Con Đường Bá Chủ - Chương 3721
topicCon Đường Bá Chủ - Chương 3721 :BẤT HỦ BÁ CỰC THỂ CƯỜNG THẾ!
#CDBC #akayhau
CHƯƠNG 3721: BẤT HỦ BÁ CỰC THỂ CƯỜNG THẾ!
Lạc Nam không biết Chung Cực Giới biến hoá trong thời gian qua…
Lúc này, hắn vẫn chưa tìm thấy tung tích của “Kẻ Trấn Giữ U Minh”, nhưng lại bị kẻ khác tìm thấy trước.
“Bất Hủ Bá Chủ, quả nhiên lần theo Phong Đô là có thể gặp ngươi.”
Một tiếng cười nhạt vang lên.
Không gian u tối xuất hiện vết rách, từ trong đó có một thiếu niên ung dung bước ra, đối mặt với Lạc Nam.
Chỉ thấy thiếu niên này có diện mạo tuấn mỹ, thân người cao thẳng như trường thương, trên đầu có một chiếc sừng trong suốt ở giữa, cũng không biết thuộc chủng tộc nào.
Bất quá đôi mắt của hắn ẩn hiện tang thương, tóc dài trắng xoá, cả người toả ra hơi thở xưa cũ, có chút bụi bặm của năm tháng.
Rõ ràng là một lão quái vật nào đó vừa từ trong quan tài chui ra.
Nhớ lại lời trước đó của Phong Đô, có một số lão quái vật cường đại ở Âm Gian thức tỉnh vì hứng thú với mình, Lạc Nam cảm thấy nhức hết cả trứng, bực mình hừ nói:
“Ngươi theo dõi Phong Đô à?”
“Theo dõi thì không, nhưng ta đoán được hắn sẽ ở đây… mà gần nhất Phong Đô lại đến Dương Thế, nghe nói có sự xuất hiện của ngươi.” Thiếu niên nhún vai:
“Ta đoán các ngươi có quan hệ, sớm muộn cũng sẽ gặp nhau.”
Là một lão quái vật sống không biết bao nhiêu năm, kiến thức của thiếu niên còn hơn cả Thập Điện Diêm La, có thể đoán được Phong Đô đang ở nơi nào.
Dù sao thì trong quá khứ, thiếu niên đã từng khiêu chiến Kẻ Trấn Giữ U Minh ở đây và mất hơn nửa cái mạng.
“Vì sao lời này nghe qua có chút ám muội?” Lạc Nam khép chặt hai đùi, lạnh lùng nói:
“Ngươi là kẻ nào?”
“Ngươi có vẻ không vui khi gặp ta?” Thiếu niên nhướn mày.
“Không phải mỹ nhân đến tìm, bổn toạ có gì phải vui?” Lạc Nam thản nhiên nói.
“Ngươi không giống tưởng tượng của ta.” Thiếu niên vuốt cằm:
“Theo ta nghĩ, Bất Hủ Bá Chủ phải rất bá đạo, ngông nghênh, cao cao tại thượng… mà không phải một tên ăn nói tuỳ tiện.”
“Bổn toạ thích nói gì thì nói!” Lạc Nam cười:
“Ngươi vẫn chưa xưng tên!”
“Muốn biết danh xưng của ta, trước phải xem ngươi đủ tư cách hay không!” Thiếu niên ngạo nghễ.
“Ngươi hiểu lầm, ta chỉ sợ ngươi ngay cả cơ hội xưng tên cũng không có!” Lạc Nam hờ hững.
“Vậy thì càng tốt!” Thiếu niên hai mắt bừng lên sự hưng phấn:
“Nhàm chán sống qua ngày, chi bằng oanh liệt tử trận!”
Khoé miệng Lạc Nam giật giật, chẳng lẽ đây là sự sầu bi của kẻ bất tử sao? Ngay cả việc có thể khiến bản thân đi chết cũng khiến hắn cảm thấy kích động như vậy?
