Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 73

topic

Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 73 :NT2 – Chiếc xương sườn thứ hai

Sau khi kết thúc chuyến du lịch, cũng vừa vặn đến lúc Tạ Thanh Từ khai giảng.

Nghỉ phép một tháng, công việc ở tập đoàn chất đống như núi, Lương Kinh Trạc đưa Tạ Thanh Từ về Kinh Triệu xong, ngay trong ngày hôm đó anh phải bay trở lại Cảng đảo.

Hai người ăn trưa ở gần đại học Kinh.

Sắp đến ngày nhập học, hàng quán quanh trường cũng bắt đầu nhộn nhịp trở lại. Tạ Thanh Từ xem qua mấy nhà hàng liên tiếp, đều thấy thông báo cần chờ bàn.

Biết Lương Kinh Trạc phải ra sân bay gấp, cô quyết định đổi chỗ khác, cô nói anh cứ đi thẳng ra sân bay, cô tự bắt xe về trường, dù sao cũng ở trong Kinh Triệu, không quá xa.

Lương Kinh Trạc chỉ hỏi cô có đói không, đồ ăn trên máy bay lúc về cũng không tệ, Tạ Thanh Từ nói ăn cũng được, hiện tại vẫn chưa đói.

Anh nói vậy thì không cần vội, ăn cơm xong đưa cô về trường cũng là chuyện một đôi việc.

Khu ẩm thực quanh làng đại học chủ yếu phục vụ sinh viên, ồn ào náo nhiệt, mang đậm hơi thở cuộc sống.

Bình thường dù là tiếp khách hay đi ăn riêng, Lương Kinh Trạc cũng hiếm khi đến những nơi như thế này.

Lần trước ở Cảng đảo đi ăn khuya với Tạ Thanh Từ là lần đầu tiên, lần này coi như là lần thứ hai.

Đồ Tây thì chú trọng không gian yên tĩnh, đồ Trung cũng thường chọn những nơi riêng tư như nhà hàng tư nhân.

Nhưng anh cũng không ngại trải nghiệm cuộc sống của Tạ Thanh Từ một chút, cảm thấy bà Trang hay nói anh vô vị, chẳng có chút sức sống của người trẻ tuổi nào cũng có lý.

Ngay cả bản thân bà Trang, tuổi đã lớn mà vẫn thường xuyên cùng các chị em đi ăn chợ đêm, lẩu, đồ nướng, và cả những món mà tuy Lương Kinh Trạc không hiểu nổi nhưng vẫn tôn trọng cái gọi là “cơm sống ảo”.

Anh không hiểu, cơm còn phân ra đẹp với không đẹp sao?

Lần đầu Tạ Thanh Từ nghe anh nói vậy đã không nhịn được cười, cô nói rằng lần sau cô sẽ dẫn anh đi ăn thử “cơm sống ảo”, rồi anh sẽ biết là gì.

Thế là nhà hàng trưa nay bọn họ chọn là một quán “cơm xinh đẹp” được sinh viên quanh đây đánh giá rất cao.

Trước đây Tạ Thanh Từ từng cùng Kha Mông và Đoạn Tư Dư đến ăn một lần, cô thấy hương vị cũng thường thường, không có gì đặc sắc, nhưng đúng là lên ảnh rất đẹp.

Trong lúc chờ bàn, Lương Kinh Trạc nhận được khá nhiều sự chú ý. Người qua lại đa phần là sinh viên ăn mặc giản dị, chỉ có mình anh một bộ âu phục chỉnh tề, so với những gương mặt non nớt xung quanh, khí chất của anh càng thêm nổi bật.

Trước đây đa phần anh đi ăn đều đặt bàn trước, cho dù có phải chờ thì cũng sẽ có khu vực chờ riêng, chỉ cần đến đúng giờ hẹn là chắc chắn có chỗ.

Đây là lần đầu tiên Lương Kinh Trạc biết đến kiểu ăn uống thế này. Quá số phải xếp hàng lại từ đầu. Hơn nữa mỗi ngày chỉ giới hạn số lượng nhất định.

Mày anh bất giác nhíu lại.

Marketing tạo sự khan hiếm?

