Con Đường Bá Chủ - Chương 3720

topic

Con Đường Bá Chủ - Chương 3720 :RỜI ĐI?

#CDBC #akayhau

CHƯƠNG 3720: RỜI ĐI?

Mấy tháng thời gian, Lạc Nam đem rượu của Phong Đô uống sạch khiến tên cao to đen nhưng không hôi này vô cùng bực tức.

Mình rõ ràng mời tên này hợp tác công bằng, kết quả tên này chưa ra chút sức đã bắt mình lên Dương Thế diễn kịch, đụng phải Chung Cực Giới Linh và Hỗn Độn Chi Linh vây công, sau đó còn phải đem hết rượu ngon ra chiêu đãi.

Lỗ lớn, thật sự lỗ vốn lớn rồi.

Phong Đô từ trước đến nay chưa từng thua thiệt nhiều như vậy.

Lạc Nam giả vờ không thấy sắc mặt bất thiện của đối phương, lơ đễnh hỏi:

“Địa Ngục Đô Thành của ngươi xây dựng như thế nào vậy? có thể chỉ cho ta không?”

Phong Đô nhất thời trợn mắt, căm phẫn nói: “Ngươi ăn của ta, uống của ta chưa đủ… bây giờ còn muốn học con bài của ta, dựa vào cái gì?”

“Dựa vào chúng ta là minh hữu.” Lạc Nam cười tủm tỉm:

“Ta càng mạnh, tỷ lệ chiến thắng của chúng ta sẽ cao hơn!”

Nói thật, tuy rằng Bá Chủ Thần Thế có thể dung hợp cùng Bá Chủ Lãnh Địa vẫn rất mạnh, nhưng còn không làm được như Địa Ngục Đô Thành.

Bởi vì ngoại trừ lực lượng, quy tắc ra… Địa Ngục Đô Thành còn có thể cộng hưởng với các Kiến Trúc, mỗi Kiến Trúc trong đó thực chất đều là Bất Hủ Thần Vật của Phong Đô, mỗi kiện đều có quyền năng đặc biệt, nuôi dưỡng đại quân cường đại.

Còn có cả Đại Trận chồng chất bên trong, thật sự quá cường đại.

Thử tưởng tượng nếu Bá Chủ Thần Thế của Lạc Nam cũng làm được như vậy, sẽ mạnh đến mức nào?

Đáng tiếc, đó không phải thủ đoạn đơn giản… dù Lạc Nam đã tự nghiên cứu, vẫn chưa tìm ra biện pháp.

Thậm chí, ngay cả Bất Hủ Thần Tháp cũng không thể trở thành một phần của Bá Chủ Thần Thế, càng đừng nói những Kiến Trúc khác.

Mỗi Thần Vật đều có công năng riêng, mà quyền năng của Bất Hủ Thần Tháp chưa từng là trở thành kiến trúc phụ trợ cho Bá Chủ Thần Thế, cùng lắm nó chỉ có thể rót vào lực lượng mà thôi.

Cung cấp lực lượng và trở thành một phần trong Thế là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Khi Địa Ngục Đô Thành giáng lâm, tất cả mọi thứ đều cùng lúc xuất hiện…

Dù Lạc Nam cố gắng đem Bất Hủ Thần Tháp đặt vào Bá Chủ Thần Thế, đó cũng chỉ là một mảnh ghép dư thừa mà không phải một khối thống nhất.

Phải có phương pháp đặc thù mới tạo ra được.

“Tham lam!” Phong Đô cười lạnh nói:

“Đem mấy chục cái Đỉnh của ngươi cho ta, ta liền giao Địa Ngục Đô Thành cho ngươi!”

Lạc Nam nhất thời chỉ biết im lặng, hắn hiểu ý của Phong Đô.

Bá Chủ Thần Thế tuy không cộng hưởng được với Kiến Trúc hay Đại Quân, nhưng lại có thể cộng hưởng cùng Bá Cực Đỉnh.