Đã từng Lạc Nam nhìn thấy rất nhiều kẻ cô độc tu luyện chỉ mong cầu vĩnh sinh, thọ cùng trời đất.
Câu hỏi đặt ra là… sau khi thọ cùng trời đất rồi, ngươi sẽ làm gì?
Khi đó tâm cảnh khác biệt, vị thế khác biệt, đứng ở chỗ cao nhìn xuống chúng sinh, liệu có cô độc?
Dù có muốn đi tìm một mối chân tình, trải nghiệm nhân sinh vẫn sẽ cảm thấy lạc lõng.
Giống như mấy tên lão quái này, sống đủ lâu đến mức nhàm chán, tự động ngủ say… chán đến mức chỉ vì phát hiện một cường giả khiến mình hứng thú mà thức tỉnh.
Tội gì phải khổ như vậy?
Lại như Lạc Nam, có các kiều thê chân thành bầu bạn, cảm thấy thời gian bao nhiêu cũng là không đủ.
Hắn vĩnh viễn không thể lý giải được nội tâm của mấy lão quái này, bởi vì hắn không thấy nhàm chán.
“Nếu đã như vậy, hãy cho ta thấy thực lực của Bá Chủ!” Thiếu niên gầm lên một tiếng.
KENG!
Trong tay hắn, xuất hiện một thanh trường thương màu trắng.
Thương này thần uy nội liễm, nhìn qua như một món vũ khí bình thường không có gì đặc biệt.
Nhưng Lạc Nam rõ ràng cảm thấy được, ẩn trong trường thương là quyền năng ngập trời, lực lượng cuồng bạo và vô vàn Quy Tắc đang gào thét.
Một thương quét ngang.
Chỉ với một thương, không có lực lượng bao trùm, không có Thương Thế tung hoành, càng không có Sát Ý hay Chiến Ý…
Tất cả mọi thứ đều ẩn vào bên trong, khi bùng phát sẽ vô cùng kinh khủng.
Hiển nhiên, thiếu niên này là một nhân vật tinh thông tiềm ẩn, nội liễm phong mang, dồn nén mọi thứ đến cực hạn.
Thủ đoạn như vậy, còn cao cấp hơn Vực Thần Đạo Kinh rất nhiều lần.
Nhìn từ bên ngoài, chỉ thấy thiếu niên hướng Lạc Nam vung thương, động tác vô cùng chậm rãi, cũng chẳng có bất cứ nguy hiểm nào, giống như chơi đùa tuỳ tiện.
Nhưng chỉ có cường giả đỉnh cấp mới nhận ra sự đáng sợ bên trong đó.
Lạc Nam không dám xem thường, trực tiếp huy động sức mạnh của Bất Hủ Bá Cực Thể, 3000 Cực Giới gào thét vào tay, Bỉ Ngạn Hoa bao trùm cánh tay, thô bạo đấm ra một quyền:
“Bỉ Ngạn Bá Cực!”
Trường thương và nắm đấm va đập, vạn dặm càn khôn rung chuyển.
“PHỐC!”
Trường thương bắn ngược, thiếu niên chỉ cảm thấy một cổ xung kích kinh hoàng tác động khắp toàn thân, hắn như diều đứt dây bay ngược trở về…
RĂNG RẮC.
Trên cơ thể, một kiện Bất Hủ Ngọc Bội hỗ trợ phòng ngự sụp đổ.
“Cái này…”
Lạc Nam và chúng nữ trong đan điền đều sửng sốt.
Vừa rồi tất cả bọn họ cảm giác được thiếu niên này thực lực rất mạnh, hắn có khả năng thu liễm, dồn nén Thế, Quy Tắc, Lực Lượng và mọi thứ… đến cực điểm, từ đó gia tăng chiến lực theo cấp số nhân.
Ở trong Bất Hủ Thần chắc chắn là nhân vật đỉnh cấp, vậy mà ngay cả một quyền cũng không chống nổi?
