Mày Thử Trốn Nữa Xem
2026-01-26 07:46:48
Trong chợ đêm tràn ngập mùi thơm của thức ăn, Diệp Dao thổi thổi viên bạch tuột trên tay, sau đó cắn một miếng.
"Ăn từ từ thôi, coi chừng phỏng đó". Bả vai cậu bị người bên cạnh ôm láy, một xiên nướng được đưa tới bên miệng Diệp Dao, "Nếm thử cái của tao nè".
Người đàn ông cầm xiên nướng có vóc dáng rất cao, khuôn mặt đẹp trai không có gì để bắt bẻ, nếu ném hắn vào một đám đông thì chỉ cần liếc mắt một cái là đã có thể tìm ra.
Bởi vì diện mạo quá xuất chúng của hắn khiến cho những người xung quanh vô tình hoặc cố ý dõi mắt nhìn theo. Nhưng hắn một cút cũng không quan tâm, chỉ tập trung nhìn Diệp Dao đang bị hắn ôm lấy. Có rất nhiều đồ ăn DIệp Dao chưa ăn của hắn, hắn liền không chịu rút tay về.
Diệp Dao há miệng cắn một miếng: "Cũng được".
"Đúng rồi đó". Lục Tầm đem xiên nướng thu về, cắn xuống chỗ vừa bị Diệp Dao cắn qua, không ngại chút nào.
Diệp Dao rũ mắt, viên bạch tuộc trong tay đã bị Lục Tầm lấy đi, khi trả về thì mất miếng cậu...