Góp Một Viên Gạch
2026-01-26 07:46:48
Ánh trăng mỏng manh bao phủ tòa nhà bỏ hoang cũ kỹ.
Toà nhà chỉ còn lại bê tông cốt thép loang lổ, dàn giáo và rác rưởi đầy đất.
Ban đêm gió lạnh rít gào qua ô cửa sổ trống rỗng, thời tiết đã là đầu mùa đông.
Tiểu khuyết ở tầng 2 của tòa nhà, cùng chung địa bàn với một đám người vô gia cư.
cậu không biết mình bao nhiêu tuổi, cha nuôi cậu là người vô gia cư, khi nhặt được cậu thì đoán cậu chừng 3 hoặc 4 tuổi, hai người vẫn luôn sống nương tựa nhau đã được 20 năm.
Cho đến năm ngoái cha cậu quá già, khuyết khuyết đút cơm mà cha cũng không ăn được, vào một đêm cha cậu rời bỏ cậu và tòa nhà cũ kỹ như tấm thân già nua của ông.
Từ đó Khuyết khuyết chỉ có thể một mình sinh hoạt, cậu không có hộ khẩu, không có giấy chứng minh, không có chỗ để đi, không biết chữ, cái gì cũng không, ngay cả tên của chính mình cậu cũng không biết viết như thế nào.
mọi người vẫn luôn gọi cậu là nhóc thọt, Tiểu qua tử (nhóc què), cậu biết bởi vì cậu không thể đi đứng...