Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 259

topic

Người Trong Tim Tôi - Thâm Hải Thủ Thuật Đao - Chương 259 :NT19
Thái độ của Từ Vọng đối với Giang Diệu tuyệt nhiên không phải là sự đố kỵ.

Thái độ của Từ Vọng đối với Giang Diệu tuyệt nhiên không phải là sự đố kỵ.

Ít nhất thì bản thân hắn không nghĩ vậy.

— Giang Diệu là một người rất đặc biệt.

Ngay từ ngày đầu tiên hắn đặt chân vào Cục Quản lý, người đồng nghiệp dẫn hắn đi tham quan Bộ Thi hành đã nói với hắn điều đó. Lúc ấy, nét mặt của đối phương rất sùng bái, đôi mắt thì sáng rực vì khát khao.

Nguyên văn của người đó là: Giang Diệu rất đặc biệt, Giang Diệu là một thiên tài.

Giang Diệu là hy vọng lớn nhất của nhân loại chúng ta trong cuộc chiến chống lại biến dị.

…Hy vọng lớn nhất.

Từ Vọng đã nghe câu đó đến nhàm cả tai.

Hắn cũng chẳng nhớ nổi mình đã được người đời tung hô bao nhiêu lần: Em là hy vọng lớn nhất của lớp ta, em là hy vọng lớn nhất của trường ta, cậu là hy vọng lớn nhất của đội tuyển tỉnh…

Cậu là hy vọng lớn nhất của đội cảnh sát chúng ta.

Thế thì sao chứ?

Từ Vọng thầm cười khẩy.

Dĩ nhiên, hắn không để lộ cảm xúc thực sự trong lòng. Ngoài mặt, hắn cũng trưng ra cái bộ mặt sùng bái, ánh mắt cũng sáng rực y hệt người kia. Dù sao thì trước mắt cũng đã có sẵn một khuôn mẫu sống rồi, cứ thế mà học theo thôi.

Thế là hắn quay sang hỏi người đồng nghiệp nọ: Woa, lợi hại thật đấy.

Liệu tôi có thể trở thành một người thi hành xuất sắc như cậu ấy không?

Theo thói quen, Từ Vọng hỏi một câu như vậy.

“À, chuyện đó thì…” Người nọ gãi đầu nhưng rồi lập tức bày ra vẻ mặt khích lệ, “Nhưng cũng chưa biết chừng! Dù gì mức độ tương thích thiên phú của cậu cũng lên tới 92% mà…”

Mức độ tương thích thiên phú.

Đó là bài kiểm tra năng lực bắt buộc đối với tất cả các thành viên của Cục Quản lý. Nguyên lý hoạt động của thứ này cũng rất đơn giản, kiểm tra mức độ thích ứng của cơ thể đối với các loại dược phẩm trong ống nghiệm.

Nhân loại định nghĩa [Thiên phú nguyên sinh] là thiên phú có độ tương thích 100%. Lấy đó làm chuẩn, dùng các loại thuốc thay thế để phán đoán xem mỗi người có thể phát huy khả năng của thiên phú đến mức nào.

Kết quả tương thích của Từ Vọng là 92%.

Hắn vẫn còn nhớ khi kết quả vừa được công bố, các nhân viên xung quanh đã kinh ngạc đến nhường nào. Song, sự kinh ngạc đó chỉ tồn tại trong thoáng chốc, và rồi hắn nghe thấy cái tên kia.

Giang Diệu.

Đó là lần đầu tiên Từ Vọng nghe về Giang Diệu.

“Ây da, thực ra 92% là đã khủng lắm rồi…”

“Đúng rồi đó, sở dĩ kỳ tích được gọi là kỳ tích vì nó rất khó lặp lại kia mà. Tôi thấy tại Giang Diệu đặt ra một tiêu chuẩn quá cao nên giờ mọi người mới kén chọn, thấy 92% mà còn không coi đó là kỳ tích nữa…”

“Phải đó phải đó. Mức độ tương thích trung bình của Bộ Thi hành chỉ có 37% thôi, còn chẳng bằng một nửa của người ta nữa kìa.”

