Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 83
topicDung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 83 :NT12 – Rất nhiều, rất nhiều năm
Về vấn đề chỗ ở của Tạ Thanh Từ trong thời gian học thạc sĩ, cuối cùng cô và Lương Kinh Trạc mỗi người nhượng bộ một bước.
Cô vẫn có thể chọn ở ký túc xá, nhưng không được ngăn cản anh mua nhà gần trường. Hơn nữa, trong một tuần, cô phải về nhà ở ít nhất bốn ngày, ba ngày còn lại nếu cô muốn ở trường, anh cũng không cản.
Thỏa thuận đạt được, cả hai bên đều vui vẻ tuân thủ.
Nhưng thỉnh thoảng sẽ có những tình huống đột xuất khiến Tạ Thanh Từ không thể tuân thủ nghiêm ngặt thỏa thuận.
Vừa phải nghiên cứu học thuật vừa phải trau dồi chuyên môn, trước mỗi lần đánh giá nhóm hai lần một học kỳ, Tạ Thanh Từ đặc biệt bận rộn.
Có khi bận rộn ở phòng làm việc cả ngày, đến lúc ngơi tay thì trời đã rất khuya, cô dứt khoát không về nữa.
Lịch trình về nhà bốn ngày một tuần dần dần biến thành ba ngày, hai ngày, cuối cùng triệt để biến thành chỉ về vào cuối tuần.
Có người cuối cùng cũng không ngồi yên được nữa, quyết định ngày nào cũng đích thân đi đón cô.
Ban đầu Lương Kinh Trạc còn gọi điện hỏi cô khi nào xong việc để anh đi đón.
Sau đó không hỏi nữa, cứ xong việc là anh đến thẳng phòng làm việc đợi cô, nếu không khả năng cao là lại đợi cả đêm rồi nhận được câu trả lời không về.
Trường học cách nhà chỉ vài trăm mét, đi bộ cũng chỉ mất mười mấy phút, Tạ Thanh Từ không ủng hộ việc Lương Kinh Trạc đến đón.
Người qua kẻ lại đều là bạn học, tuy mọi người đều biết thân phận của cô, nhưng ngày nào đi học cũng có xe sang đưa đón thì quá gây chú ý.
Nhưng xét thấy bản thân quả thực hơi “thiếu tự giác”, trong lòng cô cũng có chút áy náy, nên cô đồng ý để anh đến đón vào buổi tối, còn buổi sáng thì không cần đưa đi.
Biết cô không thích phô trương, Lương Kinh Trạc đa phần đều đi bộ từ nhà đến đón cô. Nếu cô xong việc sớm thì cùng nhau đi ăn tối, xong muộn thì cùng nhau tản bộ về nhà, hoặc đi ăn món ăn khuya nào đó mà Tạ Thanh Từ mới được bạn học giới thiệu.
Gần thì đi bộ hoặc đi xe đạp công cộng, xa thì đi tàu điện ngầm.
Ba mươi năm cuộc đời Lương Kinh Trạc, số lần sử dụng phương tiện giao thông công cộng là con số không, ngay cả thời đi học cũng chưa từng đi, anh hoàn toàn mù tịt về mấy quy trình mua vé, quẹt thẻ.
Tạ Thanh Từ vừa cười vừa cầm điện thoại của anh giúp anh thao tác, cô còn kiên nhẫn giải thích quy tắc cho anh nghe.
Đồng thời đề nghị sau này nếu tắc đường, anh cứ đi thẳng tàu điện ngầm đến công ty, vừa nhanh vừa tiện.
Tạ Thanh Từ cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, ai ngờ hôm sau anh đi thử thật. Đến văn phòng anh nhắn tin cho cô: 【Anh thấy đề nghị này không khả thi, giờ cao điểm buổi sáng tàu điện ngầm cũng rất đông, chuyến đầu tiên anh không chen lên nổi.】
Lúc đó Tạ Thanh Từ đang vẽ tác phẩm cho buổi đánh giá nhóm kỳ sau ở phòng làm việc, nhìn thấy tin nhắn thì kinh ngạc không thôi, hỏi lại: 【Anh đi tàu điện ngầm đi làm thật đấy à?】
Anh đáp: 【Ừ, anh đến công ty mới phát hiện rơi mất một chiếc khuy măng sét】
Không chỉ vậy, bộ âu phục phẳng phiu lúc ra khỏi cửa, xuống tàu đã nhăn nhúm đến mức không thích hợp để tham gia cuộc họp kinh doanh nghiêm túc nữa.
