Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi - Chương 16
topicNgười Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi - Chương 16 :Khoảng cách sức mạnh.
Sau một tràng dài, cổ họng vốn đã rát của Kỷ Tân càng trở nên khàn đặc.
Cậu đã sớm muốn làm như vậy rồi, ngay trước mặt “Cố Luật Trì” mà l*t tr*n hắn khỏi lớp da người kia. Nhưng lại phát hiện ra đối phương tuy sắc mặt dữ tợn, song miệng mím chặt, từ vẻ ngoài nhìn vào thì dấu hiệu tức giận chẳng rõ ràng, ngược lại giống như đang ủ sẵn một trận bão tố sắp ập xuống.
Kỷ Tân nghĩ: Chỉ vậy thôi vẫn chưa đủ để k*ch th*ch sao?
Đã bị bóc mẽ đến tận gốc rễ, chẳng lẽ không nên ngay tại chỗ xé toang mặt nạ, giống như trong vô số bộ phim kinh dị, khi quái vật không còn chỗ ẩn thân thì lộ ra nguyên hình mới phải chứ?
Hay là… cậu đã đánh giá quá cao tác động từ thân phận “người vợ” của mình đối với “Cố Luật Trì”?
Không đúng.
Nếu vậy thì làm sao giải thích được tất cả những chuyện xảy ra sau khi về đến biệt thự?
Chàng trai ngắm gương mặt đối phương, nhìn qua nhìn lại một hồi, cố gắng che giấu sự mong chờ hắn một lần nữa lộ ra diện mạo thật sự. Dưới vẻ lý trí, lạnh nhạt kia, trong đầu lại chất chứa những dòng suy nghĩ hỗn loạn khó gọi tên.
Chưa đợi Kỷ Tân hành động thêm gì, Cố Luật Trì đã hoàn hồn. Chỉ thấy hắn chậm rãi cúi mắt xuống, nhìn thân thể mà mình đang ký sinh, như thể lần đầu tiên nghiêm túc quan sát ở khoảng cách gần.
“Quả thật.” Người đàn ông bất giác cau mày, mở miệng với giọng điệu chán ghét:
“Thân thể này yếu ớt đến mức không chịu nổi một đòn.”
Kỷ Tân còn chưa kịp phản ứng, Cố Luật Trì đã tiếp tục một cách nghiêm túc:
“Dung lượng não nhỏ, độ cứng xương thấp, cơ bắp phân bố không cân đối, khả năng công kích, độ linh hoạt và sức chống chịu đều tệ một cách thảm hại.”
“— Thật sự không xứng làm chồng em.”
Đến tự bảo vệ bản thân còn khó, chứ đừng nói đến việc bảo vệ em.
Kỷ Tân nghẹn một hơi, không nhịn nổi mà hỏi lại:
“Khoan đã, tôi nói không phải Cố Luật Trì thật, mà là anh…”
Không xứng.
Sao câu chuyện lại trượt thẳng sang công kích nhắm vào đối tượng nhiệm vụ của cậu thế này?
Hay là… trước mặt hắn, cái tư tưởng khinh miệt toàn bộ nhân loại đã ăn sâu đến mức chẳng hề có lấy chút ý thức.
Kỷ Tân không đợi hắn nói thêm, ngoài cười nhưng trong không cười:
“Xem ra anh vẫn chưa hiểu. Trước kia tôi có thể chấp nhận tất cả những điều dị thường trong căn nhà này, kể cả trên người anh, là bởi tôi tin rằng chồng tôi — Cố Luật Trì thật sự — anh ấy chưa chết.”
"Về một mặt nào đó, thân thể của gã quả thật có dấu hiệu sinh mệnh."
“…” Lần này, khi Kỷ Tân mở miệng, giọng đã pha chút tê dại:
“Có lẽ anh vẫn không hiểu. Cũng đúng thôi, anh vốn chẳng phải con người, làm sao hiểu được cái gọi là tình yêu giữa người với người?”
