Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 74

topic

Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 74 :NT3 – Bổ sung hàng hóa


Thời gian chụp ảnh cưới ban đầu được ấn định vào cuối tháng 5. Lịch trình lúc đầu chỉ gói gọn trong hai tuần, nhưng do ảnh hưởng đột ngột của thời tiết, kế hoạch ban đầu bị hủy bỏ hoàn toàn. Lịch trình mới kéo dài hơn, dự kiến phải mất gần một tháng.

Cuối tháng 6 Tạ Thanh Từ phải thi cuối kỳ, thời gian không khớp, nên đành lùi lịch lại hai tháng. Như vậy thi xong là cô được nghỉ hè ngay, thời gian cũng không bị gấp gáp.

Đến giữa tháng 5, ba bộ váy cưới chính cùng lễ phục đã được may xong toàn bộ.

Tạ Thanh Từ thi cuối kỳ xong liền bay thẳng sang Cảng đảo để thử váy trước. Mấy nhà thiết kế đều có studio ở Cảng đảo, nếu có chỗ nào cần chỉnh sửa thì bên kia cũng có thể giải quyết kịp thời.

Lương Kinh Trạc có chuyến công tác ngắn ngày trước khi nghỉ phép chụp ảnh cưới, nhưng cho dù anh không đi công tác thì bà Trang Thư Doanh cũng chẳng định cho anh đi cùng.

Váy cưới là thứ cần tạo chút bất ngờ và bí ẩn cho chú rể, nói gì thì nói cũng phải đợi đến hôn lễ mới được nhìn thấy.

Tạ Thanh Từ không nhịn được nhắc nhở: “Mẹ à, anh ấy đã xem qua bản thiết kế rồi mà.”

Ba bộ váy theo phong cách nào Lương Kinh Trạc đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Trang Thư Doanh mặc kệ, “Dù sao thì đến hôn lễ mới được cho nó xem thực tế. Hồi đám cưới của mẹ, tuy là kết hôn có chút không tình nguyện, nhưng về khoản lễ phục thì mẹ vẫn rất coi trọng, bố con cũng phải đến hôm cưới mới được nhìn thấy đấy.”

Tạ Thanh Từ cười, gật đầu phụ họa: “Lễ phục của mẹ đúng là rất đẹp.”

Đám cưới của Trang Thư Doanh và Lương Quân Thực cho đến tận bây giờ vẫn là hình mẫu tiêu chuẩn cho các tiểu thư, phu nhân ở toàn Cảng đảo, từ quy mô đến tiệc khách, gọi là “đám cưới thế kỷ” cũng chẳng ngoa.

Tạ Thanh Từ đã từng nhìn thấy mấy bộ lễ phục đó trong phòng để đồ ở biệt thự Lương gia, đến tận bây giờ nhìn vẫn không hề lỗi mốt, rất thời thượng và sang trọng.

Trang Thư Doanh cười rạng rỡ, vỗ vỗ tay cô, “Mẹ nhất định sẽ không để con mất mặt đâu, chắc chắn phải nở mày nở mặt hơn mẹ năm xưa.”

Các khâu chuẩn bị cho đám cưới đều do bà Trang và bà Chu lo liệu, nhìn cái sự bận rộn đến sứt đầu mẻ trán của bà Chu từ sau tết đến giờ là đủ biết quy mô sẽ không nhỏ.

Số lượng lễ phục hơi nhiều, thử cả buổi sáng mới xong được một phần.

Rèm cửa lần lượt được kéo ra, lần nào cũng nhận được tiếng “wow” cảm thán của bà Trang, kèm theo tiếng chụp hình tanh tách, bà nói là phải gửi cho bà Chu đang ở xa tít Kinh Triệu không đến được xem cùng.