Trước khi vào công ty anh đã cởi áo vest ra, tháo nốt chiếc khuy măng sét còn lại.
Lúc bước vào văn phòng tổng giám đốc, nhân viên nhìn thấy bộ dạng này của anh đều có chút ngạc nhiên.
Tuy không đến mức lôi thôi lếch thếch, nhưng so với vẻ chỉn chu tỉ mỉ thường ngày thì có phần “bụi bặm”.
Nếu không phải tự mình trải nghiệm, anh hoàn toàn không thể hiểu nổi ví von của nhân viên cấp dưới trước đây rằng tàu điện ngầm giờ cao điểm đông như cá mòi đóng hộp.
Thực tế còn tệ hơn thế nhiều.
Tạ Thanh Từ không nhịn được cười, hỏi anh: 【Vậy anh làm thế nào đây? Có cần về thay đồ không?】
Anh nhắn lại: 【Không cần, hôm nay anh không có lịch trình quan trọng, ở văn phòng có khuy măng sét dự phòng.】
Cô vẫn không nhịn được cười, đáp: 【Được rồi.】
Bạn cùng phòng ký túc xá của Tạ Thanh Từ là một cô gái bằng tuổi cô, cũng đến từ Đại lục, tên là Từ Nhiên, người Nam Lâm, tính tình phóng khoáng cởi mở.
Hai người ở cùng nhau một học kỳ, đã trở thành cặp bài trùng ăn ý. Buổi đánh giá kỳ tới, họ định hợp tác chung một tác phẩm, gần đây họ thường ở cùng nhau trong phòng làm việc của Tạ Thanh Từ.
Thấy cô nhìn điện thoại cười, Từ Nhiên ló đầu ra từ sau giá vẽ, trêu chọc: “Hôm qua chồng cậu có giận không?”
Hôm qua bận rộn ở phòng làm việc đến tận đêm khuya, điện thoại Tạ Thanh Từ hết pin sập nguồn lúc nào không hay, đương nhiên cô không nhìn thấy tin nhắn của Lương Kinh Trạc.
Vốn dĩ đã hứa hôm qua về nhà ăn tối. Bà Trang và dì Lệ
nghe nói dạo này cô bận rộn, xót cô vất vả nên đặc biệt chạy qua, bảo là làm cho cô một bữa tiệc lớn.
Cô còn đặc biệt đặt báo thức, ai ngờ điện thoại hết pin, đợi làm xong một công đoạn, sực nhớ ra mới phát hiện không mở máy được nữa, đã qua giờ cơm từ lâu.
Cô khẽ kêu lên một tiếng, vội vàng tìm sạc dự phòng, cắm sạc vào thì thấy hai cuộc gọi nhỡ của Lương Kinh Trạc, cùng tin nhắn hỏi cô mấy giờ xong việc.
Cô chào Từ Nhiên một tiếng rồi vội vàng thu dọn túi xách đi ra ngoài, đồng thời gọi lại cho Lương Kinh Trạc.
Đối với việc lại một lần nữa cho anh leo cây, thái độ nhận lỗi của cô rất tốt, điện thoại vừa kết nối đã mở miệng xin lỗi, nói điện thoại mình hết pin.
Đầu dây bên kia im lặng hai giây, truyền đến tiếng cười trầm thấp, đáp: “Đoán được rồi.”
Không hề tức giận.
Sau lần điện thoại cô hết pin sập nguồn lần trước, gặp lại tình huống này Lương Kinh Trạc đã bình tĩnh hơn nhiều.
Cách nhau nửa tiếng gọi hai cuộc đều báo tắt máy, tin nhắn cũng không trả lời, anh đã đoán được có thể là điện thoại cô lại hết pin.
Tạ Thanh Từ không phải người nghiện điện thoại, cũng không mắc chứng ám ảnh cưỡng chế phải sạc đầy pin mới ra khỏi cửa, nên cô thường mang theo sạc dự phòng đề phòng bất trắc.
Nhưng lúc bận rộn lên cũng chẳng có thời gian để ý đến pin điện thoại, hết pin sập nguồn là chuyện thường tình.
