thờ của Giang Diệu lại ảnh hưởng anh nhiều đến vậy?

Đó không còn là tác động tâm lý đơn thuần nữa.

Đó là sự trống trải, là cảm giác xé toạc đau đớn đến mức không thể chịu được.

Lục Chấp đưa tay ấn lên ngực trái. Ngay khoảnh khắc cảm nhận được nhịp tim của mình, một ý nghĩ chợt loé lên trong anh.

— Có khi nào phản ứng kỳ lạ này liên quan đến thứ phát sáng trên người Giang Diệu không? Dù nghe có vẻ phi khoa học, nhưng…

Lục Chấp cau mày, dời mắt nhìn xuống ngực trái của cậu thiếu niên. Giang Diệu đang mặc bộ đồ ngủ màu xanh có in hình gấu nhỏ mới mua hôm qua, anh nhớ mang máng tối qua lại thấy trên người cậu có gì đó phát sáng.

Bộ đồ ngủ này có một cái túi trước ngực trái, hoàn toàn đủ chỗ để giấu một miếng đèn mỏng nào đó…

…Giấu butt plug phát quang cũng được.

Mẹ nó nghĩ cái gì vậy trời, đầu óc toàn cái gì đâu không, đúng là ngủ mê nói sảng.

…Vậy rốt cuộc đó là gì?

Lục Chấp im lặng nhìn Giang Diệu hồi lâu, cuối cùng vẫn không vươn tay ra đụng vào. Anh không nên chạm vào cậu khi cậu đang ngủ, càng không thể lợi dụng lúc Giang Diệu “vắng mặt” để làm bất cứ điều gì.

Đó là hành vi không đứng đắn.

Nhớ lại hôm qua, khi anh hỏi Giang Diệu đó là gì, Giang Diệu đã đáp…

“Đây là trái tim của em.”

Giang Diệu chưa bao giờ lảng tránh câu hỏi của anh. Ngay cả khi anh hỏi về cha mẹ, cậu cũng sẽ trả lời ngay lập tức, vấn đề duy nhất là anh không thể lý giải ẩn ý của cậu.

“Em không còn là con của bất kỳ ai nữa rồi” có nghĩa là gì?

“Đây là trái tim của em” nghĩa là sao?

Một người sao có thể “không còn là con của ai”?

Một trái tim sao có thể phát sáng?

Đáng lẽ Lục Chấp phải gặng hỏi đến cùng nhưng anh không đành lòng hỏi tiếp. Chẳng hiểu sao, mỗi khi nghe cậu trả lời bằng giọng điệu bình thản ấy, nỗi đau xé lòng trong ngực anh lại càng dữ dội hơn.

Không phải là Giang Diệu từ chối trả lời mà là anh chẳng thể nghe tiếp được nữa. Càng nghe, anh lại càng đau đớn.

“Giang Diệu…” Lục Chấp cúi đầu nhìn chàng trai trước mặt, lẩm bẩm: “Có phải trước đây… chúng ta từng gặp nhau rồi không?”

Nỗi nghi hoặc của Lục Chấp lên đến đỉnh điểm khi anh đưa Giang Diệu đến viện mồ côi Nghi Giang.

Anh vốn đã hẹn trước với dì Trịnh, bảo hôm nay sẽ đến thăm dì. Kể từ khi trở thành một người lính đặc nhiệm, anh cứ mãi bôn ba ở nước ngoài, đã lâu không gặp dì ấy.

Đến giờ hẹn, dì Trịnh không đứng ở cổng đón anh như mọi khi. Lục Chấp nghĩ bụng giờ dì Trịnh đã là viện trưởng, chắc đang bận việc gì đó nên cứ thế tự nhiên dẫn Giang Diệu đi thẳng vào trong.

Nhiều năm không về, viện mồ côi cũng đã thay đổi đôi phần. Trong sân có thêm nhiều thiết bị tập thể dục, đám trẻ đang chơi đùa dưới gốc cổ thụ cũng toàn là những gương mặt xa lạ.

Chỉ có toà nhà nhỏ trong ký ức là vẫn đứng sừng sững ở đó qua bao gió sương. Cùng với đó, những ngày tháng bị dì Trịnh nghiêm khắc dạy dỗ cũng ùa về tâm trí.

Những kỷ niệm xưa cũ dập dìu như sóng biển, dịu dàng bao phủ lấy anh. Lục Chấp mỉm cười, đang định kể cho Giang Diệu nghe thì phát hiện cậu đang nhìn chăm chăm vào nơi nào đó.

Lục Chấp dõi theo tầm mắt cậu, nhận ra Giang Diệu đang chăm chú quan sát một cái cây. Viện mồ côi Nghi Giang có tuổi thọ lâu đời, trong sân có vài cổ thụ cực kỳ to lớn.

