Người Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi - Chương 17
topicNgười Chồng Đã Chết Đến Gõ Cửa Nhà Tôi - Chương 17 :Thỏa hiệp bước đầu.
Sự việc đến nước này, toàn thân Kỷ Tân căng cứng, đứng chết lặng tại chỗ. Trong đầu ký ức cứ tan vỡ rồi lại chắp vá, sắc mặt khó coi đến kinh người.
Cuối cùng, biểu cảm đầy ẩn ý, như muốn nói lại thôi của ba vị cảnh sát lướt qua mặt chàng trai, nhưng lời họ lại hướng về phía Cố Luật Trì, nội dung không gì khác ngoài chuyện vợ chồng thì không cần làm lớn chuyện, còn báo án giả.
Ngụ ý trong lời còn vương chút bông đùa, hệt như người ngoài xem náo nhiệt, chẳng hề thấy phiền.
Nghe xong, sắc mặt Kỷ Tân lúc đỏ lúc trắng, cậu mím chặt môi, cụp mắt không biết đang nghĩ gì.
Đợi tất cả mọi người rời đi, Kỷ Tân chặn Cố Luật Trì ở cửa, không cho hắn vào, nói: “Rốt cuộc là sao, rõ ràng tôi tận mắt thấy—”
Trong đầu cậu lúc này rối loạn đến cực điểm, đã chẳng còn để tâm đến nỗi sợ hãi đối với con quái vật trước mắt, kẻ chỉ cần sơ sẩy là có thể đùa giỡn sinh mạng mình trong lòng bàn tay.
“Bọn họ thật sự đã chết.”
Kỷ Tân kinh ngạc ngẩng đầu, đôi mắt mở to, dồn dập truy vấn trong im lặng.
Người đàn ông lại chẳng hề có chút chột dạ bị vạch trần, trong mắt thoáng qua một tia u ám. Ngay giây sau, đã nghe giọng con người run rẩy tiếp tục hỏi:
“Vậy còn chuyện phía phân cục nói đã thấy hai người bọn họ trở về nhà, rốt cuộc là thế nào?”
Cố Luật Trì nhìn chằm chằm Kỷ Tân, không lên tiếng.
Đối phương càng khẩn thiết muốn biết sự thật, lại càng chứng minh rằng việc cậu báo cảnh sát chính là muốn đem hắn giao cho đám người mặc đồng phục kia. Càng chứng minh cậu vẫn muốn… rời khỏi hắn.
Nghĩ đến đây, người đàn ông sốt ruột nhíu mày, cảnh tượng Kỷ Tân lái xe bỏ trốn xuyên đêm trong ký ức đặc biệt chói mắt.
Thực ra Cố Luật Trì có vô số cách khiến con người kia “nghe lời”. Không lâu trước đây, hắn đã gạt bỏ hết những biện pháp bẻ gãy tay chân, chọn ra một cách ít gây tổn hại nhất. Đáng tiếc thay…nhánh dây leo mạnh mẽ nhất đó, đã bị con người nôn ra.
Con người này của hắn quá khác biệt, quá mức phản nghịch.
Thế nhưng, chính vì như vậy, lại càng khiến người đàn ông… chẳng thể nào rời mắt.
Không! Kỷ Tân tuyệt đối không thể rời khỏi hắn.
Dù là bằng bất cứ cách nào.
Kỷ Tân nhíu mày, cả người cảnh giác cao độ vì cảm giác áp bức đang lan tỏa. Sự im lặng của người đàn ông chỉ khiến đầu óc cậu càng thêm nhức nhối. Cơn giận dâng lên, miệng nhanh hơn đầu óc nói:
“Giấy mãi mãi không gói nổi lửa. Cố Luật Trì, anh tin không, lần này tới đây chỉ là cảnh sát, lần sau rất có thể sẽ là cả một đội quân chĩa súng vào anh!”
Quân đội…
Khi từ cuối cùng rơi xuống, mí mắt người đàn ông rốt cuộc cũng khẽ run, thoạt nhìn vẫn giữ nguyên động tác quan sát chàng trai, nhưng tâm trí đã trôi dạt về nửa tháng trước, thậm chí còn xa hơn nữa…
Sa mạc Mộc Lịch ngập trong cát vàng cuồn cuộn, ngay cả hơi ẩm đêm khuya cũng chẳng thể thấm nổi vào vùng đất hoang vu này dù chỉ một chút. Ở đây, ngoài những truyền thuyết kh*ng b* khó tin, chỉ còn lại tiếng gió đêm cuốn theo những tiếng gào thét đứt quãng.