“Hừ, còn phải nói sao?” Hỗn Mỹ Nhi ngạo kiều lên tiếng:
“Sức mạnh của một Hỗn Độn và 3000 Thần Giới Đỉnh Cấp bùng phát, nếu không phải hắn có Thần Vật hộ thân, vừa rồi đã thần hình câu diệt rồi.”
Lạc Nam hít sâu một hơi, trạng thái cực hạn của Bất Hủ Bá Cực Thể quả thật mạnh hơn dự kiến của hắn.
“Không thể nào!” Thiếu niên lớn tiếng kêu lên, sắc mặt đầy vẻ mộng bức:
“Tại sao ngươi mạnh đến vậy?”
Hắn đã nghiên cứu kỹ về chiến tích của Lạc Nam, hiểu rõ Bất Hủ Bá Chủ là nhân vật đáng gờm, nhưng không thể nào một quyền đập bay mình được.
Nếu có thực lực như vậy, Thập Điện Diêm La dù xuất động át chủ bài là Diêm La Trấn Thế Điện cũng khó khiến Bá Chủ kiêng kỵ rút lui.
“Ta đã nói rồi, một khi xuất thủ… ngươi không còn cơ hội!” Lạc Nam cười haha.
Vừa lúc thử nghiệm chiến lực.
Ngự Vũ Thần Công triển khai, 3000 Cực Giới dồn vào Bá Đỉnh.
Bá Cực Đỉnh khai sinh, biến đổi hình dạng thành Vô Cực Bá Thủ đeo vào găng tay của Lạc Nam.
Trên Vô Cực Bá Thủ, lại là Bỉ Ngạn Hoa nở rộ một lần nữa.
Lạc Nam đứng từ xa, cách không tung quyền.
OÀNH!
Nhất quyền tung ra, thiếu niên chỉ cảm thấy như có cả một vùng hỗn độn đang trấn xuống đầu hắn.
Thủ đoạn này còn đáng sợ hơn Thập Giá Quân Lâm của Phong Đô Ngục Đế tạo ra Tiểu Vị Diện.
Bởi vì Hỗn Độn chắc chắn to lớn hơn Vị Diện rồi.
Thu liễm ngạo khí, thiếu niên điều động cùng lúc bốn thanh Bất Hủ Thần Binh.
Một thương, một kích, một mâu, một giáo!
Tứ Thần Trường Binh cộng hưởng, Thương Thế - Kích Thế - Mâu Thế - Giáo Thế hoà hợp hoàn hảo, dồn nén đến mức tối đa, uy năng tăng lên gấp hàng chục lần.
Chưa dừng ở đó, sau lưng thiếu niên hiện ra bốn tôn Pháp Tướng to lớn.
Trấn Thương Ngục Tướng - Phá Kích Thần Tướng - Sát Mâu Cốt Tướng - Tru Giáo Ma Tướng.
“Pháp Tướng Thần Thông - Tứ Thần Thiên Nộ!”
Bốn vị Pháp Tướng ngửa đầu rít gào, nắm lấy bốn thanh Thần Binh vào tay, nhất khắc phát động thế công dữ dội.
Vô vàn Thương Ảnh từ trên cao trấn xuống, vô vàn Kích Ảnh từ xung quanh oanh tạc, hàng vạn Sát Cốt Thần Mâu trỗi dậy bốn phương, hàng vạn Ngọn Giáo từ không gian bắn đến.
Cảnh tượng kinh khủng vô cùng…
Từng đợt nổ tung liên tiếp vang lên, từng luồng lực lượng và quy tắc bạo tạc dữ dội.
Nhưng bất chấp Tứ Thần Thiên Nộ, Tứ Đại Pháp Tướng và Tứ Thần Trường Binh phối hợp hoàn hảo, một quyền đáng sợ vẫn cứ nghiền nát tất cả.
Quyền kình không gì cản được, huỷ diệt Thương Ảnh, phá nát Cốt Mâu, quét tan Kích và Giáo đầy bá đạo.
“Ta không tin!” Thiếu niên rống giận:
“Huyết mạch chuyển!”