Thử xong bộ váy dạ hội cho tiệc after-party sau đám cưới, trong lúc chờ nhân viên tháo bớt một số bộ lễ phục xuống, Tạ Thanh Từ mệt muốn xỉu, ngồi bên mép bục trưng bày, nhắn tin than thở với Lương Kinh Trạc.

【Thật sự mệt quá đi mất, bộ nào cũng nặng trình trịch.】

Khác hẳn với lễ phục cô mặc bình thường, tùng váy lộng lẫy đồng nghĩa với việc trọng lượng tăng lên, nhưng vẫn phải giữ dáng, trong lúc mặc cứ phải hóp bụng suốt.

Lương Kinh Trạc gần đây đi công tác, có vẻ rất bận rộn, cô đoán anh sẽ không trả lời ngay, vừa định thoát ra xem lịch thì tin nhắn trả lời đã đến.

【Kiểu dáng thế nào, cho anh xem.】

Cái này đương nhiên là không được rồi, bà Trang đã nhấn mạnh tuyệt đối không được chụp ảnh gửi cho anh xem trước, Tạ Thanh Từ không thể làm kẻ phản bội, thế là chỉ chụp một góc nhỏ gấu váy.

Nhắn lại cho anh: 【Mẹ nói không được cho anh xem trước, em cho anh xem gấu váy thôi đấy.】

Bộ váy cuối cùng này vốn là lễ phục cho after-party, so với váy cưới chính ở lễ đường thì nhẹ nhàng hơn một chút, tất nhiên độ bảo mật cũng không cao đến thế, lộ chút gấu váy cũng chẳng sao.

Lần này anh không nhắn tin lại mà gọi điện thoại trực tiếp.

Bà Trang đã đi xem nốt mấy bộ lễ phục còn lại cùng nhân viên, trong phòng thử đồ rộng lớn chỉ còn lại vài nhân viên đang lặng lẽ làm việc, chuẩn bị bối cảnh cho mấy bộ tiếp theo, động tác nhanh nhẹn và yên tĩnh.

Tạ Thanh Từ ấn nút nghe.

Vừa kết nối, đã nghe thấy một câu nịnh nọt: “Rất đẹp.”

Cô ngẩng đầu nhìn bức tường gương kín mít sau bục thử đồ. Chiếc váy dạ hội đuôi cá ôm sát, chất liệu satin màu hồng phấn nhạt, điểm xuyết vài bông hoa nổi, vừa sang trọng lại vừa mang chút nét tinh nghịch linh động.

Cô chun mũi, bất mãn làu bàu: “Anh còn chưa nhìn thấy toàn bộ mà đã khen đẹp rồi, đúng là khéo miệng.”

Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ, sau đó tiếp lời: “Đã tưởng tượng ra rồi.”

Mới nhìn cái gấu váy mà đã tưởng tượng ra được, Tạ Thanh Từ chắc chắn anh chỉ được cái dẻo mỏ.

Phía sau truyền đến tiếng bước chân đẩy cửa đi vào, chắc là bà Trang và nhân viên lấy lễ phục đã quay lại, cô vội vàng định cúp máy, “Em phải tiếp tục thử đồ rồi, tối gọi lại cho anh sau nhé.”

“Gọi thế nào?”

Vừa dứt lời, bên cạnh bỗng nhiên có người ngồi xuống, giọng nói trong điện thoại và giọng nói thật bên tai trùng khớp với nhau.

Tạ Thanh Từ ngẩn người, quay đầu nhìn sang.

Bục thử váy có ba bậc, cô ngồi ở bậc thứ hai, gấu váy dạ hội trải dài xung quanh. Đôi chân dài bao bọc trong quần tây của anh trực tiếp gập lại, đôi giày da giẫm vững chãi trên sàn nhà dưới chân bục.

Cô vẫn chưa hoàn hồn, ngơ ngác nhìn người đàn ông đột nhiên xuất hiện bên cạnh.

Anh cũng giống cô, tay vẫn cầm điện thoại, áo vest vắt trên khuỷu tay, mang theo chút phong trần mệt mỏi vì đi đường gấp, ánh mắt cười cười nhìn cô.