Tuy không thể hiểu nổi, nhưng nhìn dòng người xung quanh dù tốn thời gian cũng chấp nhận ngồi chờ, anh đành phải thừa nhận chiến lược marketing này thực hiện khá thành công.

Tạ Thanh Từ cầm phiếu số, cảm nhận được ánh mắt thỉnh thoảng liếc qua từ xung quanh, lần đầu tiên cảm thấy việc được chú ý thế này có chút không tự nhiên.

Lương Kinh Trạc nhận lấy thực đơn mà cô nhân viên phục vụ nhiệt tình đưa tới, nói có thể gọi món trước.

Anh nhìn lướt qua những món “best seller” của quán được đánh dấu bằng ngọn lửa nhỏ màu đỏ rực ghi chữ “hot”.

Đa phần đều là thực phẩm chế biến sẵn, nhưng giá cả lại định ở mức hơi cao so với mặt bằng chung.

Anh càng không hiểu nổi, nhưng cũng không nói gì.

Tạ Thanh Từ quay đầu nhìn anh, “Phía trước còn mấy bàn nữa, hay là chúng ta đổi chỗ khác nhé?”

Còn ở đây thêm nữa, chắc cô mắc chứng sợ xã hội mất.

Cô gái bên cạnh đã liếc nhìn sang bên này không dưới mười lần, sắc mặt bạn trai cô ấy đã bắt đầu khó coi rồi.

Thậm chí còn nghe thấy hai người bọn họ tranh cãi nhỏ, chàng trai cho rằng ăn mặc âu phục giày da thế này nếu không phải là mấy tay đa cấp làm màu thì cũng là nhân viên kinh doanh, nhan sắc lại còn “đỉnh chóp” thế kia, khả năng cao là nhân viên sale đi tiếp khách rồi, vì phải tiếp mấy bà phú bà mà.

Cô gái cạn lời, có nhân viên sale nào mặc đồ may đo riêng thế kia không? Bộ âu phục kia nhìn một cái là biết không phải kiểu dáng và chất liệu dây chuyền rồi, hiểu không hả?

Mặc dù việc liên tưởng Lương Kinh Trạc với phú bà quả thực có chút buồn cười, nhưng để tránh “chiến tranh” không cần thiết bùng nổ, Tạ Thanh Từ quyết định rời xa chốn thị phi này.

Lương Kinh Trạc đặt thực đơn xuống, khó hiểu hỏi lại: “Không phải em nói qua số thì phải xếp hàng lại sao?”

Vẻ mặt anh có chút nghiêm túc, dường như khó mà thấu hiểu được mô hình này, nhưng vì phép lịch sự nên vẫn lựa chọn tôn trọng quy định.

Tạ Thanh Từ bị biểu cảm của anh chọc cười, đứng dậy, giơ chiếc điện thoại trong tay lên, “Có thể gọi số trực tiếp trên app mà.”

Còn có thể như vậy sao?

Lương Kinh Trạc bị cô kéo đứng dậy, bước ra khỏi khu vực chờ.

Nhà hàng nằm trong trung tâm thương mại, Tạ Thanh Từ định xuống lầu đi dạo một chút. Lúc đi thang máy xuống, cô nhớ lại lời bình luận về phú bà của chàng trai ban nãy, bỗng nhiên thấy tò mò.

“Trước đây lúc anh đi xã giao tiệc tùng, có gặp chị gái giàu có nào bắt chuyện với anh không?”

Lương Kinh Trạc không hiểu ý cô lắm, “Chị gái giàu có?”

Tạ Thanh Từ gật đầu, “Ừm, chính là phú bà ấy, kiểu siêu cấp giàu có.”

Vung tiền như rác, gia tài bạc triệu.

Anh khựng lại một lát, chậm rãi mở miệng: “Toàn bộ Cảng đảo ngoại trừ bà Trang ra, chắc không có người phụ nữ nào giàu hơn anh.”

“…” Tạ Thanh Từ mím môi, “Vậy ngoài Cảng đảo thì sao?”

Lương Kinh Trạc ngẫm nghĩ một chút, “Nếu để lại phương thức liên lạc được tính là bắt chuyện, thì có.”

Hơn nữa là không ít.

