Sau Khi Mất Trí Nhớ, Tôi Nhận Nhầm Kẻ Thù Không Đội Trời Chung Thành Chồng
2026-01-26 07:46:48
Trước khi khôi phục trí nhớ, tôi cứ nghĩ Lý Văn Kinh là người chồng tốt nhất trên đời.
Tôi yêu anh ta đến c.h.ế.t đi sống lại.
Không nhìn thấy anh ta một giây là tôi lại khóc lóc ỉ ôi.
Trên bàn ăn sáng, tôi đang bám chặt lấy tay áo Lý Văn Kinh không buông.
Nước mắt lưng tròng.
"Anh lại định bỏ em đi nữa phải không?"
"La Dạng, buông tay."
Người đàn ông bị tôi níu kéo vẻ mặt lạnh nhạt, rút tay ra, cúc áo vest phát ra tiếng kêu răng rắc đầy nguy hiểm.
Tôi ôm chặt cánh tay anh ta, giọng điệu u oán:
"Anh lúc trước không nói như vậy, anh nói sẽ yêu em cả đời, không có anh em thực sự sẽ chết..."
Cuộc đối thoại kiểu này, mỗi buổi sáng đều diễn ra.
Trung bình hai ba ngày, tôi lại làm loạn một lần.
Chỉ có Lý Văn Kinh mới dỗ dành được tôi.
Lý Văn Kinh nhắm mắt lại, từ bỏ giãy dụa, "Anh đi họp, tối nay sẽ về."
"Tối nay là tối muộn nào? Em ngủ một mình sợ lắm."
Thấy anh ta không nói gì, tôi...