Buông nốt câu cuối, Kỷ Tân bắt gặp động tác hắn khẽ day mi tâm, bất giác kiêu ngạo ngẩng cằm lên.
Nói đến nước này rồi, hẳn phải hiểu ra rồi chứ.
Kỷ Tân dán chặt ánh mắt vào hắn, như thể muốn xuyên qua vẻ mặt thoáng bực bội kia để tìm ra chút gì đó khiến bản thân thấy hả hê.
Nào ngờ Cố Luật Trì hạ ngón tay xuống, ánh nhìn đáp lại lại sáng rực đến kinh ngạc.
“Tình yêu?” Hắn rốt cuộc cũng lên tiếng, nhưng tầm mắt lại hằn sâu nơi nửa th*n d*** người trước mặt.
“Vậy cái chân què của em giải thích thế nào?”
“Hay là, dối trá và lừa gạt mới chính là bản chất mà loài người các em tôn thờ trong tình yêu?”
Kỷ Tân ngẩn người trong thoáng chốc, não bộ như bị một vật nặng nện thẳng vào.
Đôi môi khẽ hé, dường như một lời nói dối khác sắp bật ra, nhưng lại đối diện với ánh mắt lạnh băng của Cố Luật Trì.
Không mang chút nhiệt độ nào, nhưng nơi nó chạm đến lại dấy lên một cơn đau nhói như bị thiêu đốt.
“…”
Kỷ Tân theo bản năng muốn lùi lại, nhưng lưng đã tựa vào đầu giường, không thể lùi thêm nữa. Nhìn thấy Cố Luật Trì càng ngày càng lại gần, trên mặt cậu lộ rõ vẻ hoảng loạn khi lời nói dối bị vạch trần, cùng với nỗi sợ hãi tự nhiên của một con mồi khi bị săn đuổi.
Giây tiếp theo, mắt cá chân của cậu bị người đàn ông nắm lấy.
Cách lớp chăn bông, cậu vẫn có thể cảm nhận được những dây leo bên dưới da thịt của đối phương đang hỗn loạn cuộn mình.
Kỷ Tân bất chợt rụt mạnh chân lại, song vẫn chẳng nhúc nhích nổi. Sức mạnh mà Cố Luật Trì truyền vào lòng bàn tay như thể muốn kéo cả người cậu vào trong lòng, một hành động chiếm hữu hoàn toàn theo bản năng, thuần túy và mãnh liệt. Mắt cá chân bị nắm lấy như trở thành một điểm tựa, khiến sự bất an của con người càng tăng lên trong sự kìm kẹp chỉ bằng một tay của đối phương.
Ngay lúc đó, điểm tựa này lập tức bị phá vỡ — Cố Luật Trì dùng thêm một chút lực, Kỷ Tân bị kéo cả người vào vòng tay của người đàn ông. Giọng hắn trầm thấp, ánh mắt sâu thẳm, từ trên cao chậm rãi lên tiếng:
"Con người, so với thứ tình yêu hư ảo, chỉ có sức mạnh tuyệt đối mới là chân lý duy nhất."
"Mà tôi — mới là nơi duy nhất xứng đáng để em ngước nhìn.”
Người đàn ông đột nhiên nắm chặt mắt cá chân trong tay hơn, mặc cho chiếc cằm nóng hổi của Kỷ Tân va vào lồng ngực lạnh lẽo của mình. Chỉ đến khi nghe thấy thanh âm rên khẽ đầy nhẫn nhịn vì đau đớn, hắn mới phát hiện trái tim bản thân đang đập dữ dội đến mức như sắp nổ tung.
Nhưng sự im lặng mãi không có hồi đáp lại trở thành một luồng khí tắc nghẽn trong lồng ngực hắn, nặng nề như bị một ngọn núi đè xuống.
Ánh mắt Cố Luật Trì đầy vẻ bạo ngược, hắn rất không thích cảm giác này, một cảm giác khó chịu mãnh liệt như bị người khác nắm lấy yết hầu. Hắn hoàn toàn có lý do để tin rằng, nếu trong vòng tay hắn là bất kỳ con người nào khác, chỉ sợ đã chết không thể chết hơn.