Cái sừng giữa đầu hắn bùng sáng, sau đó biến lớn…
Mà thân thể của thiếu niên cũng nhanh chóng hoá thành khổng lồ, dáng vẻ tuấn mỹ ung dung biến mất, thay vào đó là một tên khổng lồ thân mặc binh giáp, mặt như hổ, mắt như chuông đồng, miệng rộng răng nanh, lưng hùm vai gấu.
Mọc ra bốn cánh tay, một tay cầm thương, một tay cầm kích, một tay cầm mâu, một tay cầm giáo.
“Hoá ra là Binh Ngục Chiến Tộc!” Lạc Nam lúc này mới nhận ra bản thể của thiếu niên.
Dựa vào ký ức từ Hoàng Tuyền Cổ Tộc đám người, Binh Ngục Chiến Tộc giống như một loại Thiên Địa Sủng Nhi ở Âm Gian vậy.
Binh Ngục Chiến Tộc vừa ra đời đã tinh thông các loại vũ khí, có cơ thể cứng rắn như binh khí, khát máu và hiếu chiến.
Chỉ bất quá chủng tộc này đã lánh đời từ lâu, ít người tiếp xúc…
Thiếu niên biến mất, một lần nữa xuất hiện đã ở sau lưng Lạc Nam.
Bốn cánh tay của hắn dung hợp cùng Tứ Thần Trường Binh, hoá thành bốn thanh vũ khí.
Giữa bụng như có một cái lò luyện, toàn bộ Quy Tắc và Lực Lượng thiêu đốt không ngừng, cung cấp sức mạnh cho Tứ Thần Trường Binh, đập thẳng vào đối thủ.
“Bá Chủ Thần Thế!” Lạc Nam thản nhiên nói.
ẦM!
Như tận thế hàng lâm, một phương thế giới ngang tàn bùng nổ.
Hỗn độn trong cơ thể cung cấp lực lượng như sóng thần, Bá Chủ Thần Thế mạnh chưa từng có, bất kể là quy tắc hay Bá Thần Lực đều được đề thăng.
“Hự!”
Thiếu niên vừa mới cận chiến, lại bị Bá Chủ Thần Thế chấn bay ra ngoài.
Lạc Nam vung tay hạ xuống, Vô Cực Bá Thủ lại biến thành 3000 Bá Cực Đỉnh.
“Loạn Đỉnh Bá Cực Trận!”
OÀNH OÀNH OÀNH…
3000 Bá Cực Đỉnh to hơn gấp đôi, mạnh hơn gấp đôi, điên cuồng đập nện.
Mỗi một đỉnh chẳng khác nào một tiểu hỗn độn giáng lâm, 3000 lần đập chính là 3000 ngần tiểu hỗn độn trấn áp.
RĂNG RẮC…
Bốn vị Pháp Tướng bị đập đến nát bấy, Tứ Thần Trường Binh bị đập đến rạn vỡ, bản thể khổng lồ của Binh Ngục Chiến Tộc càng là bị đánh đến co rút lại, xương cốt nát bấy, nội tạng nát tan, cơ thể teo lại thành thiếu niên.
Chỉ là khuôn mặt tuấn tú của hắn đã bị nện sưng thành đầu heo, cả người mềm như bùn nhão rồi.
Ánh mắt của thiếu niên tràn ngập trống rỗng, mông lung, thất thần và hoài nghi nhân sinh.
Hắn tuy rằng nhàm chán, tuy rằng cầu một trận chiến oanh liệt dù tử trận cũng không tiếc… nhưng vạn phần không nghĩ đến kết quả lại như thế này.
Mình bị đè ra ma sát, ăn đập không ngừng.
Đây đâu phải là chiến đấu oanh liệt mà hắn mơ ước? đây rõ ràng là một cuộc bạo hành…
Dù nhàm chán đến đâu, cũng không điên chạy đi cho người ta đánh, hắn không có máu ưa thích ngược đãi.
“Không, đừng đánh!” Thiếu niên ho khan ra máu, sắc mặt trắng nhợt yếu ớt thì thào:
“Ta còn chưa xưng tên!”
