Nhân Duyên Cổ
2026-01-26 07:46:48
Gây thù chuốc oán.
Ta trải qua trăm đắng ngàn cay, sợ c.h.ế.t khiếp chạy về Bất Chu sơn, kinh hoảng nói cho sư huynh biết chuyện gì đã xảy ra.
Quần Ngọc đang rót rượu, thấy ta long đong vất vả cả người đầy m.á.u chạy về, hắn ta giật cả mình.
Thùng rượu mất thăng bằng ngã trên mặt đất, chất lỏng trong suốt thấm vào trong đất, mùi thơm tản ra, ta hít một hơi thật sâu.
Quần Ngọc đau đầu đỡ trán, hắn ta nói:
“Lúc trước không nên đồng ý cho ngươi ra ngoài.”
“Đừng mà!”
Ta nâng thùng rượu đã đổ lên, lắc lắc, còn chưa tới một nửa.
Ta rót cho mình một chén lớn, uống cạn từng chút một, lúc này mới ngồi xuống thở dốc.
“Ta có biết mấy con cổ trùng đó là do hắn nuôi đâu, người không biết vô tội nha.”
Ta uất ức lên án.
“Dao Đài, ngươi biết Thương Quan là ai không?”
“Người của Vạn Cương môn, sao vậy?”
Ta chuẩn bị lát nữa về phòng ngủ ba ngày ba đêm, thần kinh căng thẳng bấy lâu chậm rãi phản ứng:
“Sư huy...