“Định buôn điện thoại mặt đối mặt với anh à?”

Suy nghĩ đang treo lơ lửng cuối cùng cũng bị kéo trở về, Tạ Thanh Từ chớp chớp mắt, vẫn còn chút không dám tin, “Sao anh lại về rồi?”

Lương Kinh Trạc lấy điện thoại ra khỏi tai, “Hôm qua có người gọi điện cho anh, hình như nhớ anh lắm, anh lo cô ấy nhớ anh đến phát khóc nên anh về trước.”

Tạ Thanh Từ mạc danh kỳ diệu thấy mặt nóng ran, dời tầm mắt đi chỗ khác, “Gì chứ… mới gặp nhau một tuần trước mà.”

Làm gì mà nhớ đến phát khóc được?

Kỳ thi cuối kỳ lần này không có quy định cấm anh đến Kinh Triệu tìm cô. Các dự án lớn đều đã xong xuôi, Lương Kinh Trạc dứt khoát chuyển thẳng đến Kinh Triệu làm việc từ xa.

Vậy nên tính ra từ sau chuyến du lịch đầu năm trở về, anh về Cảng đảo nửa tháng xử lý hết công việc tồn đọng, sau đó là ở lỳ tại Kinh Triệu. Giữa chừng anh có về Cảng đảo một chút, nhiều nhất cũng chỉ hai ngày là lại quay sang.

Đương nhiên Tạ Thanh Từ cũng chẳng ở ký túc xá được mấy ngày.

Kha Mông và Đoạn Tư Dư kêu trời rằng số lần gặp cô trong học kỳ này đếm trên đầu ngón tay.

Muốn rủ cô đi ăn phải đặt lịch trước, tiện thể hỏi xem Lương Kinh Trạc có ở đó không, nếu có thì thôi khỏi rủ.

Mặc dù Lương Kinh Trạc không phản đối việc ăn cơm cùng bạn bè cô, nhưng bọn họ vẫn cảm thấy cả một bầu trời “khác biệt”.

Thật sự không muốn có cảm giác ăn cơm cùng người lớn trong nhà, nói chuyện cũng chẳng dám buông thả thoải mái.

Lương Kinh Trạc cũng không đến mức độc đoán như thế, biết mấy cô bạn cô ở cạnh mình không tự nhiên nên anh cũng không đi theo, anh vẫn thả Tạ Thanh Từ về tụ tập với bạn bè vài ngày.

Tất nhiên, cái “vài ngày” này là xen kẽ trong tuần, chứ chuyện đi liền mấy ngày là không có đâu. Mãi cho đến thời gian trước anh phải đi công tác nửa tháng, Tạ Thanh Từ mới đột nhiên chuyển hẳn về trường ở.

Mấy tháng trôi qua, cô bỗng nhiên không quen ngủ một mình nữa.

Tuần đầu tiên anh mới đi công tác, lúc gọi điện thoại trước khi ngủ buổi tối, cô có buột miệng nói một câu, cuối cùng cũng không còn cảm giác bên cạnh như có người nữa rồi.

Thế là ngày hôm sau, có người nào đó đã đi máy bay suốt đêm trở về, trên danh nghĩa là để tránh việc sau này cô lại tốn thời gian thích nghi với việc ngủ cùng anh, tốt nhất là đừng nên thích nghi với việc ngủ một mình thì hơn.

Lúc nhận được điện thoại của anh, Tạ Thanh Từ đã chuẩn bị đi ngủ rồi, cuối cùng cô vẫn phải dậy thu dọn đồ đạc.

Đi đi về về, cô lười mang hành lý theo, chỉ mang theo một ít đồ dưỡng da cần thiết.