“Nhưng đa phần là liên hệ công việc, những lời mời vào giờ nghỉ ngơi anh thường không đi.”

Thỉnh thoảng có đi thì cũng là trong trường hợp có những người đàn ông khác cùng tham dự, còn việc đi gặp riêng người khác giới trong giờ nghỉ ngơi, chưa từng có.

Tạ Thanh Từ lại lắc đầu, “Không phải kiểu bắt chuyện đó.”

Anh nghi hoặc, “Vậy là gì?”

Cô dùng hai ngón tay kẹp tờ phiếu số, cười một cái, “Kiểu này này, trực tiếp đưa thẻ phòng.”

Lương Kinh Trạc nhìn lướt qua tờ phiếu trên tay cô, sau đó nhìn vào mắt cô, khóe miệng cũng cong lên, “Em định đưa cho anh sao? Nếu vậy anh rất sẵn lòng tới hẹn.”

Tạ Thanh Từ chun mũi, nhăn lại thành nếp nhăn đáng yêu, hạ tay xuống, từ chối: “Không thèm.”

Cô đâu có ngốc, thế thì khác gì tự dâng mỡ đến miệng mèo?

Lúc này thang máy xuống đến tầng trệt, Lương Kinh Trạc cười khẽ, cùng cô bước ra ngoài.

Giờ này trong trung tâm thương mại cũng đa phần là sinh viên đi dạo, trong đó buôn bán đắt hàng nhất chắc chắn là các loại cửa hàng trà sữa cà phê.

Đi ngang qua một tiệm trà sữa hương trái cây thơm nức, Tạ Thanh Từ dừng bước, nghiêng đầu, “Em mời anh uống trà sữa.”

Trà sữa thì Lương Kinh Trạc biết, một số món tráng miệng nổi tiếng ở Cảng đảo đều liên quan đến trà sữa, trong đó kinh điển nhất là sự kết hợp giữa trà sữa và cà phê gọi là Uyên Ương.

Nhưng anh cũng chỉ giới hạn ở mức biết, chưa từng uống.

Tuy hơi muốn từ chối, nhưng nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Tạ Thanh Từ, anh vẫn gật đầu, đáp: “Được.”

Tạ Thanh Từ cười rạng rỡ, lấy điện thoại ra, chọn app của một thương hiệu trà sữa nổi tiếng, ấn vào rồi hỏi: “Anh muốn uống gì?”

Lương Kinh Trạc nhìn chiếc điện thoại đưa tới trước mặt, các loại đồ uống trên màn hình hoa cả mắt. Thật ra anh hơi muốn chọn mục cà phê ở phía dưới, nhưng cuối cùng vẫn dời mắt về những ly trà hoa quả màu sắc rực rỡ kia.

“Anh sao cũng được, em muốn uống gì? Cứ gọi món em thích là được.”

Tạ Thanh Từ như nhìn thấu suy nghĩ của anh, “Không phải cuối cùng anh định để em uống cả hai ly đấy chứ?”

Anh mím môi, “Không phải, nếu có ly nào em không thích thì có thể đổi cho anh.”

Tạ Thanh Từ bĩu môi cười, “Em tin anh mới lạ.”

Nói xong tiếp tục xem danh sách gọi món.

Thực ra bình thường Tạ Thanh Từ cũng ít uống trà sữa, đa phần là Kha Mông và Đoạn Tư Dư thích uống, cô thỉnh thoảng chỉ phụ trách trả tiền chứ không uống.

Xem xét một hồi, cuối cùng cô chọn hai loại mà Kha Mông và Đoạn Tư Dư hay uống, khẩu vị của hai “thánh ăn” này chắc chắn sẽ không sai.

Vừa đặt đơn xong, ngẩng đầu lên, liền thấy hai người mà giây trước còn lởn vởn trong đầu cô giờ đã xuất hiện ngay trước mắt.

Kha Mông và Đoạn Tư Dư vừa lấy trà sữa từ trong quán ra, mỗi người bưng một ly, ngậm ống hút nhưng đều chưa uống, cứ thế mở to hai mắt nhìn chằm chằm vào họ.

Sau khi Tạ Thanh Từ ngẩng đầu lên, Kha Mông hạ ly trà sữa xuống, “Tớ đã bảo mà, chắc chắn là A Từ.”