Tuy không cố ý, nhưng trong lòng cô vẫn thấy áy náy. Ra khỏi tòa nhà phòng làm việc, nhìn thấy Lương Kinh Trạc đứng dưới đèn đường đợi mình, cô càng thấy có lỗi hơn.
Cúp điện thoại, cô đi về phía anh, hỏi: “Mẹ và dì Lệ đâu rồi anh?”
Lương Kinh Trạc thuận tay cầm lấy túi xách của cô, nắm tay cô đi ra ngoài trường, trả lời: “Về rồi, họ nói cuối tuần họ lại sang.”
Sau khi cô không nghe cuộc gọi thứ hai, anh đã nói với bà Trang, chắc là cô đang bận, không về ăn cơm được.
Bà Trang biết Tạ Thanh Từ bận, không ngờ lại bận đến thế, xót đến nhíu cả mày, nhưng cũng sợ làm phiền cô, nên nói bà và dì Lệ cuối tuần lại sang.
Ăn tối qua loa xong, anh liền qua đây đợi cô.
Tạ Thanh Từ khẽ thở dài, rầu rĩ nói: “Thật sự ngại quá, em có đặt báo thức mà.”lu
Lương Kinh Trạc cười khẽ, liếc nhìn cô, “Cho anh leo cây bao nhiêu lần cũng chưa thấy em áy náy thế này bao giờ…”
Nhắc đến chuyện này, cô vẫn thấy hơi ngại, mím môi cười, “Cái đó khác nhau mà.”
Anh hỏi: “Khác chỗ nào?”
Cô nói năng hùng hồn đầy lý lẽ: “Mẹ và dì Lệ là trưởng bối. Trưởng bối so với chồng thì em vẫn thân với chồng hơn chứ, người quen dễ nói chuyện mà.”
Nghe cái lý luận có phần ngụy biện của cô, Lương Kinh Trạc bất lực cười, hỏi: “Em ăn tối chưa?”
Người bên cạnh cười mà không nói.
Lương Kinh Trạc biết cô cứ bận lên là chẳng màng ăn uống, đa phần gặm chút bánh mì hay ăn cơm hộp cho xong chuyện, thế là anh nhờ dì Lý mỗi ngày làm cơm tối mang đến cho cô.
Lúc rảnh thì anh tự mang, không rảnh thì dì Lý mang tới.
Hôm nay vì cô đã hứa về nhà ăn tối, còn thề thốt chắc nịch sẽ về nhà đúng giờ cơm.
Thấy cô cười chột dạ thế kia là biết chưa ăn rồi.
Anh bất lực thở dài, hỏi: “Em muốn ăn gì?”
Thế là họ đi tàu điện ngầm đến ăn ở một khu chợ đêm do một bạn học người Cảng đảo giới thiệu.
Chính vì thế mới dẫn đến chuyện hôm nay Lương Kinh Trạc đi tàu điện ngầm đi làm.
Nghe Từ Nhiên hỏi vậy, Tạ Thanh Từ cười đáp: “Không có.”
Từ Nhiên cười, ban đầu cô ấy biết Tạ Thanh Từ đã kết hôn, cô ấy còn rất ngạc nhiên, đây là người bạn đầu tiên xung quanh cô ấy kết hôn ngay khi còn học đại học.
Sau này hiểu rõ hơn thì cũng không thấy lạ nữa, gia thế như vậy, quá bình thường.
Buổi đánh giá sắp tới kết thúc cũng là lúc học kỳ này đi vào hồi kết, kế hoạch ban đầu của Tạ Thanh Từ là về Kinh Triệu thăm bà Chu và hai vị trưởng bối.
Từ Nhiên lại tỏ ra vô cùng ngán ngẩm với kỳ nghỉ sắp tới, “So với về nhà, thà tớ ở lại trường còn hơn.”
Tạ Thanh Từ đặt điện thoại xuống, cười hỏi: “Ở trường cả một học kỳ rồi mà chưa chán à?”
Từ Nhiên đặt bút lên vải vẽ, vẻ mặt ỉu xìu, “Gia quy nghiêm ngặt, về nhà chẳng khác nào mất tự do.”
Nói xong, ngước lên nhìn cô: “Sáng tối vấn an, đi đứng nằm ngồi đều phải theo quy củ, cái này thì thôi bỏ qua đi. Nhưng 9 giờ tối là phải có mặt ở nhà, về trễ mà không báo thì hôm sau tha hồ mà ‘tu tâm dưỡng tính’ bằng kinh Phật trong từ đường cả ngày.”