Kha Mông và Đoạn Tư Dư thấy cô thu dọn đồ đạc đã chẳng cần hỏi nhiều, nhìn nhau rồi chui tọt vào trong chăn, phát ra tiếng than thở: “A Từ lại sắp không thuộc về chúng ta nữa rồi.”

Một tuần không gặp, đương nhiên không phải đắp chăn bông nói chuyện phiếm thuần túy rồi.

Vừa vào cửa gặp dì giúp việc còn giữ vẻ bình tĩnh tự chủ, nhưng vừa bước chân lên lầu là đã đè người ra hôn, vừa ép cô vào tường vừa c** q**n áo.

Từ phòng tắm hôn ra bệ cửa sổ, rồi lên giường, người không biết còn tưởng ít nhất cũng nửa năm rồi họ chưa gặp nhau.

Cả một đêm Tạ Thanh Từ cứ chìm nổi giữa việc ngủ quên rồi lại bị hôn tỉnh, cô còn giống người vừa ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ trở về hơn cả anh.

Ngày hôm sau ngủ một mạch đến chiều mới dậy, trong không gian tĩnh lặng, chỗ bên cạnh trên giường đã trống không.

Người đã lên chuyến bay trở về rồi.

Nếu không phải bộ đồ ngủ anh thay ra vẫn để cạnh đồ ngủ của cô, cô còn tưởng đêm qua mình nằm mộng xuân, mơ thấy anh về nhà họ một chuyến ấy chứ.

Ký ức triền miên nóng bỏng ùa về, đối lập với thực tế trống trải, khiến cô trùm chăn ngồi trên giường một lúc lâu mới hoàn hồn.

Anh cứ thế vội vội vàng vàng đi luôn sao?

Có điều, mục đích của Lương Kinh Trạc cũng đạt được rồi, quả thực Tạ Thanh Từ lại không quen ngủ một mình nữa.

Hôm qua gọi điện cho anh, cô lỡ miệng thú nhận rằng ngay cả trong giấc ngủ chập chờn, cô vẫn có ảo giác như thể giây tiếp theo sẽ được anh hôn. 

Có lẽ hình tượng ‘sắc lang’ của anh đã ăn sâu vào tâm trí cô quá rồi

Nhưng sao lại biến thành nhớ anh đến phát khóc rồi?

“Đừng có bóp méo sự thật, em không nói thế.” Tạ Thanh Từ phản bác.

Lương Kinh Trạc cười, hôn lên trán cô một cái, “Thì là anh nói.”

Nói xong, liếc nhìn bộ váy dạ hội trên người cô, màu sắc kiểu dáng đều rất hợp, “Anh nhìn thấy toàn bộ rồi, giữ nguyên đánh giá ban đầu, vẫn rất đẹp.”

Tạ Thanh Từ lúc này mới sực nhớ ra điều gì, cô nhìn bộ váy trên người mình, khựng lại một lát, “Nếu bây giờ em khoác khăn choàng lên, anh có thể xem như chưa nhìn thấy gì không?”

Lễ phục gửi đến Cảng đảo từ giữa tháng 5, bà Trang nhất quyết không gửi tấm ảnh nào, chính là để bảo mật tuyệt đối.

Cứ thế này không hề báo trước mà bị lộ đề, tuy chỉ là một bộ váy dạ hội, nhưng chắc bà Trang cũng suy sụp mất.

Lương Kinh Trạc lại nhìn bộ váy trên người cô một lần nữa, rất phối hợp đáp: “Được.”

Nhưng đã muộn rồi.

Anh vừa dứt lời, bà Trang cùng nhân viên lấy xong một set váy cưới mới đã quay lại.

Bà Trang đi trước, nhân viên mở cửa giúp bà, vừa bước vào, nhìn thấy Lương Kinh Trạc đang ngồi cạnh Tạ Thanh Từ, bước chân bà khựng lại.

Hai giây sau, bà xoay người, chặn mấy nhân viên đang đẩy giá treo ma-nơ-canh ở phía sau lại bên ngoài cửa, “Đợi đã, khoan hãy vào.”