Khi ấy, ngài đã bị chôn vùi dưới lòng đất quá lâu.
Lâu đến mức quên đi cả tên mình, lâu đến mức… đã chẳng buồn ra tay g**t ch*t những sinh vật hèn hạ ẩn núp trong biển cát quanh mình.
Mọi thứ bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của hai đoàn người: một là đội khảo cổ do thanh niên nhân loại dẫn đầu; một đội khác được gọi là “quân đội”, dùng đạn lửa và khói súng quét sạch đám sinh vật thấp kém kia, đồng thời cũng đánh thức ngài.
Ngài không hề thích những con khỉ được vũ trang tận răng đó. Vũ khí của chúng quá ồn ào, quá dữ dội, thế mà vẫn chẳng thể sánh được với một bầy sinh vật khác đang rình rập xung quanh. Cả sa mạc chỉ còn vang vọng những tiếng kêu gào, rít gào, lớp lớp nối nhau không dứt.
Ký ức dừng lại tại đây, Cố Luật Trì bỗng cúi thấp mắt.
Từ sau hai lần để lộ nguyên hình trước đó, hắn đã mơ hồ cảm nhận được những… dấu vết đang rục rịch.
Cùng lúc đó, Kỷ Tân cũng bắt gặp trong mắt người đàn ông lóe lên một tia sáng đỏ. Khi nhận ra điều khác biệt so với trước kia, cậu mới chú ý tới đồng tử đối phương không cần chớp mắt, con ngươi mở ra đóng lại nhiều lần lại là... đồng tử dọc màu đỏ.
Không hiểu sao, chàng trai gần như bị hút chặt, đôi mắt không rời khỏi người đàn ông, bất giác bị vạch đỏ ấy mê hoặc. Đáng tiếc, Cố Luật Trì chỉ thất thần trong chớp mắt, rồi rất nhanh đã hoàn hồn khi Kỷ Tân tiến lại gần.
“Kỷ Tân, hãy hứa với tôi.”
Bóng người đàn ông từng tấc từng tấc áp sát, giọng nói mang theo mệnh lệnh không thể phản kháng:
“Một giây, một phút cũng không được phép rời khỏi tầm mắt của tôi.”
Chủ đề xoay chuyển quá nhanh, bầu không khí đổi thay quỷ dị đến mức Kỷ Tân suýt nữa không đứng vững. Ngay giây sau, cậu cảm nhận được bàn tay lạnh lẽo của đối phương đặt trên eo mình, ôm siết chẳng hề lỏng lẻo.
Cậu theo bản năng hoài nghi, chỉ cần mình đáp ứng, người đàn ông này sẽ lập tức bẻ gãy cả thân thể mình làm đôi.
Ánh mắt Kỷ Tân dừng trên gương mặt đang kề sát trong thoáng chốc, lạnh lùng hừ nhẹ:
“Không nói đến chuyện khác, chỉ riêng cái nhà đầy rẫy “tai mắt” này, tôi còn có thể chạy đi đâu được nữa?”
Cố Luật Trì khẽ gật đầu. Con người này trước đó có thể thuận lợi trốn thoát quả thực là bởi chính hắn sơ suất. Chuyện này, hắn chẳng thể phản bác.
Thế nhưng, lực đạo trên tay lại chẳng hề nới lỏng.
Kỷ Tân: “……”
Một loạt câu hỏi của mình không được giải đáp đã đành, giờ lại không biết đã làm sai điều gì khiến người đàn ông khó chịu, nhất định phải duy trì tư thế cực kỳ không thoải mái này.
Cố Luật Trì cảm nhận rõ thân thể mảnh mai, yếu ớt trong tay, cổ họng hắn theo từng nhịp đập của mạch máu mà khẽ động. Hắn lấy lại bình tĩnh nhìn gương mặt con người kia, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo —— hắn đã rất lâu rồi không nhìn thấy con người nở nụ cười, dù chỉ là kiểu cười chẳng hề chạm tới đáy mắt.