Nói rồi, hai người bước tới, trước tiên là cười chào hỏi Lương Kinh Trạc đang đứng bên cạnh: “Hi, Lương tổng!”

Tạ Thanh Từ không ngờ lại tình cờ gặp hai người họ ở đây, “Hai cậu quay lại trường từ bao giờ thế?”

Hai hôm trước nói chuyện trong nhóm còn nói phải hai ngày nữa, có thể đúng ngày bắt đầu đi học mới quay lại.

Hai người cười hề hề, “Ở nhà chán quá, nghe cậu nói hôm nay cậu về trường nên bọn tớ cũng cùng về luôn, hôm nay tiện thể ra ngoài đi dạo, thuận đường ăn cơm.”

Nói xong, ánh mắt đảo qua lại đánh giá hai người họ một chút, “Hai người tới đây ăn cơm à?”

Tạ Thanh Từ nhìn Lương Kinh Trạc bên cạnh, gật đầu: “Ừ.”

Nếu là bình thường chắc chắn cô sẽ rủ ăn cùng, nhưng hôm nay có Lương Kinh Trạc, cô lo anh sẽ không quen nên không nói.

Lương Kinh Trạc nhận ra người tới là hai cô bạn cùng phòng của Tạ Thanh Từ, tuy rằng trước đây chỉ gặp một lần, nhưng cũng có thể thấy tình cảm ba người khá tốt.

Anh chủ động mở lời: “Vậy cùng ăn một bữa nhé?”

Kha Mông và Đoạn Tư Dư nghe vậy thì khựng lại một chút, họ vẫn chưa hoàn hồn sau sự ngạc nhiên khi đột nhiên được mời.

Lương Kinh Trạc nhìn hai người, rất lịch sự hỏi han: “Không tiện sao?”

Hai người lập tức lắc đầu, ánh mắt kiên định nói: “Không, tiện mà!”

Bữa trưa hai người vốn dĩ đã biến thành bốn người.

Lúc gọi món, hai người mới gia nhập tạm thời thay đổi tác phong thường ngày, ngay cả tư thế ngồi cũng vô cùng khép nép.

Tạ Thanh Từ hỏi họ muốn ăn gì, họ đều trả lời không kén ăn, gì cũng ăn được.

Tạ Thanh Từ nhìn dáng vẻ câu nệ của họ, cô cười một cái, dựa theo khẩu phần bốn người mà gọi một số món trước đây từng ăn cùng họ.

Trong lúc chờ món, Lương Kinh Trạc ra ngoài nghe điện thoại, bầu không khí ngột ngạt mới hơi giãn ra một chút.

Kha Mông cúi thấp người, rướn qua mặt bàn, hỏi Tạ Thanh Từ: “Tớ có một câu hỏi, cậu với chồng cậu có cãi nhau bao giờ không?”

Tạ Thanh Từ nhìn thoáng qua Lương Kinh Trạc đang nghiêng đầu nghe điện thoại ở đằng xa, cũng cúi người thì thầm: “Không có.”

Kha Mông gật đầu, ra dấu “OK”.

Chỉ riêng việc không nói chuyện đã tạo ra áp suất thấp thế này rồi, không dám tưởng tượng nếu cãi nhau thì không khí sẽ lạnh đến mức nào.

Một lát sau, Lương Kinh Trạc nghe điện thoại xong, anh cúp máy, đặt điện thoại xuống.

Kha Mông quyết định phá vỡ bầu không khí kỳ quái, chủ động bắt chuyện với Lương Kinh Trạc, “Anh biết hai đứa tôi là ai chứ ạ?”

Mặc dù lần gặp trước đã giới thiệu rồi, nhưng lo anh quý nhân hay quên, dù sao nhìn vào cái CV dài hơn cả mạng sống của cô nàng lôi ra thì thấy anh đúng là rất bận rộn.

Lương Kinh Trạc gật đầu, ánh mắt lần lượt lướt qua hai người họ, “Kha Mông, Đoạn Tư Dư.”

Trí nhớ của anh vẫn khá tốt, không đến mức không nhớ nổi.