Các nhân viên đi ngay phía sau ngơ ngác nhìn nhau, nhưng cũng làm theo, dừng lại ở bình phong sau cửa.

Xác định không để lộ dù chỉ một góc váy, Trang Thư Doanh mới quay người lại, hỏi Lương Kinh Trạc: “Sao con lại về rồi?”

Hỏi xong lại thấy câu hỏi này không quan trọng, bèn đổi cách hỏi khác: “Con về mà không báo trước được à?”

Lương Kinh Trạc đứng dậy, đưa tay đỡ Tạ Thanh Từ lên rồi mới đáp: “Mẹ cũng đâu có nói con là không được tới đâu.”

Lúc Tạ Thanh Từ nhắn tin cho anh nói phải giữ bí mật thì anh đã đến cửa rồi.

Trang Thư Doanh cạn lời, bà phẩy tay với phía sau, ra hiệu mang đồ đi.

Lương Kinh Trạc đương nhiên hiểu bà Trang, anh biết hôm nay chắc chắn sẽ không thử váy cưới nữa, nhưng vẫn hỏi một câu: “Còn thử nữa không ạ? Con có thể tránh mặt.”

Trang Thư Doanh ném cho anh một cái lườm, “Thôi, hôm khác mẹ đi cùng Tiểu Từ đến sau, hôm nay thử cũng lâu rồi, chắc Tiểu Từ cũng mệt rồi.”

Lương Kinh Trạc gật đầu, “Vậy con đưa Tạ Thanh Từ đi trước đây, có cần con đưa mẹ về nhà không?”

Kể ra cũng còn chút lễ phép.

Trang Thư Doanh liếc nhìn anh, không muốn để ý lắm, “Lão Chung đi cùng mẹ rồi.”

Nói xong, bà nhắc nhở: “Tối nay có tiệc gia đình, con nhớ đưa Tiểu Từ về đúng giờ.”

Mấy hôm nữa hai người sẽ đi chụp ảnh cưới kết hợp du lịch, Trang Thư Doanh tổ chức một bữa tiệc nhỏ ở Lương gia.

Lương Kinh Trạc đáp vâng.

Nghe thấy tiếng trả lời, Trang Thư Doanh quay sang, cười tươi roi rói với Tạ Thanh Từ: “Hôm khác mẹ lại đi cùng con đến đây nhé, con về nghỉ ngơi đi.”

Tạ Thanh Từ cười đáp: “Vâng ạ.”

Trang Thư Doanh cười một cái, nhận lấy túi xách từ nhân viên, quay người rời đi.

Tạ Thanh Từ nhìn bóng lưng đi ra của bà Trang, “Mẹ có giận không nhỉ? Anh phá hỏng kế hoạch bất ngờ của mẹ rồi.”

Lương Kinh Trạc quay đầu nhìn cô, “Không đâu.”

Nói xong nắm lấy tay cô, “Đói chưa?”

Thấy cô 7 giờ sáng đã nhắn tin bảo dậy rồi, anh đoán là cô đã qua đây thử váy từ rất sớm.

Cuối cùng cũng không cần phải giữ dáng nữa, Tạ Thanh Từ thở phào nhẹ nhõm, thành thật khai báo: “Cực kỳ, cực kỳ đói.”

Để chuẩn bị cho buổi thử váy hôm nay, bữa sáng cô chỉ uống một cốc Americano để tiêu sưng, lúc đến đây thì ăn một miếng bánh tart hoa quả siêu nhỏ, sắp đói đến mức bụng dẹp lép rồi.

Lương Kinh Trạc bật cười, nghiêng đầu, “Thay đồ đi, anh đưa em đi ăn cơm.”

Tạ Thanh Từ xách váy, được nhân viên tháp tùng đi thay đồ.