“Muốn tôi nói cho em sự thật, cũng được.”
Hắn gắt gao quan sát gương mặt chàng trai, thấy rõ biểu cảm thoáng nới lỏng kia, rồi chậm rãi nhấn từng chữ:
“Nhưng tôi có một điều kiện.”
Kỷ Tân hít sâu một hơi. Đã không đoán được tâm tư đối phương, cậu dứt khoát chẳng muốn để hắn dễ chịu, dõng dạc nói:
“Nếu tôi nói… tôi không đồng ý thì sao?”
Sắc mặt người đàn ông lập tức sa sầm, dường như chỉ cần thêm một nhịp nữa, từ bàn tay đang siết chặt eo kia sẽ mọc ra vô số nhánh dây leo thô ráp, trực tiếp bịt kín bờ môi vừa định mở ra của cậu.
Kỷ Tân nhanh chóng thấy nguy cơ rình rập, khẽ nhắm hờ mắt, giả vờ nhượng bộ:
“Vậy anh nói thử xem.”
Điều kiện trao đổi rốt cuộc là gì?
Khi Kỷ Tân khẽ cụp mi xuống, rung động như cánh một con bướm quạ nhỏ, mỗi lần phẩy động lại khơi gợi cảm giác ngưa ngứa nơi tâm can. Cố Luật Trì ngỡ rằng con người này cuối cùng cũng đã biết điều hơn.
Ánh mắt hắn từng chút lướt qua hàng mi, sống mũi, cuối cùng dừng lại ở khóe môi hơi trễ xuống. Thanh âm hắn theo đó cũng mềm đi.
Hắn nói:
“Tôi cho rằng chúng ta nên quay lại cách chung sống trước kia.”
Kỷ Tân: “……”
Cách chung sống trước kia?
Là cái mà cậu đang nghĩ sao?
Sự bổ sung ngay sau đó của Cố Luật Trì đã triệt để giải đáp nghi hoặc:
“Dưới mọi ý nghĩa, tôi đã kế thừa thân thể của con người mang tên Cố Luật Trì, cùng… một phần chấp niệm trong tinh thần hắn. Vậy nên tôi đương nhiên có nghĩa vụ duy trì quan hệ vợ chồng hợp pháp giữa tôi và em.”
Mọi điều khác thì còn dễ tiếp nhận, nhưng khi nhắc đến chấp niệm tinh thần, Kỷ Tân bất giác nhíu mày, trong lòng thoáng qua một nỗi hụt hẫng. Thế nhưng khi đối diện vẻ mặt nghiêm túc tột cùng của người đàn ông kia, trong lòng cậu lại nảy sinh một cơn bực bội khó hiểu.
Mà bàn tay đặt sau lưng cậu, lại có xu hướng siết chặt thêm.
Kỷ Tân: ……
Bộ mặt thật của Cố Luật Trì ra sao, khi ra tay với mình có nương nhẹ hay không, trải qua nhiều lần “kiếp nạn” như vậy, không ai có thể hiểu rõ hơn chính cậu.
Khoảnh khắc tiếp theo, chàng trai không biết nghĩ đến điều gì, ánh mắt đảo một vòng rồi ngẩng cằm, chủ động áp nửa thân trên của mình vào ngực đối phương. Cậu cảm nhận được cơ ngực của Cố Luật Trì cứng đờ dưới cằm mình như ý muốn.
Dường như cảm thấy phản ứng của đối phương chưa đủ thú vị, Kỷ Tân vô cùng thành thục thì thầm: "Cứ làm theo lời anh nói đi… Chồng à."
Tuy nhiên, sau tiếng gọi mà ngay cả bản thân cậu cũng cảm thấy sến súa đó, Cố Luật Trì lại không hề có phản ứng nào.
Chẳng lẽ là... giả vờ quá đà rồi?
Không đến mức đó chứ.
Chưa nói đến động tay động chân, mấy ngày nay Cố Luật Trì cũng không ít lần “động miệng” rồi.
Chỉ một tiếng chồng mà có thể khiến con quái vật này sụp đổ à?
Chưa kịp ngẩng đầu nhìn lên, đèn xung quanh đột nhiên tối sầm lại.