Tạ Thanh Từ vô cùng kinh ngạc, “Nghiêm khắc thế cơ á?”
Từ Nhiên vẻ mặt như ngậm bồ hòn làm ngọt, gật đầu, “Đúng vậy, cách hóa giải duy nhất là kết hôn.”
Tạ Thanh Từ biết Từ Nhiên là người Nam Lâm, cô chưa từng hỏi kỹ về gia thế, nghe nói vậy cô mới chợt liên hệ lại, “Cậu là… người nhà họ Từ?”
Hỏi xong cô tự thấy mình hỏi hơi ngốc, bật cười, “Tớ biết rồi, hiểu rồi.”
Từ thị ở Nam Lâm nổi tiếng trong giới là gia quy nghiêm ngặt, con cháu trong nhà luôn là tấm gương mẫu mực cho bạn bè cùng trang lứa.
Từ Nhiên cũng biết mức độ nổi tiếng của nhà mình, bất lực nhún vai, ánh mắt oán thán như muốn nói: Cậu hiểu rồi chứ gì?
Tối nay xong việc, Tạ Thanh Từ không đến muộn, ra ngoài rất đúng giờ. Dọc đường gặp mấy người bạn học, ai cũng cười chào hỏi cô, còn bảo cô là thấy chồng cô ở bên ngoài rồi.
Gương mặt Lương Kinh Trạc quá mức dễ nhận biết, cả Cảng đảo không ai không biết, người thật đích thân đến đây còn gây chú ý hơn cả lái xe sang đến.
Ra khỏi cổng, vẫn dưới ngọn đèn đường anh đứng đợi mỗi ngày, cô nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.
Anh vẫn không mặc áo vest, chỉ mặc gile âu phục và áo sơ mi trắng thắt cà vạt, chắc là vừa tan sở.
Cô cười bước tới, như tranh công nói: “Hôm nay em không đến muộn nha.”
Anh bước tới đón, cầm lấy túi xách của cô, mỉm cười nói: “Ừ, biểu hiện xuất sắc, em muốn thưởng gì nào?”
Cô chủ động nắm lấy tay anh, “Tạm thời chưa có, cứ tích ở đấy đã, đợi em nghĩ ra rồi tính sau.”
Anh cười một tiếng. Dạo này trời chuyển lạnh, anh bao bọc bàn tay hơi lạnh của cô trong lòng bàn tay mình, hỏi: “Sao tay em lạnh thế này? Áo khoác đâu?”
Mấy ngày nay chủ yếu Tạ Thanh Từ đều ra ngoài cùng anh, anh nhớ sáng nay cô có mặc áo khoác, giờ trên người chỉ có chiếc áo mỏng.
Tạ Thanh Từ lúc này mới nhớ ra, “A!” một tiếng, “Em để quên ở phòng làm việc rồi.”
Hôm nay anh cũng không mặc áo khoác, không có gì khoác cho cô, đành dắt cô quay lại, “Đãng trí.”
Tuy là lời trách móc, nhưng giọng điệu lại chẳng có chút ý trách cứ nào.
Đi về dưới tòa nhà phòng làm việc, Tạ Thanh Từ nói hôm nay đứng lâu quá, cô không muốn đi nữa.
Lương Kinh Trạc bèn một mình lên lầu lấy áo cho cô, cô đứng đợi dưới ngọn đèn đường nơi anh vẫn đợi cô mỗi ngày.
Xung quanh cây cối um tùm, chỉ có ngọn đèn này không bị cành lá che khuất, chỉ cần ra khỏi cửa tòa nhà là nhìn thấy ngay.
Tạ Thanh Từ hơi chậm hiểu, bỗng nhiên cô bất giác nhận ra tại sao lần nào anh cũng đứng đây đợi cô.
Rất dễ thấy, để cô vừa ra là có thể nhìn thấy anh ngay.
Vừa mới ngộ ra điều này thì từ cửa tòa nhà phía xa đã xuất hiện một bóng người cao ráo nổi bật, sải bước dài, một tay cầm áo khoác của cô.
Từ ánh sáng rực rỡ của tòa nhà bước vào màn đêm mờ ảo, cuối cùng anh đi đến trước mặt cô, mở áo khoác ra, nói: “Mặc vào rồi đi.”