Khoảnh khắc dây buộc được nới lỏng, cảm giác như trút bỏ được cả thế giới, sảng khoái như trút được gánh nặng ngàn cân.

Bữa trưa ăn ở bên ngoài. Lúc gọi món, Tạ Thanh Từ đói không chịu nổi, cô lí nhí hỏi: “Có thể mang bánh mì khai vị lên trước được không ạ? Em đói quá rồi.”

Lương Kinh Trạc cười một cái, gật đầu đồng ý, gọi nhân viên phục vụ, bảo mang gấp bánh mì khai vị lên.

Anh đã nói mà, một người trước giờ luôn chọn đồ Trung tuyệt đối không chọn đồ Tây, hôm nay sao lại đổi tính đòi đi ăn đồ Tây, hóa ra là vì cái này.

Gọi món xong, Tạ Thanh Từ đã ăn hết hai miếng bánh mì. Sốt bơ muối biển và phô mai nấm truffle đen ăn kèm cũng khá ngon.

Lương Kinh Trạc nhìn dáng vẻ tuy rất đói nhưng vẫn cầm nĩa nhai từng miếng nhỏ của cô, buông một câu: “Anh phải hỏi bà Trang xem, sao lại ngược đãi vợ anh thế này? Cơm cũng không cho ăn no, cứ bắt thử váy cưới mãi.”

Tạ Thanh Từ nuốt miếng bánh mì trong miệng xuống mới đáp: “Không liên quan đến mẹ đâu, sáng dậy vốn dĩ hay bị sưng mặt mà, gần đây em còn béo lên một chút, em lo mặc lên không đẹp nên mới chỉ uống một cốc Americano thôi.”

Lương Kinh Trạc nghe vậy nhìn cánh tay cô đặt trên bàn, hai ngón tay anh vòng lại còn thừa cả một đoạn.

Đẩy phần bánh mì khai vị của mình sang cho cô, “Không vừa thì sửa, với lại em béo chỗ nào?”

Tạ Thanh Từ giơ hai ngón tay lên, “Hai cân.”

Lương Kinh Trạc bất lực, “Thế thì thấm vào đâu?”

Dù sao thì anh cũng chẳng nhìn ra được.

Tạ Thanh Từ lắc đầu, “Không được đâu, ống kính nhạy cảm lắm, nhìn bên ngoài không thấy gì chứ lên hình là bị phóng đại ngay.”

Lương Kinh Trạc không hiểu nổi cái thẩm mỹ này của con gái, nhưng anh vẫn giữ thái độ tôn trọng.

Chụp ảnh cưới xong còn đám cưới nữa, anh quyết định tạm thời cứ mặc kệ cô, đợi xong đám cưới rồi tính sau.

Ăn trưa xong, bà Trang nhắn tin giục bọn họ về sớm, Nhạc Hân và mấy anh chị em họ hàng đã đến rồi, đang đợi hai người về.

Lương Kinh Trạc hỏi Tạ Thanh Từ: “Tối nay mình ngủ ở Lương gia hay chúng ta về Trung Hoàn?”

Tạ Thanh Từ nghĩ ngợi, cô cảm thấy tiệc tàn chắc cũng không sớm, đỡ phải chạy đi chạy lại, bèn đáp: “Ngủ ở biệt thự đi ạ.”

Anh gật đầu đồng ý.

Rời khỏi nhà hàng, anh không đi thẳng ra bãi đỗ xe lấy xe mà ghé vào cửa hàng tiện lợi một chuyến.

Bổ sung “hàng”.

Mấy hộp mua để ở Lương gia lần trước đã dùng hết rồi, đây cũng là lý do chính Lương Kinh Trạc hỏi Tạ Thanh Từ tối nay ngủ ở đâu.

Cũng may lần này anh không công khai hỏi sở thích của cô nữa, mà trực tiếp cầm hai hộp loại siêu mỏng có đánh dấu 001 trên kệ cao nhất.

“….”