Kha Mông gật đầu, “Dạ vâng.”

Sau đó, bầu không khí lại rơi vào sự im lặng quỷ dị.

Hai cô nàng như có kiến bò trên người, cảm thấy ngồi kiểu gì cũng không thoải mái.

Cũng may nhân viên phục vụ kịp thời mang đồ ăn lên, kết thúc sự dày vò này.

Trong quá trình ăn, Tạ Thanh Từ biết Kha Mông và Đoạn Tư Dư không tự nhiên, nên cô vẫn luôn tìm chủ đề nói chuyện, nhưng những chuyện các cô có thể tán gẫu thì cơ bản Lương Kinh Trạc không xen vào được.

Có điều anh cũng không để ý, nghe cô nói, tiện tay thỉnh thoảng gắp thức ăn cho cô.

Giữa chừng anh còn nếm thử một ngụm trà hoa quả của Tạ Thanh Từ, ban đầu anh ôm tâm thế chắc cũng chẳng ngon lành gì để thử, nhưng khi vào miệng lại bất ngờ thấy hương vị cũng được, mùi trà rất thanh mát.

Nhưng anh không thích ngọt, mức đường Tạ Thanh Từ chọn đã rất thấp rồi mà uống vào vẫn thấy hơi ngọt, anh chỉ nếm một ngụm rồi thôi.

Ly của anh vẫn chưa mở nắp, chắc lát nữa đưa cho Lục Lệ uống.

Lúc sắp ăn xong, Lương Kinh Trạc đứng dậy đi thanh toán. Nhìn bóng lưng đi về phía quầy thu ngân, áo vest khoác ngoài lúc ăn đã cởi ra, áo gile phối với sơ mi trắng càng tôn lên tỷ lệ cơ thể ưu việt.

Hai cô bạn vẫn không nhịn được mở miệng: “Tỷ lệ cơ thể của chồng cậu, đúng là đỉnh của chóp.”

Nói xong, lại đồng loạt quay đầu lại, “Giáo trình lần trước tớ tìm cho cậu ấy, dùng đến chưa?”

Tạ Thanh Từ nhìn hai đôi mắt chớp chớp trước mặt, d*c v*ng thám hiểm sắp bùng nổ đến nơi.

Cô hơi nghiêng đầu, xoa xoa cần cổ hơi nóng lên, lúng túng ừ hữ một tiếng, giọng nói quá mơ hồ, căn bản không nghe rõ rốt cuộc là dùng hay chưa.

Lúc đó thực ra là do Kha Mông tò mò, cô bạn mình và Lương Kinh Trạc rốt cuộc đã tiến triển đến bước nào rồi, dù sao cũng ở bên nhau gần nửa năm, nhìn cái không khí giữa hai người này là hoàn toàn đạt tiêu chuẩn rồi, không đến mức ngay cả hôn cũng chưa hôn chứ?

Cô nàng còn rất hào phóng nói mình có thể cung cấp hỗ trợ kỹ thuật lý thuyết, muốn vì cô mà giải quyết khó khăn.

Lúc đó Kha Mông tưởng Tạ Thanh Từ sẽ mắng các cô không đứng đắn, rồi tắt thông báo nhóm chat, không thèm đôi co với các cô nữa, ai ngờ đâu, cô trực tiếp gửi lại một câu: 【Được.】

Làm hai cô nàng rớt cả cằm.

Tiên nữ cũng vướng bụi trần rồi!

Thế thì đương nhiên! Dốc sức viện trợ thôi!

Nhưng mãi vẫn chưa tìm được cơ hội hỏi kết quả.

Thấy phản ứng này của Tạ Thanh Từ, đã không cần trả lời nữa rồi, hai người nhìn nhau, độ cong của khóe miệng còn khó ghìm hơn cả súng AK.

Tạ Thanh Từ hắng giọng một cái, Lương Kinh Trạc đã thanh toán xong, cô cầm lấy áo khoác của anh, đứng dậy, vội vàng chuyển chủ đề, “Đi thôi, thanh toán xong rồi.”

Ra khỏi nhà hàng, Tạ Thanh Từ nhìn giờ, đưa áo khoác cho Lương Kinh Trạc, “Vậy anh ra thẳng sân bay đi, lát nữa em về cùng các cậu ấy là được rồi.”

