Giọng Anh Có Màu Gì?

Giọng Anh Có Màu Gì?

2026-01-26 07:46:48

"Nguyễn Văn Trường, anh có người đến thăm."

Viên quản ngục mở cửa song sắt. Lưng tựa vào góc, một gã trai thất thểu ngẩng mặt lên nhìn ông—khuôn mặt gã khinh khỉnh, mái tóc gã xù xì, đôi mắt gã bất cần đời. Những nét khắc mà từng chạm trổ nên một tay giang hồ máu mặt—mái tóc bóng mượt, gò má tàn nhang, và mặt trời nơi đáy mắt—đã lẩn khuất từ bao giờ. Chiếc còng trên tay hắn giờ chỉ còn ở đó theo quân luật chứ chẳng còn cần thiết.

Trần nhà sát đầu Trường hơn rất nhiều so với bất kỳ cơ sở nào khác mà gã từng ở trước đây; Gã tự hỏi liệu có phải vì họ muốn gã cảm thấy hèn mọn và nhỏ bé nhất có thể hay không. Thậm chí không có nổi cửa sổ—chỉ có một lỗ thông gió nhỏ ở sát mép trần, vượt qua tầm với của gã. Chỉ mất năm bước để gã đi trọn khoảng cách trong căn phòng của mình—một căn phòng chật chội đến nỗi nó có thể bóp chết sức sống của bất kỳ ai. Một con trăn xiết mồi, đó là cách Trường thường gọi căn phòng này.

Gã chẳng phiền nề gì điều đó, hay ít nhất gã tự thuyết phục...

Danh sách chương:

Thể Loại