Thậm chí, Bá Cực Đỉnh tự phát ra Bá Chủ Thần Thế.

Ý của Phong Đô rất đơn giản, những toà Kiến Trúc kia cũng giống như các Đại Đỉnh của hắn vậy… mỗi người đều có sở trường và thủ đoạn riêng, đừng ngấp nghé của người khác.

Nhưng ai kêu Lạc Nam vẫn muốn khai phá sức mạnh đến mức tối đa đây?

Bá Chủ Thần Thế của ta đã có Bá Cực Đỉnh, nhưng ta vẫn muốn có thêm Kiến Trúc cấp độ Bất Hủ, muốn có thêm đại quân hùng mạnh trong đó… ngươi làm gì được ta?

Phong Đô không dạy cho hắn, hắn sẽ tự mình nghiên cứu trong tương lai.

Lạc Nam tin rằng chỉ cần có thời gian nghiên cứu và tìm tòi, Bá Chủ Chi Thành, Bất Hủ Thần Tháp… thậm chí là những Bất Hủ Thần Vật dạng kiến trúc mới đều sẽ trở thành một phần của Bá Chủ Thần Thế.

Đến lúc đó, hắn sẽ nghiền ép Địa Ngục Đô Thành của Phong Đô!

Có vẻ như hiểu được ý định của Lạc Nam, Phong Đô chỉ lắc đầu.

Ngươi muốn mạnh hơn, ta cũng muốn… dù ngươi thành công, khi đó ta cũng sẽ có thêm thủ đoạn khác.

Ai thắng ai bại, chưa biết được đâu.

Đây là sự tự tin của cường giả đỉnh cấp, chẳng ai mãi giậm chân tại chỗ cả.

“Cũng mấy tháng rồi, đánh được rồi chứ?” Lạc Nam đứng lên.

Rượu đã hết, tên cao to đen này không còn giá trị… đánh càng nhanh càng tốt.

Hắn cũng muốn xem thử, tồn tại có thể khiến nhân vật như Phong Đô bất lực rốt cuộc đáng sợ đến mức nào.

“Đi thôi!” Phong Đô gật đầu, đưa tay xé rách vị diện.

Một khe nứt hiện ra, hai người tiến vào một vùng hư không đen kịt, xung quanh không có chút ánh sáng nào, nguyên khí hay hồn khí cũng không tồn tại.

Đây là vùng không gian phía dưới của 18 tầng vị diện, có thể hiểu đơn giản là 18 tầng đều lơ lửng giữa nơi này.

Muốn đến được đây, ngươi phải có đủ thực lực xé rách vị diện…

Đương nhiên, chỉ số rất ít nhân vật làm được điều này.

“Hơi thở thật đáng sợ…” Lạc Nam nhận thấy không gian xung quanh rung chuyển, một cảm giác áp lực hiện hữu.

“Không đúng!” Phong Đô bỗng nhiên biến sắc:

“Nó đâu rồi?”

“Cái gì?” Lạc Nam giật mình, vội vàng kích hoạt Cấm Kỵ Bá Nhãn quan sát.

Bốn phương tám hướng xung quanh trống rỗng, mà hơi thở cường đại hắn cảm nhận được vừa rồi chỉ là do vài luồng khí tức còn đọng lại mà thôi.

Chỉ với khí tức, đã khiến hắn áp lực…

Nơi đây quả thật từng có một tôn quái vật chân chính ngự trị.

“Nó đã rời đi!” Sắc mặt Phong Đô vốn đen nay càng đen hơn:

“Có vẻ bị ta quấy rầy quá lâu, nó quyết định đổi chỗ.”

“Sao nó không đập chết ngươi luôn cho rồi?” Lạc Nam tràn ngập hiếu kỳ.

“Ta có thủ đoạn giữ mạng, đánh không lại liền chạy vào vị diện dưỡng thương.” Phong Đô thản nhiên trả lời:

“Mà nó là Kẻ Trấn Giữ U Minh, sẽ không xông vào 18 vị diện gây tổn hại.”