“Nói thế sao được, đâu thể lấy chỉ số trung bình của Bộ Thi hành ra so… Vị này là người do đội trưởng Tần mang về, chắc chắn tiền đồ rộng mở thênh thang. Anh phải lấy tiêu chuẩn của đội trưởng Tần làm thước đo mới đúng…”

“Ừ, cũng hợp lý. Đội trưởng Tần cũng chỉ có 87% thôi…”

Thông qua những lời bàn tán của mọi người xung quanh, Từ Vọng dễ dàng thu thập được rất nhiều thông tin.

95%.

Thiên tài.

Giang Diệu.

Từ Vọng không thấy khoảng cách 3% đó có gì to tát. Xét trên cả nước, thậm chí là trên phạm vi toàn thế giới, số người có độ tương thích vượt quá 90% chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Vì thế, hắn không thấy cách biệt nhỏ nhoi kia có gì quá đặc biệt.

Huống hồ gì, Giang Diệu còn là một tên ngốc.

Tình cờ một hôm, Từ Vọng chạm mặt Giang Diệu.

Lúc đó, hắn vẫn đang tìm mọi cách để thân thiết với đàn anh. Đàn anh tuy vẫn giữ thái độ lạnh nhạt nhưng so với lúc trước thì đã mềm mỏng hơn nhiều.

Từ Vọng đang chìm đắm trong niềm vui khi khoảng cách giữa mình với đàn anh được thu hẹp lại thì tình cờ bắt gặp Lục Chấp và Giang Diệu vừa hoàn thành nhiệm vụ trở về.

“Đây là Lục Chấp, đội trưởng Lục. Người thi hành cấp S.”

Đàn anh giới thiệu với hắn.

“Còn đây là Giang Diệu, cậu ấy cũng là cấp S, chắc cậu đã nghe danh từ lâu.”

Người đàn ông cao ráo, mạnh mẽ kia khẽ gật đầu chào hỏi Từ Vọng: “Chào cậu.”

Còn chàng trai trắng trẻo, xinh đẹp đứng cạnh anh ta chỉ lặng lẽ nhìn hắn. Không một lời xã giao, không một cái gật đầu. Trông có vẻ không được bình thường cho lắm.

Từ Vọng giả vờ hào hứng kích động, bày tỏ sự kính trọng cùng niềm ngưỡng mộ dành cho một người thi hành cấp S như Lục Chấp. Còn về phần người kia…

Dường như Lục Chấp rất che chở cho cậu ta. Trước khi Từ Vọng kịp lên tiếng thắc mắc, Lục Chấp đã chủ động giải thích: “Cậu ấy bị tự kỷ, không giỏi giao tiếp với người khác cho lắm. Xin lỗi, mong cậu thông cảm.”

Không ngờ Lục Chấp lại xin lỗi hắn vì cậu trai kia.

Từ Vọng thấy khá bất ngờ.

Đợi đến khi hai người đó đi xa, Từ Vọng mới ghé sát vào đàn anh, nhỏ giọng hỏi: “Hai người họ đều là cấp S hả anh?”

“Ừ.” Đàn anh cũng dõi mắt theo hai bóng lưng đang dần khuất bóng. Chiếc kính râm màu đen che khuất hơn nửa khuôn mặt anh, khiến người ta chẳng thể nhìn thấu anh đang nghĩ gì.

Nhưng Từ Vọng biết, đó là sự khát khao.

Một sự kính trọng và khát khao tột độ.

…Mức độ tương thích thiên phú của đàn anh chỉ vỏn vẹn 87%. Hơn nữa, đến giờ anh vẫn chưa sở hữu thiên phú nguyên sinh.

Chính những điều này đã định đoạt rằng dù anh có nỗ lực đến mấy, dù có liều mạng chiến đấu hay sở hữu ý chí sắt đá đến nhường nào, anh cũng chỉ có thể dừng chân ở cấp A.

Đó chính là giới hạn.

Sở dĩ thiên phú được gọi là “thiên phú” vì nó tạo ra một hố sâu khoảng cách mà nỗ lực không thể bù đắp nổi. Đó không phải thứ có thể lấp đầy bằng huấn luyện hay thay thế bằng chiến thuật.

Đó là một vực thẳm.

Nhận ra tâm tư của đàn anh, Từ Vọng lập tức lảng sang chuyện khác: “…Phải huy động cùng lúc hai cấp S, chắc nhiệm vụ đó kinh khủng lắm nhỉ? Cấp S++ à?”

