Chẳng Biết Đêm Lạnh Được Bao Lâu
2026-01-26 07:46:48
Vào một buổi sáng sớm nào đó cuối tháng 8 ở Bán cầu Bắc, 6:25 giờ Bắc Kinh.
Ở bên trong khu dân cư nào đó của thành phố S, ánh nắng ban ngày len lỏi chiếu vào, sàn lát đá cẩm thạch phản chiếu ánh sáng chói ngời và lóa mắt.
Từ Kiều mặc áo choàng lụa màu đỏ thẫm ngồi tựa vào chiếc ghế cao cạnh bàn ăn. Hai người ngồi trước mặt lẫn bên cạnh bà là một thiếu niên mặc đồng phục trường và một người đàn ông trung niên mang cà vạt. Thiếu niên đang ăn cháo có gương mặt lạnh nhạt, ống tay áo đồng phục dài đến cổ tay trông rất có quy củ, tay trái lướt điện thoại trong yên lặng. Người đàn ông trung niên đang cúi đầu xem Ipad, bên trên chằng chịt những trang giấy báo cáo.
Trong phòng yên tĩnh đến nỗi một cây kim nhỏ rơi xuống cũng có thể nghe thấy, Từ Kiều lắc lắc chút rượu vang trong ly, ai oán nói: "Ồn chết mất."
Hai người đàn ông cùng bàn không hẹn nhau cùng nhấc mí mắt lên, sau đó lại ăn ý tiếp tục cúi đầu xuống tiếp tục làm việc của mình.
Bà ta đã luôn quản lý...