Lão Đại, Đừng Như Vậy
2026-01-26 07:46:48
"Hy Nguyệt, cô xuống đi".
Giọng nói của người đàn ông ngồi ghế lái vang, lên, hắn liếc mắt nhìn sang Phù Hy Nguyệt ngồi bên cạnh.
Cô nhàn nhạt bước chân đẩy cửa bước xuống xe, một tay buông thõng, một tay nắm chặt khẩu súng lục vắt ngang bên hông.
Đèn pha của xe đối diện chiếu thẳng vào người làm gương mặt cô hiện rõ trước mắt đối phương.
Người bên kia cũng vội vàng bước xuống, bên đó là một người đàn ông trạc 30 tuổi. Tóc chẻ 7/3, trên người là bộ vest đen, hắn nâng mắt nhìn cô, gương mặt lộ vẻ chế giễu: ”Là nữ à, có làm được việc không?”.
“Không được việc thì cậu có thể quay về, lô hàng này khỏi lấy nữa”.
Phù Hy Nguyệt lười biếng ngồi lên đầu xe, tay vân vê khẩu súng, người kia nghe vậy liền bật cười: ”Chị Nguyệt thật biết nói đùa, thứ lỗi cho tôi trêu chọc quá mức”.
“Bớt nói nhiều đi, hàng đến rồi. Giao tiền ra đây”.
“Chậc, chị Nguyệt không thể chừa chút thời gian nói chuyện với tôi sao?”.
Hắn ta tỏ vẻ tiếc nuố...