Thế nhưng, Kỷ Tân thì khác...
Giữa hai người tồn tại một sự ràng buộc mang tên “để tâm”.
Trước khi hoàn toàn hiểu rõ nguồn cơn của sự bận tâm ấy… hắn vẫn chưa nỡ để cậu chết đi.
Cơn đau nhức dữ dội trong cơ thể Kỷ Tân vẫn chưa nguôi. Trước đó, chân phải từng bị màn sương đen kia “cắn nuốt”, nay lại thêm thương tích chồng chất, đau đớn nhân đôi. Tuy cậu vẫn cố kìm nén, không bật thành tiếng, nhưng trong lòng đã mắng con quái vật trước mặt đến tan nát, chẳng sót một lời nào.
Ánh mắt lướt qua chiếc đồng hồ treo trên tường, Kỷ Tân không kìm nổi cau mày. Giờ đổi sang cách khác để ép Cố Luật Trì lộ nguyên hình… liệu còn kịp không?
Cậu hít sâu một hơi, định dùng lời nói lần nữa chọc giận hắn. Nào ngờ Cố Luật Trì lại buông tay trước.
“Có người tới gần.”
Kỷ Tân vừa mới ổn định thân hình, người đàn ông đã biến mất.
Mi mắt cậu bất giác giật giật, ngay sau đó lật mình xuống giường, chạy thẳng ra ngoài…
*
Cảnh sát Trần đang chuẩn bị gõ cửa, trong lòng vẫn còn chút thấp thỏm.
Anh ta nghiêng người nhìn đồng nghiệp, đối phương lập tức tránh đi ánh mắt, thế là đành cắn răng đưa tay lên.
Chỉ là còn chưa kịp chạm vào cửa, cánh cửa đã được mở ra từ bên trong. Trước tiên lộ ra những ngón tay thon dài rắn rỏi, tiếp đó là gương mặt lạnh lùng nghiêm nghị, nhưng lại tái nhợt đến mức khiến người ta hoảng sợ.
Cảnh sát Trần bị ánh nhìn của đối phương làm cho lạnh cả sống lưng. Sau khi xác nhận lại lần nữa gương mặt nam giới này đúng hệt như trên tin tức, anh ta cố kìm nén cảm giác quái dị trong lòng, nâng cao giọng:
“Cố… Cố Luật Trì tiên sinh, chúng tôi nhận được tin báo của vợ anh, nghi ngờ anh có liên quan đến vụ mất tích của bà Phó Linh Linh và cậu Cố Vũ Hâm.”
Khóe mắt người đàn ông thoáng lướt qua bóng dáng chàng trai đang đứng ở bậc thang lầu hai, sắc mặt không hề thay đổi:
“Ồ, vậy vợ tôi đã nói với các người những gì?”
Câu hỏi vừa dứt, hai cảnh sát ngoài cửa đều im lặng.
Chỉ trách lời khai khi báo án của Cố phu nhân quá đỗi kinh hãi. Hai người họ nhìn nhau, chẳng ai ngờ “con quái vật chết rồi sống lại” trong miệng người báo án lại trực tiếp xuất hiện trước mắt, hơn nữa còn theo dáng vẻ của một người bình thường.
Họ đồng loạt cau mày, cảm thấy thông tin báo án quả nhiên không đáng tin cậy.
Một lúc sau, cảnh sát Lục, người vẫn im lặng nãy giờ, chợt tỉnh lại: "Theo quan sát của chúng tôi, những mô tả liên quan đến anh của vợ anh... không khớp, nhưng đây là vụ án liên quan đến mạng người. Chúng tôi đã cử đồng nghiệp Tiểu Vương đến góc đông nam khu nhà để xác minh tình trạng tử vong của mẹ con nhà họ Phó. Nếu tình hình đúng như vậy, anh có thể sẽ phải về đồn với chúng tôi một chuyến."