“Ngươi đánh với nó như vậy bao lâu rồi?” Lạc Nam hỏi.

“Khoảng trăm vạn năm gì đó!” Phong Đô vuốt cằm:

“Lâu quá không nhớ rõ!”

“Moá!” Lạc Nam nhịn không được chửi thề:

“Ngươi tưởng tượng từng ấy thời gian, bên tai thỉnh thoảng sẽ có con ruồi vo ve phá hỏng giấc ngủ của ngươi, ngươi chịu nổi không?”

Hắn bắt đầu đồng cảm với “Kẻ Trấn Giữ U Minh” kia…

Mấy trăm vạn năm, Phong Đô thường xuyên chạy đến gây hấn với nó, đánh không lại thì bỏ chạy mất dạng, một thời gian chạy đến gây sự tiếp.

Đổi lại là bất cứ ai đều sớm tẩu hoả nhập ma rồi, tức giận đến phát điên.

Lạc Nam nhận ra Kẻ Trấn Giữ U Minh rất là kiên nhẫn, tâm cảnh phải vững vàng lắm mới chịu được con ruồi vo ve bên tai mãi như vậy.

“Ngươi thì biết cái gì? Nếu không lấy nó làm niềm vui, ta đã sớm ngủ giống mấy lão quái kia rồi.” Phong Đô nói.

“Ngươi thử cưới vợ, sinh con xem sao.” Lạc Nam đề xuất ý kiến:

“Đó là sự tình rất vui.”

“Phong Đô Nhất Mạch mỗi đời chỉ có một truyền nhân duy nhất!” Phong Đô ngạo nghễ nói:

“Mà ta đã có đệ tử kế thừa rồi, không cần sinh thêm!”

“Nhưng truyền nhân của ngươi lại còn bái người khác làm thầy!” Lạc Nam lầm bầm.

“Ngươi…” Phong Đô sắc mặt đỏ bừng, nén giận quát:

“Tìm kiếm, gặp trực tiếp truyền âm!”

“Được!” Lạc Nam gật đầu, lặng lẽ thả ra vô số con Xích Nha Hắc Ám.

Phong Đô cũng kích phát đôi mắt màu đỏ uy nghiêm, thân ảnh hoá thành một đạo hắc quang biến mất.

Kẻ Trấn Giữ U Minh nhất định là muốn tìm chỗ khác ngủ say tránh Phong Đô đến chọc tức nó…

Phải chia nhau đi tìm.

“Hì hì, có thể khiến đường đường Ngục Đế nén giận như vậy, phu quân quả là có một không hai!” Đình Manh Manh khoái trá cười.

“Ngục Đế là xem phu quân là bằng hữu, từ lần gặp mặt này… y chưa từng xưng “trẫm” với chàng.” Yên Nhược Tuyết nói.

“Ta cũng đâu có xưng “bổn toạ” với hắn!” Lạc Nam nhún vai:

“Khuyên hắn lấy vợ mà thôi, hắn giận như vậy làm gì?”

“Baba, nửa Tuyên Cổ Đấu Trường còn lại ở trong tay tên truyền nhân kia của Hắc Đô Đô đại bá.” Tiểu Thiên Ý phụng phịu nói:

“Không dễ lấy lại a.”

“Ra là vậy, chẳng trách có thể cạnh tranh với công chúa nhà chúng ta.” Mấy vị phu nhân bừng tỉnh đại ngộ.

Trước đó còn không biết thần thánh phương nào có thể một trận chiến sòng phẳng bất phân thắng bại với Tiểu Thiên Ý, không ngờ đó lại là truyền nhân của Phong Đô Nhất Mạch.

Tiểu Bá Chủ hoà với Phong Đô Thiếu Chủ, cũng là kết quả có thể chấp nhận.

