Mệnh Luân Chi Chủ! Khi Dị Biến Giáng Lâm Nhân Gian! - Chương 1497

topic

Mệnh Luân Chi Chủ! Khi Dị Biến Giáng Lâm Nhân Gian! - Chương 1497 :Phát hiện ngoài ý muốn (2)
Các hạng thuộc tính của Người tuần đêm khoảng 1 triệu, đối với những người tự do đó thì thực lực rất khủng bố.
Trong số người tự do có một lão giả đã trọng thương, ngã xuống đất không dậy nổi, một nữ tử đang chữa trị giúp hắn, hai người khác một nam một nữ đang đối phó Người tuần đêm.
Chỉ là giữa hai người hoàn toàn không nhìn ra sự phối hợp gì, trên cơ bản là đánh lung tung.
Nhưng trước ngực hai nữ tử đều có dòng chữ xiêu vẹo "Chủ Thần công hội".
"Chủ Thần?" Giang Khải hơi ngạc nhiên.
Tạm thời không nói đến thân phận của bọn họ, lúc này Giang Khải mới nhớ đến người tự do bình thường sẽ không tổ đội, rất có thể những người này ở quanh đây nghe được tiếng động nên đến giúp đỡ.
"Đáng chết, tên này quá mạnh! Đánh không lại, thật xin lỗi, không giúp được các ngươi, mọi người nhanh chóng chạy đi, chết sống có số!" Tên nam tử đang kích chiến nói xong, nhân lúc Người tuần đêm đang công kích thiếu nữ kia lại quay đầu chui vào trong rừng.
Thiếu nữ đang cứu người nhìn thoáng qua chiến trường, vô cùng lo lắng,"Tỷ tỷ!"
Nữ tử có vẻ lớn tuổi hơn nhìn chằm chằm nam nhân lâm trận bỏ chạy kia, sau đó hô lên với nữ hài đang chữa trị,"Lệ Lệ, ngươi dẫn người kia chạy đi!"
"Tỷ, ta không đi!"
"Đi mau, nếu không đều phải chết!" Tỷ tỷ vừa tức giận quát lên vừa nhanh chóng lùi lại, ý đồ dụ Người tuần đêm rời đi.
Muội muội vô cùng đau lòng nhưng nàng cũng biết còn không đi thì ba người đều phải chết ở đây.
Rơi vào đường cùng, nàng vừa khóc vừa cõng lão giả ngồi trên mặt đất lên, cắn răng một cái trốn vào trong rừng.
Giang Khải khẽ nhíu mày,"Hai nữ hài này còn là tỷ muội? Lại tổ đội ở khu vực không biết... Thật là có chút phong phạm của mình."
Đã bị Giang Khải bắt gặp, hắn cũng thuận tay cứu giúp.
"Tiểu hỗn cầu, ngươi đi giải quyết Người tuần đêm đó." Giang Khải xách tiểu hỗn cầu ở trong túi ra,"Ai, đừng ăn ở trước mặt người khác, nếu không sẽ dọa đến người ta."
Tiểu hỗn cầu nghe nói có đồ ăn ngon, đôi mắt tỏa sáng, không kịp chờ đợi đuổi theo.
Giang Khải thì đứng dậy, đuổi theo muội muội và vị lão giả kia.
"Ngươi, ngươi là ai!" Muội muội hoảng sợ nhìn Giang Khải, trong mắt đầy vẻ hoảng hốt.
Chưa nói đến lúc này Giang Khải đeo một tấm mặt nạ trắng, ở khu vực không biết cũng có tình huống người tự do tấn công người tự do.
Giang Khải giơ hai tay lên để đối phương thấy hai tay của mình, nói,"Vừa rồi ta ở gần đây, nghe thấy tiếng đánh nhau nên chạy đến xem một chút, ta không có ác ý, ngươi đừng sợ hãi."
Có lẽ quá lo lắng cho tỷ tỷ, nữ hài cũng không quan tâm Giang Khải có nói thật không, vội vàng nói,"Ngươi cũng là người tự do? Vậy ngươi có thể đi cứu tỷ tỷ của ta không, nàng ở cách đây không!"
Còn chưa nói hết câu, đột nhiên một thanh trường kiếm lạnh băng đã gác lên cổ Giang Khải từ sau lưng.
Sau lưng truyền đến một giọng nói lạnh băng,"Ngươi là ai!"
"Tỷ tỷ?!" Nữ hài ngạc nhiên nhìn tỷ tỷ,"Người tuần đêm đâu?"
Tỷ tỷ cũng thấy rất kỳ quái, nói,"Ta, ta cũng không biết xảy ra chuyện gì, Người tuần đêm đó vẫn luôn đuổi theo ta nhưng đuổi một lúc lại biến mất không thấy đâu, ta thấy không còn nguy hiểm nên vội vàng quay về tìm ngươi."
Giang Khải bị trường kiếm của nữ nhân đặt lên cổ, hai tay nâng cao, nói,"Cô nương, ta đến giúp đỡ, ta không có ác ý!"
Nữ nhân hừ lạnh một tiếng,"Hiện tại lòng người đều bị chó ăn! Vừa rồi tỷ muội chúng ta nghe thấy có người gặp phải Người tuần đêm nên đến giúp đỡ, kết quả người kia lại bỏ chúng ta trốn đi, ngươi cho rằng ta còn dễ dàng tin tưởng người khác!"
Giang Khải hoàn toàn không ngờ thì ra nội dung cốt truyện là như vậy...
"Khụ khụ, cô nương, tên kia hèn hạ vô sỉ cũng không phải lỗi của ta đi."
Nữ nhân nghe câu này của Giang Khải cũng cảm thấy hơi đuối lý, chủ yếu là nàng tức không chịu nổi chỉ có thể trút giận vào Giang Khải.
Nàng nhìn về phía muội muội,"Tên này có làm gì các ngươi không?"
"Không có, ngay từ đầu hắn đã nói nghe được tiếng đánh nhau nên đến giúp đỡ." Muội muội nói thật.
Lần này tỷ tỷ càng không tiện nói gì, nàng do dự một chút vẫn buông trường kiếm xuống.
Cuối cùng Giang Khải đã thở ra một hơi, nói,"Các ngươi còn tổ đội trong khu vực không biết?"
Tỷ tỷ trợn mắt lườm Giang Khải một cái,"Cần ngươi để ý? Không có việc gì lại đeo mặt nạ, vừa nhìn đã biết không phải người tốt lành gì."
"Người tuần đêm đã đi, ngươi cũng đi nhanh lên."
Giang Khải gãi đầu một cái, hơi ngượng ngùng nói,"Là thế này, thật ra ta... Lạc đường."
"Lạc đường?" Nữ nhân đánh giá Giang Khải,"Có đồng hồ còn có thể lạc đường? Đồng hồ sẽ ghi lại tất cả khu vực từng thăm dò, sao ngươi có thể lạc đường?"
Giang Khải để lộ ra đồng hồ của hắn,"Kiểu dáng quá cũ, thường xuyên bị trục trặc, có một vài phần bản đồ không ghi chép được."
Hai nữ hài nhìn đồng hồ trên tay Giang Khải, muội muội không khỏi nhíu mày,"Tỷ, đồng hồ của hắn là kiểu dáng gì, hình như chưa từng thấy, cảm giác như là đồ cổ."
"Ta... Ta cũng chưa từng thấy..."