Tiết kiệm được thời gian đưa cô về trường, anh có thể thong thả đến sân bay, tiện thể nghỉ ngơi một chút.

Lương Kinh Trạc không nói gì, anh nhìn cô một lúc.

Kha Mông và Đoạn Tư Dư ở phía sau đã nhanh chóng phản ứng, song song giơ tay, “Chắc là không được rồi A Từ, bọn tớ còn một suất chiếu phim nữa, mười lăm phút nữa là chiếu rồi.”

Sau đó như sợ chưa đủ thuyết phục lại thở hắt ra bổ sung thêm, “Hết vé rồi, giờ cậu mua vé cũng không kịp nữa đâu.”

Đồ ngốc cũng nhìn ra được hai người họ sắp chia tay, hai cô mà còn tiếp tục làm bóng đèn thì quả thực quá thất đức.

Tạ Thanh Từ không nghe ra ẩn ý này, “Vậy à, thế được rồi.”

Ánh mắt Lương Kinh Trạc lướt qua gương mặt hai người đang kẻ tung người hứng diễn kịch kia, quay đầu nhìn Tạ Thanh Từ, “Anh đưa em về.”

Chỉ đành như thế.

Tạ Thanh Từ gật đầu đồng ý.

Lúc đến đại học Kinh, cách giờ máy bay của Lương Kinh Trạc cất cánh còn hai tiếng nữa, thời gian vẫn rất dư dả.

Tạ Thanh Từ cầm đồ đạc, “Vừa khéo, anh còn có thể vào phòng chờ nghỉ ngơi một chút.”

Cô còn lo anh sẽ bị vội.

Nói xong, ngẩng đầu nhìn anh một cái, quyết định vẫn là trực tiếp xuống xe.

Lục Lệ còn ở trên xe, dù là ôm anh một cái hay hôn lên mặt anh đều không thích hợp, vừa định chúc anh thuận buồm xuôi gió như mọi khi thì Lục Lệ ở ghế lái cuối cùng cũng phản ứng lại, tháo dây an toàn xuống xe.

Cửa xe đóng lại kèm theo độ rung nhẹ của thân xe, Lục Lệ đứng ra phía đuôi xe.

“…”

Kể ra cũng quá tinh ý rồi.

Động tác chuẩn bị xuống xe của Tạ Thanh Từ khựng lại, chớp mắt nhìn Lương Kinh Trạc vài giây, “Anh muốn em ôm anh hay hôn anh?”

Lần đầu tiên từ Cảng đảo trở về, anh còn hỏi cô tại sao không tạm biệt anh.

Màng kính xe màu đen sẫm, ánh sáng bên ngoài không chiếu vào được bao nhiêu, trong ánh đèn viền nội thất nhấp nháy, Lương Kinh Trạc nhìn cô, “Anh không đòi thì em không làm sao?”

Tạ Thanh Từ bật cười, cô nghiêng người hôn lên mặt anh một cái, lại vươn tay ôm anh, “Vậy thì có cả hai.”

Lương Kinh Trạc siết chặt vòng tay, ôm người vào lòng thêm chút nữa, hôn lên trán cô, khẽ nói: “Chăm sóc bản thân cho tốt.”

Tạ Thanh Từ nghiêng đầu tựa lên vai anh, cảm nhận hơi thở quen thuộc và hơi ấm bao bọc.

Rõ ràng đã tạm biệt bao nhiêu lần, nhưng cô luôn cảm thấy lần nào cũng luyến tiếc hơn lần trước một chút.

Cô khẽ gật đầu hai cái, đáp: “Vâng.”

Nhận ra tâm trạng chùng xuống của người trong lòng, trong lòng Lương Kinh Trạc cũng không dễ chịu, cười khổ một tiếng: “Anh chẳng muốn đi chút nào.”

Sự bốc đồng trẻ con như thế này, trong suốt hai mươi tám năm qua, chưa từng xuất hiện trong cuộc đời anh.

Giờ phút này quả thực anh muốn mặc kệ tất cả, ở lại bên cô thêm chút nữa.