“…Không.” Đàn anh rời mắt, tiếp tục kiên định bước về phía trước, “Họ chỉ là cộng sự của nhau thôi.”

Qua lời giải thích của đàn anh, Từ Vọng đã hiểu ra mọi chuyện.

Hoá ra quan hệ giữa họ là quan hệ “đó”.

Chậc.

Từ Vọng vô thức nhếch môi.

Cứ tưởng Lục Chấp là người chính trực thế nào, hóa ra lại đi xơi một thằng thiểu năng.

Nhưng cũng hợp lý, cậu nhóc đó vừa xinh đẹp lại vừa ngoan ngoãn nghe lời. Trên giường muốn chơi thế nào chẳng được, là một món đồ chơi tuyệt vời.

Đã vậy, món đồ chơi này còn rất được việc nữa chứ.

Đồ chơi cấp S… dùng để cày chiến công thì đúng là quá hời.

Từ Vọng nghe nói mức độ tương thích của Lục Chấp cũng không quá 90%, vậy mà anh ta lại là người thi hành cấp S.

Tại sao chứ?

Tại sao Lục Chấp có thể lên được cấp S mà đàn anh của hắn nỗ lực đến vậy vẫn không thể leo lên?

Chắc chắn là nhờ cái tên Giang Diệu kia rồi.

Tội nghiệp đàn anh quá.

Từ Vọng cảm thấy xót xa cho anh.

Nhưng không sao, đàn anh còn có hắn kia mà.

Nghĩ đến đó, Từ Vọng lại thấy lòng mình phơi phới.

Từ Vọng hiểu rõ năng lực của bản thân.

Hắn có trí nhớ cực tốt, khả năng thích ứng lại vô cùng mạnh mẽ. Học gì cũng nhanh, làm gì cũng giỏi.

Thế nên, hắn dễ dàng leo từ hạng F thấp nhất lên hạng B, giành được tấm vé tiếp cận đàn anh.

Từ B lên A thì cách bao xa?

Dù sao thì cũng gần hơn từ A lên S.

Không sao, không quan trọng.

Hắn không muốn thăng cấp, càng chẳng khao khát quyền hạn của người thi hành cấp cao.

Hắn chỉ muốn đàn anh của mình thôi.

Hắn chỉ muốn ở bên đàn anh, ở bên anh càng lâu càng tốt.

…Có lẽ cũng chính vì vậy nên hắn mới tiếp xúc với quá nhiều ô nhiễm.

Mỗi một bước tiến lên, hắn trượt dài vào vực thẳm.

Trước đây, Từ Vọng không biết độ tương thích hơn 90% có ý nghĩa gì.

Thậm chí, e rằng đến cả những học giả chuyên nghiên cứu về thiên phú cũng mịt mờ không rõ.

Cho đến khi một khái niệm xuất hiện.

[Người biến dị cận biên].

Sau khi Từ Vọng lên cấp A, dần quen mặt với Lục Chấp và Giang Diệu, hắn mới biết được bí mật này.

Giang Diệu là một [Người biến dị cận biên].

Cái gọi là “cận biên” nghĩa là dao động giữa hai đầu thiện ác, có thể nghiêng về một bên bất cứ lúc nào. Thế nhưng về bản chất, đó vẫn được coi là một [Người biến dị].

Từ Vọng thấy chuyện này rất lạ.

Tại sao lại gọi là [Người biến dị] chứ không phải [Loài biến dị]?

Hắn dò hỏi mọi người, biết được rằng trên thực tế, cả hai cách gọi đó chẳng khác gì nhau.

[Người biến dị cận biên] và [Loài biến dị cận biên].

Mọi người thường gọi sao cũng được, chỉ riêng Lục Chấp là khăng khăng với thuật ngữ [Người biến dị cận biên].

Cứ như thể anh ta đang… nhấn mạnh.

Cứ như thể anh ta đang cố hết sức để tách Giang Diệu ra khỏi đám quái vật ngoài kia.

Đúng là tự lừa mình dối người.

Từ Vọng thấy chuyện này thật nực cười làm sao.