Tạ Thanh Từ giơ tay, luồn vào ống tay áo anh đã giữ sẵn, lại để mặc anh kéo khóa cho mình, rồi mới khoác tay anh, tiếp tục đi về.
Cây cối hai bên đường cành lá xum xuê, đèn đường kéo dài bóng hai người.
Tạ Thanh Từ hơi nghiêng đầu, tựa vào cánh tay sát bên cạnh, nhìn bóng của họ dưới chân từ dài hóa ngắn, cuối cùng hòa vào nhau.
“Lại một tâm nguyện nữa của em thành hiện thực rồi.”
Lương Kinh Trạc đi chậm lại để phối hợp với bước chân của cô, nghe vậy quay đầu nhìn sang, “Tâm nguyện gì?”
Cô nói: “Cùng người mình thích tản bộ dưới đèn đường.”
Lương Kinh Trạc cười khẽ, thu lại ánh nhìn, tiếp tục nhìn về phía trước, “Ý em là thời học sinh à?”
Tâm nguyện kiểu này giống mấy tình tiết trong phim thanh xuân vườn trường quá.
Tạ Thanh Từ cười, “Mặc dù… lúc đầu đúng là em chuẩn bị như vậy, nhưng làm tròn lên thì cũng coi như thực hiện được rồi.”
Tâm hồn thiếu nữ thời cấp hai, hoàn toàn không cân nhắc đến việc lúc đó mình có muốn yêu đương hay không, cứ thế viết xuống tâm nguyện nhỏ bé.
Bây giờ họ đúng là chỉ có thể tính là làm tròn lên, vì tuy cô vẫn đang đi học, nhưng anh thì không còn là học sinh nữa.
Nói xong, cô bổ sung thêm: “Cái này anh không được giận đâu nhé, em chỉ nói vậy thôi chứ chưa từng đi tản bộ với ai khác đâu.”
Lương Kinh Trạc quay đầu nhìn cô, cười một tiếng, “Vậy kiếp sau em lớn nhanh một chút, anh tìm thấy em sớm hơn một chút, là có thể thực hiện được rồi.”
Tạ Thanh Từ cười, “Kiếp này còn chưa xong đã tính kiếp sau rồi, Lương tổng được hưởng nền giáo dục cao cấp mà còn duy tâm thế à?”
Anh nắm chặt tay cô, nghiêng đầu hôn lên trán cô một cái, “Đặt trước rồi, hối hận cũng không được.”
Tạ Thanh Từ ôm lấy cánh tay anh, “Em mới không thèm hối hận, đi đâu tìm được ông xã hoàn hảo thế này chứ.”
Nói xong, cô cố làm ra vẻ hung dữ chun mũi, “Đợi đến lúc anh phát hiện ra em là một kẻ xấu xa, lúc đó đến lượt anh hối hận đấy.”
Anh bị biểu cảm của cô chọc cười, gật đầu, “Vậy anh phải xem xem rốt cuộc là kẻ xấu xa thế nào mà lợi hại đến thế.”
Tạ Thanh Từ cười thành tiếng, bất kể cô nói gì, anh cũng luôn hùa theo cô.
Cô ngẩng đầu nhìn vầng trăng treo lơ lửng giữa những tán lá, trăng tròn vành vạnh, ánh trăng sáng trong. Con đường rợp bóng cây dài hun hút chỉ có tiếng bước chân của họ, gió đêm thổi qua, cành lá xào xạc.
Cô nói: “Thật tốt.”
Lương Kinh Trạc không hiểu sao cô bỗng nhiên cảm thán như vậy, hỏi: “Cái gì?”
Cô quay sang nhìn anh, đôi mắt lấp lánh trong ánh đèn, “Em nói là, như thế này thật tốt, giống như Happy ending tuyệt đẹp trong truyện cổ tích vậy.”
Vẻ ngỡ ngàng trên mặt anh cũng dần tan thành ý cười, h*n l*n ch*p m** cô, “Chúng ta sẽ không có hồi kết, còn rất lâu rất lâu nữa.”
Là vô vàn những năm tháng phía trước.
Là đức tin duy nhất trong cuộc đời này, là hẹn ước cho tận kiếp sau.
Mong trời cao đất dày có thể nghe thấu.