Tạ Thanh Từ lùi ra khỏi lòng anh, “Vẫn phải đi chứ, Lương tổng không thể làm ông chủ vô trách nhiệm được.”

Nói xong, nâng mặt anh lên, chủ động hôn lên môi anh một cái, “Đi đi, lần sau gặp.”

Môi vừa rời đi, đã bị đè gáy giữ lại, Lương Kinh Trạc hơi nghiêng đầu, hôn xuống, “Không vội, còn sớm.”

Nụ hôn chia ly luôn đặc biệt hơn một chút, mang theo sự không nỡ và nhớ nhung, khắc ghi hơi ấm và dấu vết của nhau nơi đầu lưỡi.

Tạ Thanh Từ cũng không lùi bước, dưới sự nâng đỡ của lòng bàn tay anh, chủ động đáp lại.

Đến khi nhiệt độ cơ thể dần sôi trào, hô hấp trở nên dồn dập, Lương Kinh Trạc kết thúc nụ hôn này, trán tựa trán cô, giọng nói khàn đi, hơi thở chưa ổn định, “Được rồi, nếu không sẽ không dứt ra được mất.”

Cứ tiếp tục thế này có khi anh thực sự không đi nổi nữa.

Tạ Thanh Từ cảm thấy chắc là cô bệnh rồi, chuyến đi một tháng sớm chiều bên nhau, hành động thân mật đếm không xuể, nhưng cô vẫn vì một nụ hôn mà cảm thấy lưu luyến khôn cùng.

Giọng nói cũng mềm nhũn như cơ thể, rũ mắt đáp: “Vâng.”

Ánh mắt Lương Kinh Trạc lưu chuyển trên gương mặt ửng hồng của cô, nhìn kỹ từng đường nét lông mày, đôi mắt, cái mũi, đôi môi…

Cuối cùng anh khẽ cười, “Hay là em đi theo anh luôn đi.”

Lúc này anh lại càng không nỡ đi.

Tạ Thanh Từ lườm anh, “Sao anh còn tước đoạt quyền lợi được thụ hưởng giáo dục của nhân dân thế Lương tổng?”

Anh vẫn cười, nhớ tới hai cô bạn cùng phòng lúc nãy của cô, không quên “cà khịa” Lâm Nhạc Hân một chút, “Bạn cùng phòng của em tinh ý hơn Lâm Nhạc Hân nhiều đấy.”

Tạ Thanh Từ nghe không hiểu, ngẩn ra một lúc mới nhận ra anh đang nói gì, “Hả?” một tiếng, “Không phải hai cậu ấy nói đi xem phim sao ạ?”

Nói xong, cô bỗng nhiên như ngộ ra điều gì, “Họ lừa em á?”

Bảo sao lúc nãy khi đi, nhìn hướng hai người đó đi cũng không giống hướng rạp chiếu phim.

Lương Kinh Trạc cũng có chút bất lực, anh ôm người đặt lên đùi mình, nhéo nhéo má cô, giả vờ nghiêm khắc, “Sao cái đầu nhỏ này lại không thông thế hả? Mổ ra xem bên trong có gì nào.”

Anh còn tưởng cô nói muốn về cùng bạn cùng phòng là vì ngại bỏ bạn đi theo anh, hóa ra là cô thực sự định đi về cùng người khác.

Anh giả bộ đau lòng khẽ thở dài: “Đau lòng quá, hóa ra có người vốn dĩ chẳng định đi cùng anh thêm một đoạn nào cả.”

Tạ Thanh Từ cười, gạt tay anh ra, lấy lòng hôn lên môi anh, biện giải cho mình: “Em không có, anh không được trách em, là em nghĩ anh đang vội, đi sớm một chút thì đỡ phải cập rập, có thể nghỉ ngơi một lát mà.”

Trước đây mỗi lần từ Kinh Triệu trở về, cô thấy anh đều canh giờ rất sát, hầu như đến sân bay là sắp hết giờ lên máy bay rồi.

Cô không muốn lần nào anh cũng vội vàng như thế.

Lương Kinh Trạc dựa vào lưng ghế, nhìn cô gái nhỏ ngồi trên đùi đang cười lấy lòng mình, cũng cong môi cười theo, lòng bàn tay v**t v* lưng cô, h*n l*n ch*p m** cô, “Không sao đâu, so với nghỉ ngơi, anh muốn ở bên em nhiều hơn.”