Đã là biến dị thì dù có là cận biên đi chăng nữa cũng phải ăn thịt người.

Sau khi thăng lên cấp A, Từ Vọng có được nhiều quyền hạn hơn, xem được nhiều hồ sơ mật hơn trong Cục Quản lý. Nhờ đó, hắn biết được quá khứ của Giang Diệu.

— Hoá ra Giang Diệu cũng từng suýt ăn thịt người.

Dù khi bị nhốt trong phòng cách ly, cậu ta thà cắn nát tay mình chứ không ăn thịt con thỏ, dù cậu ta chung sống hòa hợp với tất cả mọi người trong Cục Quản lý.

Nhưng còn những lúc riêng tư thì sao?

Bọn họ là người thi hành cấp S, muốn che đậy một chút chuyện nhỏ là chuyện dễ như ăn bánh.

Giống như chính bản thân Từ Vọng đấy thôi.

Từ Vọng chỉ mới cấp A đã có thể dễ dàng che đậy vài vụ mất tích, huống chi là cấp S?

Bởi vì… khó nhịn đói lắm.

Không nhịn được đâu.

Chắc chắn Từ Vọng là người thấu hiểu Giang Diệu nhất trong Cục Quản lý. Cái cảm giác đói khát đó, khi mà axit dạ dày cuồn cuộn như muốn tiêu hóa ngược lại chính bản thân.

Như một miệng núi lửa khổng lồ đang mở rộng, chờ mãi, chờ mãi mà không thấy thực phẩm trút xuống.

Sao Giang Diệu nhịn nổi cơ chứ.

Nội tâm Từ Vọng tĩnh lặng vô cùng.

Hắn bắt đầu nhận ra cái gọi là cấp S cũng chẳng phải thứ gì quá cao siêu.

Hắn an ủi đàn anh: Nhất định đàn anh cũng làm được.

Câu mà hắn không nói ra là, có em ở đây, chắc chắn đàn anh sẽ làm được.

…Hắn đang mạnh lên theo từng ngày, Từ Vọng cảm nhận rõ sự trưởng thành của mình.

[Cận biên].

Dù chưa có ai phát hiện ra nhưng thông qua những tài liệu bí mật cấp cao, hắn đã tự xác nhận chuyện đó.

Hắn cũng là [Cận biên].

Nhưng hắn là [Người biến dị] hay là [Loài biến dị]?

Sao cũng được, chỉ là một cái danh xưng thôi mà.

Chắc chắn Giang Diệu cũng từng ăn thịt rất nhiều người rồi.

Nếu không… nếu không thì sao cậu ta nhịn được? Chuyện đó là không thể.

Còn về cách để mạnh lên… Thực ra, một [cận biên] muốn mạnh lên cũng rất dễ, chỉ cần ăn đồng loại là được.

Một nguyên lý cực kỳ đơn giản.

Con người là lương thực chính còn đồng loại — những sinh vật biến dị khác là chất dinh dưỡng. Họ cần ăn lương thực chính để tồn tại và cần hấp thụ chất dinh dưỡng để trở nên khoẻ khoắn hơn.

Dĩ nhiên, chất dinh dưỡng cũng có thể làm no bụng nhưng cảm giác nó mang lại chẳng thể sánh bằng lương thực chính. Giống như một cô gái không ăn cơm lâu ngày vì muốn giảm cân, lâu dần cơ thể sẽ gặp vấn đề.

Nghe nói bình thường khi đi làm nhiệm vụ, Giang Diệu sẽ hấp thụ bọn biến dị. Nhờ đó, sức mạnh của cậu ta mới tăng vọt, nuốt chửng và kế thừa được cả đống thiên phú nguyên sinh.

Từ Vọng đoán Giang Diệu chỉ ăn ít “lương thực chính” đi thôi chứ không thể bỏ hẳn.

Không ăn thì không chịu nổi.

Bản thân Từ Vọng hiểu cơn đói đó hơn ai hết, hắn tin chắc rằng không ai có thể chịu được.

Huống hồ gì đó là một tên ngốc như Giang Diệu?

Thế nên… chắc chắn Lục Chấp cũng giúp sức.

Một kẻ ngu ngốc như Giang Diệu sao có thể che giấu mọi thứ hoàn hảo đến vậy?

