Một Đời Không Quên

Một Đời Không Quên

2026-01-26 07:46:48



Mười sáu tuổi, khi vừa thi tốt nghiệp cấp hai xong thì ba bắt tôi nghỉ học:

– Học này. Học này. Học này.

Mỗi câu “học này”, cái roi mây trên tay ba lại quất xuống một cái, tôi ngồi co rúm lại, hai tay ôm mặt, chỉ mong sao cây roi của ba chừa lại cho tôi cái bản mặt nguyên vẹn, môi cắn chặt bật máu, tôi không khóc. Từ nhỏ tới giờ, tôi ăn đòn của ba như cơm bữa, nhớ có lần tôi gào lên hỏi ba:

-Vì sao con bị đánh?

-Tao đánh mày không cần lý do.

-Ba nói đi, cho con một lý do để con biết vì sao mình bị đánh?

-Vì nhìn thấy mày là tao ngứa mắt, đồ thứ con gái vô dụng.

Tôi nấc nghẹn, vì tôi là con gái?

Ăn đòn riết thành quen, khắp mình mẩy tôi không có chỗ nào không có vết roi, vết này tứa máu chưa kịp khô thì lại thêm vết mới, chằng chịt. Cơm khô ba đánh, cơm ướt ba đánh, giữ em mà làm nó bị té trầy xước ba cũng đánh. Bình thường ba không xa không gần với tôi, chỉ khi uống rượu say ba mới đánh, khổ nỗi, tuần nào ba cũng say, nhiề...

Danh sách chương:

Thể Loại