Tạ Thanh Từ thu lại nụ cười bên khóe miệng, chăm chú nhìn anh một lúc, mở miệng gọi: “Lương Kinh Trạc.”

Anh khẽ đáp: “Hửm?”

“Tình yêu là sự tương tác hai chiều. Anh không để em tự đến Cảng đảo tìm anh, lại luôn lo nghĩ cho em chu toàn như thế, sẽ khiến em cảm thấy giữa chúng ta chỉ có mình anh là đang dụng tâm đối đãi. Em không muốn như thế. Anh và em, nên bình đẳng cảm nhận tình yêu và sự yêu thích của đối phương mới đúng.”

Ngẫm lại thì, dường như từ sau lần gặp đầu tiên, vẫn luôn là anh chủ động duy trì mối quan hệ này, cân nhắc tỉ mỉ chu toàn, việc gì cũng có hồi đáp, chuyện gì cũng có nơi chốn rõ ràng.

Dù bận dù mệt anh cũng chưa từng quên trả lời tin nhắn, chưa từng thiếu một cuộc gọi, chưa từng hủy một lần gặp mặt.

Chỉ cần là chuyện anh nhận lời, cô dường như chưa bao giờ phải lo lắng liệu có hoàn thành được không, hay có bị thay đổi, trì hoãn giờ chót hay không.

Nhất định luôn hoàn thành đúng giờ, hoàn mỹ.

So với anh, sự bỏ ra của cô có vẻ nhỏ bé không đáng kể, cũng chưa đủ dụng tâm.

“Em cũng muốn có thể làm chút gì đó cho anh, không phải chỉ đứng đó đợi anh đến tìm em, đi về phía em. Anh có thể hơi hơi bớt để tâm một chút, để lại cho em một chút không gian để thể hiện mà.”

Từng câu từng chữ, nhẹ nhàng mềm mại nhưng lại vô cùng rõ ràng. Trong lòng Lương Kinh Trạc nóng lên, anh in một nụ hôn lên trán cô, “Là điều anh nên làm, anh cũng rất vui khi có thể làm những việc đó cho em. Anh hy vọng em ỷ lại vào anh, hơn nữa, anh cảm nhận được mà, em không cần phải làm gì cả.”

Những giọt nước mắt cô rơi vì lo cho anh, những lời thích và nhớ nhung thốt ra khỏi miệng, ý muốn chứng minh tâm ý tương đồng với anh… Anh biết những điều này đã là đủ rồi.

Những cái khác không cần cô làm, giao cho anh là được.

Tạ Thanh Từ bỗng nhiên cảm thấy sống mũi cay cay, cô vươn tay ôm lấy anh, giọng mũi đặc sệt, nửa như hờn dỗi, “Anh cứ như thế này, em sẽ không rời xa anh được, em ăn vạ anh cả đời đấy.”

Anh khẽ cười, v**t v* lưng cô, “Thế chẳng phải rất tốt sao? Anh cầu còn không được.”

Trước kia, anh vẫn luôn không thể hiểu được chi tiết trong Kinh Thánh, Eva được tạo ra từ chiếc xương sườn thứ bảy của Adam.

Câu nói từng được tôn sùng là chuẩn mực cao nhất của tình yêu “Nàng là xương của xương tôi, thịt của thịt tôi…”, anh cũng không thể đồng cảm.

Làm sao có thể có người trở thành xương trong xương, thịt trong thịt của mình được chứ?

Đến bây giờ, anh đã hiểu rồi.

Một nỗi nhớ nhung tách ra từ máu thịt, một đoạn duyên phận được lóc ra từ xương cốt, là sự nôn nóng, là bất an, là hạnh phúc lấp đầy tim gan, là từ nay về sau chịu sự kìm kẹp của người, cam tâm tình nguyện trầm luân.

Anh hôn lên má cô, “Anh yêu em.”

Chẳng cầu gì khác, chỉ mong cô gái nhỏ của anh bình an mạnh khỏe, buồn bã hay vui vẻ luôn kề bên anh.