Nhất định Lục Chấp đang bao che cho cậu ta.

Ngoài ra còn có Thần Vi Cương – Chỉ huy tối cao Khu Hành chính Số Một nữa chứ. Ông ta là người đã đích thân trao danh hiệu [Biến dị cận biên] cho Giang Diệu.

Danh hiệu này có nghĩa là ngầm cho phép Giang Diệu ăn uống trong một phạm vi nhỏ, Cục Quản lý sẽ không truy cứu.

Suy cho cùng, so với số biến dị mà Giang Diệu đã tiêu diệt thì hy sinh vài người cho cậu ăn chỉ là chuyện cỏn con, không đáng nhắc tới.

Phải, không đáng nhắc tới.

So với số biến dị mà Từ Vọng đã giết thì những người hắn ăn cũng chẳng đáng là bao.

Nghĩ đi, nếu Từ Vọng không phải người thi hành, không đứng ra bảo vệ hoà bình thế giới thì những người đó cũng sẽ bị lũ biến dị ăn thịt mà thôi.

Thay vì bị mấy con biến dị tạp nham ăn mất, thà rằng trở thành dưỡng chất cho hắn còn hơn.

Hắn ăn người xong là sẽ có sức đi giết thêm nhiều sinh vật biến dị khác, quá hời rồi còn gì?

Những người đó nên cảm thấy vinh dự vì được trở thành dưỡng chất cho anh hùng mới đúng.

Từ Vọng cố tình che giấu thân phận [cận biên] của mình.

Bởi vì hắn cảm thấy đàn anh sẽ không thích.

Đàn anh vốn dĩ không ưa những thứ quái dị, ngay cả khi sự quái dị đó đến từ chính con người anh.

…Đúng vậy, đàn anh không yêu bản thân.

Từng có lúc, Từ Vọng không thể hiểu nổi. Rõ ràng đàn anh tốt đến thế, tại sao anh lại không biết trân trọng bản thân?

Không những thế, sao anh lại thấy tự ti vì ngoại hình của mình?

Từ Vọng không hiểu.

Rõ ràng đàn anh đẹp đến thế kia mà.

Từ Vọng thường không cưỡng nổi việc hôn lên mắt anh, cảm nhận hàng mi mảnh như cánh bướm khẽ run trên môi mình.

Đàn anh bị ám ảnh bởi quá khứ.

Anh nói, sau khi da bị ăn mòn, cả người trắng bệch như quỷ, đi đến đâu cũng làm người ta sợ hãi.

Thế nên anh trốn tránh đám đông, không muốn bị người ta nhìn thấy.

Thế nên anh mới phải đeo kính râm, mặc những bộ đồ kỳ quặc để đánh lạc hướng người khác.

…Đàn anh.

Tội nghiệp đàn anh quá.

Mỗi lần nghe thấy những lời đó, Từ Vọng lại xót xa khôn cùng.

Đã không chỉ một lần, hắn siết chặt đàn anh trong tay, hôn lên đôi mắt ấy rồi cả gương mặt kia.

Và hắn sẽ bảo rằng không đúng, không phải vậy đâu.

Đàn anh không xấu, anh cũng không hề đáng sợ.

Anh đừng ghét bỏ bản thân nữa mà, đàn anh ơi.

Hãy tự thương mình đi, đàn anh ơi.

Tại sao Lục Chấp có thể ngang nhiên che đậy cho Giang Diệu cơ chứ?

Chắc chắn Giang Diệu có ăn thịt người, sao Lục Chấp có thể thản nhiên đến vậy?

…Đàn anh của hắn sẽ không bao giờ làm thế.

Hắn biết rõ điều đó.

Đàn anh sẽ không…

Đàn anh của hắn quá chính trực. Một khi anh biết hắn đã lén lút ăn thịt người…

Anh sẽ không bao giờ tha thứ cho Từ Vọng, tuyệt đối không.

Chắc chắn hắn sẽ không bao giờ được đàn anh dung thứ, dù cho chiến công hắn lập được có vượt xa tội lỗi hắn đã phạm phải đi chăng nữa.

Trong mắt đàn anh không chứa nổi một hạt cát.

Vậy nên Từ Vọng chỉ có thể tự làm hết mọi chuyện, cẩn trọng từng li từng tí.