Nói xong, trên mặt cảnh sát Lục thoáng hiện vẻ căng thẳng. Bởi thông tin Cố phu nhân cung cấp quá mức quái dị, hoặc là có nhiều yếu tố phóng đại, hoặc là sự thật hoàn toàn trái ngược với thực tế. Vì vậy không ai muốn đích thân đến hiện trường vụ án, cuối cùng mới để Tiểu Vương mới nhậm chức phải miễn cưỡng đi thay.
Tuy nhiên, với kinh nghiệm phá án nhiều năm, anh bị người đàn ông trong phòng nhìn chằm chằm, cảm thấy ánh mắt của đối phương tuy kỳ lạ nhưng lại quá đỗi đường hoàng, điều này càng củng cố suy đoán của hai người trước khi đi làm nhiệm vụ — chín phần mười là Cố phu nhân vì lý do nào đó đã báo án giả.
Nghĩ đến lời khai ghê rợn ấy có khả năng chỉ là mâu thuẫn gia đình vợ chồng thổi phồng lên thành truyền thuyết đô thị, nét mặt cảnh sát Lục dần dịu lại. Anh đổi sang bộ dạng hòa nhã, thậm chí còn đùa cợt:
"Anh Cố, chúng tôi cũng có nghe tin anh gặp nạn trước đó. Anh xem, liệu có phải chính vì chuyện này mà vợ anh bị kích động, nên mới 'vô tình' báo án sai không."
Cố Luật Trì rõ ràng chẳng mấy để tâm đến lời anh ta, toàn bộ thính giác nhạy bén đều tập trung vào tiếng bước chân Kỷ Tân đang từ xa đi tới. Nhưng khiến hắn thất vọng là, câu đầu tiên chàng trai nói khi ra đến cửa lại không hướng về hắn, mà là dành cho hai cảnh sát đứng ngoài.
Thậm chí, hắn chưa từng thấy biểu cảm của con người nghiêm túc đến thế.
Rơi vào mắt hắn, chẳng khác nào một con thú non đang cố gắng ra dáng uy nghiêm.
Kỷ Tân sau khi thất bại trong việc chọc giận hắn lộ nguyên hình, vốn tâm trạng đã tệ, lúc này nhìn thấy hai cảnh sát dần sa đà vào những hướng suy đoán lệch lạc liền nhíu chặt mày, chút “mong mỏi công lý” trong lòng gần như tắt lụi. Nhưng nghĩ lại, chỉ cần thi thể thê thảm của mẹ con Phó Linh Linh được tìm thấy — mượn tay cảnh sát để diệt trừ Cố Luật Trì cũng không phải là không thể.
Nghĩ vậy, cậu quyết định liều một phen:
“Thưa các anh, những gì tôi nói qua điện thoại đều là sự thật. Tôi thừa nhận hiện tại chồng tôi nhìn qua quả thực không khác gì người bình thường, nhưng đợi đến khi cảnh sát Vương kia xác minh xong sự thật, có lẽ lúc ấy các anh mới thật sự tin tôi——”
“Trên thế giới này, thực sự có quái vật tồn tại!”
Cảnh sát Trần và cảnh sát Lục lại nhìn nhau. Chàng trai trẻ trước mặt nói chắc như đinh đóng cột, bất kể sự thật ra sao, họ vẫn phải tập trung cao độ, và không khỏi cảm thán rằng những chuyện kỳ quái của các gia đình giàu có ngày càng nhiều.
Bây giờ, tất cả mấu chốt đều nằm ở Tiểu Vương.
Cảnh sát Trần là người đầu tiên nhìn đồng hồ, trong lòng dâng lên một cảm giác hoang đường. Anh ta đã trải qua hơn mười năm giáo dục duy vật, lại từng chứng kiến không ít thủ đoạn giả thần giả quỷ để phạm tội, hoàn toàn có lý do để tin rằng vụ báo án ầm ĩ này chính là do chàng trai với những lời đồn chẳng hay ho kia cố ý bịa đặt, mục đích chỉ là muốn thu hút sự chú ý của chồng mình.
