Đi Xa Để Trở Về
2026-01-26 07:46:48
Ngay khi bắt đầu vào đại học năm nhất, tôi đã yêu đơn phương Lương Viễn.
Lúc ấy, chú ấy 35 tuổi, một thân một mình, tự do đi lại, vác theo máy ảnh phản xạ ống kính đơn, vào nam ra bắc, chụp ra một tác phẩm rồi lại một tác phẩm được mọi người săn đón.
Tôi cũng học nhiếp ảnh, nghe nói đến một vài huyền thoại của chú ấy, nên ôm lòng ngưỡng mộ, muốn bái chú ấy làm thầy, nhưng lại không dám nói rõ, sợ chú ấy cảm thấy tôi đang dùng tình nghĩa để ràng buộc chú ấy.
Vì thế chỉ đành dùng cách ngu ngốc nhất: Có thời gian là ôm máy ảnh đến tìm chú ấy.
Chú ấy không muốn quan tâm đến tôi, phần lớn đều là tự tôi nói chuyện, tự tìm niềm vui.
Cứ thế qua ba tháng sau, không biết câu nói nào đã lấy lòng đến điểm mấu chốt, cuối cùng chú ấy cũng chịu tán gẫu về phương diện nhiếp ảnh với tôi.
Nhưng mà hôm đó, hình như tâm trạng của chú ấy rất tệ, cứ luôn rủ mí mắt, vẻ mặt lạnh nhạt.
Ánh đèn trắng lạnh trên đỉnh đầu rọi xuống, rơi vào trên gương mặt có đường n...