Dung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 84
topicDung Túng Em Kiêu Kỳ - Thất Dư Vụ - Chương 84 :NT13 – “Ông xã, anh đẹp trai quá.”
Học kỳ hai của năm nhất thạc sĩ, trợ giảng đại học trước đó xin nghỉ học vì lý do sức khỏe, Tạ Thanh Từ được chọn vào thay thế vị trí này.
Việc học vốn đã bận rộn, nay lại càng thêm gấp gáp.
Trong khoảng thời gian này, Kha Mông và Đoạn Tư Dư rủ nhau đi du lịch nước ngoài, lúc về đặc biệt quá cảnh ở Cảng đảo để gặp cô một lần.
Đoạn Tư Dư đã thi đỗ công chức, hiện cô ấy đang làm công việc lập kế hoạch triển lãm tại Trung tâm Nghệ thuật thành phố. Kha Mông thì một tay nắm bắt sự nghiệp, một tay nắm bắt ước mơ, thực sự mở một quán gà hầm dừa gần trường, việc kinh doanh phát đạt. Qua giai đoạn khởi nghiệp, giờ cô nàng đã có thể nhàn nhã làm bà chủ đứng sau màn, chi nhánh thứ hai sắp khai trương vào nửa cuối năm, còn bản thân cô nàng thì làm một nghệ sĩ du lịch, vác bảng vẽ và màu đi khắp nơi, thề sẽ đi khắp thế giới.
Hôm hai người đến Cảng đảo, buổi chiều Tạ Thanh Từ có tiết, sau khi kết thúc còn phải đến văn phòng góp ý cho tập tác phẩm của vài sinh viên đại học.
Khi cô đến nhà hàng đã hẹn, hai người kia đã gọi món xong xuôi, khẩu vị của nhau sau bốn năm chung sống đã quá quen thuộc.
Hai người reo hò nhiệt liệt chào mừng cô đến: “Tèng teng, tiên nữ giáng trần!”
Đây là lần đầu tiên ba người gặp lại nhau sau đám cưới.
Nhìn Tạ Thanh Từ mặc váy dài, cười tươi rói ngồi xuống bàn, Kha Mông thở dài thườn thượt: “Bọn tớ trải qua một năm bị xã hội vùi dập, đã bắt đầu lộ ra đặc điểm của những kẻ lõi đời rồi, còn hình như A Từ vẫn y nguyên như cũ. Quả nhiên, tiên nữ vẫn là tiên nữ.”
Tạ Thanh Từ đặt túi xách xuống, cười nói: “Đâu có, các cậu vẫn thế mà, thiếu nữ thì không bao giờ già đi đâu.”
Kha Mông nghe vậy lập tức ngồi thẳng dậy, lật ngược lại lời nói vừa rồi của mình, “Đúng thế, thiếu nữ sẽ không già, tớ muốn làm thiếu nữ cả đời.”
Cả ba người cùng bật cười.
Trong lúc chờ món, hai cô bạn lấy quà mang về cho Tạ Thanh Từ trong chuyến du lịch lần này ra, toàn là những món đồ nhỏ mang đặc trưng địa phương.
Trong đó còn có một số món quà dành cho trẻ con. Họ biết hiện tại Tạ Thanh Từ chưa có kế hoạch sinh con, nhưng nói là tích lũy quà trước, đến lúc đó có thể thu thập được cả một đống lớn.
Tạ Thanh Từ cũng không khách sáo, cô nhận hết toàn bộ.
Trong bữa ăn, ba người vừa ăn vừa trò chuyện.
Kha Mông kể về trải nghiệm một năm qua của mình, từ lúc khởi nghiệp đến nay coi như sự nghiệp cũng có chút thành tựu nhỏ, “Cũng may là hồi đại học tớ thích ăn gà hầm dừa, nói cho cùng ông chủ quán gà hầm dừa trường mình cũng được coi là quý nhân của tớ đấy.”
Đã cung cấp cho cô nàng ý tưởng khởi nghiệp.
Đoạn Tư Dư đã đổi hai công việc trước đó, cuối cùng quyết định thi công chức, “Bố tớ có tình cảm đặc biệt với việc ăn cơm nhà nước, từ khi tớ đỗ công chức, ông ấy còn tăng gấp đôi sinh hoạt phí hàng tháng cho tớ nữa cơ.”
Đoạn Tư Dư là thế hệ thứ ba trong gia đình làm chủ xưởng, nhà không thiếu chút lương đó của cô ấy, nhưng mấy đời đều làm kinh doanh, đi lên từ thời kỳ gian khổ phấn đấu, nên vẫn luôn cảm thấy làm việc nhà nước rất có thể diện.