Tuyệt đối không để ai hay, tuyệt đối không để đàn anh biết.

…Nhưng rõ ràng, chính đàn anh cũng đang hưởng lợi từ hành vi của hắn đấy thôi.

Đã bao lần bọn họ suýt chết, bao lần đối mặt với những biến dị nguy hiểm tàn ác. Những con biến dị đó cũng mạnh lên bằng cách ăn thịt người.

Chỉ ăn đồng loại thôi là không đủ, đã vậy thịt đồng loại còn rất dở nữa chứ.

Từ Vọng cũng từng học theo Giang Diệu, có một thời gian hắn chỉ ăn đồng loại.

Thật sự rất kỳ lạ.

Chẳng lẽ Giang Diệu không cảm thấy biến dị mới là đồng loại hay sao?

Nhưng thịt của đồng loại rất dở, không ngon bằng con người. Không những thế, ngay cả con người cũng trở nên dở tệ nếu họ chết đi.

Thế nên mới nói, thức ăn của [cận biên] như họ vốn cực kỳ ít ỏi.

Ăn đồ ăn của con người cũng được nhưng nó gần như chẳng có vị gì, đó mới là lý do thực sự khiến Giang Diệu thích ăn cay.

Bởi vì nếu ăn những món ăn bình thường, cậu không thể nếm ra vị của chúng.

Dở tệ. Dở tệ. Dở tệ. Dở tệ.

Chỉ có máu thịt người sống mới là ngon nhất. Vừa ngọt lịm, vừa mềm mại, lại còn thơm nữa…

Chắc chắn Giang Diệu cũng đang ăn, chắc chắn cậu ta cũng đang lén lút ăn sau lưng mọi người.

Nếu không thì sao một kẻ ngốc như thế có thể chịu được.

Sao mà chịu nổi.

Thế thì Lục Chấp lấy tư cách gì để kích động?

Tại sao cứ phải bám riết lấy vụ án ở làng mỏ? Chỉ có vài trăm mạng người thôi mà.

Dạo này Cục Quản lý bận rộn, đã lâu rồi hắn không được gặp đàn anh. Hắn và đàn anh ngày càng thường xuyên chia nhau đi làm nhiệm vụ, đã lâu rồi hắn không thấy anh ấy.

Lúc cô đơn ăn một chút gì đó cho bản thân vui vẻ, chẳng lẽ không hợp lý hay sao?

Một chuyện hiển nhiên như vậy mà.

Lục Chấp chẳng qua là cậy vào việc Giang Diệu luôn nghe lời như một nô lệ nhỏ, chỉ cần giữ cậu ta bên mình là dễ dàng giải quyết được mọi kẻ thù cấp S. Chính Lục Chấp cũng đang hưởng thụ thành quả đó thôi!

Tại sao lại đi điều tra hắn?

Tại sao lại thẩm vấn hắn?

Tại sao lại nói với đàn anh?

Tại sao tại sao tại sao tại sao.

Rõ ràng, Giang Diệu cũng ăn thịt người.

Lục Chấp lấy tư cách gì mà đi vạch trần hắn?

Từ Vọng bắt đầu thấy tức giận.

Hắn muốn nắm thóp Giang Diệu để trao đổi, bắt Lục Chấp để hắn yên.

Nhưng Lục Chấp che giấu quá kỹ, Từ Vọng lật nát cả hồ sơ cũng không tìm thấy bất kỳ điểm nào có vấn đề.

Kín kẽ như bưng.

Quả nhiên, Lục Chấp có tật giật mình nên mới viết báo cáo chặt chẽ đến thế, không để lộ bất kỳ manh mối nào cho thấy Giang Diệu ăn thịt người.

Từ Vọng nghiến răng ken két, nghiến mạnh đến mức răng cũng vỡ vụn.

Phụt.

Thật kinh tởm.

Từ Vọng vô cảm nuốt những mảnh răng vụn dính máu vào bụng. Chất ô nhiễm của hắn không rò rỉ ra ngoài, đó là năng lực đặc biệt của những kẻ [cận biên].

Giang Diệu chắc cũng làm được nhưng cậu ta là một kẻ ngốc, không làm nên trò trống gì. Chỉ cần biết cách kiểm soát, máy dò của Cục Quản lý sẽ chẳng thể phát hiện ô nhiễm của họ.