“Như vậy à…” Lạc Nam vuốt cằm nói:

“Lần này ta uống rượu do tên đó ủ ra đã ghiền vô cùng, cũng không thể giúp ngươi… tự bằng bản lĩnh của mình tranh đoạt a.”

“Được!” Tiểu Thiên Ý hai mắt hừng hực chiến ý.

Lạc Kỳ Nam bên cạnh cũng nóng lòng muốn thử, vị truyền nhân kia không chỉ có được truyền thừa của Phong Đô, mà còn có một vị sư phụ khác không kém.

Đây mới là điều khiến Lạc Kỳ Nam lưu tâm, nàng muốn xem thử kẻ đó rốt cuộc mạnh đến mức nào.

Lạc Nam gọi ra Bá Kỵ Long Mã, bắt đầu tìm kiếm…

Nhưng tồn tại cường đại muốn lánh mặt, không phải muốn tìm là tìm…

Gần một năm qua, Lạc Nam chưa tìm thấy bất cứ manh mối nào, khắp nơi vẫn là một màu đen.

Bằng vào tiểu hỗn độn trong cơ thể, hắn thả ra hàng chục tỷ con Xích Nha Hắc Ám, ánh mắt của chúng nó mang theo Cấm Kỵ Bá Nhãn.

Chỉ cần lượn một vòng, nửa cái Chung Cực cũng sẽ bị nhìn thấu… thế mà bất lực ở tại vùng hư không này.

“Chắc phải dựa vào Hắc Đô Đô…” Hắn chép miệng.

Phong Đô có kinh nghiệm, lại từng tiếp xúc nhiều với Kẻ Trấn Giữ U Minh…

Nếu ngay cả Phong Đô cũng tìm không được, Lạc Nam không nghĩ mình có biện pháp.

Nhất là khi Thiên Cơ Chi Đạo ở nơi này vô hiệu.

Trong lúc Bá Chủ vắng mặt, Chung Cực Giới lại đang dần dần bành trướng.

Kế hoạch của Chung Cực Giới Linh cùng Hỗn Độn Chi Linh tuy xảy ra biến cố nhưng cũng hoàn thành được một nửa.

Mà hiện tại, Chung Cực Giới đang tận dụng thu hoạch.

Hỗn Độn phình to, điên cuồng quy tụ lực lượng và quy tắc về phía Chung Cực Giới.

Chung Cực Giới từng chút, từng chút một to lớn hơn.

Nó tạo ra thêm những khu vực mới không thuộc phạm vi địa bàn của Bá Việt Tông, Cấm Khu hay Trấn Cực Liên Minh…

Tại những khu vực này, có bóng dáng của Bất Hủ Thần Vật vô chủ xuất hiện, còn có các thiên tài địa bảo, quy tắc cường đại được trời đất sinh ra…

Tin tức này vừa ra, toàn thế giới điên cuồng.

Vô số tu sĩ, đặc biệt là Siêu Thần chấp nhận rời khỏi địa bàn, lao thẳng đến vùng thiên địa mới.

Trong số đó, có cả những người quen của Lạc Nam…

Linh Giới Chi Chủ, Bùi Nhật Linh, Hắc Trư, Bọ Hung, Tiểu Đậu Bỉ, Vương Ưng, Băng Dũng, Long Ngạo Thế…

Bọn hắn bước vào hành trình cạnh tranh khốc liệt, truy cầu Bất Hủ.

Cả đám đều có một quyết tâm, ở tại phiến thiên địa này lập nên cơ đồ của riêng mình, âm thầm phát triển, ủng hộ Bá Việt Tông.

Chúc cả nhà ngủ ngon.

Mời mọi người đăng ký kênh youtube để kênh đạt móc quan trọng là 10k sub ạ.

https://www.youtube.com/@AkayTruyen

Độc giả có lòng ủng hộ e thì thông tin đây:

AgriBank: 1809205083252 - TechcomBank: 8822261998

Momo: 0942.973.261 - Paypal: nguyenphuochau12t2@gmail. com

Xin chân thành cảm ơn!