Thế là tính đi tính lại, sinh hoạt phí gia đình cho cô ấy còn gấp mấy lần lương của chính cô nàng.
Tạ Thanh Từ thì không có gì đặc biệt để kể, mỗi ngày lên lớp, giải đáp thắc mắc, sau đó về nhà, cuối tuần thì về Lương gia uống trà chiều hoặc đi dạo phố cùng bà Trang.
Tuy cuộc sống bận rộn nhưng cũng rất thoải mái.
Kha Mông nhớ ra cuộc hẹn hôm nay của họ, không quên quan tâm đến nhân vật còn lại, “A Từ, bọn tớ hẹn cậu ra ngoài đột xuất thế này, Lương Kinh Trạc có giận không?”
Tạ Thanh Từ cười lắc đầu, “Hôm nay anh ấy cũng tăng ca.”
Gần đây tập đoàn cũng khởi động dự án mới, Lương Kinh Trạc cũng bắt đầu bận rộn, nhưng anh không giống cô, bận rộn thì chọn nghỉ ngơi ở chỗ gần, dù muộn thế nào anh cũng sẽ về nhà.
Từ sau khi kết hôn, cô chuyển đến Cảng đảo, căn nhà ở Trung Hoàn đã bỏ trống rất lâu rồi.
Thời gian đi lại dù lâu, đường xá dù tắc, chưa hôm nào anh nói là không về cả.
Đoạn Tư Dư cười tít mắt, “Nhìn ra rồi, hạnh phúc của A Từ sắp tràn ra ngoài rồi kìa, tớ phải ôm cái, xin vía cuộc sống như thế này.” Nói rồi cô ấy nhoài người qua ôm chầm lấy Tạ Thanh Từ, Kha Mông cũng vội vàng bỏ đũa xuống, “Thêm tớ nữa, tớ cũng muốn.”
Cuối cùng ba người cùng nâng ly, thành ly chạm nhau kêu leng keng, Kha Mông hào sảng chúc: “Hy vọng mười năm sau, ba đứa chúng ta, một người là đại họa sĩ lừng danh nổi tiếng trong và ngoài nước, một người là ngôi sao đang lên của giới kinh doanh, mở chuỗi cửa hàng sang tận Pháp, một người quan lộ hanh thông, thăng tiến vù vù!”
“Cạn ly!”
Tan tiệc, Kha Mông và Đoạn Tư Dư về khách sạn,ngày mai hai người họ bay về Kinh Triệu. Trước cửa nhà hàng, ba người lại ôm nhau tạm biệt lần nữa.
Nỗi bịn rịn chia tay thời tốt nghiệp đến tận bây giờ vẫn còn tiếp diễn, cuối cùng chỉ gom lại thành một câu: “Lần sau gặp nhé!”
Nhìn hai người lên xe, Tạ Thanh Từ định gọi xe về, nhưng vừa khéo nhận được tin nhắn của Lương Kinh Trạc, hỏi cô xong chưa.
Thời gian này anh đều rất bận, có khi cô ngủ một giấc dậy phát hiện anh vẫn chưa về, chỉ mơ màng cảm thấy bên cạnh có người nằm xuống, sợ làm cô thức giấc nên động tác đều rất nhẹ nhàng, rồi từ từ ôm cô vào lòng. Sau đó sáng hôm sau khi cô dậy, anh cũng đã ra khỏi nhà rồi.
Đứng bên đường nhắn lại cho anh: 【Xong rồi ạ, em chuẩn bị về nhà đây.】
Giây tiếp theo, tin nhắn của anh lại đến: 【Được, anh đến đón em.】
Cô hơi ngạc nhiên, hỏi anh: 【Hôm nay anh không tăng ca à?】
Giờ này mọi khi anh vẫn còn ở công ty.
Anh đáp: 【Không tăng ca, về với em.】
Tăng ca liên miên, số lần hai người ăn cơm cùng nhau rất ít. Lương Kinh Trạc không định tham gia tiệc xã giao tối nay, để dành thời gian về nhà sớm ăn cơm với cô, nhưng Tạ Thanh Từ đã nói trước với anh là hai cô bạn cùng phòng đến tìm cô, phải ăn cơm xong mới về.
Biết cô đã lâu không liên lạc với họ, rất mong chờ cuộc gặp này, nên anh cũng không nói ra lịch trình ban đầu của mình hôm nay.
Địa điểm xã giao của Lương Kinh Trạc vừa khéo ở ngay gần đó, chẳng bao lâu sau Tạ Thanh Từ đã nhìn thấy biển số xe quen thuộc.
Không đợi Lục Lệ xuống mở cửa, cô đã tự mở cửa xe ngồi vào, cười nói: “Buổi tối tốt lành trợ lý Lục.”