Giang Diệu đang nhìn cái cây to và xanh tốt nhất toạ lạc giữa sân. Lục Chấp có ấn tượng rất sâu sắc với cái cây này, bởi vì đó là cái cây anh thích leo trèo nhất hồi còn bé.

Giờ đây, cái cây ấy đã to đến mức mười người ôm không xuể. Dưới gốc cây có mấy đứa nhỏ đang ngồi hóng mát và chơi bắn bi.

Song, ánh mắt Giang Diệu không bị lũ trẻ hay đám bi ve blingbling kia thu hút.

Cậu hơi ngước lên, nhìn chằm chằm vào tán lá, dõi theo một thứ gì đó rất cao.

Rất cao rất cao…

“Em đang nhìn gì thế?” Lục Chấp tò mò.

“Lục Chấp.” Giang Diệu nói.

Lục Chấp: “?”

Lục Chấp không hiểu gì, định hỏi tại sao cậu gọi cái cây ấy bằng tên mình thì tim bỗng nảy lên một nhịp.

— Chờ đã.

Hình như Giang Diệu đang nhìn…

Lục Chấp nheo mắt lại, trông thấy một chữ “Thẳng” [1] nhỏ xíu ẩn dưới tán cây.

“Em…”

Lục Chấp hoảng hồn.

Cùng với chữ đó, những ký ức đáng xấu hổ cũng dần dần sống dậy trong tâm trí —

Năm đó Lục Chấp bảy tuổi vừa mới học được chữ này.

Nhóc thấy nó có nhiều nét ngang, vừa có nhiều nét dọc, vừa thô lại vừa dài, thẳng tắp.

Quá ngầu!

Thế là cậu nhóc năm ấy muốn đổi tên, thậm chí còn hùng dũng khắc lên cây chữ mình ưng ý để thể hiện quyết tâm kiên định.

…May mà sau này được nhận nuôi, cha mẹ bảo chữ “Chấp” mang ý nghĩa hay hơn nhưng chữ kia cũng không tồi. Họ bảo mình tôn trọng ý nguyện của Lục Chấp, nếu muốn thì đợi đến năm mười tám tuổi, anh có thể đi đổi tên.

Kết quả là chính Lục Chấp quên bẵng đi chuyện này.

Hôm nay về lại chốn xưa, đến chính anh còn chẳng nhớ chuyện đó, vậy mà Giang Diệu lại có thể thấy ngay tức thì.

Nét khắc năm xưa vốn đã bị tán lá che khuất, bị lớp vỏ cây dày cộp phủ lên theo năm tháng dần trôi.

— Hơn nữa, bọn họ đang đứng cách cái cây hơn chục mét! Sao Giang Diệu thấy được?!

Trong đầu Lục Chấp chợt nảy ra một giả thuyết cực kỳ chấn động.

— Có khi nào… Giang Diệu là con trai tương lai của anh không?!

Nếu không thì sao cậu lại tìm ra chữ đó dễ dàng thế được?

…Chắc chắn là đã nghe ai đó kể lại.

Lục Chấp thừa biết bản thân sẽ không bao giờ kể mấy chuyện xấu hổ thời trẻ trâu cho người ngoài nghe. Nếu có ai đó ngoài anh biết được chuyện này, chắc chắn đó chỉ có thể là vợ con anh.

Vậy… chẳng lẽ Giang Diệu là đứa con trai xuyên đến từ tương lai của anh sao?!

Nếu không thì sao cậu biết được chuyện anh từng khắc chữ cơ chứ!

Nhưng Giang Diệu lại họ Giang… sao cậu lại không cùng họ với anh nhỉ?

Câu trả lời quá rõ ràng rồi chứ còn gì nữa!

Xem ra vợ tương lai của anh họ Giang!

Ừ, hợp lý!

Lục Chấp càng nghĩ càng thấy đúng. Nếu sau này vợ anh muốn con theo họ mẹ, Lục Chấp sẽ đồng ý ngay, tuyệt đối không có ý kiến gì.

Nghĩ thế, ánh mắt anh nhìn Giang Diệu dần trở nên phức tạp.

“?”

Giang Diệu cảm nhận được ánh mắt kỳ quái kia, trên mặt hiện lên vẻ hoang mang.

Lời tác giả:

Lục Chấp: Xem ra vợ tương lai của mình họ Giang!

Giang Diệu: …

Chú thích:

[1] Chữ mà Lục Chấp khắc trên cây là chữ “Trực” [直] – dịch nghĩa ra là “Thẳng”.

Do từ này không ảnh hưởng đến cốt truyện cũng như tên nhân vật nên mình quyết định để bản dịch nghĩa của nó thay vì bản Hán-Việt cho mọi người dễ hiểu cái joke này ha.