Anh ta liếc mắt sang, vừa vặn bắt gặp ánh nhìn của người đàn ông kia đang dán chặt lên gương mặt chàng trai, không chớp lấy một lần. Càng nhìn, anh ta càng thấy khó hiểu:
Chồng cậu ta chẳng phải là toàn tâm toàn ý đặt cả cõi lòng lên người cậu ta rồi sao?
Vậy còn làm loạn cái gì nữa?
Đừng nói báo án giả cũng là một thú vui tiêu khiển trong giới nhà giàu nhé...
Dưới ánh mặt trời gay gắt, sự im lặng giữa bốn người cuối cùng cũng bị phá vỡ bởi tiếng thở hổn hển của viên cảnh sát trẻ vừa vội vàng chạy đến.
Tiểu Vương vừa thấy cả nhóm người túm tụm trước cửa thì sững lại, sau đó đối diện mấy ánh mắt soi mói thẳng tắp, cậu ta ngơ ngác gãi đầu:
“À... hóa ra mọi người đều đang đợi tôi sao?”
Sau mấy ánh mắt nhắc nhở đầy cảnh cáo, viên cảnh sát trẻ mới nghiêm túc báo cáo:
“Cái kia, tôi đã cẩn thận kiểm tra từng góc trong khu dân cư, không chỉ không nhìn thấy cái gọi là ‘cây xác chết’ kỳ dị nào, mà cũng chẳng phát hiện ra loài thực vật nào có quá trình sinh trưởng khác thường cả.”
Cậu ta chú ý tới vẻ mặt hoảng sợ cực độ của chàng trai xinh đẹp trong nhà, mặt lập tức đỏ bừng nhưng vẫn không kìm được mà tiếp tục báo cáo dưới ánh mắt kinh hãi ấy:
“Trên đường trở về tôi vừa nhận được phản hồi từ phân cục, xác nhận rằng hai mẹ con nhà họ Phó hiện giờ vẫn bình an ở nhà.”
Tiểu Vương chưa kịp thở ra, mặt đầy nghi hoặc nhìn thẳng vào người báo án đang khựng lại:
“Xin hỏi Cố phu nhân, tại sao anh lại báo án giả, để tất cả chúng tôi bị quay vòng vòng như thế——”
Sắc mặt Kỷ Tân dần đông cứng lại theo từng câu hỏi dồn dập. Trong trí nhớ, cảnh tượng mẹ con kia chết thảm cứ liên tục lặp lại, rồi vỡ nát thành vô số mảnh vụn, hoàn toàn tách biệt với cái gọi là “sự thật” từ miệng cảnh sát.
Tầm nhìn bị che khuất, giờ phút này cậu không nhìn thấy nét mặt của Cố Luật Trì, chỉ còn văng vẳng bên tai câu nói: ‘Mà tôi — mới là nơi duy nhất xứng đáng để em ngước nhìn.’
Trước lời đó, Kỷ Tân chỉ có thể bật cười chua chát, để mặc cảm giác lạnh lẽo như băng từ tận xương tủy lan tỏa ra ngoài.
—— Rõ ràng cậu đã đánh giá thấp mức độ tàn nhẫn của Cố Luật Trì.
—— Đánh giá thấp mức độ kiểm soát mà hắn áp đặt lên mình.
—— Đánh giá thấp... vực sâu không thể vượt qua giữa sức mạnh của quái vật và con người.
—------
【Lời tác giả】
Ai thế kia, về nhà muộn sợ chó sủa nên phải leo cửa sổ vào (thân thủ vẫn như xưa).
À... thì ra là tôi.
PS: Chương sau siêu ngọt ngào, haha lúc tôi viết mà khóe miệng cứ nhếch tận mang tai.
Xoa tay, cảm ơn những bình luận và lượt sưu tầm của các thiên sứ nhỏ nhé~