Lục Lệ khẽ gật đầu, đáp: “Chào cô Tạ.”
Cả văn phòng tổng giám đốc Lương thị đều rất thích cô chủ nhỏ này, thân thiện dịu dàng, không kiêu căng, lần nào đến văn phòng cũng mang đồ tráng miệng, trà sữa hoặc đồ ăn vặt cho họ.
Lần trước khảo sát ý kiến ẩn danh, cô còn trở thành “lãnh đạo” được nhân viên yêu thích nhất dù không giữ chức vụ gì trong công ty.
Lương Kinh Trạc nhìn cô thắt dây an toàn, “Thế còn anh?”
Tạ Thanh Từ cười quay đầu lại, “Đã lâu không gặp nha, Lương tổng.”
Đúng là đã lâu không gặp, tuy thời gian này tối nào họ cũng về ngủ cùng nhau, nhưng đều không tỉnh táo cùng một lúc, có cảm giác trớ trêu như kiểu gặp rồi mà thực tế như chưa gặp vậy.
Lương Kinh Trạc cười, anh đưa tay nắm lấy tay cô.
Hôm nay hiếm khi về sớm thế này, để bù đắp cho việc lỡ hẹn nhau suốt thời gian qua, Tạ Thanh Từ tự tay chuẩn bị bữa khuya.
Hai người cùng ngồi trên thảm phòng khách, chọn một bộ phim để xem.
Lượng phim Tạ Thanh Từ xem nhiều hơn Lương Kinh Trạc rất nhiều, phim là do cô chọn. Để phối hợp với bữa khuya cô cất công chuẩn bị, Lương Kinh Trạc còn lấy từ tủ rượu ra một chai vang ngọt trắng quý giá.
Bình thường anh rất ít uống loại rượu này, đây là mấy chai phiên bản giới hạn lâu năm anh đấu giá được ở Chateau d’Yquem lần trước.
Lúc đó nghĩ con gái chắc sẽ thích uống vang ngọt trắng, chỉ là đấu giá về xong anh cứ bận suốt, cũng chưa có cơ hội uống cùng Tạ Thanh Từ. Nhân cơ hội hiếm hoi hôm nay, anh có thể cùng cô ngồi xuống thưởng thức.
Tạ Thanh Từ ăn tối khá no rồi, cô chỉ đơn thuần muốn cùng anh xem phim, trò chuyện, nên cô chuẩn bị một ít “đồ ăn không lành mạnh” thích hợp để ăn lúc chém gió.
Thấy anh lấy chai vang quý ra, cô có cảm giác “nhân tài không được trọng dụng”, “Hay là mình uống nước ngọt thôi, chai này để lần sau uống đi anh.”
Mấy khay nướng “đồ ăn rác” này của cô, quả thực không xứng với loại rượu như vậy.
Lương Kinh Trạc lấy đồ khui rượu, xoay mở nút bần tự nhiên ở miệng chai, “Không sao, còn mấy chai nữa mà, em nếm thử xem có thích không đã.”
Chỉ dựa vào cái giá tiền này thôi, Tạ Thanh Từ cũng không thể nói là không thích được.
Lương Kinh Trạc lấy hai chiếc ly uống vang ngọt, ngồi xuống thảm bên cạnh cô, rót cho cô một ít trước, ra hiệu cô nếm thử.
Bình thường bà nội Lương và bà Trang thích uống rượu vang, Tạ Thanh Từ cũng hay uống cùng một chút. Vị của vang ngọt trắng tinh tế và phức tạp hơn, hương hoa quả rất rõ rệt.
Quả thực là rất ngon.
Cô mím môi, thốt lên lời khen ngợi chắc nịch: “Ưm! Ngon lắm!”
Lương Kinh Trạc cười, rót thêm cho cô một ít, rồi mới rót cho mình, không quên nhắc nhở: “Hậu vị mạnh lắm đấy, em uống từ từ thôi.”
Vang ngọt trắng dễ say hơn vang đỏ chát, hơn nữa cơn say đến một cách bất tri bất giác.
Tạ Thanh Từ cười đáp vâng.
Phòng khách tắt đèn, chỉ có ánh sáng từ máy chiếu hắt ra lay động. Tạ Thanh Từ kể về cảm nhận của mình khi gặp lại Kha Mông và Đoạn Tư Dư hôm nay.
“Có cảm giác như mọi người đều đã trở thành người lớn mà mình từng mong muốn.”
Cảm giác này rất kỳ diệu, dường như mới hôm qua thôi họ còn nằm trong cùng một ký túc xá, tắt đèn rồi nằm trên giường tỉ tê tâm sự, thao thao bất tuyệt về lý tưởng hoài bão của mỗi người. Cái “tương lai” từng tồn tại trong giấc mơ và sự kỳ vọng ấy, bỗng nhiên hiện ra chân thực trước mắt, và cảm giác như tất cả đều đã thành hiện thực vậy.