Rất tiện lợi nhưng cũng cần phải cẩn thận. Những thứ đã rời khỏi cơ thể sẽ không chịu sự kiểm soát của hắn nữa, rất dễ bị phát hiện ra đầu mối.

Từ Vọng cảm nhận được mảnh răng vỡ rạch qua thực quản, niêm mạc thực quản lại lập tức lành lại trong tích tắc.

Một cảm giác đau nhói nhẹ nhàng chợt thoáng qua.

…Thôi bỏ đi. Tìm thông tin trong mấy cái hồ sơ cũ rích đó cũng chẳng có ích gì, phải đổi cách khác.

Sau sự kiện làng mỏ, Lục Chấp đưa Từ Vọng vào phòng thẩm vấn để tra hỏi. Từ Vọng biết Giang Diệu đang ở bên ngoài, cũng biết rõ mô thức hành vi của cái tên ngốc đó.

Thế là hắn cố tình giải phóng chất ô nhiễm.

Quả nhiên, Giang Diệu xông vào ngay lập tức.

Bọn họ đều là [cận biên], bản chất ô nhiễm gần như giống hệt nhau. Do đó, còi báo động của Cục Quản lý không hề kích hoạt, Giang Diệu nằm trong danh sách trắng của máy dò tìm.

Vì thế, dù sau này có điều tra, mọi người cũng chỉ nghĩ rằng lượng ô nhiễm khổng lồ bộc phát trong khoảnh khắc đó là của Giang Diệu. Dù sao Giang Diệu cũng là một kẻ ngốc, cậu ta căn bản chẳng hiểu rõ tình hình.

Giang Diệu chỉ biết xông lên như một con chó, cắn hắn để bảo vệ chủ.

Từ Vọng không hề phản kháng.

Với tư cách là một người thi hành bình thường đã bị tước đoạt ống thuốc, đứng trước một [Người biến dị cận biên] mạnh mẽ, dĩ nhiên là hắn không thể chống trả.

Hắn bị thương nặng đúng theo kế hoạch, tính mạng ngàn cân treo sợi tóc.

Hắn suýt chết thật đấy.

Nếu không thì sao khiến đàn anh xót hắn cho được?

Quả nhiên, đàn anh rất xót xa.

Đàn anh xông vào cứu hắn, bế hắn lên, bao bọc hắn trong lòng.

Thật ấm áp.

Đàn anh ôm lấy hắn.

Thật ấm áp.

Trong giây phút cận kề cái chết, hắn nhìn thấy ảo giác. Từ Vọng trông thấy một tia sáng rực rỡ và ấm áp.

Đàn anh. Đàn anh của hắn.

Yêu anh quá đi mất.

Đàn anh của hắn.

Từ Vọng nằm trong ICU rất lâu.

Đủ lâu để Lục Chấp tìm thấy những “manh mối” mà hắn cố tình để lại, để Lục Chấp nhận ra tất cả chỉ là hiểu lầm.

Để tất cả mọi người trong Cục Quản lý thấy cái gọi là [Loài biến dị cận biên] đáng sợ và khó kiểm soát đến nhường nào.

Để đàn anh biết được hắn bị đổ oan, hắn bị thương oan uổng.

Để đàn anh biết được, hắn thật đáng thương.

Lục Chấp đưa Giang Diệu đến xin lỗi.

Từ Vọng chấp nhận lời xin lỗi đó, cố tình bày ra vẻ hoảng sợ.

PTSD ấy mà.

Từ Vọng đã đọc sách tâm lý từ khi còn nhỏ.

Giang Diệu tuy là kẻ ngốc nhưng được Lục Chấp dạy bảo lâu vậy nên cũng đã biết nhìn sắc mặt người khác. Cậu ta áy náy đến mức luống cuống tay chân, Lục Chấp cũng liên tục xin lỗi hắn.

Đúng rồi, mọi chuyện phải như vậy mới đúng

Anh đừng có gây chuyện với tôi, tôi cũng sẽ không đụng đến anh.

Ai cũng vui vẻ bên người mình yêu, thế chẳng phải là cái kết viên mãn nhất hay sao?