Kỷ Tân theo bản năng siết chặt lấy ngực người đàn ông, nhưng không ngờ, cảm giác dưới cánh tay từ cơ bắp rắn chắc, căng cứng đột nhiên chuyển thành những cơn co giật mạnh mẽ. Qua lớp vải, cậu vẫn cảm nhận được cơ thể Cố Luật Trì như đang chịu một k*ch th*ch cực lớn, có một luồng khí bất thường đang căng phồng và cuộn loạn dưới lớp da thịt.
Dường như chỉ cần một giây nữa, hắn sẽ không kiểm soát được mà trở về nguyên hình.
Trong bóng tối, Kỷ Tân cười.
Cười một cách cực kỳ sảng khoái.
Hoàn toàn không ngờ rằng Cố Luật Trì, là một con quái vật, lại có thuộc tính... trong sáng.
Cậu được đà lấn tới, lần mò trong bóng tối gọi thêm một tiếng: "...Chồng ơi?"
Mỗi một tiếng gọi đều cố tình ngẩng đầu thổi lướt qua bên cổ và vành tai người đàn ông.
Nào ngờ ánh đèn bỗng dưng sáng bừng trở lại.
Hai người đối diện nhau ở khoảng cách gần đến cực hạn, toàn bộ biểu cảm của đối phương đều rơi trọn vào trong mắt.
Không khí thoáng chốc trở nên căng thẳng.
Từng đường nét trên gương mặt của Cố Luật Trì vẫn căng chặt như trước, lại khiến khuôn mặt chàng trai vốn đầy chờ mong không kịp che giấu, dẫn đến đỏ bừng cả mặt.
Từ góc nhìn của hắn, đôi tai mỏng manh đến như giấy của con người đỏ rực đến chói mắt. Ánh sáng trên đầu chiếu xuống, đến cả những mao mạch nhỏ li ti trên vành tai cũng nhìn rõ ràng.
Không biết đã qua bao lâu, sắc đỏ nóng bỏng trên mặt Kỷ Tân cuối cùng cũng dần lui đi.
Cậu lùi lại một bước, khó khăn thoát khỏi nhịp tim nặng nề như trống dội bên tai, làm ra vẻ bình tĩnh:
“Điều kiện trao đổi, tôi đồng ý.”
Cố Luật Trì: “Ừ.”
Sau đó, một tiếng nuốt nước bọt bị kìm nén từ lâu vô tình thoát ra khỏi cổ họng hắn.
Kỷ Tân: “......”
Cậu vội vàng đánh trống lảng:
“Thương lượng chút nhé, đã nói chúng ta bỏ qua hiềm khích, quay lại như trước rồi, vậy thì đừng mỗi lần đều giăng đầy dây leo khắp nhà để giám sát tôi nữa có được không?”
Cố Luật Trì cúi mắt nhìn vòng tay trống rỗng, khựng lại một chút:
“Không được.”
Con người của hắn... rất giỏi chạy trốn.
Câu trả lời không nằm ngoài dự đoán, nhưng khóe môi Kỷ Tân vẫn giữ nụ cười không giảm đi nửa phần:
“Lần này là thật đấy, tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ rời khỏi anh nữa.”
“Hay là, anh có thể chịu được mỗi lần tôi muốn đến gần, thì bên cạnh lại có vô số đôi mắt vây quanh nhìn chằm chằm?”
Vừa dứt lời, bước chân Kỷ Tân đã tiến lên một bước, ôm lấy Cố Luật Trì khiến hắn trở tay không kịp.
Rõ ràng đối phương ngẩn ra một thoáng, ánh mắt từ bờ vai gầy gò của con người trượt xuống, kéo dài đến những đường cong nơi lưng khẽ nhô lên.
“.....” Kỷ Tân bị cách hắn treo lửng cảm xúc như thế tra tấn đến khó chịu, vào đúng thời khắc then chốt, cậu cắn răng một cái, giọng khẽ mà mềm, mang theo ý nũng nịu:
“Chồng ơi...?”
Một giây, hai giây, ba giây...
Rốt cuộc, trong mắt Cố Luật Trì, đôi đồng tử dọc đỏ tươi lại hiện lên.
“Được.”