Rất vui, rất thỏa mãn, nhưng lại có chút bồi hồi. Cô không nói rõ được sự bồi hồi này là vì đâu, đành tạm quy nó về nỗi nhớ nhung quãng đời sinh viên tươi đẹp đó.
Khoảnh khắc mọi người đều trở thành những người lớn tài giỏi, dường như mới thực sự tuyên bố kết thúc quãng hồi ức ngây thơ trong sáng ấy.
“Trước đây em từng nghe một câu nói, rằng khi gặp lại bạn bè thời đi học, ta luôn có thể quay ngược về những năm tháng ấy chỉ trong tích tắc. Bởi vì một phần tuổi trẻ của chúng ta vẫn luôn được lưu giữ nơi họ. Em thấy điều đó rất đúng…”
Cũng rất tốt, mọi người đều đang tiến về phía trước rất tốt.
Lương Kinh Trạc ngồi bên cạnh cô, co một chân lên, khuỷu tay đặt lên đầu gối, quay đầu lại nghe cô nói, sau đó anh hơi nghiêng người, đặt một nụ hôn lên ấn đường cô.
“Hợp tan là lẽ thường tình. Như em nói đấy, một phần con người em vẫn được lưu giữ nơi họ. Vậy nên, dù vật đổi sao dời, chỉ cần các em gặp lại nhau, thì những năm tháng ấy sẽ mãi vẹn nguyên.”
Cô nhà thơ nhỏ của anh dễ xúc động trước cảnh vật, anh hiểu tâm tư và cảm xúc tinh tế của cô, anh cố gắng hết sức dành cho cô sự an ủi dịu dàng nhất.
Tạ Thanh Từ cong môi cười, quả thực cô cảm thấy được an ủi rất nhiều.
“Còn anh? Anh còn liên lạc với bạn bè thời đi học không?”
Câu hỏi này làm khó Lương Kinh Trạc rồi.
“Nói một cách nghiêm túc thì Đặng Bá An được tính là bạn, những người còn lại, nhiều nhất chỉ có thể coi là bạn học.”
Tạ Thanh Từ “Hả?” một tiếng, “Hồi đi học anh khó gần thế cơ à? Chẳng có bạn bè gì cả.”
Anh cười, “Có thể nói như vậy, nhưng chủ yếu là anh không có thời gian, các lớp học thêm và bồi dưỡng năng khiếu ngoài giờ hơi nhiều.”
Tạ Thanh Từ nhớ lại danh sách các khóa học anh phải học thời đi học mà Lâm Nhạc Hân từng liệt kê cho cô, quả thực là hơi nhiều.
Cô gật đầu, “Được rồi.”
Cứ thế vừa trò chuyện vừa uống rượu, xem xong bộ phim, Tạ Thanh Từ cuối cùng vẫn khó tránh khỏi hơi say, nghiêng đầu gối lên cánh tay nằm bò ra bàn.
Giữa chừng Lương Kinh Trạc nói cô không được uống nữa, kẻo lát nữa cô say mất.
Cô nói không sao, mai không có tiết, có thể ngủ đến khi tự tỉnh.
Thế là anh cũng không cản cô nữa. Một chai vang ngọt, anh uống một phần nhỏ, chỗ còn lại đều vào bụng cô.
Ban đầu trông cô vẫn khá bình thường, nói chuyện với anh vẫn mạch lạc rõ ràng, cho đến về sau cô chỉ nhìn anh, mím môi không nói, cần phải sắp xếp ngôn từ một lúc mới có thể mở miệng.
Lương Kinh Trạc nhìn ánh mắt hơi lờ đờ của cô là biết cô say rồi, bất lực cười, hỏi cô: “Em tự đứng dậy được không?”
Cô ngẩng đầu, cân nhắc một chút, áy náy cười, “Hình như không được.”
Nói rồi vươn tay ra, “Anh đỡ em một chút, em chỉ không đứng lên được thôi, chứ chắc đi thì vẫn đi được.”
Lương Kinh Trạc đứng dậy, anh đưa tay bế bổng cô lên, quay người đi về phòng ngủ chính, “Em đã thành con sâu rượu nhỏ rồi, tốt nhất là em đừng đi.”
Tạ Thanh Từ dựa vào ngực anh, cười ngây ngô, “Anh đẹp trai quá ông xã ơi.”
Anh rũ mắt nhìn cô, “Anh biết.”
Cô tiếp tục cười, “Em yêu anh.”
Anh khẽ nhếch môi, cúi đầu hôn lên môi cô một cái, thì thầm: “Anh biết rồi.”