“Không hứng thú nghe!” Lạc Nam lười nói nhảm, Bá Chủ Quy Tắc lao vọt đến cuốn lấy từng món Thần Vật của thiếu niên.
Thu sạch sẽ, Bá Kiếm Quy Tắc chém ngang cắt đứt liên kết.
“PHỐC!”
Không còn Thần Vật làm nền tảng, tu vi của thiếu niên tuột xuống dưới Bất Hủ Thần, trở về Siêu Thần tối đỉnh.
“PHỐC!”
Uất ức quá độ, thiếu niên trực tiếp bất tỉnh nhân sự, chỉ còn chút hơi tàn.
Lạc Nam đem tên này thu vào ống tay áo, chờ xử trí sau.
Hắn dự định đem huyết mạch Binh Ngục Chiến Tộc khai thác, tạo thêm sự đa dạng chủng tộc ở Nguyên Giới và Bá Việt Tông của mình.
Dù sao thì ở Dương Thế chưa từng tồn tại loại huyết mạch này, cực kỳ tiềm năng.
“Hì hì, đánh thật đã ghiền!” Tiểu Thiên Ý cười vui vẻ:
“Baba mạnh thật, không biết thắng nổi Hắc Đô Đô chưa?”
Lạc Nam vuốt cằm, khả năng cao là đánh ngang tay.
Bá Chủ Thần Thế của hắn không mạnh bằng Địa Ngục Đô Thành, nhưng hắn có Tiểu Hỗn Độn gia tăng sức mạnh cho nó, vậy thì Phong Đô không chiếm nổi ưu thế.
Đương nhiên, Lạc Nam cảm thấy Phong Đô vẫn còn giấu bài…
Nhưng hắn cũng có Tình Đạo Bá Quyết với tất cả thê tử kết hợp.
Ai thắng ai bại, vẫn khó nói lắm.
“Baba thật là hảo tâm!” Lạc Yêu Nhi cũng khúc khích cười:
“Hắn chán đến mức đi tìm baba đánh nhau, baba liền toại nguyện cho hắn, đúng là lòng dạ bồ tát.”
“Đương nhiên rồi, ta chẳng những đánh, còn đánh cho hắn hết chán.” Lạc Nam đắc ý vô cùng, thoải mái thừa nhận mình là người có đại thiện tâm.
Chúng nữ đưa mắt nhìn nhau, chỉ biết im lặng.
“Thật tốt nha, tuỳ tiện một chút thu được sáu kiện Thần Vật.” Lạc Nam kiểm kê chiến lợi phẩm.
Tứ Thần Trường Binh, mỗi thanh đều là Thần Binh độc lập.
Bất Hủ Hộ Thần Ngọc, có thể tự tạo màn chắn, bảo vệ tính mạng của chủ nhân.
Bách Luyện Thần Lô, có hình dạng như cái lò ở trong đan điền, có khả năng dung luyện và dồn nén, tiềm ẩn toàn bộ thủ đoạn vào trong công kích.
Không cần phải nói, Bách Luyện Thần Lô này chính là Thần Vật lợi hại nhất của tên thiếu niên, giúp hắn nội liễm phong mang, ngưng tụ các loại thủ đoạn.
“Tuy rằng không tệ, nhưng như vậy cũng muốn tìm ta?” Lạc Nam lắc đầu.
Với thực lực của tên này, có thể nghiền ép bất cứ vị Phó Cấm Chủ nào của Cấm Khu hay Trưởng Lão nào ở Trấn Cực Liên Minh… nhưng còn kém cả Cấm Chủ và Minh Chủ, càng đứng nói khiêu chiến Bá Chủ.
“Ngủ quá lâu, ngủ đến úng não!” Lạc Nam thở dài:
“Không biết thế giới bên ngoài đã phát triển đến mức nào sao?”
…
Chúc cả nhà chiều vui vẻ.
Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.
https://www.youtube.com/@AkayTruyen
Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:
AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998
Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com
Xin chân thành cảm ơn!