Đời Này Kiếp Này
2026-01-26 07:46:48
“Thủ Thủ”, Nguyễn Giang Tây dường như hạ quyết tâm gì đó, cuối cùng nói với cô: “Dịch Trường Ninh về rồi đấy.”
Vẻ mặt Thủ Thủ so với dự tính của Nguyễn Giang Tây thì bình tĩnh hơn rất nhiều, qua một lúc lâu, cô mới hỏi lại một câu: “Thế à?”
“Hôm qua tớ gặp anh ta ở trường, anh ta về tham gia một cuộc hội thảo.” Nguyễn Giang Tây có chút thổn thức: “3 năm rồi, anh ta dường như 1 chút cũng không đổi.”
3 năm —— dài đằng đẵng là thế, mà cũng ngắn ngủi là vậy, dài đến dường như đã lâu như trời như đất, tất cả những chặng đường đã qua, nhưng là tàn tro mênh mông, thốc xuống, người ta vô duyên vô cớ bị sặc, hít thở khó khăn. Ngắn ngủi lại dường như chỉ mới như ngày hôm qua, tất thảy sắc nét đến rành rành ngay trước mắt, gần như khiến người ta không cách nào đối diện.
3 năm cô trước cô lười biếng lắm, đầu không chí lớn, mà Giang Tây ở trường là sinh viên gương mẫu tài đức vẹn toàn, cái gì cũng phải làm đến tốt nhất, sự thật chính xác là như thế. Không cần biết là môn...
-
Tình trạng
-
Thể loại