Không Sơn Điểu Ngữ
2026-01-26 07:46:48
Nắng chiều vương vấn nơi chân trời, từng dải mây hồng cao vạn trượng phủ khắp mặt đất.
Trong rừng cây ngoài thành, một bóng người đang điên cuồng chạy, bóng cây đan xen nhanh chóng thụt lùi về phía sau, thỉnh thoảng gã lại ngoảnh đầu nhìn quanh, mặt tràn ngập vẻ kinh hãi, giống như đang chạy trốn khỏi quỷ hồn đòi mạng nào đó.
Trong rừng im ắng không tiếng động, lá cây nhuốm sương lóng lánh ánh bạc, tựa như đôi mắt ảm đạm, lại giống một con dao sắc bén. Đột nhiên, một luồng gió thổi ra từ phía bụi cây, gió đi đến đâu, cây cối nghiêng ngả tới đó, nước bắn tung tóe, chim chóc đậu trên cành cây cũng bất ngờ kinh hãi bay tán loạn.
Hai phiến lông vũ trắng muốt tức thì phóng ra từ bụi cây, lao như tên bắn nhằm thẳng về phía người kia, người đó thét lên một tiếng, cánh tay và bắp đùi đều bị lông vũ trắng cắt xước, máu tươi tuôn ra trong nháy mắt, ngay lập tức ngã nhào ra đất, cuộn người lăn xuống dốc.
Chim đêm kêu lên những tiếng thê thiết, ánh sáng xuyên qua kẽ lá,...